Chương 556: Cẩu hoạt
Một cái đồ án chỉ bằng bàn tay, vậy mà như vật sống, biết bay, biết nhảy, biết trốn, sau khi bị đánh nát còn có thể trọng sinh dung hợp thành đồ án hoàn chỉnh, tiếp tục di chuyển.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, thật khó lòng tin được đây là sự thực tồn tại.
Cũng may sau vài đợt công kích, quang mang trên khế ấn nhanh chóng mờ đi, sau một lần bị đánh nát nữa, nó không thể nhanh chóng dung hợp, chỉ vụn ra trên bãi cỏ, không hề nhúc nhích.
“Kết, kết thúc rồi sao?” Thư thú của Mão Lật dè dặt hỏi.
Chử Thanh Ngọc: “Chưa chắc, thứ này không có chân thân thực thể, vừa rồi còn có thể dung hợp một chỗ, rất khó phán đoán nó thế nào mới tính là chết hẳn.”
Mão Lật và thư thú vội vàng lùi ra xa.
Chử Thanh Ngọc bước lên một bước, dùng linh đao đâm liên tiếp mấy nhát vào những mảnh vụn kia, lại đem chúng đâm nát thành nhiều mảnh nhỏ hơn.
Quang mang ẩn hiện từ các mảnh vụn cũng theo đó mà nhạt đi, giống như một đống bột huỳnh quang rải rác trong bụi cỏ.
Chử Thanh Ngọc lấy ra một chiếc bình nhỏ, định trước tiên thu thập những bột phấn này lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn quét một lượng nhỏ bột phấn vào bình, đám bột này bỗng nhiên đồng loạt tỏa ra một luồng hồng quang!
Phương Lăng Nhận đứng sau lưng Chử Thanh Ngọc, thấy vậy liền trực tiếp túm lấy cổ áo hắn, kéo mạnh về phía sau!
Chử Thanh Ngọc vốn định né sang bên tay trái: “…” Ăn ý đâu rồi? Phương công tử!
Đám bột phấn khế ấn bộc phát hồng quang trong nháy mắt này dung hợp lại một chỗ, chỉ là so với lúc trước, đường nét của nó rõ ràng không còn lưu loát, các vị trí trên đồ án trông đều có chút lệch lạc.
Trong tích tắc gộp lại, nó không còn bỏ chạy đi nơi khác mà lao thẳng vào mặt Chử Thanh Ngọc!
Ý thức của Mão Ổ lưu lại trong khế ấn, trong cuộc công kích long trời lở đất vừa rồi, đã nhận diện ra kẻ mạnh nhất trong nhóm người này.
Nếu hiện tại nó không thể tiến vào cơ thể thích hợp nhất, vậy nó phải đánh cược một ván lớn, dùng toàn bộ sức mạnh mà thần linh ban cho để giúp nó đột phá phòng ngự trên người kẻ này, tiến vào cơ thể hắn!
Muốn tiến vào cơ thể hài nhi quả thực đơn giản nhẹ nhàng, chỉ cần khế ấn rơi lên người đứa trẻ, trong nháy mắt có thể đánh tan ý thức vốn có bên trong.
Nhưng nhục thân của hài nhi quá đỗi yếu ớt, khi áp sát, nó cũng không dám giải phóng sức mạnh quá cường đại, tránh cho khiến cơ thể kia nát bấy theo.
Quá trình phụ thân phải cẩn thận dè dặt, nhưng điều này căn bản không áp dụng được với tình hình trước mắt.
Dù cho nó có cẩn thận phụ thân thành công, thứ phải đối mặt chính là sự công kích của những người khác.
Một đứa trẻ yếu ớt, ngay cả một thú nhân bình thường cũng có thể dễ dàng kết liễu nó!
Lúc này, nó chỉ có cách chiếm đoạt cơ thể của kẻ mạnh nhất tại đây mới có thể giành được một tia sinh cơ!
Bởi vì ngoại trừ Chử Thanh Ngọc, bất kỳ kẻ nào khác bị nó phụ thân cũng đều sẽ bị Chử Thanh Ngọc giải quyết!
Nó ngoài việc đánh cược lần này ra, không còn lựa chọn nào khác!
