← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 409: Bạch Sư

20 min read 06.09.2026

Trên đấu trường của Vân Đỉnh Đấu Phong, muốn đánh cược mạng sống thì chỉ khi cả hai bên cùng lập hạ thệ ngôn tương đồng, khế ước mới có thể thành lập. Bằng không, đó chỉ coi là một phế ước, không có hiệu lực.

Phàn Bội Giang trước đây cũng từng cùng không ít người đánh cuộc một trận sinh tử. Hắn dùng chiêu “giả heo ăn hổ”, khiến đối thủ trước trận chiến nảy sinh tâm lý khinh địch, dễ dàng ứng lời ước chiến của hắn, thậm chí còn cười nhạo hắn là tự tìm đường chết.

Nay hắn vẫn bổn cũ soạn lại, trước tiên chọc giận đối phương, khiến đối phương không thể tĩnh tâm suy nghĩ mà lập tức nhận lời. Hắn không có chỗ dựa, chỉ dựa vào bản thân thì căn bản đánh không lại những đối thủ luôn có người trợ giúp tầng tầng lớp lớp đến cản đao, nhưng nếu là đấu một chọi một, hắn vẫn có phần thắng.

Chưa kể, dưới khế ước đánh cược mạng sống, dù đối phương bị hắn chém giết cũng không tính vào nhân quả, không cần lo lắng sau này lúc độ kiếp bị huyết nợ ảnh hưởng. Trong vô vàn yếu tố bất lợi, đây là phương thức khiêu chiến phù hợp với hắn nhất.

Còn về chỗ dựa sau lưng đối thủ, mười phần thì có bảy tám phần là không nuốt trôi cơn giận này mà đến báo thù hắn. Hắn chỉ việc trốn đi trước, đợi tu vi thăng tiến đến mức đủ sức đối kháng với đối phương thì giết ngược trở lại là xong. Chiêu này dùng lần nào cũng chuẩn xác, nên hắn vẫn duy trì đến tận bây giờ.

Phàn Bội Giang nhìn Chử Thanh Ngọc đã lập thệ xong, cũng rút ra đoản đao, rạch khai lòng bàn tay mình. Máu tươi từng giọt rơi xuống đấu trường, Phàn Bội Giang miệng đọc thệ ngôn, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi bất an không rõ lý do.

So với những đối thủ có thế lực hùng hậu hổ thị đam đam, kẻ trước mắt này căn bản không đáng là gì. Dù hiện tại kết liễu đối phương tại đây, chắc cũng không xảy ra chuyện “đánh nhỏ gọi già”. Loại người này, dù không ở trên đấu trường cũng có thể không chút kiêng dè mà giải quyết.

Nhưng mà, tại sao? Tại sao lúc này hắn lại có cảm giác tâm hoảng ý loạn? Đây rõ ràng phải là trận quyết đấu sinh tử nhẹ nhàng nhất của hắn từ trước tới nay mới đúng.

Bên ngoài kết giới, thậm chí chẳng có ai cổ vũ cho đối phương, ngược lại có không ít huynh đệ hắn kết giao những ngày qua đang đứng sau lưng hắn, tiếp thêm sức lực và chế nhạo đối thủ.

Phàn Bội Giang ngước mắt, lần nữa nhìn về phía Chử Thanh Ngọc. Chỉ thấy đối phương sắc mặt nhợt nhạt, dưới mắt còn có quầng thâm, một vẻ mệt mỏi buồn ngủ. Nhìn thế nào cũng không giống trạng thái tuyệt hảo để chiến đấu.

Phàn Bội Giang thầm định thần, đang định tiếp tục, bỗng nhiên cảm thấy đấu trường dưới chân truyền đến một trận rung chuyển dữ dội!

Cùng lúc đó, một đạo điện quang màu đỏ lách tách chớp lóe lướt qua chân hắn. Cảm giác tê dại từ hai bàn chân lập tức lan ra toàn thân, khiến hắn nhất thời chóng mặt xây xẩm.

Đám tu sĩ đang cổ vũ cho Phàn Bội Giang thấy cảnh này đều sững sờ. Nhìn lại Chử Thanh Ngọc cũng đang đứng trên đấu trường nhưng lại không hề bị đạo điện quang đỏ kỳ dị kia ảnh hưởng, đám tu sĩ ủng hộ Phàn Bội Giang lập tức lộ vẻ bất mãn.

