← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 56: Thử Thách

19 min read 05.09.2026

Nhâm Minh đưa bút cho Chử Thanh Ngọc.

Chữ viết của Chử Thanh Ngọc vốn hoàn toàn khác biệt với Sở Vũ, đương nhiên không thể tự mình đặt bút ngay trước mặt Nhâm Minh, bèn nói: “Ta đọc, ngươi viết.”

Nhâm Minh nghĩ đến việc Chử Thanh Ngọc không nhìn thấy gì, cũng không cảm thấy lạ lẫm. Thực tế, nếu Chử Thanh Ngọc cầm lấy cây bút hắn đưa qua, hắn mới thấy kỳ quái.

Chử Thanh Ngọc hỏi: “Ngươi còn nhớ tên của mấy tiệm đúc khí cùng tửu lầu, trà lâu đã xuất tư không?”

Nhâm Minh từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy, dựa theo đó mà đọc một lượt.

Chử Thanh Ngọc thanh giọng, nói: “Rèn đúc lương khí, bảo đảm hài lòng, cảm tạ tiệm đúc khí Lưu Lão Hán đã tận lực ủng hộ cho tỷ thí triệu hoán lần này.”

Nhâm Minh: “…”

“Khai trương đại cát, tận hưởng ưu đãi, cảm tạ Phong Hoa tửu lầu đã tận lực ủng hộ cho tỷ thí triệu hoán lần này!”

“Thanh Di trà quán, hương trà nồng nàn, nơi dừng chân thưởng trà hàng đầu, cảm tạ Thanh Di trà quán đã tận lực ủng hộ cho tỷ thí triệu hoán lần này.”

“Hồ ấm tắm nước nóng, xua tan mệt mỏi, trú chân xin mời đến Chiêu Tài khách sạn, cảm tạ Chiêu Tài khách sạn đã tận lực ủng hộ cho tỷ thí triệu hoán lần này…”

Chử Thanh Ngọc đọc một hơi dài, sau đó mới uống một chén trà để nhuận họng.

“Tạch!” Ngòi bút lông thấm đẫm mực rớt xuống một giọt lớn, loang lổ trên tờ giấy đã trải sẵn. Nhâm Minh lúc này mới phát hiện, bản thân mải nghe quá mà quên cả hạ bút ghi lại!

“Đợi… Đợi đã! Ngươi nói nhanh quá, ta không ghi kịp hết, nói lại lần nữa đi!” Nhâm Minh vội vàng đổi một tờ giấy khác.

Chử Thanh Ngọc bảo: “Ngươi chỉ cần nhớ kỹ câu then chốt nhất là ‘Cảm tạ cửa tiệm mỗ mỗ đã tận lực ủng hộ’ là được rồi. Những lời phía trước đều do ta vừa mới bịa ra, ta cũng không biết bảng hiệu đặc sắc của tiệm bọn họ là gì, ngươi về nhà tự mình cân nhắc thêm bớt, viết ra chắc chắn sẽ hay hơn.”

“Không!” Nhâm Minh nói: “Ta thấy những lời ngươi vừa nói rất ổn, đơn giản rõ ràng, ta cứ lấy mấy câu đó thôi.”

Chử Thanh Ngọc đành phải đọc lại lần nữa.

Nhâm Minh nhanh chóng viết xong, nhẹ nhàng thổi khô vết mực, búng tay một cái: “Không tệ, đọc như vậy chắc chắn rất vui. Hì! Ta sẽ tìm tên Phương Du Vân kia đi đọc, cảnh tượng đó nhất định cực kỳ thú vị!”

Lý Du Vân cũng là đệ tử nội môn của Vân Hoàn tông. Tông chủ đã điểm danh ba người cùng nhau lo liệu tỷ thí triệu hoán lần này, trong đó có một phần của Lý Du Vân.

Chử Thanh Ngọc: “Cũng phải xem hắn có vui lòng hay không.”

Nhâm Minh: “Hắn không vui cũng phải làm. Chúng ta đã đánh cược rồi, chỉ cần ta có thể trong vòng mấy ngày trù bị đủ tiền bạc cùng linh thạch, hắn sẽ giúp ta gánh hết toàn bộ công việc của tỷ thí triệu hoán lần này. Bây giờ ta cứ nhận việc đọc lời này về phần mình, đến ngày đó thì quăng hết cho hắn!”

