← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 642: Bụi gai

22 min read 07.09.2026

Chử Thanh Ngọc toàn thân cứng đờ, bàn tay nắm chặt đoản đao run rẩy một hồi.

Chẳng lẽ, Tần Tuế thực sự đã phát hiện ra rồi?

Hắn từng rời đi, mười năm không về.

Vốn nghĩ rằng, sau khi nhập lại vào thân xác này, hắn mượn biến cố lớn là tàn phế và mù lòa để đường hoàng mà thay đổi tính nết, coi như cũng có lý.

Là do bấy lâu nay hắn không quá để tâm đến chuyện thân phận, cảm thấy Tần Tuế không đặt nghi vấn thì nghĩa là chưa phát hiện ra. Đã không phát hiện thì không cần thiết phải giải thích.

Nào ngờ, Tần Tuế sớm đã nhận ra, chỉ là lặng lẽ tiêu hóa điều đó.

Chử Thanh Ngọc đưa tay đỡ trán, nhất thời không biết nên biểu hiện ra sao.

Nói thật, hắn có chút vui mừng. Dù tình cảnh này có vẻ không hợp để vui, nhưng hắn vẫn không kìm lòng được. Hắn rất muốn cười lớn, lại bỗng dưng muốn khóc một trận để tuyên tiết những cảm xúc đột ngột ập đến này.

Hắn bị hệ thống ném vào vô số thế giới, đã chẳng nhớ nổi mình từng làm con trai của bao nhiêu nhân vật trong cốt truyện rồi, nhưng đây là lần đầu tiên có một người có thể nhớ rõ hắn, còn nhận ra hắn sau khi hắn trở lại một lần nữa.

Trước đó, tình cảm của Chử Thanh Ngọc đối với Tần Tuế phần nhiều là trách nhiệm. Tần Tuế trong lòng Chử Thanh Ngọc là một người mẫu thân tốt, nên hắn sẵn lòng làm một người con hợp cách.

Vì vậy, nếu để hắn chọn lựa giữa việc giúp Tần Tuế giành lại tự do mà cái giá có thể là mất trí nhớ, Chử Thanh Ngọc sẽ thiên về vế trước. Nhưng hiện tại, thứ tình cảm ấy dường như đã có những biến chuyển vi diệu.

Nhát đao này hạ xuống, thứ bị chém đứt có lẽ là ký ức về tám năm hắn từng tồn tại sống động trong lòng Tần Tuế. Sau đêm nay, Tần Tuế có thể sẽ quên đi rất nhiều chuyện, cùng tám năm kia tan thành mây khói.

Bản thân Tần Tuế liệu có cam lòng không?

Nhưng nếu không làm vậy, Tần Tuế sẽ mãi sống dưới bóng ma của Tần gia chủ, giống như một thanh đao luôn treo lơ lửng trên đầu, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Bàn tay cầm đao do dự không quyết.

Ngay lúc này, một bàn tay lạnh lẽo phủ lên, ấn chặt mu bàn tay Chử Thanh Ngọc.

Chử Thanh Ngọc chuyển tầm mắt, chạm phải ánh mắt của Phương Lăng Nhận.

Phương Lăng Nhận: “Ta đã ghi nhớ rồi.”

Chử Thanh Ngọc: “Hử?”

Phương Lăng Nhận: “Những gì nàng vừa nói ta đã ghi nhớ cả rồi. Nếu nàng quên, ta có thể nói lại cho nàng biết.”

Giống như một tiếng sét đánh xuống xua tan hỗn độn, linh đài thoáng chốc thanh minh. Chử Thanh Ngọc bỗng thở phào một hơi: “Có lý, là ta nghĩ nhiều rồi.”

Hắn rạch một đường nơi lòng bàn tay mình, kế đó rạch khai lòng bàn tay Tần Tuế: “Thực ra, quên hết đi cũng tốt. Tính từ lúc Tần gia chủ thao túng nàng, lợi dụng nàng trở về trước, có lẽ nàng vẫn là một cô nương trẻ đẹp, hoạt bát cởi mở. Quên đi những chuyện phiền lòng, quên đi Sở Tự Phong, quên đi quãng thời gian bị vận rủi chi phối, nàng mới có thể trở lại làm chính mình.”

Chử Thanh Ngọc đặt tay mình phủ lên tay nàng.

Trong căn phòng được ánh nến thắp sáng giữa đêm đen, hai “hiếu tử” đang tại tuyến “hố” nương, cùng nhất trí đưa ra quyết định mặc kệ ý nguyện của Tần Tuế. Nếu lúc này Tần Tuế có thể tỉnh lại, chắc chắn nàng sẽ chẳng tiếc rẻ cái tát của mình mà vung cả hai tay đâu.

