Chương 645: Tân Sinh
Xác định được nhân tuyển thích hợp, tương đương với việc đã nối liền vòng xích cuối cùng trong thuật thôi miên của bọn họ.
Bọn họ không lập tức rời đi ngay mà tiên khởi quan sát Tần Tuế một thời gian, xác nhận thuật này không còn xảy ra vấn đề gì nữa mới rời khỏi nơi này.
Mà ngay sau khi bọn họ rời đi không lâu, có lần Tần Tuế lúc nhàn rỗi không có việc gì làm, bắt đầu lật xem những cuốn sách được xếp dưới đáy hòm hồi môn của nàng.
Nội dung trong sách đều là những quy tắc ước thúc và khuyên bảo rập khuôn, lộ ra một luồng ý vị giáo huấn nồng đậm.
Tần Tuế lật rất nhanh, hiển nhiên cũng có chút tâm bất tại yên (lơ đễnh).
Chử Thanh Ngọc cũng theo tầm mắt của nàng cùng xem những cuốn sách này, trong lòng ẩn ẩn lóe lên điều gì đó nhưng lại không thể bắt lấy được.
“Xì!” Tần Tuế bỗng nhiên giơ tay lên, đưa đầu ngón tay ra thì phát hiện trên đó bị rách một đường, thế mà lại bị trang giấy cứa đứt.
Tiên huyết từ đầu ngón tay tràn ra, nhiều đến mức có chút bất thường, thậm chí còn nhỏ xuống trang sách bên dưới, loang ra một đoàn.
Tần Tuế theo bản năng định lau đi, nhưng ngón tay hay dùng lại chính là ngón tay bị thương kia, kéo theo đó là đem vết máu vừa thấm ra lau luôn lên trên.
Biến hóa cũng phát sinh ngay lúc này!
Tiên huyết rơi trên mặt giấy bắt đầu vặn vẹo cử động, thế mà lại tự động thành chữ trên giấy!
Tình huống này thật sự quỷ dị, Tần Tuế kinh hô một tiếng, theo bản năng buông lỏng cuốn sách trong tay ra.
Cuốn sách nặng nề “bạch” một tiếng rơi xuống đất, Chử Thanh Ngọc nhìn kỹ lại bìa sách, nháy mắt ý thức được ý niệm vừa rồi thoáng qua trong đầu mình rốt cuộc là gì?
Là 《Vạn Độn Luyện Thể Quyết》!
《Vạn Độn Luyện Thể Quyết》 giấu trong cuốn sách dày cộm kia!
Hắn từng muốn đi tìm công pháp mình để lại lúc trước, không ngờ lại nhận nhầm thành cuốn này, đem ra tu luyện.
Sau sự việc đó hắn mới biết được, 《Vạn Độn Luyện Thể Quyết》 này vốn dĩ được đặt trong hồi môn của Tần Tuế.
Hồi môn là do tên tra phụ kia của Tần Tuế chuẩn bị, đương nhiên không thể lưu lại cho nàng thứ gì tốt, huống chi là loại công pháp này.
Hiện giờ xem ra, quả nhiên là thế!
Tần Tuế tưởng mình nhìn lầm, lần nữa lật mở cuốn sách kia, đại khái lật đến trang đó, cũng khiến Chử Thanh Ngọc có thể xác nhận, những vết máu chảy ra từ đầu ngón tay Tần Tuế vặn vẹo thành chữ trên sách chính là Vạn Độn Luyện Thể Quyết!
Chữ viết màu đỏ, sau khi thành hình trên trang sách liền che lấp đi những chữ vốn có trên đó.
“Ưm!” Tần Tuế lại phát ra thanh âm thống khổ, dường như đang cố gắng nhớ lại điều gì đó nhưng không cách nào làm được.
Máu trên đầu ngón tay nàng vẫn chưa cầm được lại chảy ra, rơi trên trang sách, nhuộm đỏ nó.
“Nương, nương ơi…” Tần Tuế thấp giọng lẩm bẩm, thanh âm hư nhược lại đáng thương, cuốn sách kia lần nữa từ trong tay nàng trượt xuống, sau khi va chạm với mặt đất lại nặng nề khép lại.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài vang lên một trận tiếng kêu gọi, tiếng lẩm bẩm trong miệng Tần Tuế lúc này mới dừng lại, một lần nữa dùng một loại thanh âm máy móc lặp lại đạo, “Ta gọi Tần Tuế, ta có một người tỷ tỷ…”
Thôi miên thuật buông lỏng một khắc, nhưng cũng chỉ là một khắc.
