Chương 98: Người đến
Lão đạo đã bị oán quỷ quấn thân, khắp mặt mũi mình mẩy đều bết bát máu tươi, nhưng thần tình lại khó giấu nổi vẻ kích động: “Ha ha ha… Đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu!”
Chử Thanh Ngọc ngồi giữa bụi cỏ có làn hồng yên vây quanh, linh quang phản chiếu vào hồng yên, hắt lên gương mặt tươi cười của Chử Thanh Ngọc một mảnh sắc đỏ.
Trong đôi đào hoa nhãn hơi nhếch lên, thấp thoáng xẹt qua một tia huyết sắc, thoáng hiện rồi biến mất.
“Cực Âm Chi Huyết? Ngươi cũng chỉ biết đến thứ này thôi sao?” Chử Thanh Ngọc khẽ cười một tiếng, gằn từng chữ: “Đoán sai rồi.”
Lão giả lại chỉ cho rằng hắn đang muốn che giấu: “Ngươi gạt không được ta!”
Một luồng linh quang xanh nhạt từ trên người lão giả hiện ra, trực tiếp chấn bay đám oán quỷ đang quấn lấy thân mình lão!
Chốc lát, tiếng thét thê lương không ngớt, không ít hồng y oán quỷ đương trường bị linh quang đánh nát, tan thành một màn huyết vụ!
Quỷ huyết bắn tung tóe lên cây cối xung quanh, rồi lại trong lúc lưu động mà hội tụ thành hạt, nhỏ xuống thành vũng, tụ lại thành đầm, sau đó lần nữa dâng lên một làn hồng yên, triệu hồi ra từng con oán quỷ.
Sát chi bất tận, diệt chi bất tuyệt, không dứt không thôi.
Lão giả lại chẳng màng tới chúng, vội vã lao về phía Chử Thanh Ngọc.
Ngay lúc sắp tóm được hắn, một đạo hôi ảnh (bóng xám) xẹt qua, vác Chử Thanh Ngọc đang ngồi dưới bụi cỏ lên, lao vút lên không trung, quát mắng lão đạo: “Đắc cái gì mà đắc? Đã tới tay ngươi chưa?”
Chử Thanh Ngọc nhịn không được cười: “Phương huynh, ngươi cuối cùng cũng nhớ ra ta ở đây rồi sao? Thật là đáng mừng!”
Phương Lăng Nhận: “Đi!”
Mục tiêu trên không quá lộ liễu, Phương Lăng Nhận lao vào rừng, xuyên qua các lùm cây với tốc độ cực nhanh.
“Vọng tưởng mà trốn được!” Lão đạo ngự kiếm đuổi theo, phất tay vung ra một tấm lưới khổng lồ màu xanh.
Trước đó, lão muốn giết Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận để diệt khẩu, nhưng sau khi phát hiện người trước mắt có Cực Âm Chi Huyết hiếm thấy trên đời, lão chỉ nhất tâm muốn bắt sống người này.
Nhìn thấy linh khí bay tới biến thành lưới lớn và xiềng xích, ý cười trên mặt Chử Thanh Ngọc càng đậm.
Chử Thanh Ngọc nhấc bàn tay trái còn chưa khô vết máu, vẽ chữ vào hư không: “Tới!”
Đám oán quỷ bị lão đạo chấn ra ban nãy lũ lượt đuổi theo, kéo chân kéo tay lão đạo, ai oán khóc rống: “Trả mạng cho ta!”
Lão đạo bị chúng quấn lấy đến phiền không chịu nổi: “Một lũ tạp toái, cút hết cho ta!”
Linh quang lại lần nữa đánh trúng đám oán quỷ, quỷ huyết lại bắn tung tóe, mưa máu lất phất rơi xuống, tí tách trên lá cây.
Lần này, nơi bị nhuộm máu càng rộng lớn, vì thế nơi tỏa ra hồng yên lại càng nhiều.
Bất tri bất giác, trong rừng hồng yên nổi lên bốn phía, mùi máu tanh nồng nặc, phủ lên nơi vốn dĩ linh tức đang hỗn loạn này một tầng huyết khí.
