← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 406: Vân Đỉnh Đấu Phong

20 min read 06.09.2026

Giữa những dãy núi nhấp nhô trồi sụt, một ngọn thanh phong cao vút đâm tận tầng mây, tựa như nối liền trời đất, hòa mình vào trong sương mù lãng đãng.

Chỉ khi có gió lướt qua, thổi tan đi đôi chút sương sắc tràn ngập gian sơn, mới có thể miễn cưỡng nhìn rõ cảnh tượng trên đỉnh phong.

Giữa những vách núi dựng đứng, thấp thoáng có thể thấy mấy dải ngân bạch từ phía trên rủ xuống, xuyên qua từng tầng mây mù, thẳng cho đến khi chìm vào trong một biển lục biếc phía dưới.

Giữa những thác nước đang phản chiếu quang hoa ngân bạch kia, còn có thể nhìn thấy mấy dải nghê hồng bảy sắc, tựa như bắc cầu vồng trên hiểm phong, dẫn dụ không ít chim chóc lại gần, lượn quanh nơi đó.

Nếu nhãn lực có thể xuyên thấu trùng trùng vân vụ, liền có thể thấy được, có rất nhiều linh quang từ phương xa bay đến, rồi lại tiêu biến nơi đỉnh phong, ẩn hiện giữa rừng cây.

Theo mặt trời dần lên cao, mây mù dần tan, có thể thấy các loại linh quang từ tứ phương tám hướng hội tụ về trên đỉnh phong, linh quang khiến cho làn sương bao quanh đỉnh núi thêm phần sắc màu rực rỡ.

Dưới ánh hào quang, trên đỉnh phong đã là người qua kẻ lại, náo nhiệt hiếm thấy.

Đất đá lởm chởm hiểm trở chẳng thể ngăn trở được các tu sĩ có thể ngự kiếm phi hành, còn có không ít nơi vốn dĩ không có chỗ đặt chân, nay đã được mài giũa thành từng tòa bình đài rộng rãi.

Những bình đài này đều được cung cấp làm nơi cho các tu sĩ thiết tha chiến đấu, cũng được gọi là Đấu trường.

Trong đó, đấu trường rộng lớn nhất, cũng là cao nhất, chính là đỉnh của Vân Đỉnh Đấu Phong.

Đỉnh của Vân Đỉnh Đấu Phong vốn dĩ chưa đầy nửa trượng vuông, là do tiền nhân dẫn theo thợ thủ công lên mài giũa, sau đó đem một khối Huyền thạch đặc thù khảm vào khối đá trên đỉnh phong, và lập xuống trận pháp.

Một khi trận pháp khởi động, khối Huyền thạch đặc thù kia liền sẽ tầng tầng mở ra, cho đến khi mở rộng thành một bình đài dài rộng tới hai trăm trượng.

Nhìn từ xa, trông giống như đỉnh phong đang xòe ra một mặt ô lớn.

Nguồn cơn từ đó, những người thường đến Vân Đỉnh Đấu Phong liền gọi đấu trường lớn nhất trên đỉnh này là vùng đất Vân Tản.

Người tìm đến Vân Đỉnh Đấu Phong đa phần có ba loại: một là kẻ ước chiến, hai là kẻ xem kịch, ba chính là hạng người thường xuyên đến đây nhất — kẻ đánh cược.

Vân Đỉnh Đấu Phong danh tiếng vang xa, chủ yếu vẫn phải dựa vào sự tuyên truyền của những người này.

Nơi nào có người hội tụ, ắt sẽ có giao dịch, mà phương thức dễ dàng đạt được linh thạch nhất chính là đủ loại đánh cược khác nhau.

Sở dĩ họ lựa chọn nơi này, chủ yếu là vì nơi đây có Khí linh cảnh giới cao thâm thủ hộ, chỉ cần đặt chân vào Vân Đỉnh Đấu Phong, coi như đã mặc định khế ước thứ nhất — tuyệt đối tuân thủ mỗi một tầng khế ước trong phong.

Nếu muốn tham gia đối đổ (cá cược) trong phong, còn cần ký xuống khế ước thứ hai.

Nếu muốn đối chiến trong phong, thì khế ước cần ký càng nhiều, cũng càng phức tạp hơn.