“Sở Vũ đánh lén! Thế này là phạm quy rồi chứ!”

“Thệ ước của Phàn huynh còn chưa lập xong, sao lại bị tấn công rồi!”

“Phạm quy trên đấu trường là phải chịu khế ước phản phệ đó!”

Cũng không trách bọn họ nghĩ như vậy. Cả hai cùng đứng trên một đấu trường, Phàn Bội Giang còn đang trong lúc phóng huyết lập thệ, đột nhiên bị điện quang tấn công, nhìn thế nào cũng giống như bị đánh lén.

Ngay cả Phàn Bội Giang cũng nghĩ thế, vội vàng chống đỡ linh thuẫn chắn trước thân mình, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Chử Thanh Ngọc: “Ngươi đúng là dã quỷ âm hiểm giảo quyệt! Lại dám đánh lén lúc ta đang lập thệ!”

“Phàn huynh đừng gấp! Hắn sắp phải chịu khế ước phản phệ rồi! Cứ chờ mà xem!”

Nhưng chưa đợi bọn họ hò hét được bao lâu, đã nghe thấy vài tiếng cười khẽ. Quay đầu lại nhìn, phát hiện là một vị bạch y tu sĩ đang cầm một chiếc phiến tử mặt xanh.

Mà phía sau vị bạch y tu sĩ này còn đứng một nam tu trên đầu dán một tờ giấy đỏ, sắc mặt đen như đít nồi, trên giấy đỏ viết mấy chữ lớn: “Kỳ kỹ bất như nhân, ngã nhận thâu” (Cờ vây kém người, ta nhận thua).

Bọn họ phát hiện mình nhìn không thấu tu vi của hai người này, dù có chút khó chịu vì tiếng cười nhạo nhưng cũng không dám làm càn, chỉ vẻ mặt nghi hoặc đánh giá cả hai.

Nam tử áo trắng lay lay chiếc phiến tử, đúng lúc lên tiếng: “Đây không phải đánh lén đâu nhé. Đó là Xích Điện trên đấu trường, dùng để cảnh báo. Một khi có kẻ mưu đồ vi phạm khế ước sẽ bị Xích Điện tấn công, coi như một hình phạt nhỏ. Nhưng nếu kẻ trên đấu trường ngó lơ Xích Điện mà tiếp tục làm theo ý mình, mưu toan lách lỗ hổng khế ước, thì tiếp theo sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt thực sự.”

Nghe vậy, mấy người đều ngẩn ra.

“Nhưng mà Phàn huynh đâu có vi ước!”

“Ồ?” Vị bạch y nhân kia cười nói: “Ngươi là đang hoài nghi phán đoán của Đấu Phong Chi Linh sao? Hơn nữa, ta cũng không nói hắn đã vi phạm ước định, mà là có tâm tư đó, cho nên mới bị Xích Điện tấn công.”

Ánh mắt hắn chuyển sang Phàn Bội Giang: “Ta thấy hắn hiện tại đang ở giữa chừng lúc lập khế. Giữa lúc lập khế mà bị Xích Điện tấn công, chứng tỏ thệ ngôn hắn đang lập không đối đẳng với thệ ngôn đối phương đã lập.”

“Chuyện này…” Mọi người nhao nhao nhìn về phía Phàn Bội Giang trên đấu trường.

Chử Thanh Ngọc cũng vẻ mặt trêu tức nhìn Phàn Bội Giang: “Yô! Hóa ra kẻ âm hiểm giảo quyệt lại là ngươi nha. Từ lúc lập thệ đã sợ rồi sao? Lại còn đổ tội lên đầu ta.”

Phàn Bội Giang: “…”

Kết giới không cách âm, Phàn Bội Giang tự nhiên cũng nghe thấy những lời bên ngoài, trong lòng kinh hãi. Hắn quả thực có ý định nói thiếu vài câu, vốn tưởng có thể lấp liếm cho qua, không ngờ lại bị Đấu Phong Chi Linh này phát giác.

Thấy Xích Điện trên đấu trường chẳng những không tan đi mà còn có xu hướng tập trung dưới chân mình, điện quang nhấp nháy như muốn xé toạc không gian xung quanh, hắn vội vàng nặn ra thêm nhiều máu, bổ sung nốt những lời đã nói thiếu.