Đợi sau khi nàng niệm xong những “thân phận mới” này, nàng giống như đã quên mất chuyện vừa mới xảy ra, nhét cuốn sách kia trở lại trong hòm, không thèm quản tới nó nữa.
Tần Tuế lại đi làm những việc khác, Chử Thanh Ngọc lại thật lâu không thể hồi thần.
Cứ theo tình huống vừa rồi mà xem, 《Vạn Độn Luyện Thể Quyết》 hẳn là tồn tại trong cơ thể Tần Tuế, hoặc nói chính xác hơn là pháp quyết tồn tại trong huyết dịch của nàng.
Còn về phần là ai đưa vào, ngoại trừ Tần Tiêu ra, Chử Thanh Ngọc không nghĩ đến ai khác.
Tần Tiêu yêu thương nữ nhi, đem công pháp thích hợp dạy cho nàng, điều này rất hợp lý.
Chỉ là nơi pháp quyết tồn tại thật là bất tầm thường.
So với các pháp quyết khác, cái này của Tần Tuế hiển nhiên đặc biệt hơn nhiều, thế mà còn có thể di động.
Có thể theo huyết dịch của Tần Tuế từ trong cơ thể nàng đi ra, rơi trên mặt giấy thành chữ.
Chử Thanh Ngọc ước chừng, hẳn là lúc này tuổi tác của Tần Tuế đã đến, thích hợp tu luyện bộ pháp quyết này rồi, cho nên nó mới xuất hiện trước mặt Tần Tuế, để nàng tu luyện.
Nhưng Tần Tuế đã hoàn toàn quên mất chuyện này, cũng không cách nào nhớ lại được.
Công pháp ngay ở trước mặt nàng, nhưng nàng lúc này đã không còn linh căn, quên đi quá khứ, căn bản không biết công pháp này là vì nàng mà chuẩn bị.
Sự quan tâm của tra phụ là giả, thư tín là giả, hết thảy mọi thứ đặt trong hồi môn đều là tâm cơ thiết kế.
Thứ duy nhất có dụng chính là 《Vạn Độn Luyện Thể Quyết》, lại là do Tần Tiêu giấu trong cơ thể Tần Tuế.
Sau này lại phát sinh thêm nhiều chuyện, cuốn sách này thậm chí còn từng bị Sở Tự Phong trộm đi, đưa cho Sở Hồng lật xem.
Lại vòng vo tam quốc, bị Chử Thanh Ngọc vô ý nhặt được.
Trách không được hắn có thể dùng pháp quyết này tu luyện, hóa ra nguyên nhân là tại đây!
Chử Thanh Ngọc trong lòng cảm khái vạn phần.
Nhìn những trải nghiệm này của Tần Tuế, cứ ngỡ như hắn cũng đã trải qua mấy năm trời.
Chử Thanh Ngọc còn định tiếp tục xem xuống dưới, thậm chí ẩn ẩn có chút mong chờ sự xuất hiện của chính mình, bỗng nhiên cảm giác được một trận rùng mình.
Có sát khí!
Chử Thanh Ngọc nháy mắt cảnh tỉnh, nhanh chóng phóng thích ra huyết liên của mình, bay vụt về tứ diện bát phương.
Cũng chính trong nháy mắt này, huyết liên đánh trúng biên giới của hình ảnh trước mắt, hết thảy xung quanh liên tiếp nứt toác ra!
Cảnh tượng bốn phía vẫn đang biến hóa, nhưng theo sự mở rộng của vết nứt mà bị phân cắt thành nhiều mảnh, hình ảnh cũng vì vậy mà trở nên vặn vẹo.
Lại là mấy đạo huyết liên phi ra, đánh trúng những nơi đã vỡ vụn kia, vô số mảnh nhỏ tán lạc, huyết sắc đã lâu không gặp lại lần nữa xuất hiện trước mắt.
