← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 470: Động Quật

25 min read 07.09.2026

Sau khi thi triển Huyết thuật, Chử Thanh Ngọc sẽ chịu ảnh hưởng của tác dụng phụ, trở nên suy nhược vô lực, không thể thúc động linh lực trong cơ thể, thậm chí ngay cả túi càn khôn và không gian trữ vật của chính mình cũng không mở ra được, càng đừng nói đến việc thi triển Linh thuật.

Huyết thuật càng mạnh, tác dụng phụ đến càng nhanh, thời gian kéo dài cũng rất lâu. Cho nên, nếu không phải tình thế cấp bách, không thể đảm bảo sau khi dùng Huyết thuật xong có thể lập tức thoát khỏi nguy hiểm, Chử Thanh Ngọc thường sẽ không sử dụng.

Lúc này, trận đồ có vẻ cần nhỏ máu vào trận kia, hẳn là cần người lập trận, hoặc kẻ có liên quan với người đó mới có thể mở ra. Chử Thanh Ngọc tự biết mình không phải, nên chỉ có thể cưỡng ép phá trận.

Hắn trước tiên phóng ra linh thức chi lực, định dò xét vào trong lớp đá này để cảm nhận tình hình bên trong, nhưng chỉ dò thấy một mảnh đen kịt. Không có linh khí, không có sinh khí, chỉ có một màu đen không thấy biên giới.

Chử Thanh Ngọc thúc động linh lực, hóa ra vài đạo kim sắc quang nhận bên tay, hung hăng đâm về phía lớp đá xám xung quanh! Quang nhận sắc bén vậy mà trong nháy mắt hóa thành vụn sáng, tiêu tán giữa những lớp đá xám kia.

“Điện hạ, những lớp đá này vô cùng kiên cố, không dễ dàng phá mở, vẫn là phải hóa giải trận này.” Phù Khánh sau vài phen thử nghiệm đã đưa ra kết luận.

Trong lòng hắn có chút nghi hoặc, tại sao Tứ điện hạ lại bỏ mặc trận pháp rõ ràng trên tảng đá tím kia không đi hóa giải, trái lại cứ làm khó dễ với những lớp đá cứng nhắc bên cạnh nó? Ý đồ này rõ ràng là muốn cưỡng ép đục một cái lỗ ở đây để xem dưới lớp đá này ẩn giấu thứ gì.

Nhưng Tứ điện hạ rõ ràng đã nói đây là bảo vật do mẫu tộc hắn để lại, đã là đồ vật nhà mình, sao lại cần dùng phương thức này? Phù Khánh nhìn Chử Thanh Ngọc, vẻ mặt lộ rõ vẻ hồ nghi.

Khổng Vụ thì không nghĩ tới những thứ đó, hắn chỉ muốn tùy tiện đục một cái lỗ trước, dù sao cũng để xem tình hình bên trong rồi mới quyết định có vào hay không. Còn về trận pháp kia… ai biết đó là thứ gì, vạn nhất là một tà trận thì sao? Vạn nhất thời gian quá lâu, trận pháp mất đi hiệu lực thì sao? Vạn nhất sau khi phá trận sẽ dẫn tới thứ gì đó thì sao?

Tóm lại, phá trận chỉ là phương pháp cuối cùng để hộ thân, là sau khi các đường khác đều không thông mới quay lại cân nhắc.

Chử Thanh Ngọc không quản người khác nghĩ thế nào, nếu linh nhận do linh quang hội tụ không dùng được, vậy thì chỉ có thể dùng đao thật kiếm thật. Chử Thanh Ngọc lấy ra thanh Huyền cấp linh đao đã mua trước đó, quán chú kim linh lực vào trong, thân đao nhanh chóng bị kim quang bao phủ.

Địa giai và Thiên giai linh kiếm thì trong túi càn khôn đoạt được từ chỗ Phàn Bội Giang đều có, nhưng đó là thứ tu sĩ Quang linh căn mới dùng được, Chử Thanh Ngọc không dùng được, chỉ có thể tìm cơ hội bán đi.

“Đang!”

Lưỡi đao sắc bén bao bọc kim quang rơi trên lớp đá xám bên cạnh trận pháp. Lớp đá kịch liệt run rẩy, làm rơi rụng không ít bùn đá đã được đào lên chất đống một bên. Trên phiến đá mà mấy gã thú nhân đục đẽo mãi không để lại chút dấu vết nào, nay đã xuất hiện một vết nứt.

