← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 286: Huyễn Thức Hoa

19 min read 06.09.2026

Đám tử đệ Bạch thị do Bạch Giáp cầm đầu thấy tình thế thay đổi, bèn nhanh chóng đổi cách thức, đề nghị có thể hợp tác, hảo hảo thương lượng.

Về phương thức hợp tác, một là giao dịch, hai là mời các tinh linh cùng bọn hắn rời khỏi hồ Bất Quy, ra ngoài thạch lâm để nhìn đời thấy thế.

Bạch Giáp nói: “Tổ tiên các ngươi đời đời kiếp kiếp sinh sống ở nơi này mấy trăm năm, chẳng lẽ không muốn đi nơi khác xem thử sao? Nhân tộc từng cùng cư ngụ tại đây với các ngươi đều đã rời đi rồi, các ngươi lẽ nào không muốn biết nguyên nhân ư?”

Các tinh linh đưa mắt nhìn nhau, bàn tán xôn xao, dường như đã bị lay động.

Chử Thanh Ngọc: “Lời này của ngươi kéo hơi xa rồi đó, chúng ta nếu muốn rời khỏi nơi này cũng đâu nhất thiết phải đi cùng các ngươi, sao nói cứ như thể các ngươi đang bố thí cho chúng ta vậy? Chẳng lẽ không có các ngươi, chúng ta liền không biết đường sao?”

Bạch Giáp: “Ta không có ý này, chỉ là nghĩ rằng, nếu các vị cùng chúng ta rời đi, đợi sau khi chúng ta dùng Linh Mị Châu cứu người xong, các vị cũng có thể kịp thời thu hồi Linh Mị Châu mang đi, chúng ta còn sẽ dâng lên hậu lễ, đồng thời phái người bảo vệ các vị, để các vị có thể an toàn du ngoạn khắp nơi.”

Lời này lọt vào tai Chử Thanh Ngọc, liền tự động chuyển hóa thành: Bất kể là Linh Mị Châu hay là tinh linh, chúng ta, toàn bộ đều muốn!

“Nghe có vẻ cũng tốt nhỉ?” Các tinh linh bắt đầu nhỏ giọng thì thầm.

“Những người sống trên bờ đều đã rời khỏi đây, có phải vì thế giới bên ngoài thạch lâm tốt hơn không?”

“Hừ! Bọn hắn đều là một lũ phản đồ, bọn hắn phản bội chúng ta, phản bội ước định của hai tộc, ta mới không thèm trở thành kẻ phản bội như bọn hắn, ta muốn ở mãi tại đảo Linh Mị, thủ hộ Linh Mị Châu!”

“Đúng! Linh Mị Châu tuyệt đối không thể rơi vào tay kẻ khác, chúng ta thề chết thủ hộ Linh Mị Châu!”

“Nhưng mà, Linh Mị Châu rõ ràng là do hai tộc cùng thủ hộ, nhân tộc đều đã mặc kệ mà rời đi rồi, vì sao chúng ta còn phải thủ giữ chứ?”

“Ngốc! Cái đầu này của ngươi không nhớ sự đời sao?” Một tinh linh già nua dùng gậy chống gõ một cái lên đầu con tinh linh kia, “Chúng ta tuyệt đối không thể mất đi Linh Mị Châu!”

Những tinh linh khác không biết nghĩ đến điều gì, đồng loạt gật đầu.

“Hơn nữa, những nhân tộc sống trên bờ rời đi rồi, nhưng Linh Chủ vẫn còn mà! Linh Chủ cũng là nhân tộc!” Một đám tinh linh đồng loạt nhìn về phía Chử Thanh Ngọc, đôi mắt sáng rực.

Chử Thanh Ngọc: “…”

Những tinh linh biết Chử Thanh Ngọc không phải Linh Chủ: “…” Nhìn đất.

Phương Lăng Nhận đứng xem kịch hay.