Cũng chính vì có sự bảo đảm của trùng trùng khế ước này, mới có nhiều tu sĩ lo lắng người khác đổi ý, lo lắng lòng người hiểm độc đã mộ danh mà đến, kết thúc nhiều ân oán tại đây.

“Xuýt! Hôm nay là ngày đại lễ gì sao? Sao cảm thấy người đến trên phong này đông hơn hẳn trước kia?”

Một vài tu sĩ đang vây quanh hai người đánh cờ, quay đầu nhìn bầu trời xa xăm, vẻ mặt lộ vẻ nghi hoặc.

“Ngươi nói vậy, đúng là quả thật như thế.”

“Hắc! Tin tức của các ngươi đúng là chậm chân hơn người rồi, hôm nay có tu sĩ của hai đại tông môn muốn ở địa phương này quyết một trận thắng thua.” Người nói chuyện là một trong hai người đánh cờ, đang cầm quân đen.

“Hô? Là hai tông môn nào?”

Người cầm quân đen vừa hạ xuống một quân: “Là Đường Phong tông và Vân Hoàn tông!”

Nhắc đến đây, hắn lộ ra vẻ đầy hứng thú: “Lát nữa xem bọn họ chiến đấu ở đấu trường nào, phải chiếm trước một vị trí tốt mới được.”

Nghe vậy, mấy người đưa mắt nhìn nhau.

“Sớm nghe nói Vân Hoàn tông và Đường Phong tông bất hòa, không ngờ trực tiếp ước chiến tại nơi này nha, vậy chúng ta hôm nay đến đúng lúc rồi.”

Người cầm quân trắng dùng quạt che mặt, nhìn người đối diện, khẽ cười một tiếng: “Đồ ngu xuẩn nghe ngóng sự việc chỉ nghe một nửa, ai bảo với ngươi là đệ tử của Vân Hoàn tông và Đường Phong tông ước chiến?”

Người cầm quân đen động tác khựng lại: “Ngươi bảo ai là đồ ngu xuẩn hả!”

Người cầm quân trắng lắc lắc quạt: “Nói tất nhiên là ngươi rồi! Ước chiến quả thật có, đệ tử Vân Hoàn tông và Đường Phong tông quả thật cũng sẽ tới, nhưng lại có đến hai trận chiến.”

“Hô! Đánh hai trận để định thắng thua sao?”

Người cầm quân trắng: “… Có thể nghe người ta nói hết câu được không? Là hai trận nội đấu, Đường Phong tông có hai đệ tử ước chiến tại đây, Vân Hoàn tông cũng có hai tên đệ tử muốn ở đây quyết một trận cao thấp, chỉ là thời gian trùng hợp va vào nhau thôi.”

“A…” Trong mắt mọi người lộ ra vẻ thất vọng.

“Đệ tử trong tông môn ước chiến, hà tất phải đến Vân Đỉnh Đấu Phong? Tông môn của bọn họ không có chỗ cho bọn họ đánh sao?”

Người cầm quân trắng: “Phía Vân Hoàn tông, ta vẫn chưa nghe ngóng rõ ràng, hình như chỉ là hai hậu khởi chi tú nảy sinh tranh chấp, nhất quyết phải náo loạn đến đây, còn về Đường Phong tông…”

Hắn dừng lại một chút, khóe miệng nhếch lên một tia cười ý: “Đó mới thực sự là điều khiến người ta mong đợi.”

“Ồ? Lời này nói thế nào?”

Người cầm quân trắng hạ xuống một quân, lại ung dung thong thả từ trên bàn cờ nhặt lên mấy quân đen: “Chuyện kể ra thì dài, việc này phải tính là chuyện cũ năm xưa, tích oán đã lâu, không biết chư vị có từng nghe qua mấy vụ kinh thế thảm án xảy ra trong thời gian ngắn không?”

“Xuýt!” Mấy người nhìn nhau kinh hãi: “Nếu nói về thảm án, thì đếm không xuể, nhưng nếu ngươi nói là những thảm án xảy ra liên tiếp trong thời gian ngắn, ta ngược lại nhớ đến một tên tà tu.”