Chử Thanh Ngọc: “Đọc những thứ này cũng đâu phải chuyện gì mất mặt.”

“Chậc! Ngươi không hiểu đâu!” Ngừng một chút, hắn như sực nhớ ra điều gì: “Ê, không đúng, sao ta cảm thấy dạo này ngươi thay đổi lớn vậy? Chẳng lẽ con người sau khi chịu kích động đều sẽ biến thành thế này sao?”

Chử Thanh Ngọc đáp: “Hay là ngươi về nhà đánh nhau với thứ đệ một trận thử xem? Biết đâu thật sự là ‘thứ đệ tế thiên, pháp lực vô biên’ đấy.” =)))

Nhâm Minh: “…”

Một tiếng vỗ cánh truyền đến, một con ưng toàn thân tuyết bạch đáp xuống cạnh con hắc ưng đang đứng trên khung cửa sổ, kêu lên hai tiếng.

Nhâm Minh liếc mắt thấy một cuộn giấy nhỏ quấn dưới chân bạch ưng, liền nói: “Ta còn có việc, về trước đây. Này, đây là lệnh bài vào cửa của tỷ thí triệu hoán, nếu ngươi có rảnh thì có thể tới xem.”

Hắn ném một tấm bài gỗ có khắc vân mây lồng lộng vào lòng Chử Thanh Ngọc.

Chử Thanh Ngọc hỏi: “Để một kẻ mù như ta đi xem tỷ thí?”

Nhâm Minh đã bước một chân ra ngoài cửa sổ: “Đi nghe náo nhiệt cũng được mà, biết đâu còn nghe được chuyện náo nhiệt của chính ngươi. Dù sao hiện tại khắp Phụng Khu thành đều đang đồn đại, chẳng biết mấy ngày sau sẽ còn truyền thành cái dạng gì nữa.”

Đợi đến khi tiếng vỗ cánh của hắc ưng và bạch ưng hoàn toàn biến mất, Phương Lăng Nhận mới lên tiếng: “Hắn đi xa rồi.”

Chử Thanh Ngọc thầm thở phào một cái: “Hắn cứ luôn thử thăm dò xem ta có thực sự mù hay không.”

Phương Lăng Nhận: “Ta thấy ngươi ứng phó rất tự tại đấy thôi.”

Chử Thanh Ngọc: “Làm gì có, ngươi không biết ta đã phải thu liễm bao nhiêu đâu.”

Phương Lăng Nhận: “Việc gì cũng đáp lại, câu gì cũng phản hồi mà gọi là thu liễm? Chẳng phải ngươi nói trước kia ở trước mặt hắn ngươi không thích nói chuyện sao?”

Chử Thanh Ngọc: “Ta chỉ là không thích nói chuyện, chứ đâu phải không có lễ phép. Thôi, không nói chuyện này nữa, mấy tên ngạ quỷ kia chắc đã ăn xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Tiệm may mở ở khu phố sầm uất, chợ búa đông người, ngồi xe lăn thì có chút quá nổi bật.

Tối qua Sở gia vừa xảy ra chuyện, Sở Vũ cùng Sở Hồng chính là nhân vật trung tâm trong các cuộc đàm tiếu ngày hôm nay. Mà việc Sở Vũ đôi chân tàn phế, cần ngồi xe lăn di chuyển cũng là điều ai nấy đều biết.

Lúc này, bất kể trên phố có ai ngồi xe lăn đi ra, mọi người đều sẽ chú ý nhìn thêm vài lần. Đặc biệt là hạng người đeo mặt nạ như Chử Thanh Ngọc, nhìn lại càng khả nghi.

Chử Thanh Ngọc cũng không phải không có mặt mũi gặp người, chủ yếu là không muốn rước lấy phiền phức, nên đã thuê kiệu, mời người đến khiêng. Còn về việc rời kiệu lên xuống lầu, Chử Thanh Ngọc trực tiếp đệm quải trượng dưới thân, để Phương Lăng Nhận mang hắn bay lên lầu. Chỉ cần tốc độ của y đủ nhanh, trong mắt người khác thì chẳng khác gì đang ngự kiếm phi hành.

