← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 759: Kiêu ngạo

20 min read 07.09.2026

Cự hình linh hạch chuỳ bị đánh bay găm thẳng vào giữa bầy thú, lăn liên tục mười mấy vòng mới dừng lại được.

Tiếng thảm thiết vang lên khắp nơi, những thú nhân bị linh hạch chuỳ nghiền qua nếu không bị ép thành thịt vụn thì cũng mất đi nửa cái mạng, nằm rạp dưới đất, nhất thời không cách nào bò dậy nổi.

Thấy cảnh này, không chỉ đám thú nhân tới tập kích mà ngay cả những thú nhân đồng minh đang dàn trận sẵn sàng nghênh địch cũng đều ngây người.

Họ dụi dụi mắt, không chắc mình có đang nằm mơ hay không.

Vị dị thú có thú thái khổng lồ như thế này thực sự đứng về phía họ sao?

Thảo nào các vị gia chủ của các dị thú tộc như Vân thị, Vị thị, Nguyệt thị, Ứng thị, Tần thị đều kiên định lựa chọn đi theo Tứ điện hạ và Ngũ điện hạ!

Chắc chắn là họ đã biết từ sớm rồi!

Có thú nhân liếc nhìn mấy vị gia chủ đang lơ lửng trên không trung, thấy sắc mặt họ trầm ổn, không hề có nửa điểm kinh ngạc, lại càng khẳng định suy đoán của mình là đúng!

Nào có biết, các vị gia chủ chỉ là đang cố làm ra vẻ trấn định, chứ sự hãi hùng và hậu quả sợ hãi trong lòng cũng chẳng ít hơn ai.

Trước đó Chử Thanh Ngọc chỉ nói với họ rằng hắn có Ký Ảnh Ngọc Thạch, trận chiến trên Thần Đài Phong đã được ghi lại bên trong, bất kể Văn Bảng có vu khống thế nào thì khi công bố Ký Ảnh Ngọc Thạch, chân tướng sẽ đại bạch (rõ ràng), cháy nhà lòi mặt chuột.

Còn về mấy tộc thú nhân tự lập vi vương kia, đám gia chủ Vân thị, Nguyệt thị vốn chẳng để vào mắt.

Điều lo lắng duy nhất là lúc đó họ còn mang thương tích trên người, tạm thời không tiện chiến đấu.

Cho nên khi Chử Thanh Ngọc đề xuất có thể lợi dụng việc Văn Bảng khích bác ly gián để kéo dài thời gian, mấy vị gia chủ đương nhiên không chút do dự mà đồng ý.

Cứ để bọn Huyền Báo cảm thấy Cơ thị hoàng tộc khí số đã tận, chỉ là nỏ mạnh hết đà; so với đó, những thú tộc nhảy nhót hăng hái gần đây mới là mục tiêu đối phó hàng đầu của chúng.

Huyền Báo và Chúc Xà đề phòng lẫn nhau, tự nhiên không phân ra được quá nhiều thời gian đối phó với họ. Trì hoãn nửa tháng, thương thế trên người các vị gia chủ cũng đã khép miệng quá nửa, tâm thế cũng càng thêm tự tin.

Nguyên bản cứ ngỡ kéo dài thời gian mới là mục đích chính, giờ xem ra, dù bọn Huyền Báo có tới từ nửa tháng trước thì Tứ điện hạ vẫn có hậu chiêu!

Nghĩ đoạn, mấy vị gia chủ không chờ đợi thêm nữa, lần lượt hóa ra thú hình của mình.

Lúc này thì chẳng việc gì phải che che giấu giấu, phải cho kẻ thù thấy rõ rốt cuộc là kẻ nào nên chủ động quỳ xuống đầu hàng, tìm minh chủ khác mà thờ!

Mấy con dị thú nháy mắt hiện thế, thể hình nhỏ hơn Phương Lăng Nhận rất nhiều, tương đương với thể thái của Xỉ Hổ.

Thấy vậy, đám thú nhân các tộc Huyền Báo, Xỉ Hổ, Mạch Sư và Chúc Xà sắc mặt đều rất khó coi.

Cùng là dị thú thú tộc, trước kia ở trong hoàng thành bọn họ gặp nhau không ít lần.

Không ngờ sau mấy ngày gặp lại đã là cảnh tượng thế này.