Cho đến khi thệ ngôn hắn lập hoàn toàn kết thúc, những tia Xích Điện kia mới dần dần tan đi, đấu trường khôi phục lại nguyên trạng.

Cảm giác bị Xích Điện tấn công tuyệt đối không dễ chịu chút nào. Phàn Bội Giang chỉ thấy lúc này toàn thân vừa đau vừa tê, tứ chi không ngừng run rẩy. Hắn rất muốn nói thế này không công bằng, nhưng thệ ước đã lập hạ, trận chiến sinh tử sau khi khế ước thành lập chính là đã bắt đầu.

Nếu hắn lúc này nói ra mình bị điện giật đến mức thân thể không khỏe, tay chân tê dại, chẳng phải là chủ động tiết lộ nhược điểm cho đối phương sao!

Để che giấu sự run rẩy của cơ thể, Phàn Bội Giang lập tức vung ra năm tờ Triệu Linh đồ chỉ, đồng thời rót linh lực vào trong đó!

Chử Thanh Ngọc cũng từ trong ống tay áo lấy ra Triệu Linh đồ chỉ, trước thân lập tức kim quang đại thịnh!

Một con Kim Bạch Hoa Báo phá quang xông ra, phát ra một tiếng gầm thét, hạ thấp thân mình, trừng mắt nhìn Phàn Bội Giang.

Trước mặt Phàn Bội Giang hiện ra bạch quang, năm con triệu hoán thú nhanh chóng ngưng kết thành hình. Đó là năm con bạch mao sư tử: ba con trên đầu lần lượt mọc từ một đến ba chiếc sừng, còn hai con khác lần lượt mọc bốn mắt và năm mắt.

Thân hình năm con sư tử đều rất lớn, hơn nữa đều là triệu hoán thú ngũ giai, trái lại làm cho dáng vẻ Kim Bạch Hoa Báo có phần nhỏ bé hơn nhiều.

Trong đó ba con Bạch Sư tiên phong xông tới, một con đánh về phía Kim Bạch Hoa Báo, hai con hướng về phía Chử Thanh Ngọc mà há to cái miệng đỏ lòm.

Chử Thanh Ngọc hai tay kết ấn, miệng lẩm bẩm niệm chú. Trong chớp mắt, thủy linh khí xung quanh bắt đầu điên cuồng hội tụ, hình thành một đạo thủy mạc trong suốt như pha lê trước mặt hắn.

“Bành!” Một con Bạch Sư đâm đầu vào trong nước, thế công lập tức bị giảm bớt.

Chử Thanh Ngọc phất tay chỉ một cái, linh thủy liền theo miệng mũi hai con Bạch Sư tiến vào cơ thể chúng, xung kích linh khí đang lưu động bên trong.

Phàn Bội Giang thấy thế, liền chỉ huy hai con Bạch Sư còn lại cùng xông lên. Hai con vừa chạy về phía Chử Thanh Ngọc được hai bước, nhưng khi đến gần hắn lại đột nhiên hóa thành một mảnh bạch quang tiêu tán.

Đến khi Chử Thanh Ngọc lần nữa cảm nhận được khí tức của chúng, một con Bạch Sư đã xuất hiện ở sau lưng hắn, một con khác thì mưu toan đột phá phòng ngự thủy mạc từ phía trên.

Chử Thanh Ngọc sau một phen huấn luyện của Thương Linh, đã có thể tùy tâm sở dục mà chưởng khống thủy mạc mình phóng ra. Tường nước dày rộng linh hoạt di chuyển, theo ý niệm của hắn mà biến hóa hình dạng và vị trí, chống đỡ đòn tấn công của bốn con Bạch Sư.

Bạch Sư chủ động vùi đầu vào trong nước, trong cái miệng đang há ra hội tụ từng đoàn bạch quang. Thấy đoàn bạch quang kia sắp đánh về phía mình, Chử Thanh Ngọc lập tức vung tay, lớp nước bên cạnh liền nhanh chóng di chuyển, bọc lấy đầu Bạch Sư, xoay ngược lên phía trên.

“Oành oành!” Bạch quang bay ra nhưng không trúng Chử Thanh Ngọc, ngược lại chệch đi rất xa, bắn vào kết giới bên rìa đấu trường.