Chử Thanh Ngọc có chút bất ngờ, dù sao lúc nãy hắn đã sử dụng Trích Hoàn Thuật (*) rồi, vậy mà đám tinh linh này vẫn chưa phát hiện hắn không phải Linh Chủ. (* thuật tháo nhẫn – không biết muốn nói gì nữa.)

Hỏi tinh linh Kim Quang mới biết được, Linh Chủ quanh năm bế quan, thỉnh thoảng mới xuất hiện, và chưa từng ra tay chiến đấu trước mặt mọi người. Chỉ cần hắn không tháo mặt nạ, hoặc lộ cánh tay ra, đám tinh linh này sẽ không phát hiện hắn không phải Linh Chủ.

Chử Thanh Ngọc: “Ngươi không thể nói thật với bọn họ sao?”

Tinh linh Kim Quang: “Linh Chủ có ở đây, mọi người mới có đấu chí chứ!”

Khoảng cách quá xa, Bạch Giáp và những người đứng đằng xa không nghe thấy tiếng trao đổi của các tinh linh, cũng không dám dùng linh thức để dò xét, lo lắng các tinh linh sẽ thừa cơ tiến vào thức hải của bọn hắn để tấn công một lần nữa.

Bạch Ất đợi đến mất kiên nhẫn, thúc giục: “Việc này còn cần cân nhắc sao? Chúng ta đã nhượng bộ rồi, các ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”

Trong mắt hắn, không kiếm được chính là lỗ!

Linh Mị Châu vốn dĩ có thể dùng con tin để đổi lấy, Bạch Giáp không cho bọn hắn tiếp tục đánh với đám tinh linh này, lại còn đề nghị giao dịch, bọn hắn còn phải đưa ngược linh thạch cho mấy thứ nhỏ bé này, đúng là lỗ nặng. Nếu không phải bây giờ bọn hắn phải thống nhất chiến tuyến, không thể nội bộ lục đục trước mặt bao người, Bạch Ất thật sự muốn tranh luận một trận ra trò với Bạch Giáp.

Bạch Giáp không biết suy nghĩ trong lòng Bạch Ất, nghe thấy Bạch Ất thúc giục, cũng cảm thấy đối phương thương lượng quá lâu: “Giới lung có thể hấp thụ linh lực, giải trừ càng sớm càng tốt, xin các vị sớm hồi đáp.”

Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận đều thử vài lần, nhận ra không có cách nào phá vỡ cái giới lung đó, mới truyền âm cho tinh linh Kim Quang: “Nếu các ngươi không muốn giao ra Linh Mị Châu, vậy thì chỉ còn cách bắt giữ người của bọn hắn, bắt được càng nhiều càng tốt, dùng con tin đổi con tin.”

Dù sao cũng là chuyện không liên quan đến mình, Chử Thanh Ngọc sẽ không mạo hiểm ra tay, chỉ là vì muốn sớm hoàn thành việc đã ước định nên mới đưa ra chút gợi ý.

Tinh linh Kim Quang cũng không còn cách nào khác, thực tế dù bọn họ muốn giao ra Linh Mị Châu cũng không lấy ra được, bởi vì Linh Chủ thực sự không có ở đây.

“Nhưng mà, bọn hắn ở quá xa, chúng ta không tấn công tới được.”

Chử Thanh Ngọc: “Ta có thể khiến bọn hắn chủ động lại gần đây.”

Tinh linh Kim Quang lộ vẻ khó hiểu: “Thật sao?”

Chử Thanh Ngọc giơ một ngón tay lên: “Cho ta thêm một trăm vạn linh thạch.”

So với giao dịch trước đó, con số này thực sự không thấm vào đâu, tinh linh Kim Quang không cần nghĩ ngợi liền đồng ý.

Chỉ nghe Chử Thanh Ngọc cao giọng nói với phía xa: “Các ngươi trước tiên phái người đưa linh thạch tới đây, để chúng ta xem thành ý của các ngươi, bằng không miễn bàn.”

Bạch Giáp cau mày: “Một tay giao linh thạch, một tay giao Linh Mị Châu, ngươi hãy mở thạch môn kia ra trước, lấy Linh Mị Châu ra.”

