Chương 675: Luyện Hóa
Chúng nhân bị truyền tống đến một nơi sơn thạch lởm chởm, chỉ cách vài bước chân là một cái hố khổng lồ, ước chừng có thể nhét vừa cả một ngọn núi.
Nhìn vào trong hố có vẻ không sâu, nhưng chẳng ai rõ liệu lớp đất đen cháy phủ dưới đáy hố kia có giống như đầm lầy hay không, hễ đặt chân xuống là sẽ bị lún sâu vào.
Vừa nãy khói đặc quá lớn, mọi người đều phải lần mò tìm đường xung quanh.
Lúc này Phương Lăng Nhận dùng đôi cánh quạt cho khói tan bớt, một số kẻ mới kinh hoàng nhận ra bản thân chỉ còn cách cái hố đang cuồn cuộn tuôn khói kia có hai ba bước chân.
Cái hố cực lớn, trên lớp đất cháy có rất nhiều lỗ phun khói, nhìn khắp một lượt thấy chi chít dày đặc.
Cái lỗ này vừa phun ra một ít khói, trầm mặc giây lát, cái lỗ bên cạnh lại tuôn ra một luồng khói khác, chỗ này một chút chỗ kia một chút, cuối cùng hội tụ lại phía trên đại hố.
Lớp đất cháy gần các lỗ phun khói không tránh khỏi việc lồi lên, nhìn từ xa giống như những mầm măng đen kịt, có điều là loại măng không có ngọn.
Trong làn khói đặc, khí tức vô cùng phức tạp, thậm chí còn tồn tại Linh khí và Càn khí, hơn nữa nồng độ không hề thấp.
Nếu không phải lẫn lộn quá nhiều trọc khí, thì Linh khí tích tụ nơi này so với Linh khí trong linh mạch bị quỷ khí của Phương Lăng Nhận bao phủ kia hầu như chẳng có gì khác biệt.
Sau khi Phương Lăng Nhận ngừng vỗ cánh, hắc yên lại lần nữa trở nên đậm đặc, che khuất tầm nhìn.
Chính vì nơi này Linh khí nồng đậm, lại trộn lẫn vào đám khói đặc này, nên thứ khói này mới khác biệt với lẽ thường.
Dù có thả ra linh thức chi lực, cũng chỉ có thể dò xét được trong phạm vi vài trượng.
Cao Cước Chu: “Quái lạ, sao không thấy con trùng quản lý địa điểm thí luyện này đâu?”
“Có phải trốn đi rồi không?”
“Chẳng lẽ là trốn dưới đáy hố?” Nghe vậy, mọi người đồng loạt nhìn xuống đáy hố, vẻ mặt đầy cảnh giác.
“Tìm trùng cái gì chứ? Phải tìm truyền tống trận mới đúng, mọi người mau tìm truyền tống trận đi!” Có kẻ không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
“Các ngươi có thấy hơi nóng không?” Một con Cao Cước Chu lại gần xem cái đại hố, rồi nhanh chóng lùi lại vài bước.
Nhiệt độ gần đại hố rất cao, chúng không chịu nổi.
Không chỉ Cao Cước Chu, mà Huyền Sa Nhu và Ô Ban Độc Tằm đều đang lùi lại.
Đặc biệt là Ô Ban Độc Tằm, từ sớm đã thu mình vào nơi cách xa đại hố nhất.
Cái gọi là “xa nhất”, chính là biên giới của địa điểm thí luyện này.
Ô Ban Độc Tằm bị ép sát vào một bức tường đá đen kịt, nó sờ tường đi một vòng, rồi mếu máo lại báo với Chử Thanh Ngọc rằng, từ rìa đại hố trở ra ngoài cùng lắm chỉ rộng chừng năm sáu mươi trượng, còn nhỏ hơn cả kén tằm của nó.
Kén của Ô Ban Độc Tằm chính là địa điểm thí luyện do nó nắm giữ.
Từ khi bọn họ xuất hiện ở đây, nhiệt độ nơi này càng lúc càng cao, tộc trùng đa số đều không chịu được nóng… ngoại trừ loại sinh vật bất hợp lẽ thường như Huyền Sa Nhu.
