Chương 1243: Hư không | Thập Nhật Chung Yên

Thập Nhật Chung Yên - Cập nhật ngày 01/04/2025

Một bên, Địa Khỉ nghe Địa Hổ phát biểu mà hãi hùng khiếp vía.

Hắn cứ vậy trần truồng khiêu khích tất cả mọi người, nói ra tất cả những kế hoạch tạo phản mà mọi người ẩn tàng bấy lâu.

Nhưng giờ khắc này, còn có phương pháp nào tốt hơn thế này sao?

Chỉ cần một trận chiến đấu cùng một câu nói, liền khiến tất cả “Địa cấp”, “Nhân cấp” nhao nhao lựa chọn đứng đội.

“Các ngươi đến cả Thiên Long cũng muốn giết…” Địa Long có chút sợ hãi nhìn Địa Hổ.

“Sao lại không?” Địa Hổ khinh thường nở nụ cười, “Ta đã huyên náo lớn như vậy, “Cầm tinh” ta đánh, “Đoàn tàu” ta đập, khẩu hiệu tạo phản ta cũng hô, ý ngươi là đến cuối cùng ta không giết Thiên Long thì hắn có thể tha ta chắc?”

Địa Long nghe xong mặt mày ủ rũ, cảm giác tình thế còn nghiêm trọng hơn trong tưởng tượng của chính mình.

“Đằng nào hắn cũng khó mà tha ta, vậy chúng ta tiện tay làm luôn hắn.” Địa Hổ nói, “Mặc dù không nhất định là ta ra tay, nhưng đó cũng là chuyện thuận đường.”

Học sinh bên cạnh Địa Long thấy sư phụ mình trầm ngâm quá lâu, không khỏi mở miệng hỏi: “Lão sư… Ngươi nói sao…?”

Địa Long nghe xong suy tư thật lâu, cuối cùng khoát tay áo, mở miệng: “Ta còn có thể nói thế nào? Mọi người đều thấy cả rồi đấy? Ta đã ra mặt trấn áp trước rồi. Đáng tiếc chiến bại, trọng thương, không thể tái chiến. Chuyện kế tiếp giao cho người khác thôi.”

Nói xong, hắn quay đầu lại, được học sinh nâng đỡ từng bước rời khỏi hiện trường.

Địa Hổ nhìn theo bóng lưng Địa Long, cảm thấy tình huống coi như thuận lợi.

Như vậy xem ra, “Đoàn tàu” cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng, chỉ cần tìm được một phương pháp để nó xuất hiện lỗ hổng, dù chỉ là trong nháy mắt, cũng đủ để cắm vào một kế hoạch lớn.

Chỉ có điều để mấy ngàn “Cầm tinh” lòng dạ bất chính này có thể tạm thời đoàn kết lại thì thực sự quá khó khăn, người thường nghĩ không ra.

Địa Hổ lại cúi đầu nhìn khe hở mình vừa đánh ra, vì động tĩnh đánh nhau với Địa Long quá lớn, khiến đất vỡ vụn diện rộng, tựa hồ lộ ra những thứ bên dưới “Đoàn tàu”.

Hắn chậm rãi ngồi xổm xuống, lấy tay móc một miếng sàn nhà.

Bên dưới “Đoàn tàu”, giống hệt như lúc trước đánh nát vách tường, trông như một loại Tinh Không hắc ám vô cùng.

Địa Hổ móc từ trong túi ra một viên “Đạo”, hướng khe hở sàn nhà ném xuống, viên “Đạo” tựa như rơi vào Thâm Uyên không đáy, càng chạy càng xa trong khe hở, thẳng đến chui vào bóng tối.

Hắn chậm rãi nhíu mày, sau đó bất động thanh sắc đóng miếng sàn nhà kia trở lại.

“Lão sư…” Người khỉ ngồi xổm bên cạnh Địa Hổ, nhẹ giọng hỏi, “Sao vậy?”

“Khó nói lắm…” Địa Hổ trầm tư, “Nếu như nói bên kia vách tường là hư không thì ta còn có thể hiểu… Nhưng dưới sàn nhà lại là hư không… Há chẳng phải toàn bộ “Đoàn tàu” đều đang bay trên trời?”

“Cái gì?” Người khỉ nghe Địa Hổ nói vậy cũng nhíu mày, “”Đoàn tàu” bay trên trời?”

“Dù ta không học thức, không hiểu kiến thức khoa học…” Địa Hổ nói thêm, “Nhưng một vật lớn như vậy… Bên trong lại còn nhiều người như thế, bay trên trời thì quá vô lý đi?”

Vô số thắc mắc nổ tung trong đầu Địa Hổ, khiến hắn nhất thời không nghĩ ra được đáp án.

Nếu như phía dưới “Đoàn tàu” là một loại Tinh Không… Vậy “Chung Yên chi địa” ở đâu?

Ai nấy đều nói “Đoàn tàu” bay trên đỉnh “Chung Yên chi địa”, nhưng giờ nhìn lại hai không gian này tự hồ không phải quan hệ trên dưới.

Vì không làm người khác hoảng loạn, Địa Hổ chỉ có thể cất miếng sàn nhà, xem như không có chuyện gì xảy ra, chỉ có thể mong chờ lúc gặp Tề Hạ thì hỏi hắn ý kiến. Nếu không, khi mọi người bắt đầu suy tư vì sao “Đoàn tàu” bay trên trời, kế hoạch tạo phản lần này sẽ bắt đầu đi lệch.

“Chúng ta tiếp theo nên làm gì?” Người khỉ lại hỏi.