Máu trong tay Chử Thanh Ngọc vừa chạm vào máu của Tần Tuế, không ngoài dự đoán, trước mắt lại hiện ra một biển máu.

Ý thức chìm vào trong biển máu, Chử Thanh Ngọc như xe nhẹ chạy đường quen, mặc kệ sự ngăn trở của sóng máu xung quanh, cứ thế lặn xuống sâu.

Cái gọi là một lần lạ hai lần quen, ba bốn năm lần nhắm mắt mà đi.

Lần này thậm chí không cần đợi đến lúc nhìn thấy tình hình dưới đáy biển máu, Chử Thanh Ngọc đã điều động máu của mình hóa thành huyết liên, cùng bản thân lao xuống.

Huyết liên đã luyện hóa đám huyết đằng trong cơ thể Tần Thừa Tế so với trước kia càng thêm hung mãnh, mấy sợi huyết liên hộ vệ Chử Thanh Ngọc ở giữa, xông pha phía trước.

Chẳng bao lâu sau, Chử Thanh Ngọc đã nhìn thấy một bóng người mờ ảo khác biệt với sắc máu.

Chính là gương mặt của Tần Tuế!

Không có huyết đằng quấn chặt, chỉ có một chiếc quan tài bằng hồng thủy tinh nhốt người vào bên trong. Cũng chính vì thế, ban nãy nhìn từ xa mới thấy thân hình nàng mờ ảo.

Chử Thanh Ngọc vừa tiếp cận chiếc quan tài hồng thủy tinh kia, liền thấy xung quanh đột ngột mọc ra vô số gai nhọn màu máu.

Huyết liên vụt tới đánh gãy đám gai nhọn, nhưng lại thấy phía dưới gai nhọn trồi lên, hóa ra là những dải bụi gai thô tráng. Chử Thanh Ngọc né tránh đám bụi gai này, không tránh khỏi việc càng lúc càng xa chiếc quan tài hồng thủy tinh.

Từng lớp bụi gai mọc chen chúc nhanh chóng bao vây lấy chiếc quan tài, hộ vệ nó trong tầng tầng lớp lớp gai nhọn.

Chử Thanh Ngọc quần thảo với đám gai nhọn kia, phát hiện chúng dễ gãy hơn huyết đằng trong người Tần Thừa Tế, nhưng tốc độ sinh trưởng lại nhanh đến mức ly kỳ, hắn chém đứt một sợi bụi gai thì chúng mọc ra mười sợi, càng chém càng nhiều.

Cứ thế này thì mãi chẳng kết thúc được.

Chử Thanh Ngọc quyết đoán ngay lập tức, định bụng sẽ luyện hóa đám bụi gai này như đã làm với huyết đằng trước đó. Ý nghĩ vừa lóe lên, huyết liên tuôn ra từ người hắn không còn chỉ để nghiền nát bụi gai trước mắt nữa, mà đâm sâu vào trong, quấn chặt lấy chúng.

Chẳng bao lâu, những sợi bụi gai chạm vào huyết liên bắt đầu tan chảy, từng chút một bị huyết liên hấp thụ, hòa làm một thể.

Trong chớp mắt, giữa biển máu tĩnh lặng vang lên tiếng trẻ sơ sinh khóc chào đời lanh lảnh, sắc máu dường như vô tận trước mắt thoắt cái biến mất.

Trước mắt không còn là một vùng đỏ rực nữa mà xuất hiện rất nhiều bóng người loang loáng qua lại, giống như đang đi lại trước mặt.

“Ái chà! Sinh rồi sinh rồi! Gia chủ sinh rồi!”

“Tốt quá, là một thư thú!”

“Không xong rồi! Gia chủ ngất đi rồi, người mau tới!”

Sau một hồi tạp âm hỗn loạn và bóng người lay động, một người khoác áo đấu bồng, đeo mặt nạ xuất hiện trước mắt, cúi đầu nhìn về hướng này.

“Tần Tiểu mệnh treo sợi tóc, tâm phúc của nàng ta đều đang tìm cách cứu nàng ta, tạm thời không rảnh để ý bên này, đây là cơ hội duy nhất của ngươi.”

Giọng nói này vừa vang lên, Chử Thanh Ngọc đã không ngăn nổi cơn giận bốc lên. Đây chính là giọng của Đan Minh Hằng!

“Thực sự không vấn đề gì chứ? Sẽ không bị phát hiện chứ?” Một giọng nam xa lạ khác vang lên, trong giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng, sợ hãi, nhưng nếu bóc tách kỹ càng thì có thể thấy được sự nôn nóng thử sức ẩn giấu nơi đáy lòng.

“Thành bại tại lần này.”

“Được!”

