← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 331: Theo dấu

19 min read 06.09.2026

Phương Lăng Nhận thấy Chử Thanh Ngọc thì thầm to nhỏ với gã thanh niên áo nâu một hồi, gã thanh niên kia liền lộ ra nụ cười đầy thâm ý, ánh mắt cứ liếc qua liếc lại giữa hắn và Chử Thanh Ngọc, là biết ngay Chử Thanh Ngọc nói chẳng phải thứ gì tốt lành.

Đợi đến khi gã thanh niên áo nâu xoay người vào ngăn tủ trong gian nội thất lục tìm đồ đạc, Phương Lăng Nhận liền móc lấy cổ áo sau của Chử Thanh Ngọc, lôi y lại gần mình: “Nói gì thế? Đến ta cũng không nghe được sao?”

Chử Thanh Ngọc: “Một chút kinh hỷ.”

Phương Lăng Nhận: “E là kinh hãi thì có.”

Gã thanh niên áo nâu ôm một cái rương chạy lon ton ra, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người.

Vừa nãy Chử Thanh Ngọc cố ý tránh né Phương Lăng Nhận để hỏi gã về Noãn Hồn Chúc, giờ gã cũng không biết có nên trực tiếp bày Noãn Hồn Chúc ra cho Chử Thanh Ngọc xem trước mặt Phương Lăng Nhận hay không.

Phương Lăng Nhận cũng không vội nhìn thấu xem trong hồ lô của Chử Thanh Ngọc bán thuốc gì, chỉ khoanh tay đứng nhìn.

Chử Thanh Ngọc: “Ngươi cứ nói cho ta biết, bán thế nào?”

Gã thanh niên áo nâu: “Ngày thường chúng ta đều bán chín trăm viên hạ phẩm linh thạch một cây, nếu Đạo quân muốn lấy nhiều thì có thể rẻ hơn một chút, hai ngàn viên hạ phẩm linh thạch ba cây, ba ngàn viên hạ phẩm linh thạch năm cây.”

Không đợi Chử Thanh Ngọc đáp lời, gã lại nói tiếp: “Giá của thứ này là do Các chủ định sẵn rồi, nhìn khắp cả Phong Vân thành này đều là giá đó, thậm chí còn có nơi cao hơn. Nếu có nơi nào giá thấp, ngài phải nhìn cho kỹ xem bên trong có trộn lẫn thứ khác hay không, tuyệt đối không phải hàng thật giá thật đâu!”

Gã thanh niên áo nâu vỗ vỗ vào chiếc rương: “Ở đây có hai mươi cây, cứ tính giá ba ngàn viên hạ phẩm linh thạch năm cây cho ngài. Còn cái Dưỡng Hồn Quán mà hai vị nhìn trúng này, ngài đưa bốn mươi vạn viên trung phẩm linh thạch, ta có thể tặng thêm cho ngài một tấm Tẫn Huyết Phù mẫu mới nhất, ngài thấy thế nào?”

Chử Thanh Ngọc: “Tẫn Huyết Phù còn có mẫu mới sao? Để ta xem trước đã.”

Gã thanh niên áo nâu đã sớm chuẩn bị, tức khắc lấy ra một tấm Tẫn Huyết Phù.

Khác với những tấm Tẫn Huyết Phù mà Chử Thanh Ngọc từng mua trước đây, tấm phù này màu đen, bên trên dùng một loại đồ liệu màu bạc trắng vẽ ra một đồ án mà Chử Thanh Ngọc chưa từng thấy bao giờ.

Đồ án thì dễ nhớ, nhưng loại phù chỉ màu đen và sơn bạc trắng này thì nhìn qua một cái là biết khó lòng phục chế ngay được.

Gã thanh niên áo nâu hạ thấp giọng: “Đây chính là Tẫn Huyết Phù do bậc thầy vẽ phù Phó Uân Nhiễm chế tác ra đấy, một tấm đáng giá mấy vạn viên linh thạch! Ta cũng thấy hai vị có duyên nên mới tự ý chủ trương, tặng một tấm cho vị Quỷ quân này dùng thử. Nếu Quỷ quân thấy dùng tốt, sau này cứ đến tìm ta, ta nhất định sẽ để giá tốt, bảo đảm khiến hai vị hài lòng!”

