Chương 479: Cự Mãng
Vùng thủy vực này hoàn toàn khác biệt với cảnh tượng đầm nước trong hang động vừa rồi.
Đầm nước lúc nãy đen kịt sâu thẳm, cho dù có thi triển linh quang trong nước cũng chẳng thể soi sáng được bao xa. Sự tăm tối bao trùm khắp nơi tựa như một con cự thú, có thể dễ dàng nuốt chửng con người.
Còn vùng thủy vực hiện tại lại được những mảng ánh sáng lớn từ phía trên hắt xuống chiếu rọi, từ dưới đáy nước có thể nhìn một lèo lên mặt nước, thậm chí thu hết thảy mọi thứ dưới đáy vào trong tầm mắt. Nếu không phải ánh sáng trên mặt nước quá mức chói mắt, có lẽ còn có thể nhìn thấy được quang cảnh bên ngoài vùng thủy vực này.
Nước trong đến mức nhìn thấy được vài con cá nhỏ đang bơi lội và những bọt khí phản chiếu tia sáng vụn vặt, ngay cả đám tảo mọc dưới đáy trông cũng xanh mướt sạch sẽ.
Việc đi từ một đầm nước đen kịt vào vùng thủy vực trong vắt này khiến không ít thú nhân bắt đầu nảy sinh tâm lý lơ là. Họ đinh ninh rằng mình đã đến được nơi giấu bảo vật, thế là thiếu kiên nhẫn mà bơi vọt lên trên, kết quả bị cảnh tượng trước mắt dọa cho mặt cắt không còn giọt máu.
Chử Thanh Ngọc nhìn rõ nhóm thú nhân đang gấp gáp bơi xuống kia, khẩu hình miệng của họ là: “Quái vật”.
Nhưng dáng vẻ kinh hoàng tột độ của họ đã đủ để khiến nhiều thú nhân chưa kịp bơi lên nhận ra tình hình bất ổn, chẳng cần phải đọc hiểu môi ngữ của những thú nhân này làm gì.
Sau khi đám thú nhân bơi ngược trở lại, duy chỉ có bóng xám vẫn dừng lại phía trên mặt nước là hiện lên đặc biệt rõ ràng trong mắt Chử Thanh Ngọc.
Nhóm thú nhân trở lại đáy nước loạn thành một đoàn, nếu không phải ở dưới nước không thể nói chuyện, e là họ đã sớm hét toáng lên rồi. Sự tĩnh lặng của Phương Lăng Nhận tạo nên một sự tương phản rõ rệt với họ.
Chử Thanh Ngọc hỏi: “Lăng Nhận, trên mặt nước có thứ gì vậy?”
Phương Lăng Nhận dường như mới hoàn hồn, vẫy vẫy tay với Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc ra hiệu cho các thú nhân khác tìm kiếm một lượt dưới đáy nước này, xem thử ngoài đường bọn họ vừa tới thì còn có lối vào nào dẫn xuống tầng tiếp theo hay không. Cái liếc mắt này cũng tiện thể kiểm kê lại nhóm thú nhân đi theo hắn tới đây.
Ban đầu hắn dẫn theo hai mươi sáu thú nhân xuống, nhưng rõ ràng số lượng thú nhân không những không ít đi mà còn tăng lên. Bởi vì khi đám Lang vệ binh đánh nhau với nhóm thú nhân canh giữ phía trên, đã đánh rơi vài thú nhân vào trong này.
Lang vệ binh đã bị Chử Thanh Ngọc xử lý, nhưng những thú nhân bị đánh rơi xuống lại không biết chuyện đó, cứ thế đi theo đại bộ đội xuôi dòng nước mà đến nơi đây. Đếm kỹ lại, có tổng cộng tận bốn mươi người.
Người đông thì tốc độ thăm dò vùng thủy vực này cũng nhanh hơn. Chử Thanh Ngọc không chặn lối về, cho dù có thú nhân nào sợ hãi muốn quay lại đường cũ, hắn cũng sẽ không ngăn cản.