Tiếng ê a của một đứa trẻ khác đột ngột xông vào không gian này, cho đến khi trước mắt bị phủ một lớp màu đen, mọi âm thanh cùng lúc xa dần.

Không biết qua bao lâu, trước mắt lại tái hiện ánh sáng, giọng nam từng giao lưu với Đan Minh Hằng lại vang lên, chỉ là có vẻ tức giận đến phát điên: “Tần Tiểu con tiện nhân đó! Tàn nhẫn vô tình, lại có thể hạ thủ độc ác với một đứa trẻ sơ sinh!”

Người đàn ông phát ra tiếng gào thét tuyệt vọng, như muốn tuyên tiết hết nỗi phẫn uất trong lồng ngực.

“Đó là con của ta và Ngưng nhi mà, là đứa trẻ Ngưng nhi liều mạng sinh ra, nàng ta vậy mà lại một đao chém làm hai đoạn, nàng ta thật đúng là lòng dạ rắn rết, mụ đàn bà độc ác máu lạnh!”

Lời vừa dứt, giọng Đan Minh Hằng lại u u vang lên: “Ta đã bảo ngươi rồi, phải giữ lại mạng của đứa trẻ nhà Tần Tiểu, ngươi cần máu của nó để làm bình phong lừa gạt Tần Tiểu. Thế mà ngươi thì sao, ấp nó rời phủ thì thôi đi, người tiếp ứng nàng ta trên đường cũng không biết thả nó ra cho hít thở chút không khí, nếu không phải ta tới xem một cái rồi cứu tỉnh, nó đã sớm lạnh ngắt rồi. Huyết mạch Tần gia vốn dĩ đặc thù, thân thể có tổn hại thì máu sẽ ưu tiên dùng để trị liệu cho bản thân, nó là một đứa trẻ sơ sinh thì biết gì mà khống chế lượng dùng, chắc chắn là phải dùng hết máu toàn thân, rồi rơi vào trạng thái ngủ đông dài hạn, lúc này ngươi đừng hòng lấy được từ nó nửa giọt máu.”

“Ngươi không nói! Trước đó ngươi không hề nói những điều này!” Người đàn ông giọng khàn đặc, gào thét với Đan Minh Hằng.

Giây phút này, dù hoàn cảnh không hợp lắm nhưng Chử Thanh Ngọc rất muốn nói với người đàn ông kia một câu: “Đúng là dũng sĩ thực thụ.” Với tính cách của Đan Minh Hằng, kẻ dám gào thét với lão ta thì có mấy người sống sót được? Trừ phi còn giá trị lợi dụng.

Quả nhiên, khắc sau Chử Thanh Ngọc nghe thấy một tiếng nổ lớn. Chử Thanh Ngọc chẳng cần nhìn cũng biết Đan Minh Hằng ra tay rồi, người đàn ông kia phỏng chừng bị đánh không nhẹ.

Người đàn ông vừa mất đi đứa con yêu dấu cuối cùng cũng tỉnh lại từ tuyệt vọng, cảm nhận được mình bị nỗi sợ hãi cái chết bao vây mà không ai cứu nổi, đành phải “bộp bộp” dập đầu xin tha mạng.

“Ngu xuẩn! Chuyện nhỏ nhặt này còn cần ta phải nói đến từng chi tiết nhỏ nhặt sao? Đứa trẻ ngươi sinh với người đàn bà khác thì có nửa điểm quan hệ gì với Tần Tiểu chứ? Nghĩ cũng biết chắc chắn không chịu nổi việc nghiệm máu nhận thân, nghĩ cũng biết thư thú mà Tần Tiểu sinh ra có công dụng lớn, không được giết! Lúc ta bảo ngươi tráo người, ngươi thì do dự giả nhân giả nghĩa, lo sợ hỏi đông hỏi tây, ta còn tưởng ngươi là hạng thận trọng dè dặt, không ngờ quay ngoắt lại đã muốn giết người diệt khẩu. Đó dù sao cũng là con gái của ngươi và Tần Tiểu, ngươi nói nàng ta hiểm độc, ta thấy ngươi cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”

Đan Minh Hằng mắng một trận, người đàn ông vì giữ mạng nên căn bản không dám cãi lại. Nghĩ cũng biết, là do cú đánh ban nãy của Đan Minh Hằng quá đau, đánh cho người ta ngoan ngoãn lại rồi.

Nghe Đan Minh Hằng mắng xong, người đàn ông mới thận trọng, mang theo tiếng khóc nói: “Vậy con của ta và Ngưng nhi cứ thế mà mất mạng trắng tay sao? Vốn dĩ, vốn dĩ nó có thể yên ổn mà sống, ở một nơi xa rời hoàng thành, xa rời huyên náo mà bình bình an an đi hết một đời, là ngươi bảo ta đi tráo…”

Đan Minh Hằng: “Ngươi đây là đang trách ta? Lúc ngươi tự tay hạ thủ, chẳng lẽ không phải đang nghĩ sẽ để con gái của ngươi và đứa dã chủng kia được hưởng ngày tháng tốt đẹp sao?”