Các thú nhân: !!!

Không phải chứ! Rốt cuộc là kẻ nào đồn Tứ điện hạ trói gà không chặt vậy! Cái lệnh truy nã kia, lẽ nào ngoài tên và mặt của điện hạ ra thì không còn chỗ nào là thật sao?

Thấy lớp đá có vết nứt, Chử Thanh Ngọc liền nhắm ngay chỗ đó, tiếp tục bền bỉ quán nhập linh lực, định bụng làm vết nứt toác ra. Linh đao lại vào lúc này rung chuyển, trong sự chấn động kịch liệt, thân đao truyền đến tiếng ong ong chói tai!

Chử Thanh Ngọc lập tức phóng linh thức chi lực, thuận theo vết nứt đó dò xuống dưới. Vừa rồi hắn còn cảm thấy bên dưới đen kịt một mảnh, cái gì cũng nhìn không rõ, lúc này lại dò thấy một chút sắc màu loang lổ. Giống như có tảng đá ném vào một đầm nước đọng, phá vỡ sự tĩnh lặng, gợn lên những vòng sóng lăn tăn.

Nhưng ngay khắc sau, Chử Thanh Ngọc cảm thấy có một luồng khí tức dị dạng ập đến, thân thể hắn nhanh hơn bộ não, rút kiếm nhảy vọt lên. Một luồng khói đen đặc trong nháy mắt từ vết nứt đó xông ra, và hóa thành một thứ đen thùi lùi, ngoại hình rất giống măng tre, chặn đứng vết nứt kia.

Chử Thanh Ngọc dùng linh nhận chạm nhẹ vào khối hắc măng đó, nó lay động một cái, vậy mà nhanh chóng phân tách thành hai cái. Khi Chử Thanh Ngọc thu đao chạm phải cái hắc măng mới mọc ra, nó lại phân tách thành hai cái nữa.

“Đây là thứ gì, sao càng lúc càng nhiều vậy?”

Chử Thanh Ngọc vung đao chém một cái, chỉ nghe một tiếng “Đang” vang dội, cái hắc măng bị chạm vào lại mọc thêm một cái nữa.

Chử Thanh Ngọc: “…”

Vết nứt vừa phá mở đã bị những hắc măng này chặn đứng cứng ngắc, bất kể hắn dùng sức chém hay chạm nhẹ, chúng đều sẽ biến ra nhiều hơn, hơn nữa không hề suy suyển. Một vết nứt đã như vậy, Chử Thanh Ngọc lại chém ra một vết nứt khác, vết nứt đó cũng mọc ra hắc măng.

Phù Khánh: “Đây chắc là một loại cơ quan, không phá trận mà muốn đi đường tắt thì có lẽ sẽ kích hoạt cơ quan. Loại này chắc chỉ dùng để phòng ngự, nếu là loại cơ quan có thể tấn công thì phải cẩn thận rồi.” Hắn nhìn về phía Chử Thanh Ngọc: “Điện hạ, e là vẫn chỉ có thể giải khai trận đồ kia trước.”

Chử Thanh Ngọc nhìn quanh bốn phía, thấy bọn họ đều không có cách nào phá mở lớp đá này, còn có mấy kẻ xắn tay áo đào đất thì lúc này vẫn chưa đào tới biên giới lớp đá. Trong lớp đá hẳn là ẩn giấu thứ gì đó tương tự như kết giới, một khi nhận được ngoại lực phá hoại thì sẽ tăng cường phòng ngự. Xem ra, dường như chỉ có phá trận mới có thể tiếp cận cơ thể Phương Lăng Nhận bên trong.

Chử Thanh Ngọc xoay ngược linh đao trong tay, rạch một đường trên lòng bàn tay, sau đó nhỏ máu vào giữa trận đồ.

Giữa trận đồ là một trảo ấn, xung quanh trảo ấn nối liền với nhiều chỗ lõm, chỉ cần máu tươi lấp đầy trảo ấn sẽ thuận theo những chỗ lõm đó lan ra, cho đến khi lấp đầy toàn bộ rãnh lõm trên trận đồ.