Trong khi mọi người đều nỗ lực rời xa cái đại hố nhìn là thấy điềm chẳng lành này, thì chỉ có Huyền Sa Nhu là ngốc nghếch há miệng săn đuổi một con Cao Cước Chu, sau khi bị con nhện kia né được, nó liền rơi tọt xuống đại hố.
Đám Cao Cước Chu đã có kinh nghiệm chiến đấu với Huyền Sa Nhu, cũng quen với ngoại hình kỳ quái của nó, đối phó với nó đã là đường quen cửa thạo — chọc không nổi thì trốn cho kỹ.
Dù sao kẻ này cũng không có não, săn đuổi mọi người như nhau, cùng lắm thì chặt nó thêm vài nhát để nó nhỏ lại một chút, rồi tự cắn chính mình.
Lúc này, Huyền Sa Nhu vì săn mồi thất bại mà rơi xuống đại hố, vừa khéo có thể dò đường cho bọn họ.
Huyền Sa Nhu lăn lộn trên lớp đất đen cháy kia, chẳng mấy chốc đã dính đầy tro bụi, thân trùng đè lên mấy cái lỗ đang phun khói, khi nhấc lên, trên thân nó đã bị bỏng lõm xuống một hố thịt.
Mấy tu sĩ Tần gia gượng gạo đi lại được, cố gắng lết đến bên cạnh Chử Thanh Ngọc: “Thiếu gia, chúng ta tìm khắp nơi rồi, không thấy truyền tống trận, nơi duy nhất chưa tìm là…”
Bọn họ cúi đầu nhìn về phía cái đại hố.
“Chẳng lẽ, chúng ta phải đi đào hố?”
“Đừng có hồ đồ, không thấy trong hố đang phun khói sao? Chỉ e đây là một ngọn núi lửa, còn là loại có thể phun trào bất cứ lúc nào, tránh còn không kịp nữa là đi đào.”
Tộc trùng sống ở đây quanh năm thì không biết, chứ đám tu sĩ Tần gia này thì vẫn hiểu rõ.
Chử Thanh Ngọc lấy ra mấy tấm linh phù phân phát cho bọn họ: “Đi dán vào tám phương vị đi, ta sẽ lập một kết giới để phong tỏa cái hố này trước.”
Mấy người lập tức vâng mệnh, cầm linh phù đi dán quanh đại hố.
Chử Thanh Ngọc bảo một con Cao Cước Chu phóng tơ kéo con Huyền Sa Nhu đang lăn lộn bên dưới lên, bấy giờ mới chống lên một kết giới, phong tỏa đại hố, cũng ngăn chặn đám khói đặc không ngừng tuôn ra.
Phương Lăng Nhận bay một vòng phía trên rồi trở lại, chậm rãi lắc đầu: “Không gian phía trên quả thực lớn hơn một chút, nhưng cũng bị phong kín, không thấy trùng tử, cũng không thấy truyền tống trận, tuy nhiên…”
Nghe nửa câu đầu, mọi người đều lộ vẻ thất vọng, không ngờ lời nói còn có chuyển ngoặt, thế là đồng loạt nhìn về phía Phương Lăng Nhận.
Phương Lăng Nhận đưa một phiến thạch bản to bằng hai bàn tay cho Chử Thanh Ngọc.
Trên thạch bản khắc những nét vẽ nghi là chữ, sắp xếp dày đặc, giống như quỷ họa phù.
Chử Thanh Ngọc: “Đây là… chữ?”
Phương Lăng Nhận: “Dù sao cũng không thể là thứ hình thành tự nhiên được.”
Mấy tu sĩ Tần gia ghé sát lại xem, đều nhíu mày: “Hình như là chữ.”
“Cũng có thể là vẽ bậy lên thôi.”
Chử Thanh Ngọc xách Ô Ban Độc Tằm lên: “Ngươi xem đi.”
Ô Ban Độc Tằm nhìn kỹ một hồi, không chắc chắn lắm mà đọc: “Lũ nhân loại ngu xuẩn…”
Cả đám người đồng loạt nhìn chằm chằm vào Ô Ban Độc Tằm, ánh mắt sắc như dao găm.
Đám Cao Cước Chu thì đồng loạt lùi lại, vẻ mặt chấn kinh: Ai bảo hắc tằm nhát gan? Thế này thì quá dũng mãnh rồi!
