← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 723: Giải bày

19 min read 07.09.2026

Vụn cây bay tán loạn, linh quang lấp lánh, hóa thành những đốm sáng loang lổ trong màn sương mỏng.

Nghe được câu trả lời của Cơ Ngột Ninh, Cơ Ngột Tranh xác nhận mình đã đoán đúng, nhưng hắn hoàn toàn chẳng thấy vui vẻ chút nào. Có lẽ, điều hắn muốn không chỉ đơn thuần là một đáp án.

Cơ Ngột Tranh rũ mắt, muốn xem hiện tại Cơ Ngột Ninh đang có biểu cảm gì, nhưng đối phương chỉ đứng đờ người ở đó, thân hình cứng đờ, không nói một lời. Cái gáy trắng nõn cứ thế phơi bày mồn một dưới miệng thú, chỉ cần Cơ Ngột Tranh rướn tới một chút, hàm răng nhọn trắng hếu kia có thể cắn đứt cái đầu đó xuống.

Luồng hơi thở từ miệng khổng lồ của Tranh thú phả ra, thổi loạn mái tóc dài của Cơ Ngột Ninh.

Cơ Ngột Ninh ngửi thấy mùi máu tanh quen thuộc, cuối cùng không thể giữ im lặng được nữa, y ngước mắt liếc nhìn miệng của Cơ Ngột Tranh, không ngoài dự đoán thấy bên trong vẫn còn vương lại khá nhiều vết máu.

“Ca, huynh bị thương sao?” Cơ Ngột Ninh nhỏ giọng hỏi han.

Cơ Ngột Tranh: “Ngươi biết từ khi nào?”

Cả hai cùng lên tiếng một lúc, giọng của Cơ Ngột Tranh trực tiếp át hẳn giọng của Cơ Ngột Ninh.

Cơ Ngột Ninh nhất thời nghẹn lời, muốn nói lại thôi.

Cơ Ngột Tranh: “Không muốn trả lời thì thôi vậy.”

Lời này lọt vào tai Cơ Ngột Ninh, tự động chuyển hóa thành: “Thôi đi, ngươi đã không muốn trả lời, sau này ta cũng không hỏi nữa.”

Cơ Ngột Ninh hơi hoảng, y không cần nghĩ cũng biết những chuyện này chắc chắn là Thụ Linh nói cho Cơ Ngột Tranh. Cái cây chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn kia, chuyện nói từ miệng nó ra chắc chắn sẽ bị thêm mắm dặm muối, khoa trương phóng đại, biên soạn thành những lời mà Cơ Ngột Tranh không muốn nghe nhất.

Cơ Ngột Ninh vừa cuống quýt, bàn tay đang nắm lấy lông thú của Cơ Ngột Tranh vô thức dùng lực mạnh hơn một chút.

Cơ Ngột Tranh bị giật đau, bản năng nhe răng gầm gừ.

Cơ Ngột Ninh lúc này đang căng thẳng chú ý từng cử động của Cơ Ngột Tranh, thấy hắn nhe răng, lòng y đau thắt lại một nửa: “Ta… ta biết vào lúc chín tuổi, hay là mười tuổi… ta cũng nhớ không rõ lắm. Là cung nhân hầu hạ bên cạnh phụ hoàng lén nói cho ta biết, giờ nghĩ lại, nếu không có sự ngầm cho phép của phụ hoàng, bọn họ làm sao có thể nói cho ta những chuyện này chứ?”

Chín tuổi… hóa ra lại là từ sớm như thế sao?

Toàn thân Cơ Ngột Tranh run rẩy nhẹ, chỉ cảm thấy bản thân những năm qua luôn bị che mắt chẳng khác nào một kẻ ngốc.