Kim Bạch Hoa Báo đối đầu với Bạch Sư có thể hình lớn hơn mình cũng không hề rơi vào thế hạ phong. Hai con thú đều hội tụ linh quang đoàn trong miệng, mặt đối mặt dùng linh quang đoàn đối chưởng. Kim quang và bạch quang va chạm một chỗ, cả đấu trường trong nháy mắt sáng đến lóa mắt.

Dư chấn tản ra đập mạnh vào kết giới bao phủ đấu trường, nhưng kết giới lại không hề lay chuyển, có thể thấy được độ kiên cố của nó.

Phàn Bội Giang thấy Chử Thanh Ngọc và triệu hoán thú đều bị đám triệu hoán thú của mình quấn lấy, nhất thời không thể phân thân, liền gọi ra linh kiếm của mình, múa một đóa kiếm hoa, đâm thẳng về phía mặt Chử Thanh Ngọc!

Nhưng điều khiến hắn không ngờ tới là, Chử Thanh Ngọc – kẻ dường như đang bị bốn con Bạch Sư áp chế – bỗng nhiên ngước mắt. Ánh mắt xuyên qua lớp thủy mạc, xuyên qua kẽ hở giữa thân hình bốn con Bạch Sư, đối diện với đôi mắt hắn, khóe miệng khẽ nhếch.

Tim Phàn Bội Giang lập tức “thịch” một cái. Lại tới rồi! Lại là cảm giác này, khiến hắn toàn thân khó chịu! Sở Vũ thực sự tuyệt đối không bao giờ như thế! Phàn Bội Giang càng thêm khẳng định Sở Vũ đã bị đoạt xá!

Linh kiếm bao phủ một mảnh bạch quang nhanh chóng chém xuống, lưỡi kiếm sắc bén xẻ đôi tường nước chắn trước mặt Chử Thanh Ngọc, lại giống như một con du xà di động trong nước, nhanh chóng chuyển hướng mũi kiếm, chớp mắt đã đến trước cổ Chử Thanh Ngọc!

“Keng!”

Một đạo kim quang dựng đứng bên cạnh cổ Chử Thanh Ngọc, đỡ lấy cú trọng kích này! Linh nhận ma sát tạo ra vô số điện quang!

Phàn Bội Giang vốn là hai tay nắm kiếm, thấy một kích không thành, lập tức buông một bàn tay ra, trong lòng bàn tay lần nữa hiện lên một thanh bạch sắc quang kiếm y hệt!

Nhưng ngay khi hắn định dùng song kiếm kẹp đánh, đột nhiên cảm thấy tốc độ vung kiếm chậm đi rất nhiều! Giống như có thứ gì đó đang cản trở hắn!

Phàn Bội Giang liếc mắt nhìn sang mới phát hiện, không biết từ lúc nào, từ trong tường nước mà Chử Thanh Ngọc giải phóng ra đã vươn ra vô số bàn tay!

Những bàn tay kia mượn thân thể Bạch Sư che chắn, tránh khỏi tầm mắt của hắn, vòng ra phía sau nắm chặt lấy mũi kiếm hắn vừa giơ lên. Kiếm đi trong nước, khó tránh khỏi bị chậm lại tốc độ.

Chử Thanh Ngọc cũng nhân cơ hội đó gạt đi một kiếm của Phàn Bội Giang, xoay linh đao, hướng mũi đao sắc bén về phía tim đối phương!

Một con Bạch Sư nhanh chóng xông đến trước mặt Phàn Bội Giang, dùng linh thể đỡ lấy nhát đao này. Chử Thanh Ngọc cũng không nghĩ một đao này có thể kết liễu Phàn Bội Giang, thấy triệu hoán thú đến đỡ đòn, liền thuận thế xoay chuyển thân đao, rót thêm nhiều kim linh lực vào linh đao, nhắm thẳng vào Triệu Linh đồ chỉ trong thân thể Bạch Sư mà mạnh mẽ quét qua!

Triệu Linh đồ chỉ trong người Bạch Sư lập tức bị lưỡi đao sắc bén chém làm hai nửa, cơ thể triệu hoán thú Bạch Sư cũng trong khoảnh khắc này nổ tung thành vô số mảnh bạch quang.