Các thú nhân nhìn thấy thủ thế đơn giản của Chử Thanh Ngọc cũng hiểu ý hắn, bắt đầu cẩn thận tìm kiếm dưới nước. Thấy Chử Thanh Ngọc vậy mà còn dám bơi lên trên, họ không khỏi cảm thán Tứ điện hạ gan thật lớn.
Thú nhân Ô Xá Lợi thầm bĩu môi, nghĩ bụng: “Tên Cơ Ngột Tranh này thật đúng là không tự lượng sức mình, biết rõ phía trên có quái vật mà còn muốn đi xem, vạn nhất dẫn quái vật tới hại chết mọi người thì sao?”
Thú nhân Ô Xá Lợi bắt đầu do dự không biết có nên lẻn theo đường cũ quay về hay không, nhưng lại có chút không cam lòng. Quay về đường cũ có khả năng đụng phải đám Lang vệ binh kia, mà hắn đã khó khăn lắm mới theo tới được chỗ này, nếu tay không trở về chẳng phải là uổng công vô ích sao?
Đang suy tính, hắn chợt thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua trước mắt. Thú nhân Ô Xá Lợi định đưa tay ra chộp lấy đối phương thì thấy bóng dáng có bộ lông vàng kim kia đã bơi lên trên.
Thú nhân Ô Xá Lợi ngẩn người, nhớ lại cảnh tượng Hoa Dần Tấn và Cơ Ngột Tranh bắt tay lúc trước, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Hoa Dần Tấn này, lẽ nào định phản bội đại ca, phản bội tất cả bọn họ để hợp tác với Cơ Ngột Tranh sao?
Không, không thể nào! Đại ca đối xử với Hoa Dần Tấn tốt như thế, bọn họ cũng đối xử với Hoa Dần Tấn tốt như thế, Hoa Dần Tấn sao có thể phản bội bọn họ được?
Ý nghĩ này vừa bị phủ quyết, thú nhân Ô Xá Lợi liền cố gắng hồi tưởng lại những lần bọn họ bày tỏ thiện ý, trao đi ấm áp cho Hoa Dần Tấn… Nhưng rất nhanh, hắn kinh hãi nhận ra, hình như quả thực không tốt đến mức có thể đảm bảo Hoa Dần Tấn tuyệt đối sẽ không rời bỏ bọn họ.
Thực lực của Hoa Dần Tấn vốn đã sớm vượt trên đại ca, việc đi hay ở hoàn toàn tùy ý thích, nếu hắn định tìm minh chủ khác thì chẳng ai cản nổi.
Trong lòng thú nhân Ô Xá Lợi vừa kinh vừa hoảng, tay nắm một vật nhỏ, muốn thông qua nó để báo cáo tình hình hiện tại cho đại ca, nhưng vùng thủy vực này không giống lúc nãy, dưới đáy nước quá sáng sủa, số lượng thú nhân lại đông hơn, ngộ nhỡ có kẻ nào quay đầu lại là thấy hắn ngay.
Hắn không dám làm quá lộ liễu, với thực lực hiện tại của mình, hắn đâu phải đối thủ của đám người này. Hắn chỉ đành cố nén lòng, giả vờ như bản thân cũng đang bận rộn tìm kiếm.
Hoa Dần Tấn không hề biết hành động của mình đã bị đồng bọn nghi kỵ, vẫn đang từng chút một tiến lại gần Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận.
Vừa rồi hắn nhận được linh lực của Chử Thanh Ngọc mới nhìn rõ được dáng vẻ của Phương Lăng Nhận. Hiện tại Triệu Linh Đồ Chỉ đã bị Chử Thanh Ngọc lấy đi, lượng lớn linh lực cũng biến mất theo, chỉ còn sót lại một chút trong cơ thể Hoa Dần Tấn, khiến hắn vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy bóng xám kia.
