Chương 761: Chiến lợi phẩm
Nơi bốn tộc chiếm đóng trước đó vốn chẳng khó tìm, đám thú nhân trấn thủ bên trong tưởng chừng đã sớm nhận được tin bại trận, giờ này đều đã chạy trốn không thấy tăm hơi.
Khi Phương Lăng Nhận đến nơi, địa bàn của Huyền Báo đã là một mảnh hỗn loạn, đủ loại đồ vật rơi vãi khắp nơi, thoạt nhìn có vẻ như đã xảy ra tranh đoạt.
Nghĩ lại chắc là một số thú nhân khi đào tẩu không quên vơ vét kho tàng, nhưng không thể mang hết, lại bị đồng bọn cướp giật, mãi đến khi phát hiện truy binh đuổi tới mới hốt hoảng rời đi.
Dọc theo đống bừa bãi dưới đất, đám thú nhân mà Phương Lăng Nhận mang tới nhanh chóng tìm thấy kho tàng của tộc Huyền Báo, bên trong chất đống không ít lương thực và vải vóc, còn có một số thân cây rõ ràng là mới chặt hạ không lâu.
Phương Lăng Nhận có thể cảm nhận được linh khí tỏa ra từ những khúc gỗ này, không khỏi hiếu kỳ nhìn về phía Mật Hạc: “Đây là cây gì?”
Mật Hạc: “Hình như là Thạch Dận Tùng, nhìn nước gỗ này chắc cũng đã mấy trăm năm rồi, thú tu hỏa hệ dùng nó để đốt lửa tu luyện, có trợ giúp trong việc tôi luyện thân thể. Thú tu của tộc Huyền Báo đa phần là hỏa hệ, nên mới có ý thu thập những cây này… À, đúng rồi.”
Mật Hạc hạ thấp giọng: “Đây cũng là một trong những vật liệu có thể chế tạo ‘triệu linh đồ liệu’, có thể dẫn ra hỏa hệ triệu hoán thú.”
Ánh mắt Phương Lăng Nhận sáng lên, thầm ghi nhớ trong lòng, dự định sau này khi lập danh sách cho Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh sẽ thêm cả thứ này vào.
Ngoài linh mộc và lương thực vải vóc, bọn họ còn lục ra được rất nhiều linh hạch nguyên thạch giấu ở nơi bí mật, tất cả đều được đăng ký vào sổ sách.
Còn việc phân chia thế nào thì không đến lượt bọn họ quản, bọn họ chỉ phụ trách đem đồ đạc vận chuyển về một lượt. Có người khi dọn dẹp tàn dư sẽ lén lút tư tàng, nhưng không ai dám làm quá phận.
Rời khỏi lãnh địa tộc Huyền Báo, đi tiếp đến lãnh địa Xỉ Hổ tộc, Mạch Sư tộc và Chúc Xà tộc, không chỉ lục ra một lượng lớn linh hạch nguyên thạch, vật liệu triệu hoán, mà còn có rất nhiều linh hoa linh thảo, cùng với linh quả chất đầy kho.
Có thể thấy, thời gian qua mấy tộc này ngoài việc thị uy đánh đấm lẫn nhau thì cũng không quên tích trữ vật tư.
Nếu kẻ bại trận ngày hôm nay là đám người Chử Thanh Ngọc vốn bị bốn tộc liên thủ vây công, thì tất cả tích lũy trong kết giới của bọn họ cũng sẽ bị bốn tộc vơ vét sạch sẽ, trở thành một phần của kho tàng này, thành đá kê chân để chúng tiến xa hơn.
Vì thế, khi dọn sạch những thứ này, Mật Hạc và đám thú nhân hoàn toàn không có chút áy náy nào. Bởi lẽ, nếu người thắng không phải là bọn họ, bọn họ cũng sẽ bị đối đãi như vậy. Thậm chí cảnh ngộ còn thảm hơn, vì bọn họ bị thú nhân bốn tộc bao vây đoàn đoàn, không có lấy một con đường lui. Còn tiểu binh của bốn tộc này vẫn có thể thừa dịp loạn lạc mà chạy ra ngoài, kẻ nào chân nhanh còn có thể tìm được một con đường sống.
Đợi đến khi kho tàng của tộc Chúc Xà cũng bị dọn sạch thì trời đã tối, Mật Hạc dẫn đám thú nhân về thành. Từ đằng xa đã thấy hoàng thành vốn còn là một đống đổ nát mấy ngày trước, giờ đây đã được dọn ra một khoảng trống lớn.
