Chương 609: Động Sâu
Đây là một cái hố lớn, cực kỳ sâu.
Chử Thanh Ngọc ngước nhìn lên trên, nơi nhãn lực có thể chạm tới chỉ là một mảnh đen kịch, hoàn toàn không thấy cửa động đâu.
Khi hắn định phóng thích linh thức chi lực để dò xét, lại kinh hãi phát hiện bản thân không cách nào cảm ứng được thức hải của chính mình.
Không, không chỉ có thức hải, khi Chử Thanh Ngọc theo bản năng kiểm tra khắp thân thể, hắn mới nhận ra đến cả đan điền mình cũng không cảm ứng được nữa.
Chẳng thể cảm ứng đan điền và linh anh, đồng nghĩa với việc không thể thôi động linh lực để bản thân sử dụng, dù có niệm bao nhiêu pháp quyết đi chăng nữa cũng không đánh ra nổi một đạo linh quang.
Nơi này có điểm quái dị.
Ánh mắt Chử Thanh Ngọc dời xuống dưới chân, thấy mình đang giẫm lên một đống bạch cốt, trên xương trắng quấn quýt những mảnh vải vụn rách nát, thấp thoáng thấy có sâu bọ bò xuyên qua đó.
Chử Thanh Ngọc nhặt một khúc xương đùi vừa tay, gạt đi những khúc xương trắng khác, bắt đầu đào xuống dưới.
Là người mới xuất hiện ở nơi này, ánh mắt của mọi người đều không hẹn mà cùng nhìn qua, kẻ thì nhìn thẳng đánh giá từ trên xuống dưới, người lại dùng dư quang để lưu tâm.
Hắn muốn xem tên xui xẻo vừa bị truyền tống đến nơi quái quỷ này giống như bọn họ sẽ lộ ra biểu cảm thế nào.
Thực ra chẳng qua cũng chỉ là kinh hoàng thất thố, thần sắc căng thẳng, cảnh giác với tất cả mọi người, rồi lại đưa ra đủ loại nghi vấn, cho đến khi xác nhận nơi này đúng là gọi thiên thiên không ứng, gọi địa địa bất linh mới thôi.
Thế nhưng biểu hiện của Chử Thanh Ngọc rõ ràng vượt ngoài dự liệu của mọi người.
Hắn không hoảng không loạn, không tiếng không tăm, không ồn ào cũng chẳng hỏi han, thậm chí còn không thử trèo lên trên hay bay đi, mà lại vớ lấy một khúc xương rồi bắt đầu đào bới phía dưới.
Có một thú nhân hiếu kỳ hỏi: “Ngươi có biết làm sao để rời khỏi đây không?”
Chử Thanh Ngọc: “Tạm thời chưa biết.”
“Vậy ngươi đang làm cái gì thế?”
Chử Thanh Ngọc: “Như ngươi đang thấy đấy.”
Chỉ trong vài câu đối thoại, Chử Thanh Ngọc đã đào được một cái hố lớn trong đống xương, bên cạnh hố chất thành một gò xương cao vút.
Một cẩu đầu thú nhân đứng bên cạnh nhìn Chử Thanh Ngọc: “Dưới đó có chôn thứ gì sao?”
Chử Thanh Ngọc: “Ngươi đến đây trước ta, ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai?”
Cẩu đầu thú nhân: “…” Nhưng nhìn ngươi có vẻ như hiểu biết hơn bọn ta nhiều!
Chử Thanh Ngọc hoàn toàn là do bị hệ thống hố quá nhiều nên đã thành thói quen.
Trước đây hắn thường xuyên bị ném đến đủ loại nơi chốn, bất kể trước đó hắn đang làm gì, đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa, chẳng biết chừng khắc trước còn đang nằm trên giường ngủ, khắc sau đã xuất hiện giữa tang thi triều.
Khắc trước trang bị đầy đủ, khắc sau đã hai bàn tay trắng.
Đó đều là chuyện thường tình.
Hắn muốn rời khỏi đây, tự nhiên phải tìm ra lối thoát, mà nơi này rõ ràng không chỉ nhốt một mình hắn, nghe những người kia giao lưu, xem chừng phương thức mọi người xuất hiện ở đây đều tương tự nhau.
