Chương 613: Nhân Chất
Để có thể tranh đoạt Bạch Diệp ngay từ lúc đầu, đám thú nhân tham gia tế lễ Thần linh tại đây hầu như đều chen chúc cả về phía cột sáng đó.
Kẻ bay trên trời, người chạy dưới đất, vây quanh cột sáng kín mít như nêm cối, nước chảy không lọt.
Đặc biệt là khi thấy cột sáng kia sắp sửa tiêu tan, không còn cách nào ngăn cản mình nữa, bọn hắn gần như bất chấp tất thảy mà xông loạn tới.
Kẻ chắn trước mặt đều bị đẩy ra, thấy ai chạy nhanh hơn mình là lại đưa tay kéo giật lại.
Trong tình cảnh hỗn loạn ấy, mấy người đang liều chết xông ra ngoài ngược lại trở nên không mấy quan trọng.
Thế công của Chử Thanh Ngọc vô cùng mãnh liệt, bọn hắn cũng nhận ra mình không địch lại, thế là lũ lượt tránh né, đem cái khoai lang nóng bỏng tay là Chử Thanh Ngọc này quẳng cho kẻ phía sau.
Đám thú nhân khác cũng chẳng phải hạng ngu ngốc, không muốn lãng phí thời gian vào lúc này, dứt khoát nghiêng người nhường lối.
Một kẻ nhường, cả đám nhường, Linh Hạch Võng lại không ngăn nổi Chử Thanh Ngọc, chẳng mấy chốc, phía trước mặt Chử Thanh Ngọc đã không còn bóng dáng thú nhân nào nữa.
Chử Thanh Ngọc cũng chẳng màng tới bọn hắn, chỉ sải bước lao nhanh về phía Tần Thừa Tế.
Thấy Tần Thừa Tế đã đi tới sát bên cửa, thân thể chạm vào một tầng kết giới đang gợn sóng lăn tăn, Chử Thanh Ngọc lập tức hô lớn: “Tần Thừa Tế!”
Tần Thừa Tế nghe vậy, theo bản năng quay đầu lại, liền thấy một thanh trường đao lập lòe kim quang đang lao thẳng về phía mình!
Tần Thừa Tế kinh hãi trong lòng, vội vàng lao về phía giới môn, nhưng Chử Thanh Ngọc đã nhanh tay nhặt một hòn đá, dùng sức ném mạnh ra!
Hòn đá trúng vào lưỡi đao, lưỡi đao vốn dĩ sắp lướt qua người Tần Thừa Tế liền tức khắc bị đập chệch hướng, đâm xuyên vào cánh tay hắn!
Tần Thừa Tế kêu thảm một tiếng, ôm lấy cánh tay, chỉ một thoáng chậm trễ này, Chử Thanh Ngọc đã vọt tới trước mặt, một tay ấn chặt gáy hắn, đẩy mạnh ra ngoài cửa!
Trên cửa này có kết giới, khi Tần Thừa Tế định đi ra, đám thủ vệ đã mở sẵn cho hắn.
Không ngờ chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Chử Thanh Ngọc đã chộp lấy thời cơ, bóp cổ hắn mà xông ra ngoài!
“Bành!” Tần Thừa Tế mặt úp xuống đất, ngã rầm một cái, cả khuôn mặt bị ấn lún vào mặt đường, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng xương nứt vỡ.
Tiếng kêu đau của Tần Thừa Tế còn chưa kịp thốt ra, Chử Thanh Ngọc đã lôi xệch hắn dậy, một tay bóp nghẹt yết hầu, tay kia rút thanh đao đang cắm trên tay trái hắn ra, lại đâm xuyên qua cánh tay phải, bấy giờ mới kề đao sát cổ hắn.
Tần Thừa Tế mặt cắt không còn giọt máu: “Ngươi, ngươi… khoan đã!”
Đám thị vệ canh cửa đều vô cùng chấn kinh, vội vàng xông ra khỏi giới môn, giơ kiếm chỉ vào Chử Thanh Ngọc: “Buông Tần thiếu gia xuống!”
Thế nhưng Chử Thanh Ngọc đã xoay người Tần Thừa Tế lại, để hắn đối diện với mũi kiếm của bọn chúng.
Đám thủ vệ nhìn lại mặt của Tần Thừa Tế, nhất thời không nỡ nhìn thẳng.