Ban đầu trong mắt hắn chỉ có một bóng xám rất nhạt, hiện tại sắc thái đã đậm hơn nhiều, rìa bóng xám đã có thể phác họa ra hình người. Hoa Dần Tấn có dự cảm, chỉ cần người trước mắt rót thêm cho mình loại sức mạnh đó vài lần nữa, hắn sẽ có thể nhìn rõ hoàn toàn người màu xám kia.
Sức mạnh còn sót lại trong cơ thể hoàn toàn giống với sức mạnh hắn có được sau mỗi lần trải qua Thần Dẫn, thậm chí còn nhiều hơn. Nếu bây giờ có một nơi an toàn và đủ thời gian, Hoa Dần Tấn có thể luyện hóa luồng sức mạnh đó thành Càn Khôn Chi Lực của chính mình.
Cho nên hắn muốn lên trên xem thử rốt cuộc là chuyện gì. Cùng bơi lên còn có Khổng Vụ và Phù Khánh.
Thế là, sau khi Chử Thanh Ngọc nhô lên khỏi mặt nước, liền thấy có ba cái đầu lần lượt phá nước mà ra.
Phương Lăng Nhận đưa một ngón tay trỏ lên môi ra hiệu im lặng, tay kia chỉ về phía trước.
Chử Thanh Ngọc nhìn về phía bờ, tầm mắt chậm rãi dời lên cao, dời lên mãi cho đến khi phải ngửa đầu mới nhìn rõ được dáng vẻ của vật đang chiếm cứ trên bờ.
Đây là một con Xích Lân Cự Mãng thân hình đồ sộ, lúc này đang cuộn tròn trên một đống đá. Xuyên qua kẽ hở giữa những phiến đá, có thể thấy bên trong dường như chất đống một số thứ màu hồng nhạt, có vài vệt màu hồng lộ ra giữa những lớp vảy của nó, nhìn hình dáng thì chắc là trứng.
Cự mãng cuộn hết vòng này đến vòng khác trong ổ đá, bên trong chứa trứng của nó, đầu mãng xà gác lên mép ổ, bất động như tờ, xem chừng là đã ngủ thiếp đi.
Nơi đây cũng là một hang động, khác với lúc nãy là hang động này bò đầy một loại dây leo màu xanh lục đậm. Trên những dây leo này nở ra từng đóa hoa nhỏ, từ nhuỵ hoa tỏa ra ánh sáng cực kỳ chói mắt. Dây leo nở đầy hoa bò khắp vách đá, thế nên ánh sáng từ nhuỵ hoa tự nhiên chiếu sáng toàn bộ hang động.
Chử Thanh Ngọc nhanh chóng chú ý tới, bên cạnh con Xích Lân Cự Mãng đang ngủ say có một bậc thang đá nhìn rõ ràng là do thợ thủ công xây dựng. Trên bậc thang có một thạch đài hình tròn, trên vách đá phía sau thạch đài điêu khắc một con rắn cuộn thành vòng tròn, chính giữa phù điêu hình rắn khắc họa một con mắt đang mở dọc.
Thạch đài và bích họa hiển nhiên đã có tuổi đời khá lâu, trải qua sự tàn phá của thời gian, có khá nhiều chỗ xuất hiện vết nứt, những chỗ trống có lẽ là đã bị vỡ rụng. Cái đuôi của con Xích Lân Cự Mãng này đang gác lên thạch đài.
Chử Thanh Ngọc phóng ra linh thức chi lực để dò xét bức bích họa duy nhất trong hang động, ngay lập tức cảm nhận được phía sau con mắt khắc trên bích họa có một cái hang đen kịt, thông thẳng xuống dưới. Thân thể của Phương Lăng Nhận vẫn còn ở phía dưới, nhưng đáy nước ở đây rõ ràng là chưa tới được. Nếu dưới nước không còn đường nào khác để đi, vậy thì lối đi phía sau con mắt kia có lẽ có thể thử một lần.