Đông tay thì vỗ nên bộp, huống chi có nhiều thú tu cùng nhau ra tay như vậy.
…
Phía tây hoàng thành, Chúc Xà xà vương nhìn đống vụn đá cuối cùng trước mặt bị truyền tống trận đưa đi, gã ngồi phịch xuống đất, nhìn về phía thú nhân phụ trách canh giữ bọn họ: “Như vậy là được rồi chứ!”
Thú nhân gật đầu: “Tứ điện hạ nói, dọn dẹp xong chỗ này là được, ngày mai sẽ triệu tập thú nhân thổ hệ và mộc hệ, hợp lực kiến tạo tân thành.”
Một con rắn nhỏ bò tới, đưa nước cho Chúc Xà xà vương, ánh mắt liếc nhìn thú nhân giám sát, lại nháy mắt ra hiệu với xà vương.
Chúc Xà xà vương hiểu ý, khẽ cúi đầu.
Con rắn nhỏ hạ thấp giọng lầm bầm: “Đại vương, Xích Minh xà quân tới rồi, nàng nói nàng sẽ trực tiếp đi tìm Cơ Ngột Tranh, bảo chúng ta đừng quản.”
Chúc Xà xà vương nỗ lực kìm nén kích động trong lòng: “Tốt quá, chỉ cần Xích Minh xà quân có thể lấy được thủ cấp của Cơ Ngột Tranh, sau này Thú quốc này sẽ là thiên hạ của xà tộc chúng ta!”
“Nhưng mà đại vương…” Con rắn nhỏ lộ vẻ lo lắng: “Nếu Xích Minh xà quân thành công, nàng có nhường vị trí đó cho ngài, chủ động quy ẩn không?”
Chúc Xà xà vương: “…”
Trong kế hoạch ban đầu của bọn họ, Cơ thị dư đảng không chịu nổi một kích, bốn tộc hợp lực, tiễu trừ bọn họ chỉ là vấn đề thời gian. Đợi đến khi chiến đấu vào giai đoạn cuối, thú nhân các tộc đều đã kiệt sức, Xích Minh xà quân sẽ xuất hiện, mà tộc Chúc Xà bọn họ sẽ thuận thế liên thủ với Xích Minh xà quân.
Tình huống lý tưởng nhất là cả ba tộc đều bị bọn họ diệt sạch, nếu không thì cũng là đánh tan thú nhân tộc Huyền Báo, bắt sống hoặc giết chết Huyền Báo báo vương, khiến tộc Huyền Báo không còn sức phản kháng.
Kế hoạch rất tốt đẹp, thực tế lại tàn khốc. Thú nhân dưới trướng Cơ Ngột Tranh quá lợi hại, bọn họ đã đánh giá quá thấp thực lực của đối phương.
Chúc Xà xà vương chỉ đành tạm thời thay đổi kế hoạch, liên lạc với Xích Minh xà quân bảo nàng khoan hãy manh động, còn Chúc Xà xà vương thì giả vờ quy hàng để lấy lòng tin của Cơ Ngột Tranh.
Cứ ngỡ quá trình này sẽ có chút trắc trở, không ngờ Cơ Ngột Tranh nhận lời ngay lập tức, chẳng hề thấy chút nghi ngờ nào, sau đó còn giữ lại mạng sống cho bọn họ. Tất nhiên, nếu không bắt bọn họ tới đây bê gạch dọn phế tích thì càng tốt.
Nhưng nghĩ cũng biết là không thể, vì đám tù binh cũng phải làm việc này, chân tay tù binh còn bị khóa xiềng xích, bọn họ xem như còn được tự do.
Chúc Xà xà vương vẫn ôm ấp một chút hy vọng, dù sao gã vẫn còn vị trợ thủ tốt là Xích Minh xà quân. Điều duy nhất không chắc chắn chính là nếu Xích Minh xà quân thật sự đắc thủ, liệu nàng có theo kế hoạch cũ mà chủ động quy ẩn, đem vị trí chí cao vô thượng kia chắp tay nhường lại hay không.
Nỗi lo của con rắn nhỏ cũng chính là nỗi lo của gã.
