Chương 1199: Lòng người khả năng khống chế | Thập Nhật Chung Yên
Thập Nhật Chung Yên - Cập nhật ngày 01/04/2025
Ngụy Dương cảm giác, chi bộ đội hiện tại của hắn có lẽ là mạnh nhất toàn bộ “Chung Yên chi địa”.
Chi bộ đội này sinh trưởng từ “Hoảng sợ” cùng “Oán niệm”, hiện tại chỉ chờ bản thân hắn ra lệnh.
Bản thân gia nhập phương nào, bên đó liền có thể áp sập cán cân thắng lợi đang nghiêng.
“Tề Hạ…” Khóe miệng Ngụy Dương giương lên, lộ ra một tia nụ cười khó mà kiềm chế, “Ngươi thế mà đem quân đội số lượng khổng lồ như vậy giao cho ta… Rốt cuộc là ngươi quá có lòng tin vào ta, hay là quá có lòng tin vào chính mình?”
Ngụy Dương chậm rãi bước tới bên đường, tìm một bức tường thấp đổ nát, hai ba bước bò lên trên, cúi đầu nhìn xuống tất cả “Dân bản địa” trước mắt.
Hắn cảm giác mình như một vị Vương.
Thân là một lão thủ lừa gạt, hắn hết sức rõ ràng lúc này nên mê hoặc nhân tâm như thế nào.
“Ta nghĩ biện pháp khôi phục lý trí cho các ngươi, các ngươi cứ ở chỗ này giả chết sao?” Ngụy Dương lớn tiếng nói.
Âm thanh già nua quanh quẩn vài vòng trên quảng trường, khiến thân thể tất cả mọi người đều khẽ run lên.
“Đều ngẩng đầu lên!” Ngụy Dương lại quát.
Đám người bắt đầu chậm rãi ngẩng đầu, mang theo khiếp đảm nhìn về phía hắn, nhưng mỗi khi nhìn thấy hắn, những cảm giác đau đớn cùng tuyệt vọng giấu sâu trong óc lại lần nữa đánh tới.
Phần lớn người trong đó trên người còn hằn vết thương, khuôn mặt cũng dần biến khô quắt vì lâu ngày không ăn uống gì, cảm giác có chút đói khát.
Ngụy Dương biết bây giờ là thời điểm thăm dò “Hoảng sợ” của những người này, có lẽ mỗi người đều có cùng hai đầu Long kia đánh cờ, mình lúc này cũng có.
“Ta muốn đẩy ngã Thanh Long cùng Thiên Long!”
Đông đảo “Dân bản địa” nghe câu này xong đưa mắt nhìn nhau, gần như tất cả “Dân bản địa” mất lý trí đều là vì “Cược mạng thất bại”, mà những trò chơi kia lại đến từ Thiên Long và Thanh Long.
Vì một sơ sẩy nào đó, đám người thất bại, sau đó trải qua thời gian lâu như vậy sống không ra người, quỷ không ra quỷ, bây giờ lại muốn đi phản kháng bọn chúng?
Ngụy Dương chậm rãi nghiêng đầu, nhìn về phía một người phụ nữ trung niên.
Phụ nữ trung niên sững sờ, vội vàng cúi thấp đầu.
“Ngươi không muốn trở về gặp con trai ngươi sao?” Ngụy Dương nói, “Gọi Thịnh Thịnh, đúng không?”
Người phụ nữ nghe xong lập tức hoảng sợ trừng to mắt, tựa hồ nghe thấy chuyện gì đó cực kỳ khủng bố.
Ngụy Dương lại nhìn về phía một nam nhân trẻ tuổi, khẽ nói: “Vốn còn một ngày nữa là cử hành hôn lễ, kết quả lại vĩnh viễn cắm ở “Chung Yên chi địa”, nực cười làm sao?”
Nam nhân trẻ tuổi cũng muốn nói lại thôi lúc này, phảng phất cả người đều bị nhìn thấu.
“Ta hoàn toàn không giống hai đầu Long ích kỷ kia! Ta biết nhân sinh của mỗi người các ngươi, cũng biết tất cả hỉ nộ ái ố trong lòng các ngươi.” Ngụy Dương nói, “Ta còn giống “Thần” hơn hai đầu Long kia, cho nên… Có ai muốn cùng ta phản kháng bọn chúng không?”
Đám người lặng ngắt như tờ, tựa hồ có hai cỗ “Hoảng sợ” đang tranh đấu trong lòng mỗi người.
Muốn đi phản kháng một “Thần” điên cuồng… Hay là muốn từ chối một “Quỷ” tàn nhẫn?
Ngụy Dương biết trình độ hiện tại chưa đủ để bọn họ vứt bỏ sinh mệnh, nhất định phải tiến hành chuyển di tình cảm.
Biến “Hoảng sợ” về Thiên Long và Thanh Long trong lòng bọn họ thành “Cừu hận”, rồi chuyển “Cừu hận” với mình thành “Cảm kích”.
Đã vậy, cảm xúc nghịch chuyển, lòng người có thể khống chế.