Cơ Ngột Ninh không nhịn được lại nắm chặt hơn một chút: “Lúc đó ta rất chấn kinh, ta không dám tin, ta cảm thấy tên cung nhân kia không có ý tốt, muốn ly gián chúng ta. Chúng ta sống trong thâm cung giống như lồng giam kia, bước đi gian nan, không thể tin tưởng bất cứ ai, ban đầu ta cũng không tin những lời đó, nhưng mà, nhưng mà sau đó…”

Cơ Ngột Ninh nhìn xuống đôi bàn tay mình: “Tần Thừa Tế thường xuyên vào cung tìm chúng ta, thời gian dài trôi qua, huynh và hắn dần dần thân thiết hơn, thường xuyên cắt đuôi những nhãn tuyến canh chừng chúng ta để ra ngoài vui chơi. Ta một mình ở lại trong cung, ngồi xổm dưới chân tường viện, cứ không nhịn được mà nghĩ ngợi lung tung. Sau khi tên cung nhân đó nói cho ta những chuyện kia, hai người lại một lần nữa trốn ra ngoài, ta đã nghĩ, nếu những gì tên cung nhân đó nói đều là thật…”

Cơ Ngột Ninh cẩn thận liếc nhìn Cơ Ngột Tranh một cái, trong mắt hiện lên vẻ chột dạ.

Cơ Ngột Tranh: “Ngươi đã làm gì?”

Đầu Cơ Ngột Ninh cúi càng thấp hơn: “Ta liền nghĩ, nếu mỗi lần huynh đi ra ngoài với hắn, ta liền hút đi khí vận của huynh, huynh sẽ gặp xui xẻo trong khoảng nửa canh giờ. Cứ như vậy lâu dần, có phải huynh sẽ cảm thấy mỗi lần Tần Thừa Tế đến đều không có chuyện gì tốt, như thế huynh sẽ không qua lại với hắn nữa.”

Cơ Ngột Tranh: “…”

Cơ Ngột Ninh: “Ta thề, lúc đó ta thật sự chỉ là nghĩ vậy thôi, nhưng điều ta không ngờ tới là đêm đó hai người mãi không trở về. Cho đến ngày hôm sau, ta mới nghe cung nhân nói, chuyện hai người xuất cung đã bị Cơ Doãn Miện nhìn thấy, báo lên phụ hoàng, phụ hoàng đánh roi trừng phạt huynh trước mặt mọi người, còn phạt huynh quỳ trước cửa Chính Điện, đã quỳ suốt một đêm.”

Cơ Ngột Tranh không nhịn được nhớ lại ngày hôm đó, hình như đúng là có chút xui xẻo thật, rõ ràng đã cải trang ăn mặc, vậy mà vẫn để Cơ Doãn Miện cũng đang vi phục xuất tuần bắt gặp. Nực cười ở chỗ, cùng một chuyện như nhau, mọi người đều xuất cung, Cơ Doãn Miện làm thì được, còn hắn làm thì không.

Đụng phải quả thật là vận khí không tốt, nhưng điều khiến Cơ Ngột Tranh cảm thấy lạnh lòng căn bản không phải việc gặp Cơ Doãn Miện, mà là sự bất công của Thú Hoàng. Giờ nghĩ lại, hèn gì hôm đó Cơ Ngột Ninh trông như trời sập đến nơi, vội vàng chạy đến quỳ cùng, hóa ra là cảm thấy chuyện xảy ra như vậy chủ yếu là do y?

Cơ Ngột Ninh dụi dụi mắt: “… Huynh chịu phạt xong, sau khi trở về còn lấy từ trong áo ra một túi quả khô, nói là mua ở chợ, thấy khá ngon nên mang về cho ta một phần.”

Cơ Ngột Tranh: “Chỉ vì chuyện này mà ngươi thấy ngươi có thể hút đi khí vận của ta?”

Cơ Ngột Ninh hít hít mũi: “Vì quá trùng hợp, ta chỉ vừa mới nghĩ thôi mà huynh đã xui xẻo như thế, ta cũng có chút sợ hãi, sau đó không dám nghĩ ngợi lung tung nữa. Thời gian trôi qua, ta thấy chuyện ngày đó có lẽ thật sự chỉ là trùng hợp, cho nên ta… ta lại thử nhẹ vài lần nữa.”

Cơ Ngột Tranh cố nén xúc động muốn tát bay kẻ trước mắt: “Thử thế nào?”

Cơ Ngột Ninh: “Huynh còn nhớ, có một lần huynh đột nhiên không cảm nhận được Càn Khôn chi lực trong cơ thể không?”

Cơ Ngột Tranh: “…”

Dĩ nhiên là nhớ, hai người bọn họ tu luyện vốn đã gian nan, không có thần văn, sau khi dẫn khí nhập thể, Càn Khôn chi lực tích lũy trong người cũng ít đến thảm hại, tùy tiện thi triển vài thuật pháp là tiêu hao sạch. Ngày đó hắn lên cây hái quả, vốn định trực tiếp dùng pháp thuật bay sang cái cây khác, không ngờ đột nhiên không cảm nhận được Càn Khôn chi lực của mình, đồng thời còn váng đầu hoa mắt, trước mắt tối sầm. Đến khi tỉnh lại, hắn đã ngã xuống… đè lên người Cơ Ngột Ninh.

