Chương 442: Hai cái lĩnh đội | Thập Nhật Chung Yên

Thập Nhật Chung Yên - Cập nhật ngày 27/03/2025

“A… cái này…” Bạch Cửu khẽ kéo tay áo Kiều Gia Kính, “Kiều ca, hình như không ổn lắm… Ta nghe nói trò chơi Địa cấp không nộp vé vào cửa thì không biết quy tắc.”

“Ồ? Ra là vậy sao?” Kiều Gia Kính nghe xong liền nhìn Địa Thỏ, “Ê, thỏ bự kia, ta sợ bị lừa, ngươi có thể nói trước quy tắc được không?”

“Dễ thôi.” Địa Thỏ gật đầu quả quyết, “Đương nhiên có thể.”

“Nha! Ngươi cũng được đấy chứ!”

“Dù sao ta cũng ngại phiền phức.” Địa Thỏ nói, “Ta nói xong quy tắc mà các ngươi thấy không hợp thì đi nhanh lên, đừng lãng phí thời gian.”

“Đương nhiên, đương nhiên.” Kiều Gia Kính gật đầu, “Nếu là kiểu thể lực hay vật lộn thì thế nào ta cũng muốn vào xem thử.”

“Vậy thì e là ngươi thất vọng rồi.” Địa Thỏ lắc đầu, “Bên trong kiến trúc của ta có tổng cộng mười sáu gian phòng, bố trí hình vuông, mỗi hàng bốn gian, tổng cộng bốn hàng.”

“Ờ…” Kiều Gia Kính gật gù, “Hiểu rồi, rồi sao nữa?”

Địa Thỏ thấy Kiều Gia Kính có vẻ hứng thú, liền ngồi xổm xuống đất vẽ một sơ đồ phác thảo, nhìn xa như bàn cờ.

“Mỗi gian phòng bốn phương tám hướng đều có một cửa, tổng cộng bốn cửa.” Địa Thỏ nói xong chỉ vào gian phòng góc trái trên cùng, “Tất cả người chơi sẽ vào từ gian này.”

Rồi hắn chỉ vào gian phòng góc phải dưới cùng: “Cuối cùng thoát ra từ gian này, tức là các ngươi chỉ cần chạy từ góc trái trên cùng đến góc phải dưới cùng là xem như thắng lợi.”

“A…?” Kiều Gia Kính nghe xong cảm thấy trò chơi này có thể hiểu được, nhưng vẫn thấy có gì đó sai sai, “Bọn ta chạy thế nào? Chạy thẳng là được sao?”

Vân Thập Cửu nãy giờ “im thin thít” chợt phát hiện ra điều bất thường: “Không đúng… Nếu chạy thẳng được thì việc thiết kế “gian phòng” còn ý nghĩa gì nữa?”

“Đúng vậy.” Bạch Cửu cũng gật đầu, “Việc di chuyển của người chơi trong phòng có quy tắc gì sao?”

“Hả?” Kiều Gia Kính hùa theo gật gù, “Ra là vậy…”

“Đương nhiên.” Địa Thỏ nhìn sơ đồ trên đất nói, “Mọi người hành động theo “Hiệp”, trò chơi chia thành “Hiệp người chơi” và “Hiệp cầm tinh”, mỗi hiệp người chơi có thể mở một cửa và di chuyển một lần, còn cầm tinh mỗi hiệp có thể di chuyển hai lần.”

Bạch Cửu nhìn chằm chằm sơ đồ hồi lâu rồi hỏi: “Bị bắt thì sao?”

“Bị bắt thì ta xé xác.” Địa Thỏ đáp, “Ta sẽ động thủ trực tiếp.”

“Ra là thế…” Bạch Cửu và Vân Thập Cửu cùng gật đầu, “Đây là trò chơi chiến thuật… Bảy người bọn ta phải chọn đường đi riêng, tránh “Cầm tinh” đến đích.”

Năm người còn lại nghe xong cũng nhao nhao gật đầu: “Ra là thế…”

Kiều Gia Kính nghe vậy thì ngượng ngùng nhìn Bạch Cửu và Vân Thập Cửu, rồi lại nhìn năm đồng đội còn lại: “Cái gì mà “Ra là thế”? Các ngươi hiểu hết rồi à?”

“Vâng, Kiều ca.” Bạch Cửu gật đầu, “Trò chơi này không khó lắm, nhưng chắc chắn có thương vong, nếu huynh thấy được thì bọn ta nộp vé vào cửa luôn.”

“Ờ… Cái này… Ta là nói…” Kiều Gia Kính gãi đầu, “Ta chợt nảy ra ý tưởng mới.”

“Ý tưởng mới?”

Mấy thành viên đội “Mèo” và Địa Thỏ cùng nhìn hắn.

Địa Thỏ hình như cũng nhận ra người đàn ông trước mắt là đội trưởng, chẳng lẽ hắn muốn tăng cược?

“Các, các vị…” Kiều Gia Kính cười, rồi nhìn Địa Thỏ, nói, “Ta quyết định đổi trò chơi.”