“Chính là kẻ cầm đầu hại các ngươi thành bộ dạng này đấy! Rốt cuộc là vì ai mà các ngươi định ra quy tắc mới, lưu lạc đến tình cảnh hiện tại?” Ngụy Dương nói, “Ai đã cướp đi lý trí của các ngươi?! Các ngươi cam nguyện mặc người chém giết?!”
Ngụy Dương cúi đầu nhìn một nữ nhân trẻ tuổi, đưa tay chỉ nàng hỏi: “Ngươi nói cho ta biết người kia là ai?”
“Là… Là Thanh Long…” Nữ nhân hồi đáp.
Hoảng sợ đang chuyển di, lòng người đã rung chuyển.
“Đúng vậy… Uổng cho các ngươi vẫn còn nhớ là Thanh Long. Chẳng lẽ các ngươi không nhớ sao? Những năm gần đây ta đã nỗ lực bao nhiêu để các ngươi có thể hành động bình thường, có vẻ miễn cưỡng giống con người?” Ngụy Dương nói, “Dù cho các ngươi đã bị cả thế giới từ bỏ, ta vẫn mang theo các ngươi hành động.”
Đám người nhìn chằm chằm Ngụy Dương, biểu lộ dần bắt đầu biến hóa.
“Vì cái gì mà ta làm vậy…?” Ngụy Dương nói tiếp, “Ta vì chính là một ngày kia có thể giúp các ngươi khôi phục lý trí, sau đó đánh ngã hai kẻ tự xưng là “Thần” kia!”
Giữa đám người đã có người bắt đầu gật đầu, tựa hồ tán đồng lời Ngụy Dương nói.
Ngụy Dương mặt không đổi sắc, đảo mắt từ trái sang phải nhìn đám người.
Cừu hận đang chuyển di, lòng người đã ổn.
Chỉ thiếu một chiêu cuối cùng, đó là thông qua trò lừa gạt để đám người cho rằng trừ mình ra, những người khác đều đã công nhận ý nghĩ “Tạo phản”.
“Ta không ép các ngươi.” Ngụy Dương nói, “Ban đầu ta cũng chỉ nghĩ khôi phục lý trí cho các ngươi rồi để các ngươi tự do, chỉ là ta tự quyết định muốn phản kháng thôi. Vậy đi, chúng ta dân chủ một chút…”
Ngụy Dương lại một lần nữa nhìn chằm chằm mọi người nói: “Ai phản đối thì giơ tay, ta không làm khó dễ các ngươi.”
Không ngoài dự liệu của hắn, gần một ngàn người vậy mà không ai giơ tay lúc này.
Dù sao trong lòng bọn họ vẫn còn hoảng sợ đối với hắn, làm sao có thể giơ tay lúc này?
Đây đã là một trò lừa gạt, cũng là một ván cược.
Chỉ cần có một người định giơ tay lên, sẽ có người thứ hai theo sát phía sau, kế hoạch của hắn sẽ thất bại hoàn toàn.
Dù sao người vẫn là ích kỷ, bị hành hạ nhiều năm như vậy, khó khăn lắm mới khôi phục lý trí, ai nguyện ý làm người dẫn đầu?
Ai biết làm người dẫn đầu sẽ có kết quả gì?
Một khi không có ai giơ tay, đám người sẽ nảy ra một ý nghĩ——
Đó là “Trừ mình ra, mọi người đều đồng ý, cho nên mình cũng không thể ra mặt”.
Dù sao mỗi câu nói của Ngụy Dương đều nắm kéo tư duy của đám người, hiện tại hắn là cọng rơm cứu mạng của bọn họ.
Giống như người ta dễ dàng cúng bái thần linh vào lúc tuyệt vọng, bản thân hắn giờ phút này chính là niềm tin duy nhất của bọn họ.
Lúc này Ngụy Dương đọc được tiếng lòng của đám người, quả nhiên, lòng người toàn bộ rung chuyển, bố cục đã thành.
“Tốt…” Ngụy Dương không cho đám người thêm cơ hội suy nghĩ, gật đầu nói, “Ta quả nhiên không nhìn lầm các ngươi… Cũng không uổng công ta bao năm nay vẫn luôn nghĩ hết biện pháp đánh thức các ngươi.”
“Nhưng… Chúng ta phải làm thế nào?” Một người hỏi.
“Thực không dám giấu giếm, phản kháng đã sớm bắt đầu.” Ngụy Dương nói, “Còn nhớ các ngươi đến từ đâu không?”
“Từ… Phòng phỏng vấn?”
“Không sai.” Ngụy Dương quay đầu lại, đưa tay chỉ cánh cổng truyền tống của Địa Heo.
Cánh cổng truyền tống này vốn không có thực thể, dù lung lay sắp đổ dưới vụ nổ lớn, nhưng vẫn không bị phá hủy, đến nay vẫn đứng sừng sững ở đó.
“Những “Trọng tài” kia đều đã trở lại “Phòng phỏng vấn” vào ban đêm.” Ngụy Dương cười nói với mọi người, “Mà ta đã sớm phái tiên quân đánh vào “Phòng phỏng vấn”, bây giờ chúng ta chỉ cần đi vào tạo thanh thế, cho bọn họ biết số lượng chúng ta lớn hơn bọn họ nhiều là được.”