Đây đều là những người sống sờ sờ, biết nói biết chạy biết nhảy, không cần thiết phải coi người ta như kẻ ngốc.
Nếu có biện pháp bình thường để rời khỏi đây, bọn họ đã không đứng đó chỉ biết gào thét cứu mạng.
Lại kiểm tra thân thể mình, không dùng được linh lực, vậy rất có khả năng vấn đề nằm ở dưới đáy động này.
Những thú nhân còn đang gào khóc cứu mạng đều phát hiện dị trạng ở chỗ này, vây quanh lại, đứng bên cạnh nhìn xuống.
“Thối quá!”
“Đống xương này vậy mà sâu đến thế, đào mãi vẫn chưa thấy đáy!”
Đúng lúc này, phía trên truyền đến một trận tiếng xé gió, từ xa lại gần.
“Mau tránh ra, có thứ gì đó rơi xuống kìa!”
Mấy gã thú nhân giẫm lên xương trắng kêu răng rắc chạy tản ra, liền thấy một đạo hắc ảnh từ trên cao rơi xuống, dần dần tiến gần.
Lại nghe thấy một tiếng “Bành”, có thứ gì đó ngã sầm vào cái hố mà Chử Thanh Ngọc vừa đào ra.
Chử Thanh Ngọc tự nhiên đã sớm tránh đi, đợi bụi bặm tan bớt, mọi người vây lại nhìn, thấy một con thú nhân lưng mọc đôi cánh đang nằm ngửa giữa đám bạch cốt âm u, còn có vài cọng lông vũ chậm rãi rơi xuống, đung đưa rồi dừng lại trên mũi gã thú nhân.
Gã thú nhân nghẹo đầu, mắt trợn trắng, miệng sùi bọt mép, hiển nhiên đã ngất xỉu.
Có người hít vào một ngụm khí lạnh: “Đây… đây chẳng phải là hắc ưng đã bay lên từ ba canh giờ trước sao? Hắn… sao hắn lại rơi xuống rồi?”
“Có phải là lũ khốn kiếp truyền tống chúng ta đến nơi này vẫn đang canh giữ ở phía trên, thấy có người bay ra liền đẩy xuống không?”
“Rốt cuộc là kẻ nào! Tại sao lại đưa chúng ta đến đây, nếu để ta biết được, ta nhất định phải lột da rút gân hắn, khiến hắn toái thi vạn đoạn!”
Chử Thanh Ngọc bắt mạch cho gã hắc ưng thú nhân này: “Mệt đến ngất đi thôi, trên người không có dấu vết ẩu đả, chỉ có vết thương do đập vào đống xương này, nội tạng có tổn hại, chắc cũng là do va chạm mà ra.”
Mọi người: “…”
Vị hắc miêu thú nhân nãy giờ vẫn tựa vào vách đá ngồi trong góc, chậm rãi đứng dậy, bước những bước nặng nề đi tới: “Cho nên, rất có khả năng hắn chưa hề bay ra ngoài, cũng không phải bị ai đẩy xuống, mà là cứ bay mãi cho đến khi kiệt sức, đôi cánh không vỗ nổi nữa thì rơi xuống.”
“Bành!” Lời vừa dứt, lại là một tiếng động lớn, kèm theo tiếng xương gãy vụn.
Mọi người nhìn lại, kinh hãi thay, đó lại là một thú nhân khác đã bay lên từ vài canh giờ trước.
Trong tình cảnh linh lực và càn khôn chi lực đều không thể sử dụng, cái động sâu như thế này, tự nhiên là những thú nhân có cánh sẽ chiếm ưu thế hơn.
Bọn họ bị truyền tống đến đây, để ra ngoài, đương nhiên phải bay lên trên.
Thế nên lúc Chử Thanh Ngọc mới bị truyền tống tới, chỉ thấy một đám thú nhân đang cố gắng dùng móng vuốt sắc nhọn trèo lên trên, bởi vì bọn họ không có cánh, không bay được, chỉ có thể dùng cách này.
