← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 562: Phó Yến

19 min read 07.09.2026

Giang Phối ở trên mặt Xích Lê một hồi loay hoay, nặn ra hình dáng ngũ quan đại khái, mới nhìn sang Chử Thanh Ngọc.

Hắn đang định mở miệng bảo y tháo mặt nạ xuống, đã thấy Chử Thanh Ngọc lấy ra một tờ lệnh truy nã, chỉ vào bức họa trên đó: “Cứ dựa theo dáng vẻ trên lệnh truy nã này mà làm mặt nạ da người.”

Giang Phối: ?

Chử Thanh Ngọc: “Không chỉ có bức họa trên lệnh truy nã này, ta ở đây còn có mấy bức họa nữa, muốn nhờ ngươi chế tác mặt nạ da người.”

Giang Phối: “Điện hạ, xin thứ cho ta nói thẳng, ta chưa từng thấy qua dáng vẻ thật sự của ngài, lần đầu chúng ta gặp mặt, mắt của ta… còn nhìn không rõ lắm, chỉ thấy được vài bóng hình mờ mờ, sau đó gặp lại ngài, ngài đã đeo mặt nạ rồi.”

Chử Thanh Ngọc: “Chính vì như thế, ta mới muốn để ngươi thử xem.”

Tầm mắt Giang Phối rơi xuống mặt nạ da người, nhanh chóng nhào nặn.

Nhóm người Mật Hạc vây lại xem, Sương Ly thì cầm bức họa cho hắn.

Sương Ly: “Nói mới nhớ, trên lệnh truy nã của Điện hạ còn có một đôi tai thú nữa, ta dường như chưa thấy Điện hạ lộ ra tai thú hay đuôi thú bao giờ.”

Mật Hạc: “Nhân thái hóa của Điện hạ rất hoàn mỹ nha, không nhìn ra một chút đặc trưng thú thái nào.”

Chử Thanh Ngọc vốn dĩ là người: “…”

Khổng Vụ ha ha cười một tiếng: “Điện hạ chẳng cần bán thú hóa cũng có thể nghiền ép đại đám người mà Cơ Doãn Miện phái tới kia.”

Chử Thanh Ngọc khẽ cười: “Các ngươi muốn xem dáng vẻ bán thú hóa của ta sao?”

“Ê? Có thể sao?” Cả nhóm người đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Xích Lê cũng muốn ngoảnh đầu, bị Giang Phối đang nặn mặt cho hắn nhanh tay lẹ mắt ấn lại: “Ngươi đừng động.”

Chử Thanh Ngọc điều động linh lực, bỗng nhiên phóng thích ra ngoài.

Kim quang từ các nơi trên người hắn chợt hiện, ánh sáng chói mắt khiến bọn họ theo bản năng nhắm nghiền hai mắt.

Đợi đến khi kim quang biến mất, bọn họ không đợi được nữa mà nhìn sang, liền thấy trên đầu Chử Thanh Ngọc có hai luồng kim quang từ từ tan biến, nhưng lại không hề lộ ra đôi tai nào.

Chử Thanh Ngọc lại nói: “Đều nhìn rõ chưa?”

“Chưa có!”

Chử Thanh Ngọc: “Vậy thì thật là đáng tiếc, da mặt ta mỏng, không muốn hiển hiện lỗ tai thêm lần nữa đâu.”

Mấy người: “…” Ai da mặt mỏng? Ngài sao?

Đứng bên cạnh Chử Thanh Ngọc, rõ ràng biết Chử Thanh Ngọc là người nhưng vẫn ôm hy vọng vào lời nói vừa rồi của hắn – Phương Lăng Nhận: “…” Còn ta, mới là một trò cười đích thực.

Phương Lăng Nhận đi về phía Giang Phối, xem hắn nặn mặt nạ da người như thế nào.

Mấy người thấy Chử Thanh Ngọc thực sự không biến hóa thành dáng vẻ bán thú hóa nữa, thất vọng tản ra.

Động tác của Giang Phối rất nhanh, chưa tới một nén nhang thời gian, đã ở trên mặt Xích Lê nặn ra gương mặt của Cơ Ngột Tranh.

Mấy người cùng vây quanh, tán thán không thôi.