Không cảm ứng được linh khí của tu sĩ, không ngửi được hơi thở dị dạng, cũng không nhìn thấy đường phía trước.
Đến khi lão đạo phản ứng lại, mới phát hiện thiên địa dường như đã biến thành một màu máu, tiếng khóc bi ai như mạng nhện quấn thân, bọc lấy lão hết tầng này đến tầng khác.
Bất kể lão di chuyển bao xa cũng không thể thoát ra được.
Từ đầu đến cuối, lão chưa từng nhìn thẳng vào đám oán quỷ này.
Ai lại đi để ý đến một lũ sâu kiến đi qua chân mình chứ?
Huống hồ đám oán quỷ này lại là do tên tiểu tu sĩ Luyện Khí kỳ kia triệu hoán ra.
Chỉ cần đánh bại người triệu hoán, tất cả linh vật và quỷ quái do hắn gọi ra đều sẽ biến mất theo.
Cho nên mục tiêu của lão đạo vô cùng xác định, chỉ coi đám oán quỷ này là vật cản đường tiếp cận người triệu hoán, chỉ cần đá văng đi là được.
Nhưng hiện tại, lão rốt cuộc phát hiện sự việc dường như không đơn giản như thế.
Lão dường như đã bị vây khốn trong một mảnh huyễn cảnh rồi.
Trên trời rơi xuống từng cái đầu quỷ mặt mày dữ tợn, dưới đất thò ra chi chít những cánh tay, giữa các cành cây hồng ảnh xuyên qua, những hồn ma mặc hồng y từng bước ép sát.
“Tại sao lại giết ta!”
“Cái đầu của ta dùng tốt không?”
“Cái chân của ta dùng tốt không?”
“Tại sao lại dời mắt của ta cho kẻ khác?”
“Đó là thân thể của ta, của ta!”
Bùn đất dưới chân trở nên mềm nhũn cực kỳ, dường như hóa thành một đầm lầy máu.
Những cánh tay máu vươn ra từ đầm lầy điên cuồng kéo lôi lão, kéo lão xuống dưới, đi bẻ tay chân lão, móc nhãn cầu lão, vặn đầu lão…
Trên trán lão đạo rịn ra mồ hôi lạnh, chỉ có thể gượng giữ trấn định, miệng niệm chú quyết, ý đồ phá tan mảnh huyết sắc huyễn cảnh này.
…
Cùng lúc đó, Chử Thanh Ngọc nhìn lão đạo đang đứng xoay vòng tại chỗ, phóng thuật pháp vào khoảng không, lòng thầm nhẹ nhõm.
Thành rồi!
Kỳ thực, chỉ cần là một đám quỷ không có nửa điểm quan hệ với lão đạo kia, thì đều không thể tạo ra một mảnh huyễn cảnh khiến lão lún sâu vào trong đó.
Huyễn cảnh đáng sợ nhất, không ở chữ “huyễn” (ảo) mà ở chữ “chân” (thật), không ở chữ “hư” mà ở chữ “thực”.
Chỉ có như vậy mới khiến người ta sa chân u mê, khó lòng tự dứt.
“Sư tôn!” Tiếng của Du Lạc truyền đến, một bóng người cưỡi báo nâu nhanh chóng xuyên qua bụi rậm, đi tới gần.
Du Lạc vừa nãy bị con kim bạch hoa báo do Chử Thanh Ngọc gọi ra chặn đường, vất vả lắm mới đánh nát được triệu linh đồ chỉ trong người con báo, lúc này mới đuổi kịp tới nơi.
Vừa liếc mắt đã thấy lão đạo đang bị vây trong một màn hồng yên.
Rõ ràng chỉ cần bước một bước là ra khỏi hồng yên, lão đạo lại cứ xoay vòng vòng tại chỗ, không ngừng múa may trường trượng trong tay, miệng lẩm bẩm cái gì đó.
Du Lạc nhất thời không biết có nên mạo muội tiến lại gần hay không, chỉ có thể quan sát xung quanh trước, rất nhanh liền xuyên qua kẽ lá, thấy được một hôi ảnh đang vác một người bay ra xa.