Nhưng hiện tại, hai thú nhân có cánh rơi rụng xuống đây không nghi ngờ gì chính là đang nói cho tất cả mọi người biết, nơi này nếu chỉ dựa vào bay là không thể bay ra được.
“Nơi này… rốt cuộc sâu bao nhiêu vậy! Hắc ưng bay suốt mấy canh giờ mà vẫn không thoát ra nổi?”
“Xong rồi, chúng ta đều xong đời rồi, hèn gì nơi này tích tụ nhiều bạch cốt đến thế, chắc chắn đều là một lũ người giống như chúng ta, không hiểu thấu bị truyền tống tới đây, bay không ra, trèo không được, kêu gào cũng chẳng ai nghe thấy, sống sờ sờ chết đói ở nơi này.”
Có người rũ rượi quỳ rạp xuống đất, mặt đầy tuyệt vọng.
“Mau tránh ra! Lại có người rơi xuống nữa!”
Lần lượt, thêm mấy gã “người chim” rơi xuống, nhìn kỹ, quả nhiên đều là những kẻ đã bay lên từ mấy canh giờ trước.
Mọi người rốt cuộc đã nhận ra đứng ở chỗ này vô cùng nguy hiểm, e rằng chưa chết đói đã bị những gã người chim có thể rơi xuống bất cứ lúc nào đè chết, vội vàng chạy đến sát vách đá, nép mình ngồi xuống, hai tay ôm đầu.
Chử Thanh Ngọc xách gã hắc ưng kia lên, ném ra ngoài hố, đổi một khúc xương đùi khác, tiếp tục đào xuống dưới.
Trong động này chẳng biết đã chết bao nhiêu người, bạch cốt chất đống cực kỳ nhiều, Chử Thanh Ngọc đã đào xuống sâu tới ba trượng mà vẫn chưa thấy đáy.
Trong quá trình đào xương, Chử Thanh Ngọc vẫn luôn thử vận chuyển linh lực để liên lạc với Phương Lăng Nhận, đáng tiếc đều vô dụng.
“Bành bành bành!” Sau lưng truyền đến mấy tiếng động, Chử Thanh Ngọc còn tưởng lại có người chim rơi xuống, quay đầu nhìn lại thì thấy là mấy gã thú nhân cao to vạm vỡ.
“Chúng ta cũng tới giúp một tay!”
“Nếu bên trên không ra được thì thử phía dưới xem sao!”
“Ta cũng muốn xem thử, đáy động này rốt cuộc là cái dạng gì!”
Bọn họ trong tay lần lượt cầm gậy gộc và đao kiếm, cũng bắt đầu đào xuống.
Linh hạch vũ khí của Chử Thanh Ngọc đều để trong túi càn khôn và trữ vật giới chỉ, muốn lấy đồ ra thì phải sử dụng linh lực.
Thực ra ngày thường hắn cũng mang theo một món vũ khí bên người, nhưng vừa nãy cần làm cái bài lệnh thông quan kia, phải lục soát thân thể theo lệ nên hắn đã cất hết đồ vào trong rồi.
Mấy người ròng rã đào suốt năm canh giờ mới rốt cuộc chạm tới đáy.
Những thú nhân cùng Chử Thanh Ngọc vùi đầu khổ đào không kìm được reo hò một tiếng, có một loại cảm giác thành tựu như thể cuối cùng cũng làm được một việc ra hồn ở cái nơi quỷ quái này.
Hành động này của bọn họ đã sớm thu hút sự chú ý của những người khác, có người đến tương trợ, cũng có người nằm bò ở trên quan sát.
“Bên dưới rốt cuộc có cái gì thế!”
Chử Thanh Ngọc gạt đi lớp xương vụn, nhìn thấy một chút sắc đỏ tươi, lại tỉ mỉ quét sạch bụi phấn, phát hiện những nơi có sắc đỏ này đều là những vết lõm xuống.
Đây là khắc ngân (vết khắc), chắc là có thể nối lại thành một đồ án, hơn nữa đồ án rất lớn, bọn họ mới chỉ đào ra một phần, còn rất nhiều khắc ngân bị vùi dưới bạch cốt.