Ô Ban Độc Tằm nhận ra mình bị hiểu lầm, vội vàng nói: “Không phải đâu, ta là đang đọc theo chữ trên thạch bản, trên đó khắc như vậy mà.”
Chử Thanh Ngọc: “Tiếp tục.”
Ô Ban Độc Tằm: “Khi các ngươi thấy những dòng chữ này, ta đã vĩnh viễn rời khỏi nơi đây, đi tìm kiếm tình yêu thuộc về mình.”
Mọi người và trùng: “…”
Ô Ban Độc Tằm: “Khi ta nhận ra khế ấn biến mất, ta hiểu rằng mình đã tự do, cuối cùng ta cũng có thể rời khỏi cái nơi tẻ nhạt không chút thú vị này.”
Chử Thanh Ngọc không nhịn được liếc qua đám Cao Cước Chu và Ô Ban Độc Tằm.
Nhìn người ta kìa!
Phát hiện sớm, rời đi sớm!
Ô Ban Độc Tằm: “Ta biết, các ngươi chắc chắn rất muốn tìm thấy truyền tống trận. Nhưng ta phải tiếc nuối nói cho các ngươi biết, truyền tống trận là do máu của ta vẽ đồ hình để mở ra, nhưng ta chẳng còn lý do gì để ở lại đây nữa, ta đi đây.”
Mọi người và trùng: “…”
Ô Ban Độc Tằm đọc đến đây, tay cầm thạch bản cũng hơi run rẩy: “Có lẽ các ngươi có thể thử dùng máu của chính mình để vẽ trận đồ. Truyền tống trận đồ để rời khỏi đây chính là những truyền tống trận của mỗi quan trước đó mà các ngươi đã thấy, chồng lấp lại một chỗ. Mong rằng các ngươi còn nhớ, cũng chúc các ngươi thành công.”
Ô Ban Độc Tằm nói đến đây, mọi người đã không nhịn được ôm đầu, khổ sở suy nghĩ.
Đám Cao Cước Chu: “Chúng ta có phải người thí luyện đâu, có bao giờ được thấy trận đồ truyền tống của mấy bãi thí luyện trước đâu.”
“Chúng ta ở trong động nhện lâu như vậy, sao có thể nhớ được trận đồ trong mấy nơi thí luyện trước chứ?”
Dứt lời, tất cả đồng loạt nhìn về phía Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận.
Chử Thanh Ngọc chỉ vào mặt sau thạch bản: “Ngươi lau lớp tro này đi, mặt sau hình như còn có chữ.”
Ô Ban Độc Tằm lật mặt thạch bản lại, sau khi lau sạch, lại đọc: “Lừa các ngươi đấy, căn bản không có loại truyền tống trận như vậy đâu.”
“…”
Khóe miệng Ô Ban Độc Tằm giật giật: “Các ngươi chỉ cần ở nơi này luyện hóa thành ít nhất một Huyết Lỗi, truyền tống trận sẽ tự mình xuất hiện. Phương pháp luyện thành Huyết Lỗi nằm ngay trong cái đại hố mà các ngươi đang thấy đấy, từ từ mà tìm đi.”
Ô Ban Độc Tằm nói xong, lại nhìn về phía Chử Thanh Ngọc: “Trên đó chỉ có bấy nhiêu thôi.”
Chử Thanh Ngọc còn chưa kịp lên tiếng, những người khác đã bàn tán xôn xao.
“Huyết Lỗi! Có chắc là không nhìn lầm không? Bãi thí luyện cuối cùng vậy mà yêu cầu chúng ta luyện chế Huyết Lỗi? Điều này hoàn toàn khác với những gì các vị tiền bối đã nói!”
Những tiền bối từng thuận lợi rời khỏi bãi thí luyện ít nhiều đều sẽ chỉ điểm vài câu cho hậu bối sắp vào đây.
Trong đó đương nhiên có liên quan đến nội dung thí luyện.
Chử Thanh Ngọc: “Sao? Khác với nội dung thí luyện mà các ngươi biết à?”
Tu sĩ Tần gia: “Khác chứ! Huyết Lỗi là huyết thuật mạnh nhất, đâu có dễ học như vậy? Ta nghe các tiền bối nói, đến cửa cuối cùng, phải luận đạo với con Bọ Ngựa kia, chỉ cần có thể gãi đúng chỗ ngứa, khiến nó hài lòng là có thể rời khỏi đây.”
