Chương 39: Giao phong
“Đây chỉ là một sự ngoài ý muốn, lần sau, ta nhất định…” Chử Thanh Ngọc nhìn về phía Phương Lăng Nhận, cuối cùng cũng nhận ra một chuyện: “Không đúng! Sao ngươi lại nằm trên giường của ta!”
Phương Lăng Nhận: “Đêm qua ngươi cũng có dùng đến đâu.”
“Cộc cộc cộc!” Có lẽ do không nghe thấy người bên trong đáp lời, tiếng gõ cửa so với lúc trước còn lớn hơn mấy phần, lại có tiếng người gọi: “Đại thiếu gia, ngài đã tỉnh chưa?”
Chử Thanh Ngọc nhìn chằm chằm lũ ngạ quỷ đang há mồm chờ ăn kia, trong lòng thầm nghĩ: Người thì tỉnh rồi, nhưng tâm ta hình như chết rồi.
“Đại thiếu gia, Sở Hồng thiếu gia đã về rồi, hắn muốn gặp ngài, bảo ngài qua đó một chuyến.” Gã sai vặt đứng ngoài phòng tiếp tục hô lên, ngữ khí chẳng mấy thiện cảm.
Chử Thanh Ngọc đang định xé bỏ những linh phù kia, nghe vậy còn tưởng mình nghe nhầm: “Ai bảo ai qua đó một chuyến cơ?”
Phương Lăng Nhận: “Đệ đệ ngươi bảo ngươi qua đó.”
Chử Thanh Ngọc cầm lấy dải lụa trắng bịt mắt lại, tùy ý vung một chưởng phong đánh mở cửa phòng.
“Ái ui!” Gã sai vặt đứng ngoài cửa gõ huỳnh huỵch liền bị đẩy lùi mấy bước, bịt lấy chiếc mũi bị cánh cửa đập trúng mà hít hà vì đau.
Thường Hợp đứng bên cạnh thấy cảnh này, không nhịn được mà cười thầm.
Kẻ đến đập cửa là người đi theo bên cạnh Sở Hồng, tên gọi Hải Phúc, vừa nãy còn kháy đểu hắn, nói hắn số nhọ nên mới bị gia chủ phái đến hầu hạ một phế vật không có tiền đồ.
Hơn nữa gã còn khoe khoang một lượt rằng nhị thiếu gia đã đột phá đến Luyện Khí tầng hai, tuổi còn nhỏ mà đã có thành tựu bực này, tiền đồ vô lượng, gia tộc này sau này đều phải trông cậy vào nhị thiếu gia.
Mặc dù trong lòng Thường Hợp cũng nghĩ như vậy, nhưng lời này thốt ra từ miệng kẻ khác, lại còn để mỉa mai mình, hắn cảm thấy rất khó chịu.
Dù thế nào thì đại thiếu gia cũng mạnh hơn các ngươi, cho dù ngồi trên xe lăn, cái gì cũng không nhìn thấy, thì cũng có thể giết gọn các ngươi trong chớp mắt, một ngón tay cũng đủ chọc thủng một lỗ trên đầu ngươi, ngươi đắc ý cái nỗi gì chứ!
Chử Thanh Ngọc: “Sáng sớm ra, đứa nào ở ngoài kêu gào đấy?”
Thường Hợp vội vàng tiến lên một bước: “Đại thiếu gia, là Hải Phúc.”
Hải Phúc bịt cái mũi đang chảy máu, phát hiện người đẩy cửa là Chử Thanh Ngọc, bực tức nhưng không dám phát tác, chỉ có thể nói bằng giọng nghẹt mũi: “Đại thiếu gia, nhị thiếu gia mời ngài đến viện của hắn phẩm trà, nói là loại trà làm từ Linh Tiêm Diệp phơi khô sao thành, rất thơm ngọt, còn có công hiệu bổ khí chữa thương.”
Chử Thanh Ngọc: “Chẳng phải cũng biết nói tiếng người đó sao, ta còn tưởng không có ai dạy bảo ngươi chứ.”
Hải Phúc: “…”
Chử Thanh Ngọc: “Nhị lang có tâm rồi, nhưng ta không muốn đi, ngươi bảo hắn mau cút qua đây, có rắm thì thả mau, đừng có thả chó đến trước mặt ta loăng quăng, phiền người.”
