← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 65: Tỉ thí triệu linh

19 min read 05.09.2026

Chử Thanh Ngọc không chỉ có bấy nhiêu bản vẽ triệu linh này, trước đó Nhâm Minh còn đưa cho hắn không ít.

Chỉ là, đồ liệu cần thiết để vẽ trận pháp triệu linh và linh phù là khác nhau. Chử Thanh Ngọc hiện tại còn phải đi tìm kiếm một ít vật liệu mới có thể chế tác ra những bản vẽ triệu linh mà hắn cần.

Chử Thanh Ngọc tạm thời nghỉ ngơi tại đây, tiếp tục dùng 《Vạn Độn Luyện Thể Quyết》 để tu luyện.

Vốn dĩ Kim linh khí và Thủy linh khí trong cơ thể Chử Thanh Ngọc luôn ở trong một trạng thái cân bằng “miễn cưỡng”. Trong đó tự nhiên là Thủy linh khí nhiều hơn, Kim linh khí cực ít, nhưng sau khi dung hội luồng Kim linh khí phóng ra từ Kim Loan Ngọc kia, sự cân bằng giữa hai hệ không còn nằm trong trạng thái có thể sụp đổ bất cứ lúc nào nữa.

Mất đi tầng lo ngại này, Chử Thanh Ngọc cũng không cần khống chế nữa, hắn luyện hóa thêm nhiều Thủy linh khí, để hai hệ giao thoa, tẩy kinh phạt tủy, bài trừ tạp chất vẩn đục trong cơ thể.

Ánh sáng sắc vàng và xanh lam hiện lên từ cơ thể Chử Thanh Ngọc, vây quanh người hắn, lặng lẽ lưu chuyển, dần dần hình thành một vòng xoáy lấy Chử Thanh Ngọc làm trung tâm.

Phương Lăng Nhận ngồi bên cửa sổ, thu hồi ánh mắt từ trên người Chử Thanh Ngọc, xòe lòng bàn tay ra, nhìn những mảnh vụn còn nhỏ hơn cả hạt bụi, khẽ thở dài một tiếng.

Những tàn hồn còn lại của hắn quá tán loạn, coi như đã hòa vào giữa thiên địa, theo gió phiêu tán khắp tứ phương tám hướng. Cứ theo tốc độ này, đến khi nào hắn mới có thể tụ hợp đầy đủ tất cả hồn phách của mình?

Chỉ tính chút ít vụn vặt thu hồi được hiện tại, ngay cả nửa cái móng tay của bản thể hắn cũng không góp đủ.

Phương Lăng Nhận lo âu đầy lòng, Chử Thanh Ngọc đã nhập định nên không cảm nhận được, hắn chỉ lờ mờ thấy được Phương Lăng Nhận đang ở gần đây, đoán chừng đối phương đại khái là giống như bình thường, ngồi bên cửa sổ.

Chớp mắt đã qua ba ngày, Chử Thanh Ngọc mới đem linh khí dẫn hết vào trong đan điền, hai luồng ánh sáng chuyển động quanh người hắn mới dần dần ẩn nhập vào trong cơ thể.

Chử Thanh Ngọc chậm rãi mở mắt, thi triển một cái Tịnh Thân Quyết, tức khắc cảm thấy thần thanh khí sảng. Cơ thể sau khi bài tiết ra lượng lớn tạp chất rõ ràng nhẹ nhàng hơn trước nhiều.

Hắn cảm thấy bản thân hiện tại cách Luyện Khí tầng thứ tư chỉ còn một bước chân, đang ở trong một trạng thái tưởng như trong tầm tay nhưng mãi không bước qua nổi.

Chử Thanh Ngọc cũng không vội vã, so với việc nhanh chóng bước vào tầng tiếp theo, hắn cần những pháp thuật phù hợp với mình hơn, bằng không sẽ có cảm giác rõ ràng là mang theo một thùng nước đầy ắp nhưng lại chỉ có thể dùng cây súng nước nhỏ bằng bàn tay bắn loạn xạ khắp nơi.