Số lượng tu sĩ biết tin tu sĩ Vân Hoàn tông sắp tổ chức tỷ thí triệu hoán tại Phụng Khu thành không hề ít, gần đây có rất nhiều tu sĩ từ ngoại địa đổ về. Việc ngự kiếm bay qua bay lại trên trời đã quá đỗi bình thường, mọi người sớm đã quen với việc đó.

Thực ra, đạt đến Luyện Khí kỳ là đã có thể học ngự kiếm, chỉ là trước kia Chử Thanh Ngọc chưa kịp học, Sở Vũ tuy biết ngự kiếm phi hành nhưng loại kỹ năng này không thể chỉ dựa vào ký ức mà nắm vững ngay được. Chử Thanh Ngọc hiện tại chỉ biết phương pháp ngự kiếm nhưng lại không biết dùng, đành phải nhờ vả đám quỷ hồn khiêng đi tới đi lui.

Chợ hôm nay khá náo nhiệt, Chử Thanh Ngọc vén rèm kiệu, nói với Phương Lăng Nhận: “Phương huynh, ta không vào trong xem đâu, ngươi vào trong chọn đi, xong rồi về kể lại dáng vẻ cho ta, ta sẽ chuyển lời lại cho điếm gia.”

Phương Lăng Nhận hỏi: “Ngươi không vào xem, lỡ như ta chọn món đắt quá thì sao?”

Chử Thanh Ngọc vung tay lên: “Mua! Chọn thêm vài bộ để thay đổi.”

Phương Lăng Nhận: “…”

Sau một tuần trà, Chử Thanh Ngọc nhìn Phương Lăng Nhận đã vận một bộ trường sam màu xám, lại nhìn hai bộ bào xám xếp chồng trong bọc vải trên ghế bên cạnh, không nhịn được mà nói: “Cái màu này là có thể chiêu tài cho ngươi, hay mang lại vận may cho ngươi, hay là ý trung nhân của ngươi từng mặc y phục xám cứu mạng ngươi vậy?”

Cái chính là những màu xám này không phải xám đậm xám nhạt khác nhau, mà là tông màu gần như y hệt — một màu xám nhạt. Chử Thanh Ngọc không khỏi nghi ngờ, nếu trong tiệm còn bộ nào có màu sắc sát với màu xám nhạt này hơn, chắc chắn tên này cũng sẽ không do dự mà lựa chọn.

Vốn dĩ đứng một bên đã rất dễ bị ngó lơ, lại còn mặc một thân đồ xám.

Phương Lăng Nhận đáp: “Thuận mắt.”

Y mặc xong y phục, rũ rũ ống tay áo, chỉnh đốn lại vạt áo.

Ánh mắt Chử Thanh Ngọc rơi trên tay và phần cổ không có vải vóc che chắn của y, từ trong túi càn khôn của mình lấy ra vải thưa, lại xòe lòng bàn tay mình ra: “Tay, đưa cho ta.”

Phương Lăng Nhận nhìn hắn, đôi mắt màu xám nhạt hiện lên vài phần nghi hoặc.

Chử Thanh Ngọc lắc lắc xấp vải thưa trên tay: “Dùng cái này quấn lên phần da thịt lộ ra ngoài y phục của ngươi, ngươi có thể hành động giống như người bình thường rồi, người khác sẽ chỉ nghĩ là ngươi bị thương.”

Phương Lăng Nhận: “Ta có thể tự mình…”

Chử Thanh Ngọc trực tiếp kéo cổ tay y đến trước mặt mình, đem vải thưa từng vòng từng vòng quấn lên đầu ngón tay y: “Thẹn thùng cái gì? Chẳng lẽ ngươi là tiểu cô nương?”

Nhờ liên tục nhiều ngày tự mình thay băng cho đôi chân tàn phế, Chử Thanh Ngọc hiện tại thao tác những thứ này vô cùng thuần thục, đầu ngón tay linh hoạt chuyển động giữa các kẽ tay của Phương Lăng Nhận, rất nhanh đã quấn ra một cái “bao tay trắng”, còn cầm tay Phương Lăng Nhận ngắm nghía một hồi.