Hải Phúc: “Ngươi!”
Chử Thanh Ngọc giơ tay lên, trong lòng bàn tay hội tụ một luồng kim quang: “Hửm?”
Sắc mặt Hải Phúc đại biến, sinh sợ Chử Thanh Ngọc vung tay một phát sẽ chọc chết mình, cuống quýt vâng dạ rồi lật đật rời đi.
Thường Hợp nhìn bóng lưng gã rời đi, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng: “Đại thiếu gia, tu vi của nhị thiếu gia đã cao hơn ngài rồi, những lời ngài vừa nói liệu có quá bất ổn không?”
“Hửm?” Chử Thanh Ngọc giả vờ không hiểu: “Ta vừa mới nói cái gì?”
“Chuyện này… việc này…” Thường Hợp nào dám nhắc lại, chỉ có thể ấp úng.
Chử Thanh Ngọc: “Ta nói là, nhị lang trở về, ta vô cùng hoan hỷ, mời hắn đến chỗ ta tụ họp một chút để ôn chuyện cũ.”
Dứt lời, đã nghe thấy tiếng bước chân từ xa truyền đến.
“Sở Vũ, ngươi có ý gì!” Sở Hồng người còn chưa tới trước mặt, giọng nói đã truyền đến trước, “Ta hảo tâm hảo ý mời ngươi, ngươi lại suy diễn ta như thế!”
Hải Phúc bám sát sau lưng Sở Hồng, bộ dạng như chờ xem kịch vui, khắp mặt đều là vẻ đắc ý sau khi đã đi cáo trạng.
Chử Thanh Ngọc: “A? Nhị lang cớ sao lại nói vậy? Ta suy diễn cái gì chứ? Chẳng phải ta đã bảo Hải Phúc nhắn lại một câu, nói đệ vừa mới về nhà, chắc hẳn trong viện còn đang bận thu xếp, chi bằng cứ đến chỗ ta tụ họp trước, lẽ nào hắn không nói với đệ sao?”
Hải Phúc mặt mày ngơ ngác.
Chử Thanh Ngọc: “Nhắc mới nhớ, vừa nãy hắn tới đây đập cửa một hồi, nói đệ muốn gặp ta, lệnh cho ta mau cút qua đó. Ta nghĩ thầm nhị lang tuyệt đối không phải hạng người không biết kính trên nhường dưới, buông lời bất kính với huynh trưởng như thế, nên đã giáo huấn hắn một trận. Chẳng lẽ hắn ôm hận trong lòng, khi truyền lời lại mang theo tư tâm? Muốn cho hai anh em ta vừa sáng ra đã trở mặt sao?”
Sở Hồng: “…”
Hải Phúc: !!!
Chử Thanh Ngọc: “Loại điêu ngoa đổi trắng thay đen, âm mưu khiêu bát li gián tình cảm huynh đệ chủ gia, muốn để kẻ khác xem trò cười như thế này, thật sự là khả ố cực điểm! Nhị lang à, sao đệ có thể để hạng người này bên cạnh chứ? Chẳng lẽ không sợ sau này hắn ăn nói không chừng mực, rước thêm họa lớn cho đệ sao.”
Hải Phúc làm gì còn vẻ đắc ý lúc nãy, tiếng “đùng” một cái quỳ sụp xuống: “Nhị thiếu gia, ta… ta không có, ta bị oan mà.”
Giỏi thật, chiêu này là nhắm thẳng vào gã rồi!
Sở Hồng không thể nói là Hải Phúc truyền lời không sai, nếu không thì mấy cái mũ tội danh kia sẽ bị chụp thẳng lên đầu hắn. Hắn lườm Hải Phúc một cái cháy mặt, mới nói với Chử Thanh Ngọc: “Vậy xem ra là một sự hiểu lầm rồi.”
Hắn và Sở Vũ vốn chẳng phải kiểu huynh hữu đệ cung, dây dưa vào mấy chuyện này chẳng có ý nghĩa gì. Đúng như Chử Thanh Ngọc đã nói, sáng sớm mà vì chuyện này mà trở mặt thì chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ.