Chử Thanh Ngọc đặt tấm Tẫn Huyết Phù xuống, nói: “Nếu ta không đoán sai, cái Dưỡng Hồn Quán này chắc không phải thứ có thể dùng lâu dài, tối đa sử dụng mười mấy lần, đợi đến khi ‘khí’ nuôi bên trong bị hút cạn thì sẽ vô dụng, có đúng không?”

Gã thanh niên áo nâu: “…”

Chử Thanh Ngọc: “Dùng hết rồi lại phải đến mua, lúc đó chúng ta sẽ là khách quen của nơi này rồi. Chúng ta cũng không phải nhất thời hứng chí mua về chơi, nếu dùng tốt thì sẽ dùng mãi, ngươi không nhường thêm chút nữa sao?”

“Chuyện này…” Gã cắn răng, làm ra vẻ mặt như đứt từng khúc ruột: “Được rồi, ba mươi chín vạn viên trung phẩm linh thạch, không thể ít hơn được nữa!”

Chử Thanh Ngọc: “Ba mươi vạn viên trung phẩm linh thạch, ta đưa thêm cho ngươi hai món linh khí này.”

Nói đoạn, Chử Thanh Ngọc từ trong túi càn khôn lấy ra hai món linh khí.

Đây là linh khí mà trước đây y thu được từ túi càn khôn của lão đạo và Du Lạc. Chử Thanh Ngọc không dùng được linh khí của hai người này, chỉ có thể đem bán.

Chỉ là Du Lạc dù sao cũng cùng sư môn với Sở Vũ, nếu Chử Thanh Ngọc ngang nhiên mang đồ của Du Lạc đến cùng một nơi để bán thì quá lộ liễu. Vì vậy y chia ra từng đợt, mang đến những nơi khác nhau để tiêu thụ, thương lượng được giá cao thì tốt, không được cũng chẳng sao.

Nếu có thể dùng để đổi lấy thứ phù hợp hơn cho y và Phương Lăng Nhận thì tự nhiên là tốt nhất.

Chử Thanh Ngọc cũng làm ra vẻ tiếc nuối: “Ta là nghĩ đến chuyện sau này chúng ta thường xuyên qua lại nên mới tính hai món linh khí này với giá đó đấy.”

Gã thanh niên áo nâu nhìn thấy linh khí Chử Thanh Ngọc lấy ra, hai mắt sáng rực, lại truyền linh lực vào thăm dò, biểu cảm suýt chút nữa là không kìm nén được: “Được được được, nếu kèm thêm hai thứ này thì cứ tính theo giá Đạo quân nói đi, ta đi gói đồ cho Đạo quân ngay đây!”

Chử Thanh Ngọc: “Sau này nếu có minh khí nào tốt hơn, hợp cho quỷ tu sử dụng, ngươi hãy lưu tâm cho ta, phẩm cấp minh khí càng cao càng tốt.”

Gã thanh niên áo nâu liếc nhìn Phương Lăng Nhận một cái, thầm nghĩ: Minh khí phẩm cấp cao cũng phải có tu vi tương xứng mới khống chế được, xem ra cảnh giới của quỷ tu này không thấp. May mà vừa nãy gã không nói lời nào mạo phạm.

Nụ cười trên mặt gã càng đậm hơn: “Nhất định, nhất định!”

Chử Thanh Ngọc nhìn sang Phương Lăng Nhận, thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào một chỗ, dường như có chút xuất thần.

Chử Thanh Ngọc: “Chỗ kia có chuyện gì vậy?”

Phương Lăng Nhận: “Dường như có chất đống một số khí cụ.”

