Chương 680: Luân Chuyển
Trong khi Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận còn đang tu hành bên trong thí luyện trường, biến hóa ở thế giới bên ngoài đã long trời lở đất.
Trông chừng ngày tế thần đã cận kề, một trận bão sấm sét đột nhiên ập đến, trong tầng mây đen cuồn cuộn nảy sinh những tia chớp màu đỏ rực, tiếng sấm ầm vang không dứt, điếc cả màng tai.
Hoàng gia thú viên bị xích điện tấn công, dị thú ẩn mình trong rừng rậm hoảng loạn tháo chạy, những con chạy đến biên giới thú viên không ngừng va chạm vào lồng sắt, phát ra tiếng gầm thét giận dữ.
Chúng không dám rời khỏi hoàng gia thú viên là vì có khế ước trói buộc và hạn chế, một khi đào thoát khỏi thú viên sẽ bị khế ước phản phệ, nhẹ thì đau đớn muốn chết, nặng thì mất mạng tại chỗ.
Nhưng hiện tại nguy cơ ập đến, đằng nào cũng là chết, cân nhắc thiệt hơn, thà rằng trốn ra ngoài để tìm cầu tự do.
Số lượng dị thú va chạm vào lồng sắt càng lúc càng nhiều, lồng sắt nhanh chóng hỏng hóc, kết giới bên ngoài cũng theo đó mà bị tổn hại, xuất hiện những vết rạn nứt.
Không ít thú nhân phụ trách canh giữ thú viên vì kiêng dè dị tượng lôi vũ hung hãn này nên đều lần lượt đi tìm nơi ẩn nấp để bảo toàn mạng sống.
Số thú nhân thực sự đứng ngoài thú viên để canh gác chỉ còn lưa thưa vài người, viện binh mãi không thấy tới, quả thực là khổ không lời nào diễn tả xiết.
Nơi bị xích điện tấn công, ngoài hoàng gia thú viên ra, còn có cả đội ngũ tế thần tập trung đông đảo nhân thủ kia.
Mỗi khi đến ngày tế thần, Thú Hoàng sẽ công khai mở ra giới môn dẫn tới Thần Đài phong, dẫn dắt mọi người cùng lên đỉnh núi tế trời phụng thần, cầu cho thiên hạ thái bình, mưa thuận gió hòa.
Và đây cũng là một trong số ít cơ hội để tiếp cận Thần Thụ, đạt được Thần Diệp.
Vì lẽ đó, các thế gia đại tộc sẽ không tiếc bất cứ giá nào, tận lực đưa con em trong tộc cũng như thủ hạ bên cạnh mình vào trong đội ngũ tế thần.
Trong đội ngũ nghi trượng hạo hạo đãng đãng này có thể nhét vào không ít người.
Vật tế thần vốn không cần thú nhân phải khiêng, dùng Linh Hạch Thú là đủ, nhưng như vậy lại thiếu đi rất nhiều suất để chen chân vào đội ngũ.
Thế là, mọi người lấy lý do chỉ có tự thân vận động mới coi là thành tâm, từ chối dùng Linh Hạch Thú thay thế sức người.
Sau một hồi bố trí, khó khăn lắm mới chỉnh đốn xong xuôi, kết quả thiên lôi lại giáng xuống.
Những tia sét đó chỉ đánh vào các hòm tế phẩm phía sau, không làm bị thương người bên cạnh, nhưng chuyện này xảy ra ngay trên đường bọn họ tiến về Thần Đài phong, khó trách khiến người ta phải suy nghĩ nhiều.
Mặc dù ngay sau khi xích điện bình tức, lôi vân tan đi, Đại hoàng tử Cơ Nguyệt Minh – người phụ trách tổ chức nghi lễ tế thần lần này – đã lập tức phái người đi kiểm tra những chiếc hòm đựng tế phẩm.
Hắn còn hạ lệnh bao vây toàn bộ thú nhân phụ trách khiêng hòm tế, tiến hành kiểm tra từng người một.
Có không ít người cảm thấy việc này kỳ quặc, chắc hẳn có liên quan đến đám thú nhân khiêng tế phẩm kia.
Nhưng đó là những gì người ở gần nhìn thấy.