Chỉ thấy khuôn mặt vốn cũng gọi là tuấn tú kia lúc này đã lấm lem bùn đất và vết máu, cái mũi cao thẳng đầy vết máu bầm, dưới mũi còn có máu tươi không ngừng chảy ra, nhỏ xuống tí tách.
Chử Thanh Ngọc đương nhiên chẳng buồn quan tâm lời đám thủ vệ: “Tiến thêm bước nữa, cái mạng nhỏ này sẽ không còn đâu.” Nói đoạn, ánh mắt hắn đã quét qua cảnh tượng ngoài cửa, phát hiện bên ngoài vẫn là tường đá.
Giữa những bức tường đá có một con đường dài rộng chừng ba trượng, phía cuối con đường vẫn là tường đá phủ đầy rêu xanh.
Bên ngoài cửa không phải là lối ra, ước chừng còn phải đi một đoạn nữa.
Thấy Chử Thanh Ngọc nhìn sang chỗ khác, có tên thủ vệ định thừa cơ tấn công, nhưng Chử Thanh Ngọc lại xách Tần Thừa Tế lên, đẩy vào mũi đao của bọn hắn.
Đám thủ vệ có chút do dự, nhất thời không dám manh động.
Vừa rồi, ánh mắt đám thủ vệ này đều tập trung vào Bạch Diệp trong cột sáng, thèm thuồng nhưng không dám lên tranh giành.
Đến khi Chử Thanh Ngọc xông tới trước mặt, bắt lấy nhân chất, vọt ra khỏi giới môn, bọn hắn mới nhận ra có điểm không ổn.
Đúng lúc này, trên giới môn lại truyền tới tiếng ong ong, đám thủ vệ cứ ngỡ là viện binh tới, vội nói: “Có một tên tế phẩm xông ra ngoài giới môn rồi, còn bắt giữ Tần thú quân! Mau…”
Lời còn chưa dứt, liền thấy một con Bạch Lang cầm loan đao và một con Hắc Hùng tay cầm đại chùy xông ra khỏi giới môn, nhắm thẳng vào mấy tên thủ vệ gần đó mà nện, trực tiếp đánh ngất bọn hắn.
“Chết tiệt, là kẻ nào ra khỏi giới môn sau cùng? Tại sao không đóng giới môn lại?”
“Ta cứ ngỡ là người tới chi viện cho chúng ta.”
Đám thủ vệ vốn muốn gọi người khác tới giúp, nhưng lúc này ai còn thời gian quản bọn hắn, ngược lại Hắc Hùng và Bạch Lang nghe thấy tiếng động liền vội vã xông ra.
“Hồ huynh bắt được nhân chất rồi!”
“Làm tốt lắm!”
Chử Thanh Ngọc dùng lưỡi kiếm sắc bén tì vào cổ Tần Thừa Tế, cái cổ mịn màng bị rạch một đường, máu tươi men theo lưỡi đao chảy xuống.
“Chết tiệt! Sao bên ngoài này vẫn là vách đá!” Bạch Lang khi xông ra còn hăm hở, cứ ngỡ cuối cùng đã thoát khỏi hang cọp.
Hắc Hùng cũng có chút tiếc nuối: “Xem ra chỉ có thể đi ra từ phía trên.”
Bạch Lang: “Phía trên cũng không được, vừa rồi ta thấy có kẻ bay lên trên, đụng phải kết giới rồi lại rơi xuống.”
Tường đá bên dưới ít nhất còn có giới môn để mở, phía trên lại không có cửa, muốn ra ngoài phải phá vỡ kết giới, mà thực lực hiện tại của bọn hắn căn bản không làm được.
Linh hạch vũ khí trong tay đám thủ vệ tức khắc bắn ra vô số quang nhận, lao về phía Bạch Lang và Hắc Hùng!
Hai người giật mình, liên tục né tránh, khó khăn lắm mới tới được bên cạnh Chử Thanh Ngọc, đã mệt tới thở hồng hộc.
Chử Thanh Ngọc tay vẫn xách Tần Thừa Tế, đám thủ vệ không dám tấn công trực diện hắn, bèn tìm cách bao vây.