Khế ấn phát ra tiếng vo ve chói tai, đó là ý thức của Mão Ổ đang gào thét trong khế ấn.
Nó không dám đến gần linh đao mà Chử Thanh Ngọc đang chắn trước ngực, bèn lao về phía mặt hắn, xuyên qua chiếc mặt nạ bạc trên mặt Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc nhanh chóng điều động linh lực bao phủ toàn thân.
Ánh sáng vàng và xanh đan xen, bộc phát từ trên người Chử Thanh Ngọc, đánh văng khế ấn vừa xuyên qua mặt nạ bạc còn chưa kịp áp sát mặt hắn.
Đồng thời, Chử Thanh Ngọc phóng ra linh thức chi lực của mình, trực tiếp xông vào trong khế ấn kia.
Đây hoàn toàn là hành động theo bản năng của Chử Thanh Ngọc.
Khi cảm nhận được nguy hiểm cận kề, tuyệt đại đa số linh tu đều sẽ đồng thời giải phóng linh lực và linh thức để ngăn cản đối phương tiếp cận.
Hiệu quả rất rõ rệt, khế ấn bị đánh bay, linh thức của Chử Thanh Ngọc cũng theo đó xông vào trong khế ấn, nhìn thấy một khung cảnh phủ một tầng hồng quang.
Có thể nhìn thấy hình ảnh như vậy bên trong một cái khế ấn, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Chử Thanh Ngọc.
Mão Ổ còn kinh ngạc hơn cả Chử Thanh Ngọc.
Bởi vì, vào khoảnh khắc xuyên qua mặt nạ bạc, nó đã nhìn thấy khuôn mặt của Chử Thanh Ngọc.
Dù ngay sau đó nó đã bị linh lực của Chử Thanh Ngọc đánh bay, nhưng ngũ quan ấy, dáng mặt ấy, vẫn khiến hắn ghi nhớ sâu sắc.
“Hóa ra là ngươi!” Nếu lúc này Mão Ổ còn thực thể, chắc chắn đã hét lên thành tiếng.
Tiếc là nó không có, âm thanh của nó chỉ hóa thành tiếng vo ve chói tai.
Ngoại trừ Chử Thanh Ngọc lỡ phóng linh thức vào trong khế ấn, không ai có thể nghe thấy.
“Ta sớm nên nghĩ tới! Sao vừa rồi ta lại không nhớ ra chứ!” Mão Ổ hối hận không thôi.
Chử Thanh Ngọc đang nghi hoặc, liền thấy trong vùng hồng quang kia hiện lên những cảnh tượng thoáng qua, còn truyền ra một vài âm thanh.
Tuy chỉ trong thoáng chốc, giống như những ký ức chợt lóe lên trong đầu, nhưng Chử Thanh Ngọc vẫn nhìn rõ, cũng nghe rõ.
Đó là một người dùng vải trắng quấn quanh toàn thân, đội một chiếc mũ trùm rộng lớn, còn dùng mặt nạ che khuất nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một con mắt.
Đó là một con mắt nằm dọc, sau khi mở ra to bằng nửa bàn tay.
Con mắt nhìn chằm chằm về phía trước, dưới lớp mặt nạ truyền ra một giọng nói hơi trầm thấp: “Ta có thể hứa cho ngươi vạn thế trường tồn, dù có ngoài ý muốn thân tử cũng có thể trọng hoạch tân sinh, chỉ cần ngươi thủ hộ tốt ngọn núi này, một là không cho ngoại nhân vào núi, hai là không cho vật trong núi xuất thế.”
“Nhưng mà…” Một giọng nói lộ vẻ bất an truyền đến, “Ta, ta chỉ là một người bình thường, làm sao có thể ngăn cản người khác vào núi, lại làm sao ngăn cản vật trong núi ra ngoài chứ?”
“Thứ trên cổ ngươi là để dùng để suy nghĩ, nếu ngươi không nghĩ ra cách, vậy chuyện nghịch thiên cải mệnh này sẽ vô duyên với ngươi rồi.”
“Ta, ta sẽ nghĩ cách.”
“Có một câu chú ngữ có thể phong tỏa tất cả lối ra vào của địa cung, ngươi hãy nhớ cho kỹ.”