“Đứng lại!” Hắn lại gọi ra một con triệu hoán linh, ra hiệu linh thú đuổi theo.
Nhưng đúng lúc này, trong rừng thấp thoáng truyền đến vài tiếng nói: “Bên này!”
“Pháo hoa chắc hẳn là được phóng ra từ gần đây.”
“Tu sĩ của Ẩn Dục Các nhất định ở quanh đây!”
“Cả gan quấy rối trong bãi tỷ thí của chúng ta, lần này bắt được người của bọn chúng, nhất định phải đòi lại công đạo!”
“Ta vừa nãy dường như nghe thấy bên kia có tiếng đánh nhau!”
“Mau qua xem!”
Nghe thấy tiếng lá cây cọ xát với y phục tiến lại gần, dường như có người đang xuyên qua tầng tầng lá cây, Du Lạc đại kinh thất sắc.
Hắn ở bộ dạng hiện tại, căn bản không có mặt mũi nào gặp người khác!
Dựa vào mấy câu giao lưu ngắn gọn kia mà phán đoán, người tới rất có thể chính là đệ tử của Vân Hoàn Tông!
Bọn họ chẳng lẽ vẫn chưa rời khỏi Phụng Khu Thành sao?
Du Lạc không biết rằng, vì tu sĩ của Ẩn Dục Các quấy rối tại trận chung kết triệu linh, đám đệ tử Vân Hoàn Tông vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Trận tỷ thí lần này ý nghĩa phi phàm, là một cơ hội quan trọng để bọn họ chứng minh bản thân với tông chủ.
Lý Du Vân và Nhâm Minh cầm đầu quyết định, ngoài mặt nói tu sĩ Vân Hoàn Tông đã rời Phụng Khu Thành, thực tế bọn họ vẫn luôn âm thầm điều tra, mưu toan tìm ra những kẻ khác của Ẩn Dục Các còn lẩn trốn trong thành.
Dù sao, kẻ của Ẩn Dục Các đến tấn công bọn họ ban đầu đã chết, bọn họ không bắt được người sống về giao sai, nên vẫn muốn tóm lấy một kẻ.
Thế là, pháo hoa mà Chử Thanh Ngọc phóng ra trước khi giao thủ với thầy trò Du Lạc đã ngay lập tức thu hút bọn họ tới.
Lần này, bọn họ nhất định phải bắt được người của Ẩn Dục Các để về giao phó!
Du Lạc hiện tại không cách nào giải thích được vì sao bản thân vốn nên ở trong tông môn lại xuất hiện ở đây, cũng không dám đối mặt với đồng môn bằng dáng vẻ không ra thể thống gì này, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm theo hôi ảnh đã đi xa: “Các ngươi cứ đợi đấy cho ta!”
Đừng để ta biết các ngươi là ai?!
Vừa vặn lúc này, thời hạn đã tới, hồng yên lan tỏa quanh lão đạo tan đi, trong đôi mắt đầy tia máu của lão đạo cũng dần dần thanh tỉnh.
“Sư tôn, không xong rồi, đệ tử Vân Hoàn Tông tới rồi.” Du Lạc vội vàng tiến lại gần, sau khi xác nhận sư tôn có thể nghe thấy lời mình mới hạ thấp giọng nói.
Lão đạo sắc mặt phức tạp: “Mang Thịnh Dương Trạch theo, rời khỏi đây trước.”
Sau khi Du Lạc bắt trói Thịnh Dương Trạch, liền tạm thời vứt vào một sơn động, lúc đó bọn họ đều không ngờ sẽ có người bám theo, cho đến khi nghe thấy tiếng động lạ.
Hiện tại đệ tử Vân Hoàn Tông đã tới, nếu để bọn họ nhìn thấy sơn động đó trước, phát hiện Thịnh Dương Trạch bị trói bên trong, chắc chắn sẽ đưa Thịnh Dương Trạch về, vậy thì những việc tối nay của bọn họ coi như đổ sông đổ biển.