“Không sao, ta tự có tính toán.” Trong mắt Chúc Xà xà vương xẹt qua một tia ám mang: “Ngươi cũng thấy rồi đó, tên Cơ Ngột Tranh kia cũng chẳng phải hạng dễ đối phó. Xích Minh xà quân muốn lấy thủ cấp của hắn không dễ đâu, ít nhiều gì cũng phải đánh với Cơ Ngột Tranh một trận.”
Chiến đấu mà, làm sao không bị thương cho được?
Con rắn nhỏ vội nói: “Vẫn là đại vương suy tính chu toàn!”
Chúc Xà xà vương: “Ngươi đi thám thính tình hình tiếp đi, cẩn thận một chút, đừng để bị phát hiện.”
“Rõ!”
Con rắn nhỏ nhanh chóng chui vào trong bùn, khí tức dần dần xa khuất.
Cùng lúc đó, tại hoàng cung cũ.
Con rắn nhỏ phá đất mà lên, lớp vảy màu xanh đen trên người trong nháy mắt biến thành màu đỏ rực. Nó bò lên một bàn tay ngọc thon dài, quấn quanh móng vuốt đỏ rực và đầu ngón tay trắng nõn, ở giữa lòng bàn tay ngẩng đầu rắn lên, phun ra tín tử (lưỡi rắn).
Dưới cổ tay được bao phủ bởi lớp vảy đỏ xích lân. Lớp vảy đỏ kéo dài đến tận bả vai và cổ, rồi khi tiến gần đến khuôn mặt diễm lệ kia, sắc đỏ nhạt dần.
Nghe xong báo cáo của con rắn nhỏ, nàng cười nhạt một tiếng, nhìn về phía người nam tử đang ngồi trước một chiếc bàn đơn sơ: “Có thú nhân vọng tưởng mượn tay ta lấy mạng ngươi, rồi lại nghĩ cách trừ khử ta đấy.”
Cây bút trong tay nam tử không ngừng: “Nghĩ cũng đẹp thật.”
Xích Lân Xà: “Cơ Ngột Tranh, ngươi định xử trí hắn thế nào?”
Người ngồi trước bàn hách nhiên chính là Chử Thanh Ngọc đang khoác lớp da giả của Cơ Ngột Tranh. Mà Xích Minh xà quân trong miệng Chúc Xà xà vương, chính là vị Xích Lân thư xà này.
Động tác của Chử Thanh Ngọc khựng lại, ngước mắt nhìn vị Xích Lân thư xà không mời mà đến này. Không còn khế ước ước thúc, việc ả rời khỏi Vạn Xà Quật chỉ là vấn đề sớm muộn.
Khác với trước đây là trên trán ả xuất hiện thêm một con mắt. Không, nói chính xác hơn là con mắt ả từng giao cho Đan Minh Hằng đã trở lại rồi. Đồng thời trở lại còn có sức mạnh tích tụ trong xà mục.
Lúc này thực lực của Xích Lân thư thú ngang ngửa với tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ. Nếu năm đó Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận chiến đấu với Xích Lân thư xà như hiện tại, thật sự không chắc có thể sống sót rời khỏi Vạn Xà Quật.
Tiếc thay, nay đã khác xưa, Chử Thanh Ngọc hiện giờ đã là Xuất Khiếu hậu kỳ.
Xích Lân thư xà chỉ vừa giáp mặt đã cảm nhận được cảnh giới của Chử Thanh Ngọc cao thâm, thực lực vượt xa mình, thế là ả không chút do dự mà khai ra kế hoạch của Chúc Xà xà vương.
Chử Thanh Ngọc nhìn Xích Lân thư thú chủ động xuất hiện, không định cứ thế mà thả ả đi, lập tức cùng ả ký kết một chủ bộc khế ước để biểu thị hữu hảo. Có khế ước ước thúc, Xích Lân thư xà bây giờ cũng chỉ có thể thành thành thật thật nghe theo Chử Thanh Ngọc sai bảo.
Đối mặt với sự hiếu kỳ của Xích Lân thư xà, Chử Thanh Ngọc chỉ nói: “Hiện tại đang là lúc thiếu người, cứ dùng bọn họ trước.”
Xích Lân thư xà: “Ngươi không sợ bọn họ gây chuyện sao?”
Chử Thanh Ngọc: “Gây chuyện càng tốt, sư xuất hữu danh (có đủ lý do để xuất binh).”
Xích Lân thư xà: “…”
Chử Thanh Ngọc: “Mà này, bây giờ ngươi còn bao nhiêu xà tử xà tôn, mượn tới dùng chút đi.”