Còn những thú nhân đã trốn đến nơi an toàn khi phong khởi vân dũng, bão sấm sét kéo đến, thì chỉ thấy lôi điện từ không trung giáng xuống, rơi thẳng vào đội ngũ tế thần.
Rất nhiều thú nhân bắt đầu nghi ngờ đây là thần linh giáng xuống hình phạt.
Bởi vì không biết rõ là đang trừng phạt ai, nên Đại hoàng tử Cơ Nguyệt Minh trở thành đối tượng chính để mọi người bàn tán.
Trong hoàng thành nhất thời lưu ngôn tứ khởi.
“Thiên trừng”, “Thần phạt”, “thân mang huyết tội”, “bị thần minh chán ghét”…
Những lời phán xét từng bị cưỡng ép gán lên người Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh, lúc này không thiếu một chữ, tất cả đều đổ dồn lên đầu Cơ Nguyệt Minh.
Năm đó, Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh bị Nhị hoàng tử Cơ Doãn Miện tính kế, thanh danh hỗn loạn, ngoài mặt luôn là Cơ Doãn Miện vung đao, nhưng trong bóng tối, Đại hoàng tử Cơ Nguyệt Minh cũng góp phần đẩy thuyền.
Giờ đây phong thủy luân chuyển, đến lượt Cơ Nguyệt Minh bị kẻ khác dùng “thần phạt” để thêu dệt, cho rằng hắn đức không xứng vị, nên tra xét cho kỹ.
Trong đó không thiếu những kẻ có tâm địa riêng nhảy vào thêm dầu vào lửa, hận không thể làm chuyện này lớn chuyện hơn nữa.
Còn về chân tướng đáng tin cậy nhất là có người đang độ kiếp, thì giữa đám tin đồn nhảm nhí, nó lại chẳng thể gợn lên một chút sóng tăm nào.
Chuyện này phát triển đến mức này với tốc độ cực nhanh, thực tế còn nhờ vào phong ba của lần tế thần trước.
Cùng là người tế thần, cùng là phong vân sậu biến (tình hình thay đổi đột ngột), cùng là thiên giáng lôi điện, tại sao lần trước là thần phạt Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử, còn lần này rơi xuống đầu Đại hoàng tử thì lại là có người độ kiếp?
Đã xác định “thần phạt” là một tiêu chuẩn lớn để trừng giới hoàng tử, vậy thì rơi xuống người các hoàng tử khác cũng phải có hiệu lực tương đương mới đúng.
Đại hoàng tử cũng coi như phản ứng nhanh, biết chuyện này hệ trọng, không thể trì hoãn.
Sau khi lôi vân tan đi, hắn phái người lục soát một hồi, sau đó bắt ra mấy gã thú nhân khiêng hòm tế, nói là có tế tác trà trộn vào đội ngũ tế thần, cố ý dẫn dụ thiên lôi để gây loạn lòng người, cản trở việc tế thần.
Chỉ tiếc là hành động này của hắn trong mắt người ngoài lại giống như đang đẩy một đám người vô tội ra gánh tội thay, nhằm bịt miệng dư luận.
Mấy kẻ khiêng hòm bị Cơ Nguyệt Minh bắt được chính là Phù Khánh, Khổng Vụ, Bách Ngao và những người khác sau khi cải trang.
Lôi điện là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng mấy người bọn họ thực sự là có chuẩn bị mà đến.
Đám người Khổng Vụ dám trà trộn vào đội ngũ tế thần, tự nhiên đã sớm tính toán kỹ, nếu sự việc bại lộ thì tẩu thoát thế nào.
Hiện tại không tính là bại lộ hoàn toàn, nhưng cũng coi như kế hoạch có biến.
Cơ Nguyệt Minh phái người áp giải bọn họ đến hình trường, định thừa thắng xông lên, trảm thủ thị chúng.
Trước khi nghi lễ tế thần bắt đầu phải xử quyết những kẻ này, nhằm chặt đứt lưu ngôn từ gốc rễ với tốc độ nhanh nhất, diệt trừ hậu họa.
Trên đường áp giải, Phù Khánh hạ một thủ thế, Khổng Vụ, Bách Ngao cùng những người khác lập tức bạo khởi, ngay trước mặt bàn dân thiên hạ mà kêu oan ầm ĩ, ra sức vùng vẫy.