Trong phòng chỉ có một mình Chử Thanh Ngọc, Phương Lăng Nhận cũng không biết đã đi đâu. Nghĩ đến việc đối phương dường như không thể rời xa mình quá xa, Chử Thanh Ngọc đoán là Phương Lăng Nhận đang lượn lờ ở bên ngoài.

Vừa nghĩ tới đó, Phương Lăng Nhận đã đẩy cửa đi vào, còn ôm theo một đống dã quả.

Thấy Chử Thanh Ngọc đã tỉnh, Phương Lăng Nhận gật đầu coi như chào hỏi, sau đó đặt hoa quả lên mặt bàn.

Phương Lăng Nhận: “Gần đây có rất nhiều người bay tới bay lui trên trời.”

Chử Thanh Ngọc: “Trong Phụng Khu Thành đang có tỉ thí triệu linh mà, cho dù không dự định tham gia thì cũng có thể đến đây góp vui, xem thử gần đó có mầm non nào đáng để bồi dưỡng hay không.”

Con người đều thích náo nhiệt, đừng nói là tu sĩ, ngay cả người bình thường cũng sẽ đi xem một chút.

Trong thời gian Chử Thanh Ngọc nhập định, trận đầu tiên của tỉ thí triệu linh đã kết thúc, nghĩ cũng biết chắc chắn đã sàng lọc đi quá nửa người tham gia.

Tính toán thời gian, hôm nay dường như chính là ngày tổ chức trận tỉ thí triệu linh thứ hai.

So với trận đầu tiên đông người xem, đông người báo danh nhưng thực lực người tham gia thượng vàng hạ cám, thì trận tỉ thí thứ hai này hẳn là sẽ đặc sắc hơn một chút.

Đây là suy nghĩ của đa số mọi người, cho nên hôm nay cũng sẽ đặc biệt náo nhiệt.

Nói không chừng người của Thịnh gia cũng sẽ có mặt!

Trên mu bàn tay, cái tranh vẽ đơn giản màu vàng kia mở to mắt, dường như lúc nào cũng giám sát hắn, hối thúc hắn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ.

Nếu đổi lại là bình thường, Chử Thanh Ngọc còn phải canh chừng vài ngày xem Thịnh tứ thiếu gia Thịnh Dương Trạch khi nào ra khỏi cửa, như vậy mới dễ tìm thời cơ tiếp cận hắn.

Nhưng nếu là vào ngày náo nhiệt mà ai cũng sẽ đi như thế này, mà Thịnh Dương Trạch cũng đi góp vui, vậy thì đối với Chử Thanh Ngọc mà nói, quả là vô cùng thuận tiện.

Người đông vốn dĩ đã loạn, lý do để tiếp cận một người thực sự có quá nhiều!

Thịnh Tĩnh Đình chỉ là muốn tìm người giúp nàng tiếp cận Thịnh Dương Trạch, chứ không phải muốn giết hắn, đương nhiên là ở nơi đông người thì việc này càng dễ làm hơn.

Chử Thanh Ngọc thay một bộ quần áo mới, nói với Phương Lăng Nhận: “Đi, chúng ta cũng đi xem thử!”

Phụng Khu Thành, sân tỉ thí triệu linh.

Toàn bộ bãi thi đấu được bao phủ bởi một kết giới trong suốt, ngăn chặn người ngoài tiến vào ảnh hưởng đến cuộc thi.

Bên ngoài kết giới vây kín mấy vòng, người phía sau không nhìn thấy được bèn chọn mấy tòa tửu lâu và trà quán gần đó, thậm chí ngay cả một số kỳ thất, tiệm may và nơi bán tạp hóa, chỉ cần là nơi có từ tầng hai tầng ba trở lên, hễ là cửa sổ hay ban công gần phía sân tỉ thí đều đã có người chiếm chỗ.

Thậm chí ngay cả trên nóc nhà cũng có người ngồi hoặc đứng, miễn là họ có thể leo lên được.

Lúc Chử Thanh Ngọc đến, vừa vặn nhìn thấy một nam tử mặc bào phục đệ tử nội môn Vân Hoàn Tông, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc, bước lên phía trước đài, nhẹ khẽ ho một tiếng, vận khí nói: “Mỹ tửu giai hào, hồi vị vô cùng, cảm tạ Nghênh Phúc Lâu đã hết lòng ủng hộ trận tỉ thí triệu hoán lần này. Trăm năm truyền thừa, dụng tâm ủ nấu, hưởng thụ cực hạn…”

Đọc hết một hơi, Chử Thanh Ngọc cảm thấy lưỡi của người kia sắp xoắn thành hoa luôn rồi.