“Hả?”

Đội “Mèo” không ngờ Kiều Gia Kính lại nói vậy, không biết phải trả lời ra sao.

“Kiều, Kiều ca…” Bạch Cửu hỏi, “Huynh thấy trò chơi này khó quá sao?”

“Hả?” Kiều Gia Kính cũng ngớ người, “Khó, khó à? Có lẽ với ta thì…”

“Có ẩn quy tắc gì mà bọn ta chưa phát hiện ra không?” Bạch Cửu nghiêm mặt hỏi, “Ta biết ngay đây không phải trò chơi chiến thuật bình thường mà… Trò chơi Địa cấp giờ càng ngày càng khó…”

“Đúng vậy Kiều ca, huynh phát hiện ra gì rồi sao?”

“A không… Sao lại nói vậy?” Kiều Gia Kính ngây ngô cười, “Ta chỉ cảm thấy nếu tham gia trò chơi này thì ta, cái người đội trưởng này, chẳng khác nào tên ngốc, chẳng có tác dụng gì cả…”

“Ý gì?”

“Ai, không sao, không sao.” Kiều Gia Kính nói xong tiến lên vỗ vai Địa Thỏ lực lưỡng, “Thỏ bự, xin lỗi nhé, làm phiền rồi, vé vào cửa của ngươi đắt quá, bọn ta kinh tế eo hẹp, quyết định đổi nhà khác.”

Đến cả Địa Thỏ cũng không ngờ người đàn ông trước mắt lại dứt khoát đến vậy.

Hắn dẫn đội nghênh ngang rời đi, cứ như chưa từng đến.

“Không phải chứ…” Địa Thỏ lập tức lộ vẻ tủi thân, “Các ngươi cũng phải hỏi vé của bọn ta bao nhiêu “Đạo” chứ…”

Lời còn chưa dứt, đầu đường lại xuất hiện một đội.

Kỳ lạ là đội này trông rất giống đội trước.

“Tiểu gia ta thực sự phục rồi…”

Một giọng lười biếng từ xa vọng lại.

“Các ngươi không biết chỗ nào có Địa cấp “Cầm tinh” à…? Hôm nay bọn ta đi “Du ngoạn” sao?”

Một gã đàn ông cà lơ phất phơ dẫn một đám người mặc áo da đen đi dạo phố không mục đích.

“Bọn ta ít khi tham gia trò chơi.” Một người mặc áo da đen bên cạnh nói, “Nên bọn ta đi tìm xem.”

Vài bước sau, đội này vừa vặn đối mặt với Địa Thỏ.

“Ô hô uy!!!” Tên đầu lĩnh nhìn Địa Thỏ hét lớn, “Tống Thất, Tống Thất, Tống Thất, ngươi mau nhìn!”

Người được gọi là Tống Thất lắc đầu bất đắc dĩ: “Sao vậy?”

“Thỏ béo kìa!” Tên đầu lĩnh chợt lộ nụ cười gian tà, “Tiểu gia ta hôm nay coi như mở mắt, chưa từng thấy con Thỏ nào mập như vậy.”

Địa Thỏ cảm thấy tên đàn ông trước mắt có vẻ quá khinh bạc, nếu biết nội dung trò chơi của mình, e là sẽ bỏ chạy như đội trưởng vừa rồi.

Nhưng hôm nay là ngày gì vậy?

Sao lại có nhiều người mặc áo da đen đi lại trên đường vậy?

“Ê…” Địa Thỏ nói, “Muốn tham gia trò chơi của ta không?”

“Muốn chứ.” Tên đầu lĩnh đáp.

“Vậy thì tốt, ta nói trước quy…”

“Mở cửa đi.” Tên đầu lĩnh nói, “Bao nhiêu “Đạo” cũng không sao, người của ta sẽ thanh toán tiền trực tiếp, hôm nay ngươi gặp may rồi, gặp được thổ tài chủ.”

“Hả?” Lần này đến lượt Địa Thỏ không hiểu, “Ngươi chờ một chút… Trò chơi này ta có thể nói trước quy tắc, các ngươi có muốn nghe không…”

“Không cần đâu.” Tên đầu lĩnh khoát tay, đi thẳng về phía kiến trúc sau lưng Địa Thỏ, “Tiểu gia theo đuổi triết lý sống “Xe đến trước núi ắt có đường, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng”, cứ thế mà đi thôi.”

“Cái, cái gì?” Địa Thỏ vẻ mặt nghi hoặc nhìn người tên Tống Thất.

“Ờ cái này…” Tống Thất cười khổ lắc đầu, “Đội trưởng bọn ta là vậy đó, ngươi thông cảm cho.”

Quay lại truyện Thập Nhật Chung Yên

Bảng Xếp Hạng

Chương 2499: Hải dương đại chiến

Chương 174: Quyết định như vậy đi

Sơn Hải Đề Đăng - Tháng 4 4, 2025

Chương 2498: Loạn Ma Hắc Sa!