Chương 1183: Trúng thưởng người | Thập Nhật Chung Yên

Thập Nhật Chung Yên - Cập nhật ngày 01/04/2025

“Đã quyết định vậy, các vị lãnh đạo xin chờ một lát.” Địa Chuột nói, “Ta cần xác nhận một chút xem có lan đến gần ta, uy hiếp tính mạng ta hay không.”

“Ngươi uy hiếp tính mạng?” Tần Đinh Đông cau mày, khoanh hai tay trước ngực, “Địa Chuột đồng học, ngươi cho rằng tỷ tỷ rảnh rỗi đến vậy sao?”

“Ta không có lựa chọn khác.” Địa Chuột nói, “Ngươi biết bây giờ là giai đoạn gì không?”

Sở Thiên Thu nghe vậy cũng quay đầu nhìn về phía Địa Chuột.

“Là giai đoạn “Đặt cược” a.”

Địa Chuột cười giơ hai tay lên, một tay xòe năm ngón, tay kia xòe bốn ngón.

“”Chu Tước” đang chọn lựa chiếu bạc thích hợp để đặt cược, hắn chọn trúng cái bàn chính là sòng bạc của hắn, ở đây các vị lãnh đạo có một phần chín tỷ lệ chết…” Địa Chuột lộ ra hàm răng chuột hoang, “Sòng bạc nguy hiểm như vậy, chúng ta lại chẳng làm được gì, chỉ có thể chờ đợi, thật kích thích làm sao?”

“Ngươi cũng không làm gì sao?” Sở Thiên Thu hỏi, “Xem ra ngươi so với chúng ta còn sớm biết cân đo đong đếm.”

“Hổ thẹn, ta xác thực nên vì chuyện này tự hào một lần.”

Địa Chuột cười thu một ngón tay lại.

“Nguyên lai xác suất tử vong của mỗi người là một phần tám, mỗi một đạo cửa có 12.5% xác suất tử vong.” Địa Chuột nói tiếp, “Ta bằng sức một mình… khiến cho xác suất tử vong của tất cả mọi người giảm xuống một phần chín, tức 11.1%. Ngươi biết 1% xác suất này phân tán đến nhiều người như vậy… là một công đức lớn đến nhường nào sao?”

Sở Thiên Thu gật đầu: “Ngươi là người thứ chín thêm vào, đồng thời một mình mở ra một cánh cửa, hành vi mạo hiểm như vậy không giống như là việc ngươi sẽ làm.”

“Đúng vậy a…” Ngụy Dương cũng nói, “Ngươi cái tên chuột chết này sao lúc này lại để ý vậy? Năm đó ta gặp khó khăn ngươi sao không mật báo trước?”

“A, cái này thực sự để ta giải thích một chút.” Địa Chuột cúi đầu, không nhìn vào mắt Ngụy Dương, “Nếu không giải thích rõ ràng, ngài có thể sẽ cho rằng ta không phải loại “Cỏ mọc đầu tường” đấy.”

“Ngươi…!”

“Mặc dù tục ngữ nói “Cỏ mọc đầu tường, gió chiều nào theo chiều đấy”, nhưng chúng ta cuối cùng vẫn phải theo gió.” Địa Chuột nói, “Thực lực ngài tầm thường, lại chọc giận thượng tầng, bị ta bán đứng thực sự là chuyện hợp tình hợp lý, nhưng con dê kia thì khác, ta đến nay không tìm được bất kỳ lý do gì để bán đứng hắn.”

“Cho nên ngươi “Lấy sức một mình để cho xác suất tử vong của tất cả những người tham gia kế hoạch đều thấp xuống 1%”?” Sở Thiên Thu cười nói.

“Đúng vậy.” Địa Chuột chỉ vào đầu mình, “Đơn độc cứu một quạt “Cửa” xác thực không phải phong cách của ta, ta cũng chỉ có thể nghĩ ra loại kế sách này, coi như ngươi không chủ động giao dịch với ta, ta cũng sẽ nghĩ cách để “Người tham dự” đi vào “Cửa” của ta.”

“Thú vị.” Sở Thiên Thu gật đầu, “Là ta không nghĩ ra.”

“Cho nên càng nhiều người tham gia kế hoạch này, công lao của ta càng lớn.” Địa Chuột nói, “Nếu như gặp Dê ca, phiền phức ngươi nói tốt vài câu cho ta trước mặt hắn.”

“Ta tận lực.” Sở Thiên Thu nói xong quay đầu nhìn về phương xa, “Vậy là “Đặt cược” đã kết thúc rồi sao?”

“Hình như có gì đó sai sai…” Thiên Cẩu cau mày, nhỏ giọng nói với Thiên Xà bên cạnh.

Thiên Xà cùng Thiên Cẩu vừa mới hết bận công việc trở về phòng, Thanh Long đã ngồi sẵn ở đó.

“Sao vậy?” Thiên Xà liếc mắt nhìn Thiên Cẩu, lập tức há to miệng, “”Lên xe” là thứ quỷ gì…?”

“Ta… ta không chắc có phải ta hiểu đúng ý không, nhưng mà cái tổ chức gọi là “Cực Đạo” kia hình như…” Thiên Cẩu ngẩng đầu, vừa vặn đối diện ánh mắt Thanh Long.