Chử Thanh Ngọc không nhịn được nghĩ, quả nhiên, bất kể là nơi nào, thời đại nào, khi những lời quảng cáo cần đọc càng ngày càng nhiều, lời tuyên truyền càng ngày càng dài, thì tốc độ đều sẽ tăng nhanh thôi. Cứ tiếp tục như vậy, miệng lưỡi càng trơn, tốc độ càng nhanh, liệu có trở thành một trào lưu hay không?

Cũng không biết có nên nhắc nhở bọn họ hay không, có những thứ thắng ở chỗ hiếm thấy và ít có, đợi đến khi tuyên truyền kiểu này càng ngày càng nhiều, rất có thể sẽ chiếm hết hào quang của chủ thể, khiến người ta chán ghét, thậm chí là phản cảm.

“… Hết lòng ủng hộ!” Cuối cùng, vị tu sĩ kia cũng đọc xong câu cuối cùng, thở phào nhẹ nhõm một hơi, quay đầu lại lườm một cái về phía sau không xa.

Chử Thanh Ngọc nhìn theo tầm mắt của người đó, phát hiện ra là Nhâm Minh đang đứng đó che miệng cười trộm.

Chử Thanh Ngọc nhớ ra rồi, Nhâm Minh từng nói, muốn để Lý Du Vân ra trước công chúng đọc những lời này.

Cho nên kẻ đeo mặt nạ bạc trước mắt này chính là Lý Du Vân?

Trong ký ức của Sở Vũ, Lý Du Vân là nhị đệ tử dưới tòa của tông chủ Vân Hoàn Tông, cũng là sư huynh của Nhâm Minh, cái gã này ngay cả sư huynh của mình cũng hố mà.

Trận đấu nhanh chóng bắt đầu, quy tắc là để bọn họ tự lựa chọn những bản vẽ triệu linh đã vẽ sẵn trận đồ do các tu sĩ Vân Hoàn Tông cung cấp, sau khi triệu hoán ra linh vật là có thể cùng đối thủ bắt thăm được tiến hành tỉ thí.

Để khảo nghiệm năng lực phân biệt chất lượng ưu liệt của bản vẽ triệu linh, các tu sĩ Vân Hoàn Tông trực tiếp đặt một đống bản vẽ triệu linh đã vẽ xong ở một chỗ, để mỗi người chọn mười tấm.

Nếu trong mười tấm bọn họ tự chọn không có lấy một tấm nào triệu hoán được linh vật, sẽ bị xử thua trực tiếp.

Nhãn quang và vận khí cũng có thể trở thành hạng mục bị đào thải.

Tỉ thí công khai minh bạch, những bản vẽ triệu linh kia cũng được bày ra trực tiếp, người ở bên ngoài đều nhìn thấy được.

Ở chợ chọn hoa quả, trong bụi cỏ chọn dế mèn, đều sẽ có người truyền thụ kinh nghiệm cơ mà, huống chi là chọn những thứ có thể triệu hoán ra linh vật khác nhau này.

Không ai có thể từ chối sự kỳ vọng trước khi “mở bao lì xì” như thế này.

Một nam tử mặc hắc y ngồi bên cạnh Chử Thanh Ngọc đã bắt đầu chỉ điểm, rêu rao rằng mấy tấm bản vẽ triệu linh mà hắn chỉ nhất định có thể triệu hoán ra linh thú cao giai, còn muốn kéo người bên cạnh lại đánh cược một ván.

Chử Thanh Ngọc để tâm lắng nghe một chút, rồi tìm về phía mấy tấm bản vẽ triệu linh mà đối phương chỉ, trận đồ bên trên quả thực vẽ không tệ.

Thuộc về loại hình sẽ không xảy ra sai sót.

Vừa khéo lúc này, có tu sĩ chọn trúng mấy tấm bản vẽ triệu linh đó.