Khổng Vụ: “Giống! Quá giống rồi! Cứ như là bản thân Điện hạ vậy!”

Mật Hạc đi quanh Xích Lê một vòng: “Chỉnh lý lại tóc tai cho tốt, trên cổ quàng thêm một vòng lông thú, hoặc là mặc y phục cổ cao một chút để che đi chỗ biên giới, thì càng không dễ nhìn ra sơ hở.”

Sương Ly: “Tiểu thú quân, tay nghề này của ngươi là học ở đâu vậy?”

Giang Phối: “… Ta không nhỏ, ta đã hai mươi bảy tuổi rồi!”

Sương Ly che miệng cười một tiếng: “Ta đã hơn ba mươi rồi, chính là lớn hơn ngươi nha, mau gọi tỷ tỷ.”

Giang Phối: “…”

Phương Lăng Nhận chỉ vào đôi tai trên lệnh truy nã: “Cái này có phải cũng nên nặn ra không? Nếu những người khác chúng ta muốn giả dạng thành dáng vẻ của hắn, lại không hóa ra được đôi tai như vậy.”

Chử Thanh Ngọc ngồi cách đó không xa xem kịch: “…”

Phù Khánh gật đầu: “Quả thực, tai của chúng ta đều không dài như vậy, không giống như Điện hạ, có thể tùy thời phóng tai ra ngoài.”

Giang Phối: “Được thì được, có điều đôi tai này không giống mặt nạ da người có thể dán trực tiếp lên mặt, còn cần nghĩ cách cố định trên đầu.”

Phương Lăng Nhận khoa tay múa chân với Giang Phối: “Có thể làm một cái vòng trước, đội được trên đầu, nếu lo không chắc chắn, phía dưới có thể xỏ dây buộc lại, đến lúc đó đeo thêm nhiều trang sức trên đầu, lại dùng tóc che bớt đi, ai mà biết sợi dây này dùng để làm gì? Còn có chỗ này nữa…”

Giang Phối nghe lời Phương Lăng Nhận, thấy cũng khả thi, nhanh chóng làm ra một cái bờm tóc có một đôi tai, đội lên đầu Xích Lê.

Đối chiếu lại với bức họa truy nã, quả thật là giống hệt như đúc!

Giang Phối vì để phô diễn tay nghề của mình, đã làm đôi tai kia sống động như thật, Phương Lăng Nhận đưa tay chọc một cái, nó còn khẽ đung đưa.

Hắn ngước mắt nhìn về phía Chử Thanh Ngọc, khóe miệng khẽ nhếch.

Chử Thanh Ngọc: “…” Bi hỉ của nhân gian vốn chẳng tương thông.

Giang Phối ra hiệu Xích Lê đứng dậy, đi lại vài vòng trước mặt mọi người, xác nhận không có ai cảm thấy bất ổn mới nhìn về phía Chử Thanh Ngọc: “Thế nào? Bây giờ ta có thể cùng các ngươi đi phó yến chưa?”

“Tất nhiên là được,” Chử Thanh Ngọc lấy ra thêm mấy tờ lệnh truy nã, “Thời gian cấp bách, ngươi làm thêm vài chiếc mặt nạ da người nữa, ngày mai chúng ta sẽ khởi hành đến Tự Thành.”

Giang Phối: “Được!”

Chử Thanh Ngọc nhìn sang những người khác: “Các ngươi cũng chuẩn bị đi.”

“Rõ!”

Sáng sớm ngày thứ hai, Chử Thanh Ngọc đeo mặt nạ da người của Cơ Ngột Tranh, điềm tĩnh ngó lơ cái bờm tai thú kia, đang định triệu ra linh đao, liền nghe thấy giọng nói của Phương Lăng Nhận u u vang lên phía sau: “Ngươi hôm nay đi gặp chính là Cơ Doãn Miện, là hoàng huynh của Cơ Ngột Tranh, là người đã từng gặp qua Cơ Ngột Tranh.”