Chử Thanh Ngọc: “Nhị lang vừa về đã qua tìm ta, chắc là có chuyện gì hệ trọng?”
Sở Hồng đã đến rồi, đành phải nói: “Đúng là có một chuyện. Ta nhận được tin tức, Vân Hoàn Tông vài ngày tới sẽ tổ chức một cuộc tỷ thí triệu hoán tại Phụng Khu thành, ý đồ là tuyển thu đệ tử mới cho chủ phong của Vân Hoàn Tông.”
Cậy vào việc Chử Thanh Ngọc bị mù, Sở Hồng cũng chẳng buồn giữ lễ nghi, tự nhiên ngồi xuống ghế đá bên cạnh, nhìn ngắm Chử Thanh Ngọc từ trên xuống dưới.
Người nam nhân này rõ ràng đang mang trọng thương, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, vậy mà trông cứ như đang ngồi ở một nơi rất mực thoải mái, ung dung tự tại dựa lưng. Dải lụa trắng bịt mắt kia giống như một món đồ trang sức, đặt trên khuôn mặt tuấn mỹ tinh tế này, bán che bán lộ lại càng khiến người ta vui mắt.
Gương mặt này, quả thực đã thừa kế hoàn hảo những ưu điểm của Sở Tự Phong và Tần Tuế.
Đặt hai người cạnh nhau, Sở Hồng lập tức trở nên mờ nhạt.
Chính vì thế, sau khi biết Chử Thanh Ngọc bị thương, lại còn thương ở trên mặt, Sở Hồng mới nóng lòng chạy đến đây để khoe khoang.
Hắn cảm thấy, chỉ cần mình đứng trước mặt Sở Vũ là đã đủ khiến Sở Vũ tự ti đau khổ rồi.
Nào ngờ Sở Vũ này hoàn toàn không bị ảnh hưởng, còn có thể chủ động trò chuyện với hắn, dường như chẳng hề bận tâm đến đôi mắt đã mù kia.
Tự ti ư? Căn bản là không tồn tại!
Nếu không phải trước khi Sở Vũ về nhà, hắn đã nghe ngóng được tin tức từ người khác, biết kẻ này thật sự bị trọng thương, còn có khả năng tổn hại đến linh căn, thì hắn đã nghi ngờ người trước mặt đang giả vờ rồi.
Đây không phải là kết quả mà Sở Hồng muốn thấy!
Sở Hồng chỉ có thể tiếp tục cố gắng: “Huynh trưởng đã là đệ tử Vân Hoàn Tông, chắc hẳn đã sớm nhận được tin tức rồi.”
Chử Thanh Ngọc những ngày qua chỉ lo lên đường, sắc thuốc, uống thuốc, chải chuốt kinh mạch, làm gì biết chuyện của Vân Hoàn Tông.
Hắn thậm chí còn chẳng muốn quay lại tông môn đó nữa.
Sở Hồng: “Nội dung cuộc tỷ thí triệu hoán đó như thế nào? Không biết huynh trưởng có thể tiết lộ một hai không?”
Vân Hoàn Tông chiếm giữ bốn ngọn linh phong, mỗi ngọn đều có một phong chủ, mà phong chủ của chủ phong cũng chính là tông chủ của Vân Hoàn Tông.
Lão tổ khai tông lập phái của Vân Hoàn Tông là một triệu hoán sư, năm xưa đã cùng nhiều triệu hoán sư khác lập nên tông môn này, thời kỳ đầu đệ tử được tuyển vào đều là triệu hoán sư.
Sau này tông môn dần lớn mạnh, cũng bắt đầu chiêu thu những đệ tử có căn cốt tốt, tư chất cao khác, cho dù không phải triệu hoán sư cũng đều thu nhận.
Lão tổ Vân Hoàn Tông trước khi phi thăng đã lập ra quy củ trong tông môn: Tông chủ các đời bắt đầu từ đây đều phải được tuyển chọn từ các triệu hoán sư.
Thế là, chủ phong nơi tông chủ tọa trấn đương nhiên trở thành nơi quy tụ của các triệu hoán sư, còn đặc biệt mở học đường dạy triệu hoán thuật, lại có khối lượng sách vở khổng lồ đặt trong tàng thư các để đệ tử trong môn tìm đọc.