“Con của ta và Ngưng nhi không phải dã chủng!”

Đan Minh Hằng: “Đối với Tần gia mà nói, nó chính là dã chủng! Còn nữa, đừng tưởng ngươi không nói thì ta không biết, kẻ thực sự muốn làm đứa trẻ của Tần Tiểu ngạt chết chính là Ngưng nhi của ngươi đó, chính mụ ta ở bên ngoài tiếp ứng ngươi, suốt dọc đường đều không thả đứa trẻ đó ra cho thoáng khí.”

Người đàn ông: “…”

Đan Minh Hằng: “Tần Tiểu bây giờ đã nghiệm ra đó không phải con mình nên nhẫn tâm chém chết, việc ngươi cần làm tiếp theo chỉ có thể là diễn một màn kịch thật tốt, để người ta thấy ngươi cướp lại đứa trẻ từ tay ác đồ rồi bế về. Tần Tiểu hiện tại là lúc cảnh giác nhất, nhất định sẽ dùng mọi cách nghiệm máu, chỉ có máu của con nàng ta mới có thể qua ải.”

Người đàn ông: “Con của ta và Ngưng nhi chết rồi, con của nàng ta lại nguyên vẹn trở về, dựa vào cái gì chứ! Ta không cam tâm!”

Đan Minh Hằng: “Ai bảo các ngươi làm việc không thận trọng, đến mạng của con gái ruột cũng dám đem ra đặt cược? Cũng không nhìn lại xem mình nặng nhẹ mấy cân, có cược nổi hay không! Chẳng lẽ ngươi còn tưởng con gái của hai người các ngươi có thể tự giữ lại máu của Tần Tiểu trong người sao? Bản thân ngu xuẩn thì đừng có đổ lỗi này nọ, chỉ càng tỏ ra ngu xuẩn hơn thôi!”

Người đàn ông: “…”

Đan Minh Hằng mắng xong kẻ thành sự bất túc bại sự hữu dư này mới đưa ra một miếng mồi ngọt: “Đây coi như là một bài học cho các ngươi, ta có thể giúp các ngươi thêm một lần nữa.”

Người đàn ông vội nói: “Đa tạ! Đa tạ đại nhân sẵn lòng tương trợ! Cảm kích khôn cùng!”

Đan Minh Hằng: “Ngươi tìm cách đem xác đứa trẻ chết lưu kia ra đây giao cho ta, ta sẽ mượn thân xác đó, mô phỏng theo dáng vẻ con gái của Tần Tiểu để tạo ra một đứa y hệt, rồi đợi thời cơ thích hợp sẽ tráo đổi hai đứa lại.”

Người đàn ông rõ ràng có chút ngây ra: “Xác… xác chết?”

Đan Minh Hằng: “Không cần kinh ngạc thế, ta tự có cách khiến người chết có thể nhảy nhót tưng bừng, không khác gì người sống, sẽ không bị phát hiện. Có điều trong thời gian này, ngươi phải tìm cách mỗi tháng cung cấp máu của con gái Tần Tiểu cho ta, không được để xảy ra sai sót nữa.”

Người đàn ông rõ ràng có chút không đành lòng: “Có thể… dùng xác chết khác không, con của ta và Ngưng nhi cũng cần được an nghỉ…”

Đan Minh Hằng cười lạnh một tiếng: “Tất nhiên là được, dù sao đợi chuyện này thành công, cái xác chết kia sẽ kế thừa tất cả của Tần Tiểu, trở thành gia chủ đời tiếp theo của Tần gia, còn ngươi, cả đời chỉ có thể thủ ở hậu trạch Tần gia, khắp nơi bị hạn chế.”

Người đàn ông: “…”

Tùy tiện nhặt một đứa bé gái chẳng liên quan gì đến mình rồi giúp nó trở thành gia chủ tiếp theo của Tần gia, nghe qua đã thấy quá thiệt thòi. Suy đi tính lại, quả thực là đứa con gái chết oan uổng của mình là thích hợp nhất.

“Được.”

Chử Thanh Ngọc nghe những âm thanh này, chỉ hận bàn tay mình không vươn vào được để tát cho người đàn ông kia một cái, còn Đan Minh Hằng thì phải tát hai cái. Vốn dĩ Chử Thanh Ngọc còn đang suy đoán Tần Tiểu là ai, nghe bọn họ nói thì hẳn là gia chủ đời trước của Tần thị.