Một thú nhân trên người có đặc trưng của Ô Xá Lợi đứng hơi gần một chút, ánh mắt so đối giữa tay của Chử Thanh Ngọc và trảo ấn trên trận nhãn: “Điện hạ, tại sao vuốt của ngài và trảo ấn trên trận này lại không khớp nhau? Đây chẳng phải là nơi của mẫu tộc ngài sao? Theo lý mà nói thì phải khớp mới đúng chứ.”

Dĩ nhiên, hắn càng muốn hỏi là tại sao đến giờ Chử Thanh Ngọc vẫn chưa lộ vuốt ra. Trận đồ này rõ ràng cần thú trảo.

Chử Thanh Ngọc liếc nhìn kẻ này một cái, nhanh chóng nhớ ra thú nhân này là cựu bộ hạ của Độc Nhãn thú nhân, bình thường hay cùng bọn Hạt Mao cười đùa. Trong hơn ba trăm người hắn mang theo tìm bảo vật, có hơn hai trăm người đều là thủ hạ của Độc Nhãn.

Lúc Chử Thanh Ngọc điểm người lên núi, lục văn, ngũ văn, tứ văn, tam văn đều từng là thú nô trên khoáng sơn Nam Tây. Trong số thú nhân song văn và sơ văn, Chử Thanh Ngọc chỉ có Kim Mao là nhất định phải điểm, chín người còn lại là tùy ý chọn, chọn trúng người của Độc Nhãn, Chử Thanh Ngọc có tâm tư riêng nên không hoán đổi.

Chử Thanh Ngọc: “Khớp được mới là chuyện lạ, ta mới bao nhiêu tuổi, trận pháp này không biết đã tồn tại bao nhiêu năm rồi, chắc chắn không phải mô phỏng theo tay ta mà tạo ra, sao có thể khớp được?”

“Ồ ồ, cũng đúng!”

Chử Thanh Ngọc thấy máu rơi trên trận đồ đã sắp chảy vào tất cả các khe rãnh của trận pháp, lúc này mới đặt tay mình lên. Hắn cúi đầu, trong miệng lẩm bẩm. Nhìn thì như đang dùng máu và trảo ấn của mình để phá trận, thực chất là để máu hòa vào trong trận, trực tiếp làm tan chảy trận ấn khắc trên phiến đá tím này.

“Uỳnh uỳnh uỳnh…”

Có lẽ cảm ứng được máu của hắn đang phá trận, phiến đá tím bỗng nhiên run rẩy, máu đang chảy trong trận cũng theo đó chao đảo, chảy nhanh hơn.

“Trận này có phản ứng rồi!”

Lời này vừa thốt ra, những thú nhân còn đang tấn công lớp đá kia vội vàng chạy lại, nhưng nghe Chử Thanh Ngọc nói: “Đều lui ra.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, vẫn nghe lời lui ra xa. Chỉ có mấy tên thủ hạ của Độc Nhãn là giả vờ lùi lại mấy bước, thấy Chử Thanh Ngọc cúi đầu nhìn trận không quản bọn chúng, lại nhích tới phía trước một chút, thò đầu thò cổ nhìn.

Theo sự rung chuyển của phiến đá tím, đá xám xung quanh cũng rung động theo, hắc măng mọc ra ngày càng nhiều, giống như những chiếc dùi mọc lên từ mặt đất. Đúng lúc này, ở giữa trận đồ vốn đã bị nhuộm đỏ bởi huyết sắc bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt!

Vết nứt xuất hiện trên một đồ án trông rất hoàn chỉnh là đặc biệt rõ ràng, huyết dịch đang chảy khắp nơi trên trận đồ lập tức chảy về phía vết nứt, nhanh chóng chìm nghỉm vào bên trong!

Trận đồ phát ra một tiếng mài mòn chói tai, những chỗ dính máu bắt đầu chìm xuống từng chút một, đá tím tan chảy thành nhiều máu hơn, khuếch tán ra xung quanh. Chẳng mấy chốc, trên trận đồ đã bị hóa ra mấy cái lỗ lớn, đặc biệt là ở chỗ vết nứt chính giữa đã mở rộng ra bằng một cánh tay.

Các thú nhân: “…” Cái này… sao cảm giác không giống đang phá trận, mà là đem chỗ này nung chảy luôn vậy?