Thanh Long dường như không nghe thấy âm thanh phía dưới, mang vẻ nghi hoặc nhìn Thiên Cẩu: “”Cực Đạo” làm sao?”

“Ta…”

Thiên Cẩu định giao chuyện này cho Thanh Long định đoạt, thật không ngờ Thanh Long thủy chung không nghe được bất kỳ âm thanh gì, trên người hắn dường như có chuyện gì xảy ra, khiến “Linh Văn” tạm thời mất hiệu lực.

“Nói đi.”

“A… cái đó… “Cực Đạo” rất muốn “Lên xe”.” Thiên Cẩu trả lời, “Nhưng ta không quá chắc cái “Xe” này rốt cuộc là…”

“”Lên xe”…?” Thanh Long suy tư một hồi, mở miệng nói, “Lời của người khác cần phải xem xét riêng, nhưng “Cực Đạo” thì không cần.”

Nói xong hắn nhắm mắt lại, phát động “Đoạt tâm phách” cực kỳ tinh xảo. Hắn còn một tia ý thức lưu lại trong đại não Lâm Cầm, chỉ cần có thể rút ra ý nghĩ của Lâm Cầm, liền có thể trực tiếp biết được toàn bộ động tĩnh của “Cực Đạo”.

“Các ngươi đầu tiên là phá hoại chuông lớn, ngay sau đó lại muốn “Lên xe”… Dê Trắng, có lẽ ngươi không ngờ rằng ta có chuẩn bị ở sau, cây châm này coi như ngươi biết cũng không trừ bỏ được.”

Hắn kiểm tra đại não Lâm Cầm lúc này, rất nhanh liền phát hiện một vấn đề quỷ dị.

Trong đầu Lâm Cầm không có gì cả, chỉ đang suy tư những chuyện qua quýt bình thường.

Ví dụ như khi nào nên ăn cơm, khi nào thì nên uống nước.

“Đây là ý gì…” Thanh Long hơi mở to mắt, nhìn về phía Thiên Cẩu, “Nói “Lên xe” có nhiều người không?”

“Không có.” Thiên Cẩu nói, “Vẻn vẹn một, hai người.”

“Vậy chắc không có gì.” Thanh Long nói, “Coi như bọn chúng còn muốn giấu diếm, nhưng tư duy của một người là không thể che giấu được.”

Nghe được đáp án này, Thiên Cẩu im lặng cúi đầu.

Theo lý mà nói, trong tình huống bình thường Thanh Long nhất định sẽ xuống xem xét trước, nhưng lúc này hai mắt hắn đỏ bừng, chỉ ngồi yên quanh bàn tròn không nhúc nhích, dường như nếu lại phát động “Tiên pháp” thì sẽ dẫn đến niềm tin quá độ.

“Không có gì là tốt rồi…” Thiên Cẩu gật đầu, tránh ánh mắt Thiên Xà.

Có thể Thiên Xà từ khoảnh khắc vừa rồi, dường như đã đọc được một vài điều không bình thường.

“Hừm, chúng ta bây giờ không thể vào cửa sao?” Chu Mạt nhìn cánh cổng truyền tống trước mắt, vẻ mặt mất kiên nhẫn nhìn về phía Địa Heo.

“Hiện tại không thể, ta có dự cảm bất an.” Địa Heo nhìn về phía phương xa không một bóng người, hai tay cũng dần dần động đậy, “Có lẽ vận may của chúng ta sẽ dùng hết ở chỗ này.”

“Hừm, không phải chứ? Trúng giải?” Chu Mạt khẽ cười một tiếng, móc ra một viên đạn tín hiệu từ bên hông.

“Tính tình đại tiểu thư, chúng ta làm một ước định đi.” Địa Heo nói.

“Cái gì?”

“Nếu như ngươi còn sống, hãy giúp ta nói với Tề Hạ, để hắn gánh vác tín niệm của ta mà sống tiếp.”

“Hừm, lời thoại này có chút quá trẻ trâu, ta không nói được.” Chu Mạt nói, “Nếu quả thật trúng thưởng, ngươi tự nghĩ cách sống sót, sau đó tự đi nói.”

Vừa mới nói xong, trên trời rơi xuống một mảnh lông vũ màu đỏ thắm.

Đám người “Cực Đạo” lúc này nhao nhao nhìn chằm chằm vào chiếc lông chim kia, nhìn nó chậm rãi rơi xuống, ngay khi nó hạ cánh, một người mặc áo choàng lông vũ đã phiêu phù trước mặt đám người.

Chu Mạt duỗi một ngón tay nhẹ nhàng bịt lỗ tai, nói với những đội ngũ “Cực Đạo” khác:

“Các vị, các ngươi an toàn rồi.”

Quay lại truyện Thập Nhật Chung Yên

Bảng Xếp Hạng

Chương 2557: Thiên Tuấn Kiếm Thần chiến trường

Chương 233: Vì ngươi

Sơn Hải Đề Đăng - Tháng 4 4, 2025

Chương 2556: Hạ Tước Vương