Chương 1154: Không khí | Thập Nhật Chung Yên
Thập Nhật Chung Yên - Cập nhật ngày 31/03/2025
“Cửu… Cửu tỷ…” Khâu Thập Lục ngây ngốc hỏi, “Ngươi thấy rồi sao… vừa rồi thứ xông tới…”
Bạch Cửu bên kia yên tĩnh rất lâu, sau đó truyền đến thanh âm phiêu miểu: “Thấy rồi.”
“Ngươi cũng thấy, ta còn tưởng rằng ta xuất hiện ảo giác… Vừa rồi cái kia…”
“Thập Lục,” Bạch Cửu lập tức cắt ngang, “Đừng nói nữa, mở cửa sau lưng ngươi ra.”
“Hả…?”
“Lập tức.” Bạch Cửu dùng khẩu khí không cho phép từ chối nói thêm.
“Được… Ta, ta biết rồi…” Khâu Thập Lục không hỏi nguyên nhân, lập tức quay đầu mở cửa phòng, một đầu cửa phòng là một gian phòng ốc cũ kỹ.
“Cái gì cũng đừng nghĩ, hiện tại vào cửa.” Bạch Cửu nói thêm.
Khương Thập rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt Bạch Cửu nghiêm túc, tựa hồ vô cùng gấp gáp.
Nhưng hắn rõ ràng từ thanh âm phán đoán Khâu Thập Lục đã thoát khỏi nguy hiểm, không biết Bạch Cửu lo lắng cái gì.
“Tốt tốt tốt, Cửu tỷ, vừa rồi thật dọa ta muốn chết… Ngươi cũng thấy đó, vừa rồi nữ nhân kia đi ra sau trực tiếp…”
“Đừng…!”
Bạch Cửu vừa nói xong, mắt trái Khương Thập trực tiếp lâm vào hắc ám, phảng phất không gian Khâu Thập Lục ở xảy ra vấn đề gì, ngay sau đó, tiếng kêu kinh ngạc truyền ra.
“Hỏng…” Bạch Cửu vịn đầu trái Khương Thập xem xét, nhưng một đầu con mắt chỉ một vùng tăm tối cùng âm thanh sột soạt, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Khâu Thập Lục.
“Cửu tỷ… Làm sao vậy?” Khương Thập hỏi.
“Thập Lục, đứa trẻ ngốc này…” Bạch Cửu nóng nảy nói, “Nàng quên bây giờ mình dựa vào ‘Ý niệm’ trôi nổi giữa không trung, một khi nàng cho rằng ‘Người sẽ rơi xuống’ nàng tất nhiên sẽ rơi xuống.”
Theo ý Bạch Cửu, khi Khâu Thập Lục tiến vào không gian này vô ý thức cho rằng mình tiến nhập Hạo Hãn Vũ trụ, cho nên tiềm thức quán thâu cho nàng niềm tin “Người biết trôi nổi” cùng “Không thể thở nổi”.
“A?!” Khương Thập nghe xong cũng sững sờ, “Vậy Thập Lục nàng…”
Hai người biết tình thế nghiêm trọng, ngay sau đó đều yên tĩnh, chờ nửa ngày, mới rốt cuộc nghe được thanh âm Khâu Thập Lục một lần nữa truyền ra từ mắt trái Khương Thập——
“Mẹ, dọa ta muốn chết…”
“Quá tốt rồi… Thập Lục…” Bạch Cửu thả lỏng tâm, “Ngươi không sao chứ?”
“Không sao, Cửu tỷ, may mà có ngươi…” Khâu Thập Lục trả lời, “May mà ngươi bảo ta mau mở cửa, quyết sách này cứu ta một mạng.”
Hình ảnh bên kia có tiếng sột soạt, sau đó lại xuất hiện mặt Khâu Thập Lục, xem ra nàng bỏ “Bộ đàm” cỡ nhỏ vào trong cửa, nghĩ cách soi sáng bộ dáng mình.
Bạch Cửu từ trong tấm hình nhỏ phát hiện hai tay Khâu Thập Lục đang đào bới, phía sau nàng là Tinh Không vô biên, nhưng có một đôi tay vươn vào trong cửa, phảng phất treo bên bờ vực.
Chỉ thấy hai tay nàng phát lực, từng chút một chuyển vào cửa phòng, từ bên vách núi cứu mình trở về từ biên giới rơi xuống, sau đó thở hồng hộc xoay người đóng cửa phòng.
Sau đó nàng chậm rãi đứng lên, nhìn kiến trúc bình thường trước mặt.
“Là thứ gì?” Bạch Cửu hỏi, “Thị giác ta có hạn, thấy không rõ.”
“Là…” Khâu Thập Lục không biết nên hình dung phòng ốc trước mắt thế nào, bởi vì nó quá bình thường, “Cửu tỷ… Nói thế nào đây… Ngươi từng thấy ‘Miếu hoang’ thường xuất hiện trong phim truyền hình không? Không sai biệt lắm là như vậy…”
“Miếu hoang?”