Các thú nhân khác tự nhiên cũng phát hiện ra, truyền lời cho người bên trên nghe thấy.
“Đây có vẻ là một bức họa, nhưng không đầy đủ, còn phải đào sang hai bên nữa.”
“Chắc chắn là truyền tống trận!”
“Nếu có Thần Văn thú nhân ở đây thì tốt rồi, truyền một ít càn khôn chi lực vào, nói không chừng có thể mở được truyền tống trận.”
Chử Thanh Ngọc động tác khựng lại: “Không có Thần Văn thú nhân nào bị truyền tống vào đây sao?”
Hắn vừa nãy không dùng được linh lực, cũng không thấy người khác sử dụng càn khôn chi lực, liền nghĩ chắc chắn nơi này hạn chế sức mạnh của bọn họ.
Giờ nghe vậy, chẳng lẽ những kẻ bị truyền tống vào đây đều là thú nhân bình thường?
Nhưng khi đó hắn rõ ràng là sau khi rót linh lực vào tờ giấy đỏ kia mới đột nhiên tới cái nơi quỷ quái này.
Nếu những người này không làm như vậy, thì bọn họ tới đây bằng cách nào?
“Hiện tại vẫn chưa có, lẽ nào ngươi là…?” Hắc hùng bên cạnh nhìn đánh giá Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc ướm hỏi: “Ta mà là Thần Văn thú nhân thì chắc chắn đã đánh nát nơi này, hoặc dùng linh hạch vũ khí bay ra ngoài rồi, đâu còn ở lại đây.”
“Hừ, cái đó cũng chưa biết chừng.” Một gã thú nhân trông cao cao gầy gầy nói.
Chử Thanh Ngọc tâm hạ đã rõ.
Xem ra, Thần Văn thú nhân thì không có, nhưng Vô Văn Giả thì có, càn khôn chi lực của bọn họ cũng không sử dụng được.
Chử Thanh Ngọc tiếp tục thanh lý đồ án khắc phía dưới, rất nhanh đã tìm thấy một chỗ nghi là trận nhãn.
Nó hoàn toàn khác biệt với những khắc ngân khác, vị trí gần sát chính giữa cả cái động sâu, mặt đất nơi các khắc ngân khác tọa lạc đều nghiêng về phía nó.
Đến cả những khắc ngân đó cũng đều từ chỗ này mà kéo dài ra ngoài.
Chử Thanh Ngọc cắn nát đầu ngón tay, trực tiếp ấn vào chỗ nghi là trận nhãn kia.
Đợi hồi lâu, vẫn không có động tĩnh gì.
Chử Thanh Ngọc đành phải nhỏ thêm vài giọt máu nữa.
Nhưng trận nhãn này rốt cuộc không phải yêu ma quỷ quái gì, Chử Thanh Ngọc hiện tại lại không có linh lực để thôi động huyết thuật, máu của hắn chẳng có mấy lực sát thương.
“Ngươi đang làm gì thế?”
Thấy Chử Thanh Ngọc ngồi xổm ở một chỗ hồi lâu, một gã thú nhân mặc lam y tiến lại gần, liền thấy Chử Thanh Ngọc đang nhỏ máu vào một cái hố nhỏ.
“Ngươi… sao ngươi liều lĩnh như thế! Ngươi có biết đây là trận gì không mà đã nhỏ máu vào!”
Chử Thanh Ngọc xòe tay: “Thử chút thôi, nói không chừng có tác dụng.”
“Ngươi!”
“Ầm!” Mặt đất bỗng nhiên rung chuyển.
Hắc hùng kinh hãi: “Có tác dụng?!”
Một đạo hồng quang từ dưới đất vọt lên, chiếu sáng khuôn mặt của bọn họ.
Những thú nhân đã ở cái nơi quỷ quái này quá lâu không đợi được nữa mà xúm lại, muốn xem xem có phải là truyền tống trận giúp bọn họ rời khỏi đây hay không.
Thế nhưng Chử Thanh Ngọc lại cảm nhận được một luồng sát khí đang từ phía dưới ập tới!
—