Chử Thanh Ngọc không định đánh động con cự mãng đang ngủ này, sau khi nhìn rõ tình hình trong hang động, hắn định trầm xuống đáy nước xem đám thú nhân kia có tìm được cửa hang mới nào không.
“Răng rắc!” Một tiếng động thanh thúy vang lên trong hang động yên tĩnh.
Mấy người vừa nhô lên mặt nước đều khựng lại. Hướng phát ra âm thanh đó chính là từ dưới thân hình đồ sộ của con Xích Lân Cự Mãng kia.
Thân rắn khẽ động đậy, lớp vảy rắn phản chiếu ánh sáng óng ả bị đẩy lên tạo thành một khe hở. Giữa khe hở là một mảnh vỏ trứng màu hồng nhạt.
“Răng rắc!” Lại một tiếng nữa.
Đoạn thân rắn đó phập phồng lên xuống, từ trong khe hở có thể thấy một quả trứng rắn đã vỡ vỏ. Thứ bên trong vỏ khó khăn lắm mới chống được vỏ trứng ra, nhưng lại bị thân hình cự mãng vô tri vô giác ép ngược trở lại.
Rắn con phá vỏ đã vô cùng khó khăn, còn phải chống đỡ thân hình cự mãng đè nặng trên vỏ, quả thực là khởi đầu ở cấp độ địa ngục. Trong lúc vùng vẫy, nó phát ra tiếng kêu thút thít yếu ớt.
Phù Khánh hô một tiếng không ổn, vội vàng lặn xuống nước, Khổng Vụ cũng theo sát phía sau.
Hoa Dần Tấn đang định lặn xuống thì thấy Chử Thanh Ngọc và bóng xám kia không những không định chạy, mà còn lặng lẽ rẽ nước bơi về phía bờ.
Hoa Dần Tấn không nhịn được mà nhắc nhở: “Con cự mãng đó sẽ sớm bị đánh thức thôi.”
Chử Thanh Ngọc: “Ngươi giỏi thủy chiến không?”
Hoa Dần Tấn: “… Không.”
Phải nói rằng trận chiến vừa rồi, chính vì ở trong nước nên hắn không thể phát huy được toàn bộ sức mạnh.
Chử Thanh Ngọc: “Vậy thì mau tìm chỗ nào thích hợp với mình đi, đừng để đến lúc bị một đàn rắn đuổi chạy loạn dưới đáy nước, đến sức chống đỡ cũng không có.”
“Răng rắc!” Vừa dứt lời, lại một tiếng phá vỏ nữa vang lên.
Hoa Dần Tấn cuối cùng cũng nhận ra, không chỉ có một quả trứng phá vỏ, có lẽ cả ổ rắn này đều đang phá vỏ vào lúc này.
Xích Lân Cự Mãng vẫn chưa bị đánh thức, nhưng cái thứ phá vỏ đầu tiên kia đã ngọ nguậy thân mình, gian nan chui ra từ khe hở giữa các lớp thân rắn.
Đó là một kẻ có vảy đỏ… Ể? Đầu người mình người?
Dù sao đập vào mắt là một con cự mãng, cự mãng lại đang bảo vệ một đống trứng, nên Chử Thanh Ngọc đã chủ quan cho rằng trong những vỏ trứng đó sẽ là rắn con. Thế nhưng không ngờ, thứ đầu tiên phá vỏ chui ra lại là một kẻ trên da mọc vảy đỏ mang hình người!
Có lẽ, nên gọi là thú nhân.
Vỏ trứng rất lớn, thú nhân bò từ bên trong ra có thể trạng gần như tương đương với người trưởng thành. Mái tóc đen dài còn dính dịch trứng ướt sũng, bết dính trên đầu và thân mình thú nhân đó, trên cánh tay gầy gò cũng bao phủ một lớp vảy đỏ mỏng manh. Dịch nhầy trơn ướt đã giúp ích cho nó, giúp nó thuận lợi trượt ra từ kẽ hở vảy của cự mãng, “bạch” một tiếng rơi xuống đất.
—