Gã thanh niên áo nâu: “À, đó đều là một số linh khí bậc thấp, kiểu dáng hơi cũ rồi. Gần đây linh khí trong Vạn Bảo Các dần nhiều lên, mấy thứ đó bày ra trông không đẹp mắt, lại chiếm chỗ. Các chủ định xử lý hết một lượt, hai vị nếu có hứng thú, chúng ta có thể bán cho hai vị với giá thấp hơn giá thị trường một ngàn viên linh thạch, giá này đã lỗ lắm rồi, không mặc cả đâu ạ.”

Phương Lăng Nhận khá hứng thú, từ trong đó chọn ra sáu món, Chử Thanh Ngọc dứt khoát trả linh thạch.

Có thể mua đủ phần lớn nhu yếu phẩm ở một nơi, tâm trạng của Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận đều không tệ, chỉ tiếc là dị hỏa và minh khí quan trọng nhất vẫn chưa có được, phải tính toán thêm.

Phương Lăng Nhận: “Chuyện minh khí cũng không gấp gáp một sớm một chiều, cứ xem trong bức thư Các chủ đưa cho ngươi viết gì đã, biết đâu thật sự tìm được chủng tử dị hỏa.”

Chử Thanh Ngọc: “Không vội, hiện giờ còn một việc quan trọng hơn.”

Phương Lăng Nhận: “?”

Chử Thanh Ngọc: “Chính là vị tu sĩ áo trắng lúc nãy, ngươi nghĩ hắn có vì mấy câu nói kia của ta mà tiêu tan nghi ngờ đối với chúng ta không?”

Phương Lăng Nhận lộ vẻ suy tư rồi gật đầu: “Hắn vừa nãy không dây dưa với chúng ta nhiều, chắc là nể mặt Các chủ, vả lại lúc đó chỉ có một mình hắn.”

Chử Thanh Ngọc: “Hắn một thân một mình đến, lại ở sẵn trong căn phòng đó, chắc hẳn là tình cờ gặp chúng ta. Thấy chúng ta đúng lúc là một người một quỷ nên mới nảy ý định thăm dò.”

Vị nam tử áo trắng kia không phải đám tu sĩ như Viên Hải từng giao thủ với Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận, cho dù có cưỡng ép xé bỏ lớp ngụy trang của họ để nhìn thấy chân dung thì cũng không cách nào xác nhận có phải hay không.

Cộng thêm việc tu sĩ áo trắng lúc đó chỉ có một mình, nên biện pháp tốt nhất là thăm dò trước một phen, ra ngoài rồi mới gọi thêm người.

Chử Thanh Ngọc: “Nếu ta đoán không lầm, đợi khi chúng ta rời khỏi Vạn Bảo Các sẽ bị người ta bám theo, đợi đến nơi vắng vẻ thì sẽ…” Y làm một động tác chém xuống.

Phương Lăng Nhận: “Cho nên ngươi một hơi mua nhiều đồ như vậy là để phòng hờ chiêu này của bọn họ?”

Chử Thanh Ngọc: “Có thể tránh xa thị phi tự nhiên là tốt, nếu thật sự tránh không khỏi thì chỉ đành ra tay thôi.”

Bên ngoài Vạn Bảo Các, mấy người nấp trong bóng tối, vừa thấy nhân tu mặc áo đen và quỷ tu mặc áo xám xuất hiện liền lập tức bám theo.

Bên cạnh bọn họ bay mấy con Ánh Điệp, Ánh Điệp đã truyền những gì chúng nhìn thấy cho người ở phía bên kia của Quan Tượng Ngọc Thạch.

Một trong số những tu sĩ có Ánh Điệp bay quanh cầm lấy truyền tấn ngọc bài, bên trong truyền đến một giọng nói: “Hình như chính là bọn họ! Ta nhớ con quỷ xám tấn công chúng ta mặc chính là một bộ đồ xám.”

“Viên Hải, ngươi nhìn cho kỹ chưa?”

Viên Hải: “Ánh Điệp cách bọn họ xa quá, phía ta nhìn không rõ, có thể để Ánh Điệp bay gần hơn một chút không?”