Người cầm quân trắng xếp quạt giấy lại, gõ nhẹ vào lòng bàn tay: “Chính xác! Chính là tên tà tu đó, hắn có thể dễ dàng khống chế huyết dịch, và dùng huyết thuật công kích kẻ khác, thuật pháp kia vừa kỳ dị vừa tàn nhẫn, lúc đó cơ bản không ai địch nổi.”

Người cầm quân đen hơi nhíu mày: “Ngươi nói như vậy, ta ngược lại nhớ ra rồi, tên tà tu đó dường như có liên quan đến đệ tử của Đường Phong tông.”

Người cầm quân trắng khẽ gật đầu: “Đâu chỉ là có liên quan, dường như còn là… loại quan hệ đó.” Hắn nháy mắt, “Các ngươi hiểu mà.”

“Ê?”

Người cầm quân trắng: “Nghe đồn vị đệ tử Đường Phong tông đó tư chất cực giai, vốn là mẫu mực của đệ tử cùng lứa, ai ngờ bị tên tà tu kia mê hoặc tâm trí, biết được mọi người muốn giết tên tà tu đó, liền bảo hộ đối phương một đi không trở lại.”

Người cầm quân đen: “Lời này của ngươi xa rời thực tế rồi, chuyện cũ năm xưa, có quan hệ gì với quyết đấu hôm nay? Hơn nữa, Dư Huy Mộ và tên tà tu kia, chẳng phải đều chết rồi sao?”

Người cầm quân trắng nhịn không được trợn trắng mắt: “Ngươi rốt cuộc có thể nghe người ta nói hết câu không?

Quan hệ này lớn lắm đó, bởi vì Dư Huy Mộ căn bản chưa chết, trận chiến hôm nay chính là đệ tử Đường Phong tông ước chiến với hắn, mọi người đều đang suy đoán, Dư Huy Mộ rốt cuộc có tới ứng chiến hay không.”

“Cái gì? Dư Huy Mộ vậy mà chưa chết?”

“Nhưng chẳng phải Đường Phong tông ban đầu đã công khai cho thiên hạ biết, nói rằng bọn họ đã kết liễu Dư Huy Mộ rồi sao?”

“Xì! Bọn họ đó là lo lắng hành vi của Dư Huy Mộ liên lụy đến tông môn, nên vội vàng làm đoạn tuyệt, còn việc có thực sự kết liễu hay không, chẳng phải đều do bọn họ tự nói sao?”

“Nếu đã là Đường Phong tông ước chiến với hắn, vậy hắn khẳng định sẽ không tới nha, cũng đâu phải kẻ ngu!”

Người cầm quân trắng khóe miệng hơi nhếch: “Không, ta thấy, hắn nhất định sẽ tới.”

Bên ngoài đám đông, một nam tử mặc một thân bạch y, đeo mặt nạ, quay đầu nhìn người bên cạnh, hạ thấp giọng cười nói: “Bọn họ nói ngươi là kẻ ngu kìa.”

Người áo đen bị hắn nhìn cũng đeo mặt nạ như vậy, ám văn trên mặt nạ giống hệt đối phương.

“Ai là kẻ ngu cũng chưa chắc đâu, thời thần sắp đến rồi, đi thôi.”

“Ồ, ngươi đi trước đi.” Người áo trắng vẫy vẫy tay với hắn.

Người áo đen không hiểu.

Người áo trắng chỉ về phía không xa: “Nhìn bên kia kìa, Vân Hoàn tông mở sòng rồi, ta đi đặt mấy ván cược.”

“…” Giọng điệu người áo đen chua loét: “Ngươi định đặt ai thắng?”

Người áo trắng: “Tất nhiên là Sở Vũ rồi, người kia ta lại không quen.”

Người áo đen từ trong túi tay áo móc móc, lấy ra một túi linh thạch: “Vậy ta muốn đặt đối thủ của hắn thắng.”

Người áo trắng: “…” Đặt cả hai bên, chi bằng nói thẳng là đi biếu linh thạch cho Vân Hoàn tông đi.

Người áo đen: “Được rồi, đừng quậy nữa, trực tiếp tiếp xúc với tu sĩ quá nguy hiểm, ngươi ở bên ngoài đám đông chờ ta đi.”

Người áo trắng phất phất tay: “Sơn nhân tự hữu diệu kế!”