“Rõ!”
“Nếu xảy ra một số ngoài ý muốn mà bản thân ngươi không thể giải quyết, hãy nhớ kỹ, bất kỳ ai khác đều có thể rời đi, duy chỉ có người mang hai dáng vẻ này là không được.”
Người đó từ trong tay áo lấy ra hai cuộn trục, khẽ rũ một cái, một đầu cuộn trục liền trượt xuống.
Đó là hai bức họa, một bức vẽ một nữ tử, một bức vẽ một nam tử.
Bức họa nữ tử chính là khuôn mặt của cự mãng sống trong hang động khi hóa thành hình người, còn về bức họa nam tử… chính là diện mạo của Chử Thanh Ngọc!
“Hình thái thú hình nàng ta hóa thành là một con cự mãng.” Nam nhân chỉ vào bức họa nữ tử.
“Vậy, còn hắn?” Giọng nói hơi dè dặt kia tò mò hỏi.
“Hắn? Hắn có lẽ sẽ là cự mãng, ngươi chỉ cần ngăn cản tất cả mãng xà ra khỏi núi, lại chặn đứng kẻ mang diện mạo này là được.”
“Thần linh đại nhân, ta, nếu ta thực sự không chặn được thì sao? Nếu hai người này thực sự vô cùng quan trọng với Thần linh đại nhân, ta nhất định sẽ dốc toàn lực ngăn cản họ, khẩn cầu Thần linh đại nhân ban thêm sức mạnh cho ta, để ta có cách chống lại bọn họ.”
Nghe vậy, nam nhân khẽ cười một tiếng: “Ngươi cũng thông minh đấy, thôi được, ta sẽ dạy thêm cho ngươi hai câu chú ngữ, ngươi hãy nhớ lấy…”
Cảnh tượng theo đó tan biến, âm thanh cũng biến mất, trong hồng quang chỉ còn lại tiếng hối hận của Mão Ổ: “Vừa rồi sao ta lại không nghĩ đến việc niệm chuỗi chú ngữ đó với ngươi nhỉ?”
Thứ Chử Thanh Ngọc nghĩ đến lại là Xích Lân thú nhân có tướng mạo giống mình.
Người mà Thần linh trong ký ức của Mão Ổ chỉ đến chắc không phải bản thân Chử Thanh Ngọc, mà là Xích Lân thú nhân kia.
Dù sao, việc Chử Thanh Ngọc xuất hiện ở đây hoàn toàn là trùng hợp, còn Xích Lân thú nhân kia là người chắc chắn sẽ phá vỏ chui ra từ trứng của cự mãng.
Chử Thanh Ngọc: “Ngươi nghĩ, thế nào là vạn thế trường tồn?”
Mão Ổ đang hối hận bỗng nghe thấy trong nơi vốn chỉ thuộc về mình này vang lên giọng nói của người khác, lập tức kinh hãi: “Ai? Ai ở đây?”
Chử Thanh Ngọc: “Là chuyên tâm tu hành, đột phá tầng tầng trở ngại, công phá đại tiểu kiếp nạn, thừa thụ địa tai thiên kiếp, hoạch thủ thần thông bí pháp, tu đắc bất diệt chi thân. Hay là kiến công lập nghiệp, tạo phúc thế gian, hoạch thủ sự sùng kính của người đời, được cung phụng hương hỏa, thiên thu vạn đại minh ký trong tâm.”
Mão Ổ cuối cùng cũng nhớ ra, đây là giọng nói của nam tử đeo mặt nạ kia: “Là ngươi! Hèn chi Thần linh muốn ta đề phòng ngươi, chính ngươi đã đưa giải dược cho Mão Cám, chính ngươi khiến hắn nhớ lại tất cả, chính ngươi đang ly gián, chính ngươi đã hủy hoại mọi kế hoạch của ta, chính ngươi đã hại cả nhà già trẻ của ta!”
Giọng của Mão Ổ vang dội khắp không gian đỏ rực: “Ngươi đúng là một cái họa hại!”
Chử Thanh Ngọc: “Họa hại di thiên niên (tai họa sống nghìn năm) mà, ta cứ coi như ngươi đang chúc phúc cho ta vậy.”