Cùng lúc đó, những người không bị bắt là Sương Ly, Mật Hạc, Túc Hạc liền thừa dịp hỗn loạn ném ra những Linh Hạch phong ấn lượng lớn khói mù.
Linh Hạch vỡ tan, khói mù tứ phía.
Phù Khánh, Khổng Vụ, Bách Ngao xé bỏ mặt nạ da thú, đánh nát gông xiềng, bỏ lại mấy gã thú nhân mà bọn họ đã cải trang tráo đổi, nhanh chóng trà trộn vào đám đông.
Người chế tạo mặt nạ da thú cho bọn họ là Cơ Ngột Ninh, thủ nghệ tinh xảo, lớp da giả dán chặt vào da thật khiến bọn họ vượt qua được tầng tầng lớp lớp kiểm tra.
Đám vệ binh áp giải thấy số lượng thần văn trên người bọn họ ít nên có chút lơ là chủ quan, hoàn toàn không ngờ tới những kẻ đã nắm chắc cái chết trong tay lại có thực lực đánh nát gông xiềng.
Vài vệt văn ấn mà vệ binh nhìn thấy chẳng qua chỉ là họa tiết vẽ trên lớp da giả mà thôi.
Cứ như vậy, đợi đến khi khói mù tan đi, mấy người trà trộn vào đám đông hỗ trợ lẫn nhau, đào tẩu thoát thân trong cơn hỗn loạn, đi hội quân với Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh.
Trước khi đi xa, Phù Khánh quay đầu nhìn lại một cái.
Xuyên qua đám đông, hắn nhìn thấy mấy gã thú nhân bị bọn họ đánh ngất từ trước để tráo đổi thân phận, vừa rồi lại bị bọn họ lôi ra vứt dưới đất.
Phù Khánh nằm mơ cũng không quên được gương mặt của mấy gã thú nhân đó.
Năm đó, chính là mấy gã này đã bị người ta mua chuộc, chịu người chỉ thị, khi Phù gia bị oan uổng đã đứng ra làm ngụy chứng, còn thề thốt nói là tận mắt chứng kiến, thiên chân vạn xác.
Trong những ngày vào hoàng thành gần đây, Phù Khánh phát hiện mấy người này được trọng dụng, có thể vào đội ngũ tế thần làm việc.
Thế là Phù Khánh chủ động đề nghị với Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh rằng có thể làm mặt nạ da thú của mấy người này để tráo đổi thân phận, trà trộn vào đội ngũ tế thần.
Mấy người này hắn đều quen thuộc, biết quá khứ của bọn chúng, lại biết tính nết của bọn chúng, nên càng dễ dàng trà trộn qua mắt thiên hạ.
Phù Khánh thừa nhận hắn có tư tâm, hắn chính là không muốn cho những kẻ đã hại gia tộc mình được sống yên ổn.
Tráo đổi thân phận của bọn chúng, sau khi xảy ra chuyện, bọn hắn xé mặt nạ là đi thẳng, để lại chính bọn chúng “bách khẩu mạc biện” (trăm miệng khó cãi), nếm thử cảm giác tuyệt vọng của toàn bộ Phù gia năm xưa.
“Phù Khánh?” Khổng Vụ phát hiện bên cạnh trống không, quay đầu lại thấy Phù Khánh vẫn đứng nguyên tại chỗ, đang nhìn về phía đống hỗn độn chưa dứt kia.
Phù Khánh hoàn hồn, che giấu tâm tư đang dao động trong lòng, đuổi kịp Khổng Vụ: “Không sao, đi thôi.”
Khổng Vụ: “Cái thời tiết này nói biến là biến, lôi điện còn bổ loạn xạ khắp nơi, cũng may kế hoạch của chúng ta linh hoạt.”
Bách Ngao cũng chưa hoàn hồn sau cơn kinh hãi: “Phải đó, vừa rồi thật đúng là kinh hiểm, xích điện kia cứ đuổi theo chúng ta mà bổ không ngừng. Khó khăn lắm mới đợi được xích điện dừng lại, Cơ Nguyệt Minh lại phái người tới bắt chúng ta, chẳng lẽ thực sự là thiên thần hiển linh, nhìn ra chúng ta là mạo danh thế chỗ nên muốn giáng phạt xuống đầu chúng ta?”