“Mấy người các ngươi lẽ nào còn muốn tiếp tục làm chó săn cho Cơ gia sao?” Xỉ Hổ Hổ Vương tại chỗ đào góc tường, “Cơ thị khí số đã tận, mất đi cái cây kia làm chỗ dựa, bọn chúng dựa vào cái gì mà còn chiếm giữ vị trí đó!”

Huyền Báo Báo Vương cũng nhân cơ hội nói: “Phải đó! Bọn chúng bây giờ chẳng còn gì cả, chi bằng sớm ngày bỏ tối tìm sáng, cùng chúng ta diệt sạch bọn chúng!”

Chúc Xà Xà Vương đang phải chịu đựng ngọn lửa từ Phương Lăng Nhận phóng ra: ???

Không phải chứ! Các ngươi có thể nhìn sang bên này một chút không? Cơ thị đâu có phải không còn gì! Đây không phải vẫn còn một gã dị thú thú nhân to lớn thế này sao?

Không thể vì hắn hiện tại không đánh các ngươi mà các ngươi ngó lơ hắn được chứ!

Phương Lăng Nhận chọn đúng Chúc Xà Xà Vương vốn bị cả ba vị thú vương khác ghét bỏ mà đánh tới tấp, quỷ hỏa phun ra xa tới mấy trăm trượng, hàn khí bốc lên bốn phía, hỏa diễm đi đến đâu băng điêu hình thành đến đó.

Ngoại trừ thú nhân tộc Chúc Xà và những thú nhân quy phụ dưới trướng bọn họ, ba tộc còn lại không biết là cố ý hay vô tình mà chẳng một ai tiến lại giúp đỡ.

Chúc Xà Xà Vương nhìn thấy cảnh đó, trong lòng lạnh lẽo.

Nói cho cùng, ba tộc này không diệt tộc Chúc Xà bọn hắn, một là không muốn tổn hao chiến lực, hai là cảm thấy Chúc Xà có thể hữu dụng trong trận chiến này.

Tình huống phù hợp với mong đợi chung của ba tộc này nhất chính là tộc Chúc Xà đều chết sạch dưới lưỡi đao của tàn dư Cơ thị.

Chúc Xà Xà Vương quay đầu nhìn lại phía sau — ở phía sau các thú nhân Chúc Xà còn có một đội ngũ do thú nhân các tộc Huyền Báo, Mạch Sư, Xỉ Hổ tạm thời tạo thành.

Nói là chuyên môn phân ra nhân thủ để cho tộc Chúc Xà sai bảo, hỗ trợ chiến đấu, nhưng thực tế là chặn đường lui của bọn hắn, không cho bọn hắn lâm trận đào tẩu.

Hiện giờ đến diễn cũng chẳng buồn diễn nữa, trơ mắt nhìn Chúc Xà bọn hắn hứng chịu hỏa lực của dị thú khổng lồ mà cũng không thèm phụ giúp một tay.

Đã bọn chúng bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa!

Chúc Xà Xà Vương hướng lên không trung, áp sát Phương Lăng Nhận, hạ thấp giọng nói: “Vị thú quân này xưng hô thế nào? Có hứng thú làm một vụ giao dịch không?”

Phương Lăng Nhận chẳng buồn để ý tới hắn, há miệng phun lửa.

Chúc Xà vội vàng đỡ lấy: “Thú quân sao không nghe ta nói hết đã?”

Phương Lăng Nhận: “Mấy lời ngu ngốc khuyên ta quy hàng thì không cần phải nói nữa.”

Chúc Xà Xà Vương: “Đương nhiên không phải lời ngu xuẩn đó, ta khác với ba tên bạch si (ngu ngốc) kia.”

Phương Lăng Nhận vỗ cánh, hất văng mấy thú nhân đang tập kích từ phía sau ra ngoài.

Những thú nhân thể thái quá nhỏ, thuật pháp quá yếu thì đến gần người cũng không làm nổi, nói gì đến việc làm Phương Lăng Nhận bị thương.

Chúc Xà Xà Vương càng thêm kiên định ý nghĩ của mình, nụ cười càng thêm rạng rỡ: “Vị thú quân này hảo thân thủ, bên cạnh Tứ điện hạ đúng là ngọa hổ tàng long.”