Chử Thanh Ngọc chợt kinh giác, bản thân đắm chìm trong những cảnh tượng quá khứ vừa rồi, vừa nhìn đã qua rất lâu, suýt nữa quên mất bản thân đang chìm sâu trong một phiến huyết hải, là ở trong huyết hải dòm ngó quá khứ.
Nguy hiểm trong huyết hải vẫn chưa biến mất, số lượng bụi gai thực sự quá nhiều, huyết liên của hắn vẫn chưa thể hoàn toàn luyện hóa chúng trong thời gian ngắn.
Hiện tại cảnh tượng xung quanh vỡ vụn, Chử Thanh Ngọc bắt đầu tìm kiếm những bụi gai kia, nhưng lại thấy trong huyết sắc bốn phía không hề hiển lộ ra hình dáng của bụi gai.
Đang lúc nghi hoặc, huyết sắc trước mắt bỗng nhiên chấn động mấy cái, cũng chính vì vậy, Chử Thanh Ngọc rốt cuộc nhìn rõ, phiến huyết sắc trước mắt này không phải bụi gai, mà là vũ dực!
Là từng đôi vũ dực bao bọc hắn ở chính giữa, bất luận từ hướng nào cũng đều có thể nhìn thấy những lông vũ huyết sắc khẽ run động.
Hắn lúc này dường như đang ở trong một không gian được vũ dực huyết sắc bao phủ.
Nhưng những vũ dực huyết sắc này đang run rẩy, dường như đang chống đỡ những cuộc tấn công hung mãnh.
Chử Thanh Ngọc vội vàng dùng huyết liên gạt mở mấy tầng vũ dực huyết sắc, lúc này mới nhìn thấy bên ngoài dày đặc bụi gai huyết sắc chi chít.
Bụi gai đang tấn công hắn, nhưng có mấy đôi vũ dực huyết sắc đã bảo hộ hắn.
Chử Thanh Ngọc nhìn quanh bốn phía, nương theo vân lý của vũ dực lại gạt mở thêm mấy tầng vũ dực huyết sắc, liền chạm vào một cái huyết sắc thủy tinh quan!
Quan tài đã mở ra, nàng vẫn nằm ở bên trong, trên người lại mọc ra rất nhiều vũ dực huyết sắc!
Những vũ dực này không chỉ mọc ra từ sau lưng Tần Tuế, ngay cả trên hai tay hai chân đều có, hơn nữa không chỉ một đôi.
Cứ như vậy tầng tầng lớp lớp bao bọc, có vũ dực còn chồng lên vũ dực, cũng trách không được Chử Thanh Ngọc ngay từ đầu không thể phát hiện.
Nguy hiểm luôn tồn tại, những ký ức quá khứ này đã làm tê liệt hắn, khiến hắn không thể cảm tri được uy hiếp.
Nếu không có Tần Tuế bảo hộ, lúc hắn đang đắm chìm trong những cảnh tượng kia thì đã bị bụi gai tấn công trúng rồi.
Chử Thanh Ngọc cũng không kịp quản bộ dạng mọc đầy vũ dực trên người Tần Tuế này kỳ quái cỡ nào, lập tức bắt lấy nàng.
Trong khoảnh khắc chạm vào Tần Tuế, lại một đôi cánh huyết sắc từ vị trí đó sinh trưởng ra, trực tiếp đem tay Chử Thanh Ngọc vỗ văng ra!
Chử Thanh Ngọc theo bản năng hô hoán: “Nương! Là ta!”
Lời này vừa thốt ra, những vũ dực huyết sắc đang trương nanh múa vuốt kia dường như trong nháy mắt trở nên mềm mại đi một chút.
Chử Thanh Ngọc xuyên qua những khe hở của vũ dực, lúc đi bắt tay Tần Tuế cuối cùng không có vũ dực nào đến vỗ hắn nữa.
Bắt được Tần Tuế, Chử Thanh Ngọc không chút do dự lao thẳng về phía trên huyết hải!
Bụi gai huyết sắc truy đuổi không dứt, Chử Thanh Ngọc cũng không khách khí, lập tức phóng ra huyết liên quấn lấy chúng, luyện hóa chúng.
Tần Tuế hai mắt nhắm nghiền, nhưng có thể cảm giác được nguy hiểm, hễ có bụi gai truy đuổi tới liền sẽ dùng cánh huyết sắc vỗ văng.