Chuyện này có chút giống như một trường đại học bình thường nhưng lại có tiếng vang rất lớn ở một chuyên ngành trọng điểm nào đó.
Đối với những tu sĩ có nhà ở gần đây, chưa vào tông môn và lại có lòng ngưỡng mộ đối với triệu hoán sư mà nói, thì đây là một nơi chốn vô cùng lý tưởng.
Sở Hồng trước mặt này, chắc hẳn là một trong số đó.
Chử Thanh Ngọc mặt không đổi sắc: “Nội dung tỷ thí là do các phong chủ và trưởng lão định đoạt, ta làm sao biết được? Nếu nhị lang có hứng thú thì hãy chuẩn bị cho tốt.”
“Nhưng ta nghe nói, lần tỷ thí triệu hoán này, tông chủ Vân Hoàn Tông đã giao cho các đệ tử trên chủ phong đứng ra lo liệu rồi?”
Sở Hồng nói xong, đột nhiên vỗ trán: “Ái chà chà, xem cái trí nhớ của ta này, ta quên mất huynh trưởng vẫn chỉ là đệ tử ngoại môn của Vân Hoàn Tông. Cho dù tông chủ Vân Hoàn Tông có buông tay giao việc cho đệ tử, thì huynh trưởng chắc cũng không tiếp xúc tới được.”
Chử Thanh Ngọc nhướng mày.
Hô? Không lấy được đề thi trước từ chỗ ta là bắt đầu mỉa mai người khác rồi đấy à.
Chử Thanh Ngọc: “Sự vụ trong Vân Hoàn Tông rất nhiều, mọi người đều ai làm việc nấy, không thể vì một cuộc tỷ thí chiêu thu đệ tử mới mà bắt cả tông môn trên dưới phải xuất động, như vậy thì mất mặt quá.”
Hắn quay mặt về phía Sở Hồng đang ngồi: “Người ta là đến thu đệ tử, chứ không phải đến thỉnh tổ tông.”
Sở Hồng hơi nhíu mày, giơ tay quơ quơ trước mặt Chử Thanh Ngọc, lại nghe Chử Thanh Ngọc nói: “Ta nghe thấy tiếng gió, đừng thử nữa.”
Sở Hồng: “…” Nghe đám hạ nhân nói sau khi Sở Vũ bị mù thì tính tình đại biến, nói nhiều hơn hẳn, không còn là cái hũ nút lầm lì như trước kia, không ngờ lại là thật.
Chử Thanh Ngọc: “Ta là đệ tử ngoại môn, lại đang mang thương tích, đương nhiên phải lấy việc dưỡng thương làm đầu, không biết chi tiết cuộc tỷ thí triệu hoán cũng không có gì lạ phải không?
Nhị lang đã thông tin linh thông lại có hứng thú với cuộc tỷ thí lần này, chi bằng nói kỹ cho ta nghe một chút, dù sao cũng cùng một tông môn, ta ít nhiều cũng biết được những đường đi nước bước khi họ tổ chức một cuộc tỷ thí.”
Trong cốt truyện hình như có cuộc tỷ thí này, chỉ có điều lúc đó nam chính còn tàn phế, đang đi theo mô-típ cũ rích là ở trong trạng thái mù lòa để bồi đắp tình cảm với nữ chính, cho nên cuộc tỷ thí này trong văn bản chỉ được nhắc qua loa đại khái.
Sở Hồng chắc hẳn thực sự rất muốn nổi bật trong cuộc tỷ thí này để tiến vào chủ phong Vân Hoàn Tông làm đệ tử nội môn, nên hắn thực sự tin lời Chử Thanh Ngọc, liền đem hết những tin tức mình nghe ngóng được về cuộc tỷ thí này kể ra sạch sành sanh.
Nhìn thấy mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, Sở Hồng mới dừng lại, uống cạn một chén trà: “Ngươi thấy đấy, ta nên chuẩn bị những gì thì mới dễ dàng trúng tuyển hơn?”
Ngừng một chút, hắn lại nói: “Nếu ta có thể vào được chủ phong Vân Hoàn Tông, trở thành đệ tử nội môn, sau này còn có thể chiếu cố ngươi nhiều hơn, đây đối với ngươi mà nói cũng là một chuyện tốt.”
—