Chử Thanh Ngọc sắc mặt không đổi, tay lại dùng thêm sức, Tần Thừa Tế cảm nhận được cơn đau truyền đến từ cổ, thấy máu của mình chảy xuống tay Chử Thanh Ngọc, cuối cùng không nhịn được: “Không, đừng ra tay! Tất cả đừng ra tay!”
Đám thủ vệ đưa mắt nhìn nhau, có chút chần chừ.
Mệnh lệnh bọn hắn nhận được là không để bất kỳ kẻ không phận sự nào tiến vào, tuy không có điều khoản nào nói không được để tế phẩm trốn thoát, nhưng nghĩ cũng biết, nếu để tế phẩm chạy mất, tội trạng của bọn hắn sẽ rất lớn.
An nguy của Tần gia thiếu gia cố nhiên quan trọng, nhưng cân nhắc giữa hai bên, trách nhiệm để tế phẩm chạy thoát vẫn nặng nề hơn.
Hiện tại nơi này loạn lạc như vậy, cho dù Tần gia thiếu gia táng mạng tại đây, cũng có thể nói là do bạo loạn quá lớn, không thể lo liệu xuể.
Hơn nữa Tần gia thiếu gia là chết trong tay tế phẩm, chứ không phải chết trong tay bọn hắn, chỉ cần bọn hắn không chủ động ra nhận, kiểu gì cũng không tính lên đầu bọn hắn được.
Nghĩ đến đây, đám thủ vệ không những không buông linh hạch vũ khí, mà trái lại còn nắm chặt hơn, trên người tỏa ra hào quang chói mắt, rõ ràng là chuẩn bị thi triển pháp thuật gì đó.
Tần Thừa Tế nhìn thấy sự do dự trong mắt bọn hắn, liền hiểu ngay cái mạng nhỏ của mình lâm nguy, hốt hoảng nói: “Khoan đã, có gì từ từ nói, ta… nhẫn trữ vật trên người ta chỉ có ta mới mở được, ta có thể cho các ngươi ngân tinh, rất nhiều ngân tinh, còn có cả linh hạch vũ khí nữa.”
Hắn không chỉ đích danh cho ai, chỉ dùng đôi mắt khẩn thiết nhìn đám thủ vệ, lộ vẻ cầu khẩn.
Nghe vậy, ánh mắt đám thủ vệ khẽ lóe lên, có chút dao động.
Chử Thanh Ngọc: “Ta khuyên ngươi nên nghĩ cho kỹ, là bọn hắn cứu ngươi nhanh hơn, hay là ta cắt đứt yết hầu ngươi nhanh hơn?”
Tần Thừa Tế: “Vị thú quân này, ngươi muốn rời khỏi đây, muốn sống tiếp, đúng không? Ta có thể đưa các ngươi ra ngoài, các ngươi đừng ra tay.”
Thủ vệ: “Tần thú quân, ngài làm vậy khiến chúng ta rất khó xử.”
Tần Thừa Tế mếu máo: “Hậu quả do một mình ta gánh vác, xin các vị nương tay cho.”
Bạch Lang: “Bớt lời vô ích đi! Chạy về phía này trước!”
Nhân lúc Chử Thanh Ngọc dùng nhân chất đối phó với thủ vệ, Bạch Lang và Hắc Hùng đã lên phía trước dò đường, thấy phía trước có thể thông hành, không giống đường cụt, bèn bảo Chử Thanh Ngọc đưa Tần Thừa Tế qua đó.
Bọn hắn cũng không chắc chắn liệu phía trước con đường này có đám thủ vệ nào khác chắn lối hay không, vì vậy nhân chất trong tay Chử Thanh Ngọc vô cùng quan trọng.
Thấy Chử Thanh Ngọc lùi bước đi nhanh, mấy tên thủ vệ vội vàng bám theo, định tìm sơ hở.
Mặc dù Tần Thừa Tế đã nói sẽ gánh vác tất thảy, nhưng nếu cái mạng này của hắn không giữ được thì sao?
Bọn hắn chức trách tại thân, tuyệt đối không thể đứng yên nhìn bọn họ rời đi, nhất định phải theo sát.
Cũng có kẻ định đánh lén, nhưng tốc độ phản ứng của Chử Thanh Ngọc còn nhanh hơn bọn hắn, không đợi đòn tấn công rơi xuống người mình, hắn đã đem cái khiên thịt trong tay chắn phía trước.