Chử Thanh Ngọc: “…”

Phương Lăng Nhận khều cái bờm tóc có gắn đôi tai lên, khẽ đung đưa, còn búng búng vào lớp lông xù trên đó: “Khí tức trên người ngươi không giống Cơ Ngột Tranh, có thể biện minh là bị khí tức của ta che lấp, nhưng hình mạo của ngươi nếu sai biệt quá lớn, khó tránh khỏi sẽ bị nghi ngờ…”

Chử Thanh Ngọc cứng đờ người xoay lại, trừng mắt nhìn cái bờm trong tay Phương Lăng Nhận.

Nụ cười trên mặt Phương Lăng Nhận càng đậm: “Đừng giãy dụa nữa, đeo đi.”

Chử Thanh Ngọc: “Đôi tai này dù sao cũng là giả, nếu bị nhìn ra…”

Phương Lăng Nhận: “Ai mượn ngươi để lộ nó ra? Ngươi khoác thêm một chiếc trường sam có mũ trùm, đội mũ lên, che đôi tai đi, để bọn họ lờ mờ thấy được cái hình dáng là được rồi.”

Chử Thanh Ngọc đành phải nhận lấy cái bờm từ tay Phương Lăng Nhận.

Thấy đôi tai kia cài lên đầu Chử Thanh Ngọc, đôi mắt Phương Lăng Nhận hơi sáng lên, nhịn không được bước tới nặn nặn vài cái.

Chử Thanh Ngọc: “…”

Chử Thanh Ngọc lần nữa đeo lên mặt nạ bạc, bảo hiểm hai tầng.

Từ Thôn Thi Lĩnh đến Tự Thành, cần vượt qua mấy ngọn núi, còn phải đi thêm mấy ngàn dặm mới có thể tới nơi.

Cũng may trong đám thú nhân này, thú nhân biết bay có không ít, lại có Phương Lăng Nhận bay ở phía trước nhất, cản bớt rất nhiều gió.

Bọn người Phù Khánh đi theo phía sau, hầu như không có trở lực gì, vô cùng thoải mái.

Có sự bảo đảm của Cơ Doãn Miện, Chử Thanh Ngọc coi như nắm trong tay một cái “giấy thông hành Tự Thành”, khi Phương Lăng Nhận bay tới bên ngoài cổng thành Tự Thành, hắn liền hướng về phía các thú nhân thủ thành bên dưới dõng dạc nói: “Bản cung nhận lời mời của Nhị hoàng huynh, đặc biệt tới phó yến.”

Các thú nhân thủ thành khi thấy bọn họ tiếp cận đã lấy ra vũ khí của mình, nhắm thẳng vào bọn họ, còn có một đại đám thú nhân bay lên không trung, cảnh giác nhìn chằm chằm nhóm người này.

Tất nhiên, điều bọn họ kiêng kỵ nhất chính là Phương Lăng Nhận – con dị thú mà bọn họ chưa từng thấy qua này.

Bỗng nhiên nghe thấy từ trên người dị thú truyền đến âm thanh, âm thanh đó nhìn như tùy ý nhưng lại vô cùng vang dội, truyền đi cực xa, rõ ràng là đã sử dụng càn khôn chi lực.

Nghe thấy ba chữ “Nhị hoàng huynh”, lại liên tưởng đến việc Cơ Doãn Miện hôm nay quả thực thiết yến tại Tự Thành, các thú nhân thủ thành không dám chậm trễ.

“Thứ cho tại hạ vô lễ, không biết là vị Điện hạ nào quang lâm, liệu có thể phái người đưa thư tín vật thông quan tới cho tại hạ xem qua? Tại hạ cũng là phụng mệnh hành sự, tuyệt không có ý mạo phạm, xin Điện hạ chớ có trách tội.”

Tướng lĩnh thú nhân thủ thành vừa nói, vừa đánh giá cự thú trước mắt, trong lòng tắc tắc kỳ xưng (thầm khen lạ).

Có năng lực sai khiến cự thú như thế này, cho dù không có đủ thực lực thì cũng sẽ có thế lực và tài lực hùng mạnh, cho nên hắn cũng không nghi ngờ thân phận đối phương là giả, chỉ là hiếu kỳ không biết vị hoàng tử nào đã thu phục được dị thú như vậy.

Còn về vật tín vật thông quan loại này, hạ nhân bên cạnh hoàng tử chắc chắn đều mang theo, hắn quả thực đang làm theo công vụ lệ thường.