Mão Ổ: “…”
Chử Thanh Ngọc: “Vừa rồi ngươi đã cho ta thấy những hình ảnh thú vị, để trao đổi, ta cũng cho ngươi xem vài thứ, ngươi nhất định sẽ hứng thú.”
Mão Ổ: “Cái gì?”
Chử Thanh Ngọc: “Ta rất hiếu kỳ, kiểu trường sinh này của ngươi rốt cuộc đã hại bao nhiêu người, có bao nhiêu người mang huyết mạch Mão gia bị ngươi đoạt xá, trở thành lớp da mới của ngươi, ngươi rốt cuộc đã sống bao lâu rồi?”
Chử Thanh Ngọc đảo mắt nhìn quanh không gian: “Ngươi có lẽ không biết, một người sau khi chết là có linh hồn, giống như ngươi sau khi chết vẫn có thể suy nghĩ vậy, họ cũng có thể, họ sẽ ký gửi trên người kẻ đã hại chết mình, luôn đi theo hắn, dây dưa với hắn.”
Mão Ổ cười lớn: “Không thể nào!”
Chử Thanh Ngọc chém đinh chặt sắt: “Không! Họ ở đây, họ chính là ở nơi này, ngươi dùng tư thái này ký gửi lên người họ, nên tất cả ý thức của họ cũng ký gửi ở đây, chỉ là trước đó sức mạnh của họ quá yếu ớt, không thể hiển lộ thân hình, cho nên ngươi mới không nhìn thấy.”
Giọng điệu Mão Ổ có chút căng thẳng: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”
Chử Thanh Ngọc lại nói: “Ngươi xem, họ ở ngay sau lưng ngươi kìa! Là ta đã cho họ sức mạnh, để họ hiện thân, họ hiện giờ đến tìm ngươi rồi, đó đều là người thân của ngươi, lẽ nào ngươi không nhớ họ sao? Họ thì nhớ ngươi lắm đấy.”
Theo lời Chử Thanh Ngọc dứt xuống, trong không gian xuất hiện một luồng kim quang, hóa thành dáng vẻ của Mão Cảnh vừa mới chết, Mão Cảnh mở bừng mắt, huyết lệ chảy ra từ hai mắt: “A gia… vì sao ngài lại giết con?”
Mão Ổ lập tức hít một ngụm khí lạnh.
Tại Tố Linh Vực không có linh hồn tồn tại này, Mão Cảnh xuất hiện với tư thái như vậy, không ngoài dự tính đã dọa cho Mão Ổ sợ khiếp vía.
Mão Cảnh bước lên một bước, giọng nói u u: “A gia!”
Chử Thanh Ngọc: “Không chỉ có hắn đâu nhỉ, Mão Ổ, ngươi thực sự là Mão Ổ sao? Ngươi dùng cơ thể của Mão Ổ, cẩu hoạt (sống tạm) bao nhiêu năm nay, ngươi trộm cướp cuộc đời vốn thuộc về hắn, ngươi còn nhớ được tên gốc của mình không?”
Khắc tiếp theo, trong không gian tràn ngập hồng quang lại xuất hiện thân ảnh của Mão Ổ, đó là một người có khuôn mặt giống hệt Mão Ổ, chỉ là trên mặt hắn chỉ có oán phẫn, trong đôi mắt cũng đang chảy máu.
“Ta mới là Mão Ổ…”
Mão Ổ kia mấp máy môi, chậm rãi nói: “Tiểu thúc, vì sao ngài lại giết con? Chúng ta chẳng phải là người nhà sao?”
Chử Thanh Ngọc thấy vậy, khóe miệng khẽ nhếch.
Từ lúc Mão Ổ trước mắt thốt ra danh phận “tiểu thúc” mà Chử Thanh Ngọc không hề biết, cảnh tượng nơi này đã không cần Chử Thanh Ngọc phải mô phỏng nữa rồi.
“Mão Ổ” sẽ có sự tưởng tượng của riêng hắn, hắn hiểu rõ hơn ai hết, bản thân mình rốt cuộc đã tàn hại bao nhiêu người.
—