“Gần hơn nữa e là sẽ bị bọn họ phát hiện mất. Viên Hải, ngươi rõ ràng đã giao thủ với bọn họ, vậy mà cũng không phân biệt được sao? Chẳng lẽ muốn chúng ta dán thẳng Ánh Điệp lên mặt bọn họ?”

Viên Hải: “Đại thiếu gia đã nói rồi, bọn họ nhất định dùng linh thuật để che giấu chân dung, con quỷ xám kia còn đội đấu lạp vây lụa xám, chắc chắn khác với dung mạo chúng ta thấy trước đây, giờ ta phải xác nhận vóc dáng của bọn họ.”

“Chúng ta đã theo đuôi bọn họ qua hai con phố rồi, e là theo nữa sẽ bị phát hiện mất.”

Lời vừa dứt, bọn họ liền thấy một người một quỷ kia rẽ vào con hẻm ở cuối phố.

Cơ hội tốt như vậy, bọn họ tự nhiên sẽ không bỏ qua, vội vàng bám theo.

Phong Vân thành rất náo nhiệt, ngay cả loại hẻm cuối phố này cũng có người qua lại, chỉ là so với đại lộ thì người đã ít hơn nhiều.

Mấy người nhìn nhau, nhanh chóng có quyết định.

“Vòng sang phía bên kia con hẻm, lập một cái kết giới chỉ có thể vào mà không thể ra, đợi sau khi bọn họ đi vào thì phong tỏa kết giới lại.”

“Nhưng ở đây vẫn có người phàm qua lại, e là trước khi một người một quỷ kia vào kết giới sẽ có người đi lạc vào trong.”

“Chúng ta bây giờ chỉ cần xác nhận xem kẻ kia có đúng là người đã khế ước với con thủy hệ yêu thú đó không. Nếu không phải thì thả hết, nếu đúng là hắn thì mới ra tay. Còn về những kẻ đi lạc vào, chỉ có thể trách mạng bọn họ không tốt thôi, dù sao đao kiếm cũng không có mắt.”

Mấy người nhanh chóng chia nhau hành động.

Kết giới bọn họ lập ra vô hình vô sắc, khiến con hẻm nhỏ trông chẳng khác gì ngày thường. Không lâu sau, đã có mấy bà nội trợ xách giỏ rau nói nói cười cười đi vào trong kết giới.

Bọn họ lại đợi thêm một hồi lâu mới thấy một người một quỷ kia đi tới, mắt thấy khoảng cách đến kết giới bọn họ lập ra càng lúc càng gần.

Một người một quỷ tay cầm mấy xiên hồ lô đường, vừa ăn vừa nhỏ to bàn luận chuyện gì đó. Khi chỉ còn cách kết giới một bước chân, tên nhân tu bỗng nhiên dừng lại.

Ngay khi mấy người nghi ngờ một người một quỷ kia nhìn ra điều gì, tên nhân tu chợt vén lớp lụa xám che mặt của quỷ tu lên, ghé mặt vào trong.

Lúc đi ra, trên miệng đã ngậm một quả đường hồ lô.

Mấy người: “…” Đồ đoạn tụ chết tiệt!

Quỷ tu cúi đầu nhìn xiên tre đã trọc lóc trong tay, giơ tay túm lấy vạt áo của tên nhân tu.

Một người một quỷ cứ thế ở ngay rìa kết giới mà lôi lôi kéo kéo!

Mỗi lần sắp tiến sát vào kết giới lại bị đối phương lôi ra, cho đến khi một bên ấn bên còn lại vào tường…

“Ta xuống đá bọn chúng vào trong kết giới đây!” Vị tu sĩ đang liên lạc với Viên Hải qua truyền tấn ngọc bài đã tức giận đến mức xắn tay áo lên!

“Bình tĩnh! Nhịn thêm chút nữa! Bọn chúng sắp vào rồi!”

“Phong Vân thành đông người, nếu để bọn chúng chạy thoát rồi lẩn vào đám đông thì chúng ta khó mà tìm được!”

Mấy người vội vàng ấn người đó lại, chỉ mong một người một quỷ đang điên cuồng thử thách ở rìa kết giới kia mau chóng bước vào trong!