Những người khác liên tục gật đầu, rõ ràng tin tức bọn họ nhận được cũng đều là như thế.
Phương Lăng Nhận: “Bọ Ngựa?”
“Đúng vậy, tiền bối nói, trấn giữ bãi thí luyện cuối cùng là một con bọ ngựa đực.”
Phương Lăng Nhận: “…” Bọ ngựa đực đi cầu ái, so với đi tìm cái chết có gì khác nhau? Trừ phi đối tượng cầu ái của nó không phải cùng loại.
Ô Ban Độc Tằm mếu máo: “Nó chạy rồi, không cách nào luận đạo với nó, nên nó mới chọn một cái huyết thuật khó nhất.”
Nó rơm rớm nước mắt nhìn Chử Thanh Ngọc: “Thiếu gia, ngài biết chế tạo Huyết Lỗi không?”
Một tiếng “Biết” của Chử Thanh Ngọc bị mấy tiếng than khóc lấn át: “Tiền bối biết chế tạo Huyết Lỗi chỉ đếm trên đầu ngón tay!”
“Quả nhiên vẫn phải xuống cái hố kia.”
“Bất kể thế nào, mọi người cứ cùng xuống tìm thử xem sao, dù sao cũng tốt hơn là đứng đây nhìn suông.”
“Thiếu gia, ngài xem, kết giới này có phải nên gỡ bỏ trước không?”
Chử Thanh Ngọc còn chưa đáp, Phương Lăng Nhận đã cảm nhận được điều gì đó, kéo Chử Thanh Ngọc lùi ra xa.
“Gulu gulu!” Trong đại hố phát ra một chuỗi âm thanh dị thường, mặt đất dưới chân cũng bắt đầu rung chuyển.
Lớp đất đen cháy trong đại hố dưới sự rung động dần dần nứt ra.
Khói đặc bốc ra từ khe nứt càng dữ dội hơn, còn có một lượng lớn hỏa thạch bắn tung tóe, va đập vào kết giới.
“Ầm ầm ầm!” Mặt đất rung chuyển kịch liệt, hỏa tương (nham thạch) nóng rực bắt đầu hung hãn va chạm vào kết giới, không khí trong nháy mắt trở nên bỏng rát, xung quanh đều bị ánh lửa chói mắt thắp sáng.
Nếu không có kết giới ngăn cản, thì ngay khoảnh khắc vừa rồi, bọn họ đã bị hỏa tương phun trào từ bên trong xối thẳng xuống đầu, không chết cũng phải lột vài lớp da thịt.
Kết giới Chử Thanh Ngọc lập ra còn khá kiên cố, lúc này đám hỏa tương kia vẫn chưa đủ để đánh vỡ kết giới, nhưng nếu kéo dài, e rằng cuối cùng cũng sẽ đến lúc tan vỡ.
Đám người và trùng đều hoảng loạn, bị nhiệt độ truyền từ bên dưới nung cho nhảy dựng lên.
Thậm chí lục tục có tiếng “xèo xèo” truyền đến, còn có thể thấy khói trắng bốc lên từ dưới chân một vài con trùng.
“Ta sắp bị nướng chín rồi!”
“Thơm quá! Không đúng! Cứu mạng!”
Một tu sĩ Tần gia bước nhanh đến bên cạnh Chử Thanh Ngọc, ngữ khí vô cùng lo lắng: “Thiếu gia, cứ thế này mãi cũng không phải cách, chúng ta có thể chống phòng thuẫn hộ thân, xuống dưới tìm cách chế tác Huyết Lỗi.”
“Xuống dưới?” Chử Thanh Ngọc rũ mắt đánh giá kẻ này.
Kẻ kia liên tục gật đầu: “Phải, đây là cách tốt nhất lúc này rồi, tìm vài người linh lực đã khôi phục gần xong, có thể chống được phòng thuẫn, cùng xuống dưới tìm, thêm người thêm sức.”
Chử Thanh Ngọc nhìn chằm chằm vào đôi mắt hắn, trầm giọng nói: “Ngươi cũng sẽ xuống chứ.”
Kẻ tới: “…”
—