Dẫu lão đạo và Du Lạc có hận đến nghiến răng, cũng chỉ có thể tạm thời từ bỏ việc truy đuổi một người một quỷ kia, quay về đường cũ.
————
Trời dần sáng, Phương Lăng Nhận xác nhận không có ai đuổi theo mới đặt Chử Thanh Ngọc xuống: “Vừa nãy dường như có tiếng của người khác.”
Chử Thanh Ngọc: “Ta đã phóng pháo hoa của Ẩn Dục Các, chắc là tu sĩ Vân Hoàn Tông tới rồi.”
Phương Lăng Nhận: “Hửm?”
Chử Thanh Ngọc nằm ngửa trên bãi cỏ, thở hắt ra một hơi: “Trận triệu linh tỷ thí trước đó của Vân Hoàn Tông, lúc chung kết không phải có người của Ẩn Dục Các tới, kêu gào đòi giết sạch tu sĩ Vân Hoàn Tông sao? Đệ tử Vân Hoàn Tông đâu phải là quả hồng mềm dễ nắn, sao có thể coi như chưa từng xảy ra? Nhưng kẻ đến phá hoại tỷ thí đã chết rồi, Lý Du Vân bọn họ về không có gì giao phó, tự nhiên cần tìm lại một tu sĩ Ẩn Dục Các khác thôi.”
Pháo hoa của Ẩn Dục Các vừa nổ, nghĩa là quanh đó ít nhất có một người của Ẩn Dục Các, lại còn có khả năng là bị trọng thương, cần triệu tập đồng liêu trong các tới cứu, tu sĩ Vân Hoàn Tông đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
Phương Lăng Nhận: “Sở Vũ.”
Chử Thanh Ngọc: “Hửm?”
Phương Lăng Nhận: “Ngươi không phải đệ tử Vân Hoàn Tông sao? Tại sao khi ngươi nhắc đến bọn họ, luôn dùng ngữ khí như kẻ đứng ngoài cuộc vậy?”
Chử Thanh Ngọc: “…”
Chử Thanh Ngọc chỉ im lặng vài hơi thở, liền nhếch môi, thấp giọng cười khẽ: “Bởi vì khi ta gặp nạn, cách làm của tông môn khiến ta rất thất vọng. Đều nói đạo bất đồng bất tương vi mưu, hiện tại ta muốn tìm cơ hội rời khỏi Vân Hoàn Tông, theo ý của Phương huynh, ta nên làm thế nào mới không phải mang danh phản bội tông môn?”
“Ngươi mà thèm để ý đến những tiếng xấu đó sao?” Phương Lăng Nhận nói: “Ta còn tưởng ngươi vốn chẳng coi trọng những thứ này, muốn đi thì đi, muốn ở thì ở.”
Chử Thanh Ngọc: “Ai nói chứ, hạng người thấy là yêu như ta, chắc chắn hy vọng mình mỹ danh viễn dương, lưu phương thiên cổ, được hậu thế khen ngợi… Ưm ưm ưm!”
Phương Lăng Nhận không biết hái từ đâu ra một quả dại, ấn thẳng vào miệng Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc dùng sức cắn một phát rụng mất một nửa, nước quả thanh ngọt tức thì chảy vào trong cổ họng.
“Khụ khụ khụ!” Chử Thanh Ngọc bị sặc, vội vàng chống tay ngồi dậy.
Phương Lăng Nhận cầm một quả khác trong tay: “Ngọt không?”
Chử Thanh Ngọc lấy lại hơi: “Ngọt, ngọt lắm, suýt chút nữa làm ta ngọt chết rồi.”
Phương Lăng Nhận: “Ta cũng muốn ăn.”
Chử Thanh Ngọc đang định nói một câu: “Ta có ngăn ngươi đâu.” Lại chợt nhớ ra Phương Lăng Nhận là quỷ hồn, căn bản không nếm được mùi vị thức ăn nhân gian.
Sở thích quái đản bùng lên, Chử Thanh Ngọc cười trêu chọc: “Cầu ta đi.”
Phương Lăng Nhận: “…”
—