Phương Lăng Nhận phát hiện hỏa diễm mình phun ra đều bị hắn chặn đứng, hàn khí trong quỷ hỏa cũng không thể khiến thân thể con Chúc Xà này biến thành khối băng, bắt đầu tính toán xem nên làm thế nào để đập tan phòng ngự trên người đối phương.

Chúc Xà Xà Vương tăng tốc độ nói: “Trước đó đám Hôi Tích chúng ta phái tới không có mắt nhìn, ngôn từ vô trạng (xấc xược), vô tình mạo phạm Tứ điện hạ, đã bị ta xử trí rồi.”

Đây rõ ràng là có ý lấy lòng, Phương Lăng Nhận khẽ nhướng mày, thú mục phản chiếu gương mặt của Chúc Xà Xà Vương.

Quả nhiên, câu tiếp theo của Chúc Xà Xà Vương chính là: “Ta nguyện ý dẫn theo tộc nhân quy thuận Tứ điện hạ, chỉ cầu Tứ điện hạ tha cho chúng ta một mạng.”

Phương Lăng Nhận: “Kẻ lâm trận phản bội thì làm sao có thể tin.”

Chúc Xà Xà Vương: “Chỉ cần Tứ điện hạ đồng ý lập hạ thệ ngôn với ta, ta có thể lập tức dẫn dắt tộc nhân giết sang đám thú nhân Huyền Báo và Xỉ Hổ bên cạnh để chứng minh thành ý của bọn ta.”

Phương Lăng Nhận: “Các ngươi có thực lực này sao?”

Chúc Xà Xà Vương thè thè lưỡi rắn: “Đương nhiên rồi, còn cần Tứ điện hạ hỗ trợ thêm nhân thủ. Vị thú quân này cũng thấy đó, quân số Chúc Xà chúng ta là ít nhất, phía sau toàn là người của bọn chúng, hoàn toàn là bị bọn chúng ép buộc ra trận. Nếu Tứ điện hạ nguyện ý tương trợ, đợi khi Tứ điện hạ đăng cơ bảo tọa, tộc Chúc Xà ta nguyện vì ngài hiệu khuyển mã chi lao (hết lòng phục vụ như chó ngựa), cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi.”

Phương Lăng Nhận: “Nói thì nghe hay lắm, ta thấy các ngươi rõ ràng là không còn đường lui nào khác mới nghĩ đến việc đầu thành.”

Chúc Xà Xà Vương: “Đây mới là điểm đáng tin của chúng ta a, hiện tại chúng ta biệt vô tuyển trạch (không còn lựa chọn nào khác), đều là do bọn chúng ép, còn thỉnh thú quân thông báo cho Tứ điện hạ, để Tứ điện hạ biết tâm ý của chúng ta.”

Phương Lăng Nhận mạnh mẽ vỗ cánh, hất hắn lui ra xa mấy trượng.

Chúc Xà Xà Vương không nhìn ra được biểu cảm gì trên mặt thú của Phương Lăng Nhận, cũng không biết hắn là đồng ý hay đang do dự.

Phương Lăng Nhận truyền âm cho Chử Thanh Ngọc, chuyển đạt lời của Chúc Xà Xà Vương.

Chử Thanh Ngọc: “Ồ? Bọn chúng đã bắt đầu đâm sau lưng đồng đội rồi sao? Được thôi, ngươi nói với hắn thệ ước thì không cần, chúng ta tin hắn.”

Phương Lăng Nhận: “Hửm?”

Chử Thanh Ngọc: “Chúng ta tin hắn thì phải có hành động, cho nên từ giờ trở đi, ngươi không tấn công thú nhân tộc Chúc Xà nữa, chuyển sang tấn công Huyền Báo và Xỉ Hổ ở hai bên tộc Chúc Xà.”

Phương Lăng Nhận lờ mờ đoán được Chử Thanh Ngọc định làm gì rồi.

Tấn công những kẻ khác, duy chỉ không đánh tộc Chúc Xà, đây chẳng phải rành rành là đã liên thủ sao.

Phương Lăng Nhận lập tức làm theo, không lâu sau, thú nhân các tộc Huyền Báo, Xỉ Hổ và Mạch Sư đã phát hiện tình hình không ổn.

Vị dị thú khổng lồ vừa nãy còn đang dốc sức tấn công Chúc Xà giờ bắt đầu né tránh Chúc Xà, chuyển sang đánh bọn họ!

Vô số hỏa cầu đập xuống, mang tới không phải sự nóng rực mà là từng đợt hàn ý.