“Thế nào? Thủ nghệ này của ta không tệ chứ.”

Phương Lăng Nhận có chút bất lực: “Quấn chút vải thưa thôi mà cũng tính là thủ nghệ sao?”

“Đương nhiên, cái này rất cầu kỳ đấy. Trên tay ngươi không có vết thương, quấn những thứ này hoàn toàn là để trang trí, tự nhiên là phải làm sao cho đẹp một chút.”

Chử Thanh Ngọc nhanh chóng làm xong cả hai tay cho y. Phương Lăng Nhận xòe hai tay ra mới phát hiện, vải thưa trên hai tay không chỉ khoảng cách đều nhau, mà ngay cả phương hướng cũng đối xứng. Ngay cả khi chắp tay lại, các vòng quấn cũng khớp nhau khít rịt.

Phải nói là nhìn như vậy quả thực rất thuận mắt.

Phương Lăng Nhận đang định mở lời cảm ơn, bỗng thấy trước mắt hoa lên, một dải vải thưa từ sau ra trước đã vắt lên cổ mình. Y giật mình, theo bản năng chộp lấy dải vải trắng đó.

Phía sau truyền đến một tiếng cười khẽ, đó là tiếng cười của Chử Thanh Ngọc mà Phương Lăng Nhận đã quen thuộc.

“Cổ của ngươi cũng lộ ra ngoài kìa, tổng không thể để người ta thấy một bộ đồ xám tự mình di chuyển trên đại lộ đâu.” Chử Thanh Ngọc nới lỏng dải vải trong tay, từng vòng từng vòng quấn quanh cổ Phương Lăng Nhận.

Phương Lăng Nhận buông bàn tay đang nắm dải vải ra: “Yết hầu là nhược điểm của cơ thể, là người thì ai cũng sẽ có tâm lý bài xích, dù có thành quỷ cũng không quên được. Ngươi trước khi ra tay không thể báo trước một tiếng sao?”

“Là ta suy nghĩ không chu toàn, ta xin lỗi.” Chử Thanh Ngọc nhìn kỹ đoạn cổ kia, không hề tìm thấy một chút vết sẹo nào.

Tên nam quỷ này nói mình chết vì phấn thân toái cốt, theo lý mà nói thì toàn thân phải đầy thương tích mới đúng, quỷ hồn thường sẽ duy trì dáng vẻ lúc chết. Ví dụ kẻ bị chặt đầu thì vết thương hồn thể nằm ở cổ, kẻ bị xuyên tim thì vết thương ở tim, kẻ bị yêu trảm thì vết thương ở thắt lưng.

Những vết thương này có thể che giấu, nhưng không thể biến mất. Quỷ lực càng mạnh thì che giấu càng tốt; ngược lại, quỷ lực yếu thì gần như lúc nào cũng trong trạng thái vết thương rỉ máu, đi đến đâu máu chảy đến đó. Đặc biệt là khi bọn chúng bị kinh sợ, mười phần thì có đến tám chín phần là không giữ được hình dạng, vết thương lúc chết sẽ trào máu ra ngoài.

Những con quỷ chết thảm, phấn thân toái cốt, thậm chí sẽ trực tiếp đổ sụp thành một vũng huyết tương thịt nát, ngay cả hình thái cơ bản của hồn thể cũng không duy trì nổi.

Phương Lăng Nhận đã ở bên cạnh Chử Thanh Ngọc nhiều ngày, Chử Thanh Ngọc đến nay vẫn chưa phát hiện trên người y có chỗ nào rỉ máu. Lúc này tiến lại gần nhìn kỹ, cũng không thấy nơi nào giống như vết nứt.

Chẳng lẽ tên này đang lừa ta?

Trong lúc suy tính, tay Chử Thanh Ngọc vẫn không ngừng, nhanh chóng băng bó xong cho Phương Lăng Nhận, tiếp tục chiêm ngưỡng kiệt tác của mình, còn lấy gương ra cho y tự soi.

Phương Lăng Nhận bảo: “Nếu lần nào cũng phiền phức thế này, ta thà rằng cứ bay trên trời cho xong, đỡ được bao nhiêu việc.”