Lời vừa dứt đã ăn ngay một cước của Mật Hạc: “Giáng phạt cái gì, ngươi thực sự tin à?”
Sương Ly cũng nói: “Thụ Linh là ngụy thần, Thần Thụ cũng chỉ là một con ký sinh trùng dựa vào việc hút sinh cơ của vật sống mà tồn tại, nó có thể giáng cái phạt gì chứ, tất cả đều là lừa bịp.”
Túc Hạc gật đầu sâu sắc đồng tình.
Bách Ngao xoa bóp bắp chân: “Ta biết rồi, ta chỉ nói tùy tiện thôi mà.”
Phù Khánh: “Nói đi cũng phải nói lại, xích điện đó hình như không phải đuổi theo các ngươi, mà là đuổi theo hòm tế phẩm các ngươi khiêng trên vai.”
Trong hòm tế phẩm chứa Xích Lê.
Sau khi thiên lôi kết thúc, bọn họ đã để Xích Lê hóa thành rắn nhỏ rời khỏi hòm, cho nên người đến tìm kiếm không phát hiện ra hắn.
Khổng Vụ: “Tứ điện hạ và Ngũ điện hạ cũng bị xích điện truy kích, không biết hiện tại bọn họ thế nào rồi?”
Sương Ly: “Ta vừa rồi dùng Linh Hạch Trùng liên lạc với bọn họ, bọn họ nói đã trà trộn qua được rồi, đang đợi chúng ta về hội quân.”
Bách Ngao: “Bọn họ vẫn còn ở trong đội ngũ tế thần?”
Sương Ly: “Đúng, đổi một tấm da thú khác, cũng là nhân tuyển do Phù ca cung cấp, tiếp tục trà trộn. Thật tốt quá, ta cũng muốn có thủ nghệ như vậy. Tiếc là lúc đó chúng ta ở cách xa vị trí của bọn họ quá, tốc độ Cơ Nguyệt Minh phái người tới bắt các ngươi lại nhanh, căn bản không kịp đổi cho các ngươi.”
Bách Ngao: “Xích Lê đâu? Hắn chắc là không bị bắt chứ?”
Sương Ly: “Không có, nghe nói là đã lẻn lên người Tứ điện hạ trốn rồi, không cần lo lắng.”
Bách Ngao thở phào nhẹ nhõm.
Phù Khánh lầm bầm lầu bầu: “Tứ điện hạ, Ngũ điện hạ, Xích Lê, đều bị sét đánh, các ngươi thấy trong chuyện này có liên quan gì không?”
Bách Ngao: “Xích Lê bình thường cũng không thường xuyên qua lại với hai vị điện hạ, đều là chúng ta dẫn đi, nếu thực sự nói có liên quan… đều đi gần với Sở Vũ, có tính không?”
Phù Khánh vụt nhìn về phía Bách Ngao.
Bách Ngao bị ánh mắt này nhìn chằm chằm thì ngẩn ra: “Sao vậy? Ta nói không đúng à?”
Phù Khánh: “Không, đúng, ngươi nói vô cùng đúng! Giữa bọn họ chắc chắn còn có bí mật mà chúng ta không biết, điểm này hẳn là chính bọn họ rõ ràng nhất.”
Mấy người đưa mắt nhìn nhau.
Phù Khánh: “Nói mới nhớ, các ngươi có từng thấy thú hình hoàn chỉnh của Sở thú quân chưa? Trước đây hắn cho chúng ta xem thú nhĩ cũng chỉ là thoáng qua, căn bản không để chúng ta nhìn kỹ.”
“Chuyện này… đúng là chưa từng.”
Phù Khánh: “Ta suy đoán…”
Lời còn chưa dứt, một trận tiếng ầm vang truyền đến, đại địa chấn động, phòng ốc lung lay, làm kinh động cả một vùng chim chóc.
Mấy người vội vàng hãm đà, ổn định thân thể để tránh bị ngã gục trong cơn chấn động dữ dội này.
—