“Tiếp theo…” Địa Hổ nghe xong dừng một chút, nhìn về phía người khỉ, “Không phải… Sao ngươi lại hỏi ta? Bình thường không phải ta hỏi ngươi sao?”

“A…” Người khỉ ngượng ngùng cười, lộ ra hàm răng trắng noãn, “Lão sư, vừa rồi nhìn ngươi khẳng khái diễn thuyết, khiến ta có cái nhìn mới về ngươi, ta cảm thấy ngươi bây giờ hẳn là có kế hoạch.”

“”Kế hoạch” đã thực hiện xong rồi.” Địa Hổ nói, “Giữ cửa đá một cái, hô to một tiếng “Thiên cấp ra đây chịu chết” là toàn bộ kế hoạch của ta, tiếp theo là nghĩ cách đánh “Thiên cấp”, chỉ có điều lão Hắc…”

Địa Hổ đứng dậy, nhìn về hướng Dê Đen vừa đứng, nơi đó không còn ai, xem ra Dê Đen đã bắt đầu dẫn người hành động.

Tuy nói muốn đi tìm “Thiên cấp”, nhưng bây giờ mình nên làm gì… ? Lẻ loi một mình đi tìm Thiên Hổ, hay chờ Dê Đen trở về?

Hắn lắc đầu, quay đầu muốn nói chuyện với người khỉ, lại nghe người khỉ kinh ngạc kêu lên ——

“Lão sư cẩn thận!!”

Địa Hổ đột nhiên ngẩng đầu, phát hiện một bóng dáng không rõ hướng mặt mình bay tới, hắn muốn đưa tay chống đỡ, nhưng không kịp.

Chỉ cảm thấy có vật gì nhào vào mặt mình, hất hắn bay ra ngoài, cường độ lớn đến khó tin, cổ suýt gãy.

Địa Hổ cùng vật kia cùng nhau lộn mấy vòng trên đất, va nứt vô số sàn nhà, đụng nát mấy vách tường, cuối cùng bụi mù cuồn cuộn mà dừng lại ở nơi xa.

Người khỉ cùng mấy học sinh khác thấy không ổn, muốn chạy đến ngay, nhưng Địa Hổ nằm ở nơi xa quát bọn họ.

“Đừng tới đây!!”

Hắn tự tay kéo vật trên mặt ra, giơ lên nhìn, không khỏi dựng ngược lông tơ.

Cái thứ nhỏ xíu mang theo mùi máu tươi nồng nặc cùng mùi sữa này… Rõ ràng là Thiên Hổ.

“Hì hì…” Thiên Hổ được Địa Hổ ôm trước người, lộ ra nụ cười có lúm đồng tiền, “Ăn ngươi…”

Địa Hổ nhìn thấy khuôn mặt hài đồng dính đầy vết máu khô khốc, đến cả răng sữa cũng nhét đầy thịt nát mang máu, cảm thấy hết sức kinh dị.

Lúc này, Thiên Hổ như một đứa trẻ bình thường được Địa Hổ hai tay ôm lấy, giơ lên trời, hình ảnh xem ra ấm áp đến quỷ dị.

“Đi tìm lão Hắc!” Địa Hổ nắm lấy Thiên Hổ, hô với người khỉ ở nơi xa, “Chỗ ta không cần các ngươi!”

“Thế… Thế nhưng mà Dê Đen lão sư hắn…”

“Đi nói với hắn “Không cần lo lắng”.” Địa Hổ cười giận dữ, “Để hắn từ từ đến, ta bên này còn gánh được.”

“Tốt… Ta biết rồi…”

“Còn có… Cái thằng khỉ béo kia!” Địa Hổ lại kêu.

Địa Khỉ nghe xong giật mình, dù cảm thấy đang nói mình, nhưng hắn không muốn thừa nhận.

“Đừng có mà giả điếc! Ai mà không biết ngươi là khỉ con hả? !” Địa Hổ nghiến răng, “Đi tìm con chim cút ngũ sắc kia! Chỉ xem náo nhiệt thì có ích gì?”

Vừa dứt lời, Thiên Hổ đã thoát khỏi tay Địa Hổ, nhảy sang một bên, duỗi chân trần đá hắn bay ra ngoài, Địa Hổ đụng vỡ một cánh cửa, ngã vào trong phòng, chính là gian phòng lúc trước cùng Yến Tri Xuân đánh vỡ vách tường.

Thiên Hổ tươi cười đi theo vào, hai người biến mất trên hành lang.

Ngoài cửa, đám người thấy cảnh này mới cảm thấy “Kế hoạch tạo phản” lần này đâu có đơn giản như vẻ bề ngoài… ?

Dù có thể bức lui Địa Long, nhưng còn một đám “Thiên cấp”.

Địa Hổ còn có thể hạ Địa Long xuống đánh, gần như bị Thiên Hổ đánh bại ngay khi vừa gặp mặt, sức mạnh áp đảo được thể hiện ngay lập tức.

Người khỉ tự biết tại loại chiến trường này, “Nhân cấp” căn bản không giúp được gì, chỉ có thể cùng mấy học sinh của Địa Hổ liếc mắt nhìn nhau, sau đó nhanh chóng đi về hướng Dê Đen…

Quay lại truyện Thập Nhật Chung Yên

Bảng Xếp Hạng

Chương 2520: Nhất thống Kiếm Thần Tinh

Chương 196: Ta muốn ở trước mặt chúc mừng hắn

Sơn Hải Đề Đăng - Tháng 4 4, 2025

Q.3 – Chương 1332: Mưa (tấu chương cao năng) (2)

Phổ La Chi Chủ - Tháng 4 4, 2025