Chử Thanh Ngọc: “Không có.”

Thú nhân: “Hả?”

Chử Thanh Ngọc đi tới chỗ thú nhân kia có thể nhìn thấy, tháo mặt nạ bạc đang đeo trên mặt xuống.

Thú nhân kia nhìn một cái, lập tức nhận ra ngay: “Hóa ra là Tứ điện hạ ạ.”

Hóa ra là Tứ điện hạ đã thu phục được dị thú như thế này!

Khoan đã!

Không đúng!

Ai cơ? Tứ điện hạ?

Vừa mới có được đáp án, thú nhân kia liền kinh hãi toát mồ hôi lạnh: “Là… là Tứ điện hạ!”

Đó là ba trăm năm mươi ức ngân tinh đang bay trên trời kìa!

“Mau! Mau bắt lấy hắn!” Tướng lĩnh thủ thành vội vàng hạ lệnh.

Một đám thú nhân vừa mới buông vũ khí nghe vậy, vội vàng lần nữa giơ đao kiếm lên.

Chử Thanh Ngọc thấy vậy, trong lòng đã hiểu rõ.

Cơ Doãn Miện quả nhiên không báo cho người thủ thành biết những chuyện này.

Hoặc là đã nói, chỉ là không nói rõ là thả Cơ Ngột Tranh vào thành.

Người thủ thành đã lộ ra vũ khí, người bên phía Chử Thanh Ngọc tự nhiên cũng không cam lòng yếu thế, nhao nhao rút ra vũ khí.

Mắt thấy đại chiến sắp bùng nổ, một giọng nói hơi có phần hoảng loạn truyền tới: “Chờ! Chờ đã! Hiểu lầm, đều là hiểu lầm!”

Một thú nhân có đôi cánh trắng, bay tới giữa hai bên, liên tục xua tay: “Mọi người đừng động thủ, đều là hiểu lầm!”

Thú nhân lưng mọc cánh trắng kia đầu tiên là nhìn Chử Thanh Ngọc một cái, sắc mặt vô cùng phức tạp, sau đó vội vàng nhìn về phía tướng lĩnh thú nhân thủ thành: “Ma tướng quân, bọn họ… bọn họ quả thực là nhận lời mời của Nhị điện hạ…”

“Cái gì?!”

Thấy Ma tướng quân trợn mắt nộ hống, thú nhân cánh trắng vội vàng bay tới gần, ghé tai đối phương lầm rầm một hồi.

Sắc mặt Ma tướng quân thay đổi liên tục, lại nhìn Chử Thanh Ngọc một cái: “Chuyện như vậy, sao ngươi không nói sớm?”

Thú nhân cánh trắng: “…” Ai mà biết Cơ Ngột Tranh lại trương dương như thế, không những dẫn theo một đám người khí thế hừng hực bay tới, còn ở ngoài cổng thành hét lớn, giống như sợ người khác không biết vậy!

Tên gia hỏa này rốt cuộc có tự giác của một kẻ đang bị truy nã mấy trăm ức hay không hả!

Nhị điện hạ bảo bọn họ ở cổng thành tiếp ứng, bọn họ cũng đều đã lo liệu xong xuôi, chỉ cần Cơ Ngột Tranh tới, do bọn họ dẫn đường, những vệ binh đã nhận lợi lộc của bọn họ từ trước sẽ nhắm một mắt mở một mắt, trực tiếp thả người vào.

Như vậy, Cơ Ngột Tranh có thể lặng lẽ vào thành, đến phủ Nhị hoàng tử phó yến.

Hắn ở ngoài cổng thành canh giữ hồi lâu, nhìn chằm chằm từng người đến gần cổng thành, tùy thời chuẩn bị nhận mặt Cơ Ngột Tranh.

Ai mà ngờ được, người ta căn bản không thèm giấu giếm, người ta cứ thế nghênh ngang bay tới!

Dưới bầu trời xanh thẳm, là một đám người đông đúc đen kịt!

Giờ thì hay rồi, cả thành đều biết Nhị điện hạ hôm nay ở Tự Thành thiết yến mời Tứ điện hạ rồi!