Những thú nhân tu vi không cao chống đỡ không nổi, rất nhanh đã đổ rạp một mảnh lớn.

Đám gia chủ Vân thị, Vị thị cũng không phải hạng vừa, ngăn cản những cường giả trong tộc quần của chúng.

So với sự chật vật của bọn họ, nơi tộc Chúc Xà đóng quân lại giống như một mảnh tịnh thổ trên chiến trường, đám dư nghiệt Cơ thị không tới tấn công họ, mà họ cũng chẳng thèm đánh dư đảng Cơ thị.

“Không xong rồi! Tộc Chúc Xà phản biến rồi!”

Thực lực mà Cơ Ngột Tranh nắm giữ bị đánh giá thấp nghiêm trọng, cộng thêm tộc Chúc Xà lâm trận phản bội, điều này đối với ba tộc mà nói không nghi ngờ gì là họa vô đơn chí.

Trận chiến tất thắng trong dự tính đã trở thành cuộc nộp mạng rõ mười mươi.

Ánh Linh Phong bay vù vù trên không trung đã đem tình hình hiện tại chân thực hiển hiện trên các mặt Linh Hạch Kính đặt ở khắp nơi.

Đám thú nhân đang vây quanh Linh Hạch Kính xem bốn tộc vây quét dư nghiệt Cơ thị chứng kiến cảnh này thì suýt nữa rơi mất cằm.

Đây chính là thực lực của Cơ thị sao? Lại còn là thực lực của một lũ thương binh?

Thú nhân bốn tộc từng đại chiến một trận với yêu thụ, còn đánh bại được yêu thụ, vậy mà trước mặt Cơ thị hoàng tộc lại không có chút sức hoàn thủ nào!

Những thú nhân chịu trách nhiệm canh giữ Linh Hạch Kính rõ ràng cũng không lường trước được tình huống này.

Trực giác bảo họ lúc này nên thu hồi Linh Hạch Kính lại, không thể để mọi người xem tiếp, khiến mọi người cảm thấy Thú Vương của họ không có thực lực.

Thế nhưng… chính họ cũng rất muốn biết chiến huống cuối cùng sẽ ra sao.

Đương nhiên, sự phẫn nộ của đám đông cùng với tiếng chửi bới Cơ thị hoàng tộc của các thú nhân cũng là nguyên nhân chính khiến họ tạm thời chưa muốn dỡ bỏ Linh Hạch Kính.

Do sự tuyên truyền của Văn Bảng, trong lòng mọi người, Cơ thị hoàng tộc bây giờ chính là phe phản diện lớn nhất, thấy họ chiếm ưu thế thì hận không thể tự mình xông vào trong kính mà bóp nát Cơ Ngột Tranh thành từng mảnh vụn.

Vì khoảng cách quá xa, chỉ có thể nhìn lén tình hình bên đó qua Linh Hạch Kính, nên có cảm giác bất lực kiểu như bàn tay không với tới được.

“Chuyện gì thế này? Tộc Huyền Báo sao mà yếu thế!”

“Đánh đi! Xông lên đánh bọn chúng đi!”

“Ta thấy Cơ Ngột Tranh rồi! Hắn ở ngay đó! Chết tiệt! Thật kiêu ngạo! Cứ thế lơ lửng trên trời, ai đó bắn cho hắn mấy mũi tên đi!”

“Ngươi mù à? Luôn có người cố gắng tấn công hắn, đao thương kiếm kích không thiếu thứ gì, nhưng có áp sát được thân hình hắn đâu!”

“Chẳng phải nói tộc Xỉ Hổ rất lợi hại sao? Ta thấy cũng thường thôi.”

“Lũ phản đồ Chúc Xà này! Lại dám liên thủ với dư nghiệt Cơ thị!”

“Liệu có phải là giả vờ quy thuận để ám toán Cơ Ngột Tranh không?”

“Bất kể thế nào, ta bây giờ chỉ muốn thấy họ đánh ngã Cơ Ngột Tranh xuống, hắn từ đầu đến giờ cứ đứng chình ình ở đó, nửa bước cũng không dịch chuyển… Chết tiệt! Hắn còn bê cả ghế ra ngồi xuống rồi!”

Phía sau đám đông, Cơ Ngột Tranh thật đang đeo mặt nạ da người cũng chứng kiến cảnh này: “…”