Nói chính xác hơn là Cơ Ngột Ninh đã lao đến làm đệm thịt.

“Ngươi…” Cơ Ngột Tranh nhất thời chẳng biết nói gì cho phải.

Cơ Ngột Ninh: “Chuyện đột ngột mất đi Càn Khôn chi lực này, có lẽ đối với các thú tu khác thì hơi hoang đường. Nhưng người thường xuyên vào cung tìm chúng ta là Tần Thừa Tế, công pháp nhà họ Tần bọn họ tu luyện vốn dĩ đặc thù, thường xuyên trong một khoảnh khắc nào đó không cảm ứng được Càn Khôn chi lực. Hắn đã nói chuyện này cho chúng ta, cho nên lúc đó huynh hoàn toàn không cảm thấy việc mình đột ngột mất đi Càn Khôn chi lực là vấn đề gì lớn.”

Cơ Ngột Tranh: Ngứa vuốt, muốn tát.

Cơ Ngột Ninh: “Ta thử nhẹ nhiều lần, xác nhận lời tên cung nhân kia nói vậy mà không phải giả, thế là ta lại đi tìm hắn. Hắn biết chuyện này thì vô cùng vui mừng, nói cho ta biết một số chuyện năm đó, còn nói muốn đưa ta đi gặp phụ hoàng. Trên đường đi, tên cung nhân đó cảnh cáo ta, sau này không được xem huynh là huynh trưởng nữa, cũng tuyệt đối không được nhắc đến huynh trước mặt phụ hoàng. Hắn… hắn còn nói, sau ngày hôm nay, Thú quốc chỉ có Ngũ hoàng tử, không còn Tứ hoàng tử nữa, sự tồn tại của huynh sẽ bị xóa bỏ vĩnh viễn.”

Còn không đợi Cơ Ngột Tranh tiêu hóa xong câu nói này, Cơ Ngột Ninh đột nhiên cười rộ lên: “Cho đến lúc đó, ta mới nhận ra mình sai rồi, ta không nên nói cho hắn biết, đây không phải kết quả ta muốn, ta… đã giết tên cung nhân đó.”

Cơ Ngột Ninh che mặt lại: “Hắn không ngờ ta sẽ ra tay, trước khi chết, hắn còn tự cao tự đại cho là mình nhận nhầm người, hắn lầm tưởng ta chính là huynh.”

Hai người sinh ra giống hệt nhau, tên cung nhân kia lại không thông suốt nổi tại sao Cơ Ngột Ninh lại ra tay với mình, tự nhiên liên tưởng đến việc mình nhận nhầm người, nhận nhầm Cơ Ngột Tranh thành Cơ Ngột Ninh, còn bị gài hỏi một tràng chuyện.

Cơ Ngột Tranh vô tình nhặt được cái nồi đen do lịch sử để lại: “…”

Cơ Ngột Ninh: “Trước khi chết, hắn còn chỉ vào mũi ta mà chửi.”

Cơ Ngột Tranh: “Hắn muốn chửi là chửi ta mới đúng chứ?”

Cơ Ngột Ninh cúi đầu đá đá đất bùn: “Hắn nói, là mẫu hậu nhất quyết làm theo ý mình, cứ đòi giữ huynh lại mới mất đi tính mạng. Là huyết thuật đó bị phá giải, quan hệ giữa huynh và ta mới có biến hóa, mà tất cả những gì vốn thuộc về ta cũng đều biến mất.”

Cơ Ngột Tranh cảm thấy lòng đau nhói: “Ngươi cũng nghĩ như vậy sao?”

“Tất nhiên là không!” Nắm đấm siết chặt của Cơ Ngột Ninh khẽ run rẩy.

Thật ra, y cũng từng nghĩ, nếu những chuyện này đều không xảy ra, có phải y sẽ có được sự bầu bạn của mẫu hậu và tình thương của phụ hoàng, giống như Cơ Doãn Miện vậy không. Thế nhưng, lý trí bảo y rằng, ý nghĩ như vậy chỉ làm vừa lòng những kẻ chủ mưu, làm lạnh lòng người thật sự yêu thương y.