Thế là, các loại quang nhận không hề làm tổn thương Chử Thanh Ngọc, ngược lại trên người Tần Thừa Tế lại có thêm mấy cái lỗ máu.
Tần Thừa Tế kêu đau không dứt, gào thét bảo bọn hắn đừng ra tay nữa.
Nếu không phải tình thế không cho phép, hắn thật sự muốn mắng to đám phế vật hỏng việc thì có thừa này, không một đòn tấn công nào trúng được tế phẩm, toàn bộ đều trút lên người hắn!
Đau! Đau quá đi mất!
Tần Thừa Tế hắn từ bao giờ phải chịu cái uất ức này!
Đám thủ vệ thấy vậy cũng không dám khinh suất tấn công nữa.
Bạch Lang không khách khí cười lớn: “Hồ huynh thật là thân thủ khá lắm, bội phục bội phục!”
Hắc Hùng chạy phía trước dò đường, Bạch Lang một tay buộc nỏ tiễn, một tay cầm loan đao, ở giữa quan sát hai bên, thấy có tên thủ vệ nào định bay lên đối phó Chử Thanh Ngọc là dùng linh hạch nỏ tiễn của mình bắn hạ ngay.
Ba người phối hợp tạm thời cũng coi là ăn ý.
Mãi đến khi Hắc Hùng đi phía trước hô lớn: “Phía trước có ngã rẽ, nên đi hướng nào?”
Đám thủ vệ không đáp, Chử Thanh Ngọc đã dùng lưỡi đao khều nhẹ vào vết thương trên cổ Tần Thừa Tế: “Nói.”
Tần Thừa Tế muốn khóc mà không có nước mắt: “Bên trái, cứ đi thẳng bên trái là có thể rời khỏi đây.”
Chử Thanh Ngọc: “Chúng ta muốn đi từ phía trên, ngươi thấy thế nào?”
Tần Thừa Tế: “Chẳng ra sao cả, ta không biết bay, ba người các ngươi hình như cũng không thể tự bay bằng sức mình, chỉ có thể dựa vào linh hạch khí để phi hành, nhưng hiện tại các ngươi lấy đâu ra dư lực để dùng thêm một linh hạch khí nữa chứ?
Nói lùi một vạn bước, cho dù Càn Khôn chi lực của các ngươi sung túc, có thể đồng thời sử dụng nhiều linh hạch khí, bay lên trên rồi vẫn phải phá vỡ kết giới.
Đó là Thiên Giai Chi Giới, cho dù các ngươi có khả năng phá vỡ nó, cũng sẽ vì thế mà tiêu hao rất nhiều Càn Khôn chi lực.”
Chử Thanh Ngọc: “Ta thấy hoa văn kết giới phía trên kia rõ ràng giống hệt trận đồ trong Cực Uyên, tưởng chừng đó cũng là bút tích của người Tần gia các ngươi, chúng ta phá vỡ kết giới không dễ, nhưng đối với ngươi chắc hẳn phải dễ như trở bàn tay mới đúng.”
Tần Thừa Tế cắn răng, thầm mắng đám người lúc nãy nói quá nhiều, để tên này nghe thấy rồi còn ghi nhớ kỹ như vậy.
Tần Thừa Tế: “Dù có phá được kết giới, các ngươi cũng sẽ thấy nhiều thủ vệ hơn, mục tiêu trên không trung quá lớn, các ngươi chắc chắn không chạy thoát được đâu. Tin ta đi, ta cũng không muốn chết, các ngươi cứ làm theo lời ta nói là có thể rời khỏi đây.”
Bạch Lang: “Hồ huynh, chúng ta có nên tin hắn không?”
Hắc Hùng: “Không thể tin, không chừng hắn sẽ dẫn chúng ta tới nơi có nhiều thủ vệ hơn.”
Chử Thanh Ngọc bỗng nhiên ghé sát tai Tần Thừa Tế, nói nhỏ: “Có muốn biết tung tích của Cơ Ngột Tranh và Cơ Ngột Ninh không?”
Nghe vậy, đôi mắt Tần Thừa Tế chợt trợn trừng kinh ngạc.
Chử Thanh Ngọc: “Bây giờ, ngươi hãy nói lại cho ta nghe, nên đi hướng nào?”
—