Dưới phiến đá bị nung chảy là một mảnh đen kịt, một luồng khí tức nặng nề trộn lẫn với mùi máu mới của Chử Thanh Ngọc tỏa ra, khiến những thú nhân có khứu giác nhạy bén phải bịt mũi lùi lại vài bước.

Chử Thanh Ngọc nhặt một hòn đá ném vào trong. Hòn đá chìm vào bóng tối, hồi lâu sau mới truyền lại một tiếng “đùng”. Âm thanh đó rất xa rất xa, dư âm thâm trầm, văng vẳng mãi không dứt.

Phù Khánh nhìn vào cái hang đen ngòm kia, gọi mấy tiếng, tiếng vang rền rĩ. Khổng Vụ dùng Càn Khôn chi lực hội tụ thành một đoàn quang cầu ném xuống, trước khi ánh sáng biến mất vẫn không thể nhìn thấy đáy.

Phương Lăng Nhận: “Bên dưới rất sâu, còn có nước, thi thể của ta chắc ở chỗ sâu hơn… lát nữa ngươi tìm chỗ nào không có nước mà đứng, ta xuống nước xem trước.”

Chử Thanh Ngọc khẽ gật đầu, nhìn sang các thú nhân khác: “Ta định xuống dưới thám thính một chút, ai không muốn đi thì bây giờ nói đi.”

Các thú nhân nhìn nhau, sau đó liên tục lắc đầu.
“Điện hạ, ta muốn cùng ngài đi xuống!”
“Ta cũng vậy!”

Chử Thanh Ngọc đưa mắt quét qua, thấy hai thú nhân lộ vẻ do dự nhưng không dám lên tiếng từ chối, liền chỉ tay vào hai kẻ đó: “Các ngươi, đi xuống núi về hướng Đông, mang một đội nhân mã đang trấn giữ ở đó lên đây, tốc độ nhanh một chút.”

Nói đoạn, Chử Thanh Ngọc đưa cho hai người một tín vật. Hai người vội vàng vâng lệnh, dang cánh bay xuống núi.

Chẳng mấy chốc, bọn họ đã dẫn một đội nhân mã lên núi. Những thú nhân trấn giữ ở phía Đông là do Chử Thanh Ngọc tỉ mỉ lựa chọn, bên trong không có tay chân của Độc Nhãn thú nhân, đều là thú nô từ khoáng sơn Nam Tây xuống, thần văn trên người đều vào khoảng ngũ văn và tứ văn.

Chử Thanh Ngọc để bọn họ canh giữ bên ngoài và dặn dò một phen. Trong thời gian này, huyết thủy đã nung chảy toàn bộ tử trận thành một cái hốc lớn. Trận pháp kia tương tự như một trận pháp cấm chế đặt trên cửa, chỉ cần phá giải trận này, tử thạch môn sẽ mở ra. Chử Thanh Ngọc đây là trực tiếp tháo luôn cái cửa.

Phương Lăng Nhận trực tiếp đi tiên phong, trôi nổi vào trong động quật sâu không thấy đáy này. Chử Thanh Ngọc theo sát sau lưng Phương Lăng Nhận, nhảy vào động quật trống trải, theo bản năng lấy ra đồ chỉ triệu linh, mới nhớ ra mình bây giờ không dùng được triệu hoán thú, bèn lấy ra một thanh linh kiếm.

Hắn bây giờ đã có thể ngự kiếm phi hành, chỉ vì đã quen ngồi triệu hoán thú di chuyển nên ngự kiếm không được thuần thục cho lắm. Khi thân kiếm di chuyển theo xu thế của linh thuật thì nhìn còn không rõ lắm, nhưng một khi hắn dừng lại ở một chỗ nào đó là sẽ lắc lư qua lại. Trước kia có triệu hoán thú, Chử Thanh Ngọc đều ngồi, không thì cũng được Phương Lăng Nhận kéo đi, bây giờ lại phải hoàn toàn dựa vào kiếm thuật. Bởi vì Phương Lăng Nhận phải xuống nước tìm xác.

Phù Khánh thấy Chử Thanh Ngọc dẫn đầu đi xuống cũng vội vàng đi theo. Thú nhân có cánh thì kéo thú nhân không cánh, còn có một số thú nhân tự dùng Càn Khôn chi lực thúc động pháp thuật, hóa ra một đôi cánh sau lưng.