Cứ một công một thủ như thế, tốc độ của bọn họ cũng càng lúc càng nhanh, cuối cùng xông ra khỏi phiến huyết hải kia!
Khoảnh khắc tiếp theo, Chử Thanh Ngọc mở bừng mắt, lập tức nhìn về phía Tần Tuế.
Cái nhìn này liền thấy một con huyết nhân to bằng cái đầu người mọc ra từ sau lưng Tần Tuế.
Nó bị ép phải lộ đầu, còn chưa đợi thân hình xuất hiện hoàn toàn đã nóng lòng muốn khoan ngược vào trong!
Chử Thanh Ngọc tâm tri chuyện này không thể để nó quay ngược trở lại, nếu không thì công sức hắn vừa làm chẳng phải đổ sông đổ biển sao!
“Bắt lấy nó!”
Lúc Chử Thanh Ngọc lên tiếng, Phương Lăng Nhận túc trực bên cạnh trên tay đang cầm chiếc bình đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Chỉ là bọn họ đều không ngờ tới, con huyết nhân này còn lớn hơn cả những con đã thấy trước đó, chiếc bình Phương Lăng Nhận chuẩn bị căn bản không chứa nổi nó.
Phương Lăng Nhận nhanh tay lẹ mắt tóm lấy nửa cái đầu của huyết nhân, Chử Thanh Ngọc thì tóm lấy một bàn tay nhỏ của nó.
Phương Lăng Nhận tìm ra một cái hũ lớn, đưa tới trước mặt Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc đem huyết nhân vừa rút ra được nhét vào trong hũ, phong khẩu, dán phong ấn phù, lại dùng huyết dịch của mình vẽ thêm mấy đạo.
“Bùm bùm bùm!” Huyết nhân bị bắt, cực kỳ không cam lòng, ở trong hũ đâm sầm loạn xạ, mưu toan phá hũ mà ra.
“Ào ào!” Khoảnh khắc huyết nhân bị rút ra, sau lưng Tần Tuế bỗng nhiên mọc ra một đôi vũ dực huyết sắc.
Ngay sau đó là hai đôi, ba đôi, bốn đôi… hồng quang đại thịnh!
Những vũ dực điên cuồng tuôn ra từ trên người nàng nhanh chóng biến lớn, tề tựu thư triển ra.
Chút không gian trên giường căn bản không đủ để dung nạp những đôi cánh này.
Giá đỡ bên trên nhanh chóng bị chống vỡ, thân thể Tần Tuế cũng bị những vũ dực huyết sắc thư triển này tầng tầng che chắn.
Vũ dực tuôn ra không thể tránh khỏi vỗ trúng người Chử Thanh Ngọc, trực tiếp đem Chử Thanh Ngọc đẩy lùi ra xa.
Phương Lăng Nhận theo bản năng hư hóa hồn thể, không bị những đôi cánh này ép ra ngoài.
Hồn thể xuyên thấu qua huyết dực để nhìn sắc mặt Tần Tuế: “Nàng dường như vẫn chưa tỉnh, ta nhớ Tần Thừa Tế sau khi huyết nhân bị rút ra khỏi cơ thể liền lập tức tỉnh lại.”
Chử Thanh Ngọc: “E là không nhanh như vậy đâu, nàng bị Tần Chiêu khống chế thời gian quá dài rồi.”
Phương Lăng Nhận: “Tần Chiêu?”
Chử Thanh Ngọc: “Chính là đương nhiệm Tần gia chủ.”
Hồng quang phù hiện từ trên người Tần Tuế càng thêm diệu nhãn, những vũ dực thư triển ra giống như vô số đóa hoa đang tầng tầng nở rộ.
Trong khe hở lúc chúng lay động, Chử Thanh Ngọc mới có thể thấp thoáng nhìn thấy gương mặt Tần Tuế.
Nhìn thoáng qua, Chử Thanh Ngọc cũng không biết có phải ảo giác của mình hay không, đường nét lông mày và mắt của Tần Tuế trông dường như đã nhu hòa hơn nhiều, trên mặt bớt đi không ít nếp nhăn, sắc mặt cũng trở nên hồng nhuận hẳn lên.
—