“Bọn họ mới là thủ phạm gây ra mọi chuyện, nhưng bọn họ luôn muốn đổ lỗi lên người khác. Trong lòng bọn họ rất rõ ràng bản thân mình không có lý, thế là kéo đến một đám người, cùng nhau đảo lộn trắng đen, mưu đồ cậy đông người, tiếng lớn để chứng minh mình đúng.”

Cơ Ngột Ninh vùi đầu vào lớp lông nhung của Cơ Ngột Tranh, giọng nói nghèn nghẹn truyền vào tai hắn: “Ta biết, mẫu hậu không phải vì huynh mà chết, ngược lại, huynh là báu vật cuối cùng mà mẫu hậu để lại trên thế gian này.”

Cơ Ngột Tranh hơi kinh ngạc mở to mắt, nước mắt tích tụ trong hốc mắt dường như ngưng trệ trong chốc lát.

Cơ Ngột Ninh: “Ta quả thật có thể hấp thụ khí vận và Càn Khôn chi lực của huynh, nhưng ta sẽ không làm như vậy…”

Cơ Ngột Tranh: “Ngươi chẳng phải đã làm rồi sao?”

Cơ Ngột Ninh: “… Đó là thử nghiệm.”

Cơ Ngột Tranh giơ vuốt lên.

Cơ Ngột Ninh ôm đầu ngồi thụp xuống.

Cơ Ngột Tranh nhìn chằm chằm cái đầu vàng óng kia, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Hắn biết lời này của Cơ Ngột Ninh có ý gì, vả lại hắn cũng đã thấy từ trên người Tần Tuế, việc thật sự đoạt lấy khí vận rốt cuộc là như thế nào. Đó là sự ép uổng thật sự đến mức một giọt cũng không còn, mà vẫn chưa chịu thỏa mãn.

Phát hiện mình không bị tát bay, Cơ Ngột Ninh lại ngước mắt nhìn hắn: “Ca, ta thề, ta tuyệt đối sẽ không dùng phương thức táng tận lương tâm này để tu luyện, ta cũng sẽ không đoạt lấy khí vận của huynh. Bất kể Thụ Linh kia nói gì với huynh, đó đều là cố ý kích thích huynh, chọc giận huynh, nó ngay từ đầu đã không có ý tốt rồi!”

Cơ Ngột Tranh: “Đừng nói quá sớm.”

Lời này lọt vào tai Cơ Ngột Ninh, rõ ràng là sự không tin tưởng, Cơ Ngột Ninh lập tức cuống lên: “Thật đó, ta chưa từng nghĩ đến việc lợi dụng huynh! Huynh là huynh trưởng của ta, cũng là đệ đệ của ta, chúng ta có thể giống như trước đây không, chúng ta tùy lúc hoán đổi thân phận, bảo vệ lẫn nhau?”

Y ôm lấy cái cằm đang hạ thấp xuống của Cơ Ngột Tranh: “Ta sẽ bảo vệ huynh, ta tuyệt đối sẽ không để huynh chết đâu!”

“Bành! ——” Ánh kim quang và lục quang chói mắt bắn tung toé trước mặt họ, giống như một màn pháo hoa rực rỡ.

Lời thề vang lên dõng dạc giữa ánh lửa.

“Hai người các ngươi nói xong chưa?” Chử Thanh Ngọc đáp xuống lưng Cơ Ngột Tranh, vạch lông hắn ra nhìn xuống dưới: “Ta tối đa chỉ nhịn thêm ba câu nữa thôi đấy.”

Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh: “…”

Cơ Ngột Tranh bất đắc dĩ thở dài một tiếng: “Nói xong rồi.”

Chử Thanh Ngọc: “Giải quyết xong chưa?”

Cơ Ngột Tranh: “Giải quyết xong rồi.”

Cơ Ngột Ninh lộ vẻ vui mừng.

Chử Thanh Ngọc: “Thế thì tốt, dựa vào quan hệ của hai người các ngươi, ta có một ý tưởng táo bạo, trong trường hợp linh lực ta cung cấp đủ đầy, một trong hai người có thể là thân bất tử đấy.”

Cơ Ngột Ninh: (口皿口)! Thu cái ý tưởng của ngươi lại đi! Cái này ai mà dám thử!