Xích Lân thư xà: “…” Ả vốn không nên tới đây chuyến này! Lần đầu tiên trong đời, ả thấy ru rú trong Vạn Xà Quật cũng tốt lắm. Ra ngoài một chuyến thật là mệt chết đi được.
“Toàn là mấy con rắn nhỏ còn chưa thể hóa thành hình bán thú, e là chỉ có thể giúp việc càng giúp càng rối thôi, Tứ điện hạ đừng có mơ tưởng nữa.”
Ả đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi căn phòng tạm bợ được dựng lên bằng thổ hệ thuật pháp này. Vừa đi đến bên cửa, cửa đã bị đẩy ra từ bên ngoài, Bách Ngao ôm một chồng đồ đạc đi vào, nhưng không nhìn đường phía trước mà lại ngoái đầu nhìn về phía sau: “Ngươi thong thả chút coi, đừng để rơi mất, ôi, đã bảo là đừng có bưng một lúc nhiều thế này mà.”
Phía sau Bách Ngao, một chồng thư quyển cao ngất che khuất hoàn toàn khuôn mặt người tới, chỉ có thể thấy cánh tay đang bưng thư quyển và một đôi chân dài đi đứng loạng choạng.
Xích Lân thư xà ngửi thấy khí tức quen thuộc, bước chân khựng lại. Bách Ngao thì không phanh kịp, vừa mới nhắc nhở thú nhân phía sau xong thì chính mình đã đâm sầm vào Xích Lân thư xà.
“Rào rào!” Thư quyển rơi vãi đầy đất.
Bách Ngao: “…”
Thú nhân lảo đảo theo sau tông vào Bách Ngao đang đứng sững lại, lại thêm một tràng tiếng động hỗn loạn.
Chử Thanh Ngọc day day chân mày, ngước mắt lên, chỉ thấy trước cửa chất đầy sách, có thư quyển còn mở ra, phủ kín lên Bách Ngao đang nằm bò dưới đất.
Trong cửa ngoài cửa, hai bên đống sách, Xích Minh xà quân và Xích Lê bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đều là kinh ngạc.
Xích Minh xà quân không ngờ “Cơ Ngột Tranh” lại còn mang theo con non này của ả, Xích Lê thì không ngờ Xích Minh xà quân lại xuất hiện ở đây.
Xích Lê phản ứng lại trước tiên, lùi sau hai bước, cảnh giác chằm chằm nhìn ả.
Xích Minh xà quân nhìn cậu, tâm tình vô cùng phức tạp, nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.
“Rào rào!” Bách Ngao lật thư quyển ra, lầm bầm chửi rủa đứng dậy, đối diện ngay với khuôn mặt của Xích Minh xà quân.
“Oa!” Bách Ngao vội vàng phóng ra một linh hạch phòng khí: “Ngươi ngươi ngươi, sao ngươi lại ở đây!”
Hắn vội vàng chắn trước người Xích Lê: “Không lẽ ngươi muốn đổi ý, định mang nó đi đấy chứ?”
Xích Minh xà quân hoàn hồn, thấy Bách Ngao như vậy thì lại thấy hứng thú, đánh giá hắn từ trên xuống dưới: “Nếu ta cứ nhất quyết mang nó đi, ngươi định làm gì?”
“Ngươi!” Bách Ngao nhìn sang Chử Thanh Ngọc: “Tứ điện hạ, ngài xem ả kìa!”
Chử Thanh Ngọc còn chưa kịp mở miệng, Xích Minh xà quân đã uốn éo tựa vào bên cửa, nhướng đôi mắt đa tình: “Gọi hắn cũng vô dụng thôi, Tứ điện hạ đã đồng ý rồi.”
Bách Ngao: !!!
Chử Thanh Ngọc: “Này!”
Thế là, khi Phương Lăng Nhận lần theo khí tức của Chử Thanh Ngọc tìm đến gần đây, liền thấy từ xa có rất nhiều thú nhân đang vây quanh một căn nhà bị sập.
Một tảng đá bị hất tung, Chử Thanh Ngọc rũ bỏ một thân bụi bặm đứng dậy, bóp gãy cây bút trong tay, gân xanh trên trán giật liên hồi: “Muốn đánh thì cút ra ngoài thành mà đánh!”
Phương Lăng Nhận: “…”
—