Thấy Chử Thanh Ngọc chân đạp kiếm treo lơ lửng trên mặt nước, bọn họ đều có chút kỳ lạ: “Điện hạ, sao ngài không huyễn hóa vũ dực?”

Theo bọn họ thấy, cho dù Càn Khôn chi lực mà Tứ điện hạ sử dụng có vẻ hơi khác với bọn họ, nhưng hiệu quả chắc vẫn tương đương. Giống như Càn Khôn chi lực của bọn họ có thể hóa ra lợi nhận phát sáng, điện hạ cũng có thể. Theo lý mà nói cũng nên hóa ra được cánh mới phải.

Chử Thanh Ngọc: “…” Chẳng lẽ lại nói linh tu tụi ta thích ngự kiếm bay hơn là hóa cánh bay sao?

“Có thể lơ lửng là được,” Chử Thanh Ngọc nâng chưởng tâm hỏa lên, soi xuống mặt nước.

Nước quá đen, ánh sáng soi xuống chỉ có thể thấy khuôn mặt của Cơ Ngột Tranh trên mặt nước. Không nhìn không biết, nhìn rồi mới phát hiện, giữa những làn sóng nước khẽ gợn, nơi khóe mắt hơi rung động vậy mà lại xuất hiện một vài nếp nhăn.

Đây vốn dĩ không phải mặt của hắn, chỉ là đeo một lớp nhân bì diện cụ (mặt nạ da người) mà thôi. Đã qua lâu như vậy, lớp mặt nạ da người trước kia khó lòng lột xuống, lúc này đã bắt đầu tự nổi nếp nhăn.

Chử Thanh Ngọc dùng đầu ngón tay ấn nhẹ, miễn cưỡng làm phẳng nếp nhăn. Hắn hơi nâng cằm, lại chạm vào lớp da mỏng dính sát phía dưới, phát hiện có chút vênh cạnh. Cái này mà xuống nước ngâm một lát rồi mới lên thì có thể để cho đám thú nhân kia thấy một khuôn mặt lồi lõm không bằng phẳng rồi.

“Điện hạ!” Tiếng của Phù Khánh truyền đến: “Bên này có bờ nước, rất rộng, qua đây trước đi!”

Cái hang phía trên chiếu thẳng xuống chính là nước, Phù Khánh kéo Khổng Vụ bay một hồi lâu mới tới được bờ, vội vàng dùng Càn Khôn chi lực nâng một đoàn ánh sáng lên, lắc lư ở bên đó.

Chử Thanh Ngọc nhìn về phía đoàn sáng đang lắc lư, phát hiện khoảng cách rất xa, đủ thấy động quật này rộng lớn thế nào. Còn có một số thú nhân bay về các hướng khác, cũng lần lượt tìm thấy bờ ở các hướng khác, lắc lư đoàn sáng.

Phải nói rằng, mang theo một đám người xuống đây vẫn khá là thuận tiện.

Chử Thanh Ngọc: “Tìm xem có đường thông đi nơi khác không.”

Thú nhân kỳ thực đều không thích xuống nước, đặc biệt là những kẻ có một thân lông lá, cảm giác lông da bị nước thấm ướt thật sự không hề tốt đẹp gì. Nghe Chử Thanh Ngọc nói vậy, bọn họ tự nhiên vui lòng, vội vàng đi khắp động quật tìm kiếm những sơn động có thể thông đi nơi khác.

Chẳng mấy chốc, Phương Lăng Nhận đã từ dưới nước lên.

Chử Thanh Ngọc: “Thế nào? Ở bên dưới không?”

Phương Lăng Nhận chậm rãi lắc đầu: “Sâu quá.” Hắn đã đi tới nơi cách Chử Thanh Ngọc khoảng ba mươi trượng mà vẫn chưa xuống tới đáy, nhưng đã không thể xuống thêm được nữa.

Chử Thanh Ngọc ấn ấn nếp nhăn trên mặt nạ da người: “Ta cùng ngươi xuống nước.”

“A! ——” Đúng lúc này, từ phía không xa truyền đến một tiếng kêu kinh hãi, âm thanh vang vọng từng hồi trong sơn động trống trải.