Thế là, Tiết Dật đang đứng gần đấu trường, nhìn về phía xa, thầm nghĩ đám Chử Thanh Ngọc sao vẫn chưa tới, bỗng cảm thấy vai bị vỗ một cái.

Tiết Dật còn tưởng là Bào Huy, vừa quay đầu vừa nói: “Bào huynh, ngươi nói đám Sở Vũ sao lại… Hơ! Ngươi là ai?”

Trong mắt Tiết Dật đầy vẻ kinh nghi bất định, hắn hoàn toàn không phát hiện có hơi thở lạ lẫm tiến lại gần mình!

“Suỵt! Nhỏ tiếng chút.” Người áo trắng đeo mặt nạ hạ thấp giọng: “Đừng để chuyện to ra.”

Tiết Dật chỉ cảm thấy giọng nói này nghe có chút quen tai, cảm nhận lại hơi thở của đối phương, phát hiện đây là một quỷ tu, chứ không phải linh tu.

Quỷ tu mà hắn quen biết không nhiều, mà đối phương không phải Phương Lăng Nhận.

Tiết Dật vận động đầu óc, trong lòng nhanh chóng có câu trả lời, lại liên tưởng đến cuộc quyết đấu bên phía Đường Phong tông, đôi mắt tức khắc trợn tròn: “Ngươi! Yến…”

Yến Thập Cửu bịt miệng Tiết Dật lại.

Tiết Dật vội vàng ra hiệu mình không nói nữa, Yến Thập Cửu bấy giờ mới bỏ tay ra.

Yến Thập Cửu: “Đã lâu không gặp, mong rằng vẫn khỏe.”

Sắc mặt Tiết Dật phức tạp: “Có khỏe đâu, cực kỳ không khỏe, ta có thể coi như không thấy ngươi được không?”

“Tùy ngươi, ta chỉ là muốn đến đặt cái cược thôi,” hắn đưa một túi linh thạch cho Tiết Dật: “Giúp ta đặt Sở Vũ.”

Khóe miệng Tiết Dật hơi giật: “Ngươi chỉ vì chuyện này? Sao ta lại không tin nhỉ? Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ngươi có âm mưu gì?”

Yến Thập Cửu xòe tay: “Góp vui mà thôi, đúng rồi, sao không thấy Sở Vũ, hắn chưa tới sao?”

Tiết Dật: “Ta còn đang muốn hỏi đây, thời thần sắp đến rồi, đợi mãi không thấy người, mọi người đều nói hắn trước khi lâm trận thì sợ hãi rồi đó, khuyên ngươi vẫn là thận trọng đặt cược đi.”

Nói thì nói vậy, thấy Yến Thập Cửu không có ý định thu hồi túi càn khôn, Tiết Dật liền đi giúp hắn đặt một cược, quay lại ném thẻ bài cho Yến Thập Cửu.

Yến Thập Cửu: “Đa tạ.”

Lời vừa dứt, liền nghe thấy có người nói: “Ê! Hình như tới rồi!”

Tiết Dật nghé mắt nhìn qua, liền thấy một con triệu hoán thú màu vàng quen thuộc từ xa bay đến, nhanh chóng đáp xuống một khối sơn thạch.

Trên mình triệu hoán thú màu vàng, bước xuống hai bóng người, một đen một xám.

Tiết Dật đang định tiến lên chào hỏi, lại thấy bóng xám kia sau khi đáp đất, liền lôi bóng đen xuống một cái.

Bóng đen thân hình lảo đảo, trông có vẻ đứng không vững, nhìn lại gương mặt kia…

Trên gương mặt tuấn lãng, trắng bệch không chút huyết sắc, dưới mắt dường như có quầng thâm, cả người gần như dựa hoàn toàn vào bóng xám kia, toàn thân từ trên xuống dưới dường như đều viết hai chữ lớn — tiều tụy.

Không biết có phải ảo giác hay không, dường như có linh hồn sắp từ cái xác đó bay ra ngoài rồi!

Yến Thập Cửu: “…”

Tiết Dật: “…” Vị bệnh mỹ nhân trông có vẻ rất hư nhược này, ngươi là ai vậy?

Yến Thập Cửu kéo kéo áo Tiết Dật: “Ta hối hận rồi, có thể rút cược không?” Hắn hiện tại trông còn giống quỷ hơn cả ta nữa!