“Đúng… Không sai biệt lắm…”
Khâu Thập Lục chậm rãi đi lên phía trước, nhìn gian nhà chỉ có bốn bức tường, nơi này quét dọn sạch sẽ, chỉ có một cái bếp lò lũy khởi từ gạch đá và một chiếc giường rơm rạ, ngoài ra không có bất kỳ đồ dùng trong nhà nào khác.
“Ngươi phải cẩn thận, có biến thì nói ta.” Bạch Cửu nói.
“Yên tâm, nơi này nhìn… Thực sự… Quá…” Khâu Thập Lục cau mày nghĩ nửa ngày, cuối cùng nghĩ ra từ hình dung này, “Quá an toàn.”
Nói xong, nàng đi đến một bên phòng, thấy ở đây còn có một cái cửa sắt màu lam rỉ sét.
Nàng chậm rãi đưa tay, đẩy cửa sắt ra, ánh nắng ấm áp rải vào phòng, trên tường, trên mặt Khâu Thập Lục.
Mắt Khâu Thập Lục từ từ trừng lớn, gần như trong nháy mắt sững sờ tại chỗ.
Vị trí gian phòng hiện thời là sườn núi gò nhỏ, mà từ sườn núi này nhìn xuống, vậy mà xen kẽ tinh tế sắp hàng rất nhiều nhà bằng đất, xem ra thời gian tựa hồ đã hoàng hôn, một vài nhà bằng đất bắt đầu bốc lên khói bếp, bóng người rộn ràng, âm thanh ồn ào.
Khâu Thập Lục nuốt nước miếng, sau đó nhấc mũi ngửi, lập tức, một cỗ không khí mới mẻ trút vào phổi nàng, dưỡng khí làm choáng váng bắt đầu đi theo mỗi tế bào trên người vận chuyển đến các nơi, thân thể ngủ say phảng phất dần dần tỉnh lại, lỗ chân lông đều giãn ra trong khoảnh khắc này.
Hai mắt nàng thoáng chốc đỏ bừng, duỗi tay lần mò, nước mắt vô tình đã treo đầy mặt.
“Thập Lục… Em sao vậy?”
Khâu Thập Lục biết mình vốn không muốn khóc, nhưng cảm giác này cứ không nhịn được, nước mắt trào lên, toàn thân run rẩy.
“Cửu tỷ… Ta… Ta không biết nên nói thế nào…” Khâu Thập Lục nghẹn ngào đáp, “Ta có cảm giác mình thật sống sót, ta lại thấy ánh tà rơi xuống… Ta đang hô hấp không khí… Ta lại thấy khói bếp lượn lờ… Trước mắt ta là một Tiểu Tiểu sơn thôn.”
“Hô hấp… Không khí…?” Bạch Cửu cảm thấy hơi không hiểu, “Chẳng phải em luôn hô hấp sao…?”
“Không… Cửu tỷ…” Khâu Thập Lục cố gắng biểu đạt những gì mình cảm nhận được, “Chỉ cần chị hít thở ở đây một cái, sẽ cảm giác những năm qua hô hấp đến cái gì cũng là giả… Vẻn vẹn chỉ cần một hơi…”
Bạch Cửu nghe xong ánh mắt lóe lên, miệng hơi giật giật, một ý nghĩ quỷ dị hiện ra trong đầu.
Chỉ hy vọng Thập Lục đừng phát hiện ý nghĩ này, nếu không…
“Cửu tỷ… Có phải em… Trốn ra được rồi không?”
Nghe câu này Bạch Cửu khẽ giật mình, hai tay bưng mặt Khương Thập cũng hơi dùng sức.
Đúng vậy… Một không gian kỳ quái có thể thông đến bất kỳ đâu, vì sao Khâu Thập Lục không thể thông đến thế giới hiện thực?
Bất luận thế giới hiện thực nào cũng được… Như vậy nàng mới có thể sống khỏe mạnh?
Bạch Cửu về lý trí rất muốn phủ nhận đáp án của Khâu Thập Lục, đồng thời muốn nói với nàng “Em nhìn nhầm rồi, mọi thứ đều là giả”, nhưng về cảm tính lại hy vọng Khâu Thập Lục có thể đào thoát, nàng không có lý do gì tiếp tục ở lại đây chịu khổ.
Nếu nàng thật có thể ở lại đó, dù là một sơn thôn hẻo lánh, nàng cũng là người đầu tiên rời khỏi nơi này từ trước đến nay.
Một cỗ tình cảm xoắn xuýt bắt đầu lan tràn trong lòng Bạch Cửu, chỉ lát sau, nàng đã lựa chọn.
“Thập Lục, đừng quản Huyền Vũ, em tìm cơ hội trực tiếp…”
“Cửu tỷ, hiện tại em hẳn rất gần bí mật của Huyền Vũ.” Khâu Thập Lục ngắt lời, “Nói cho em nên làm thế nào.”