Chử Thanh Ngọc theo bản năng liếc nhìn người nọ một cái, liền nghe thấy nam tử hắc y bên cạnh nói: “Hắc! Mau nhìn xem, mấy tấm ta nói đã có tu sĩ chọn rồi, vị tu sĩ kia nhãn quang thật tốt, giống y như ta vậy!”

“Bớt mượn người khác để tự khen mình đi, thật là không biết xấu hổ.” Bạn bè của nam tử hắc y cười nhạo khinh bỉ.

“Ê? Ta nhận ra gã đó, hắn hình như là thiếu gia của Thịnh gia, tên là Thịnh gì ấy nhỉ?”

“Thịnh Dương Trạch! Hình như là cái tên này phải không?”

Chử Thanh Ngọc: “…”

Vừa mới thu hồi ánh mắt từ phía tỉ thí triệu hoán, định ở trong đám khán giả tìm kiếm bóng dáng Thịnh Dương Trạch, Chử Thanh Ngọc vội vàng nhìn lại lần nữa.

Chỉ thấy người nọ mặc một bộ cẩm bào màu nâu nhạt, khuôn mặt tròn trịa trắng trẻo lộ vẻ hồng hào, tóc búi một nửa, trước trán để lại một lọn tóc mai, chắc là cố ý chọn ra như vậy.

Theo nhịp quạt xếp trong tay hắn nhẹ nhàng phe phẩy, lọn tóc mai rủ xuống trước trán cũng đung đưa từng nhịp.

Tay kia của hắn cầm bản vẽ triệu linh đã chọn xong, lật đi lật lại xem kỹ, mới đưa cho tu sĩ của Vân Hoàn Tông xác nhận lựa chọn của mình.

Chử Thanh Ngọc hắng giọng một cái, gia nhập vào đám bát quái bên cạnh: “Ê? Đó là Thịnh Dương Trạch à?”

Nam tử hắc y bên cạnh nghe tiếng nhìn sang, thấy Chử Thanh Ngọc đeo mặt nạ, bên cạnh còn đứng một người mặc nguyên cây xám, đội đấu lạp có vây lụa xám, trực giác thấy Chử Thanh Ngọc có vẻ khả nghi nên không đáp lời.

Chử Thanh Ngọc: “Ta trước đây khi tới Phụng Khu Thành từng gặp qua hắn, hắn hình như không phải dáng vẻ này.”

“Thế là ngươi nhớ nhầm rồi chứ gì? Hắn lúc nào chẳng béo như vậy, đứng trong đám người là nhận ra ngay lập tức.” Bạn của nam tử hắc y nói.

“Có điều hắn thông minh hơn trước kia một chút, thì là thật.”

Nam tử hắc y cuối cùng không nhịn được mà xen vào: “Đâu chỉ là thông minh hơn một chút, đơn giản là thoát thai hoán cốt luôn rồi.”

Chử Thanh Ngọc: “Ta nghe người ta nói, hình như là vào một năm trước?”

“Chính xác! Cứ như thể một đêm bỗng nhiên khai khiếu vậy, thoắt cái từ chỗ ngay cả cha mẹ cũng không biết gọi, biến thành kẻ có thể múa văn múa mực, ngâm thơ đối đáp.” Đối với chuyện như vậy, mọi người đều khá hứng thú.

“Chẳng thế sao, bây giờ người ta còn đo ra được linh căn, tham gia cả tỉ thí thế này rồi, cho nên mới nói nha, đại vận đến thì cản cũng không nổi, có những người chính là có cái mệnh đó.”

Chử Thanh Ngọc cố ý hạ thấp giọng: “Này, ta nghe nói, Thịnh gia dường như đã tìm được cao nhân làm phép, không biết có phải là thật không.”

Nam tử hắc y tức khắc nổi hứng: “Lời do người Thịnh gia truyền ra thì nói rằng Thịnh Dương Trạch mấy năm trước si ngốc là vì nương thân hắn ngày sinh hắn bị kinh sợ nên mất hồn, sau đó nhờ tiên nhân làm pháp sự, tìm lại được cái hồn đã mất của hắn, nên hắn mới dần dần biết đọc chữ làm văn đấy.”