Chử Thanh Ngọc khẽ cười một tiếng, lùi lại vài bước, ngồi lên một phiến đá, tiếp tục loay hoay với cái giới lung kia, không thèm đoái hoài đến bọn người Bạch Giáp nữa.

Các tinh linh xoay quanh bên cạnh hắn, gọi tên những tinh linh đang bị nhốt trong giới lung.

Bạch Giáp nhận ra bọn họ muốn cưỡng ép phá mở giới lung, lại nói: “Các ngươi không thể nào mở được nó đâu, nếu không muốn bọn chúng chết ở bên trong, các ngươi chỉ có thể hợp tác với chúng ta!”

Các tinh linh lo lắng bay lượn, lúc nhìn Bạch Giáp ở phía xa, lúc lại nhìn về phía Chử Thanh Ngọc.

Chử Thanh Ngọc phát hiện dùng linh lực không phá được cái lung này, bèn rạch đầu ngón tay, bôi lên giới lung, tùy ý vẽ vài đường.

“Xèo!” Ngay khoảnh khắc máu rơi lên giới lung, chiếc lung liền bốc lên một luồng khói đỏ.

Đây là cái lung do các tu sĩ Bạch gia tạo ra, lung đang bị phá hoại, bọn hắn tự nhiên cảm nhận được.

Phát hiện tình hình không ổn, mấy đệ tử Bạch gia lập tức tiến lên vài bước, định bụng lần nữa đưa thổ linh lực của mình vào trong giới lung. Nhưng chính vài bước này đã bước vào phạm vi tấn công của các tinh linh, bọn hắn tức khắc cảm thấy đầu đau như búa bổ, làm sao còn có thể phóng thích linh lực chính xác được nữa?

Để bắt “con tin”, các tinh linh lần này đã hạ thủ cực nặng, chớp thời cơ là điên cuồng phá hoại trong não hải của mấy tên tu sĩ kia, khiến bọn hắn ngay cả đứng dậy cũng khó, nói chi đến việc lùi ra xa.

Những tu sĩ Bạch gia còn lại thấy vậy, vội vàng lao tới giúp đỡ, định kéo người về.

Bạch Giáp: “Khoan đã! Đừng có lại gần!”

Nhưng lời này rõ ràng đã muộn, những kẻ định tới giúp cũng bị tấn công thức hải, chỉ kịp nắm lấy người lùi lại vài bước đã ngã gục xuống.

Bạch Ất thấy cảnh này, làm sao còn dám lên giúp, chỉ gầm lên với đám tinh linh: “Các ngươi rốt cuộc có còn muốn cứu đồng bạn của mình hay không?”

Tinh linh Kim Quang: “Lời này phải là chúng ta hỏi các ngươi mới đúng, các ngươi muốn cứu bọn hắn thì hãy phá cái lung này đi!”

Bạch Ất: “Ngươi!”

Rõ ràng mấy canh giờ trước còn giống như một lũ ruồi nhặng bay loạn khắp nơi, kêu vo ve, giờ đây lại khó đối phó như vậy, khiến hắn khó lòng chấp nhận.

Ngay lúc này, mấy tên tu sĩ thiết lập giới lung cao giọng nói: “Không xong rồi, giới lung dường như sắp bị bọn chúng phá hủy thật rồi, ai mau tới truyền thêm một luồng linh lực đi!”

“Bọn chúng làm sao có thể hủy được giới lung!”

Bạch Giáp thầm mắng một tiếng, một mặt gia cố thức hải của mình, một mặt bay về phía đám tinh linh.

Nhưng rốt cuộc vẫn chậm một bước, chưa đợi hắn kịp rót thổ linh lực vào giới lung, đã thấy khói đỏ bốc lên từ giới lung ngày càng nhiều.

Trên giới lung bị nung chảy một lỗ thủng.

Bạch Giáp ngửi thấy một luồng huyết khí khác lạ, hơi ngẩn ra: “Lẽ nào đây là…”

Lời vừa thốt ra, liền thấy vị Linh Chủ đeo mặt nạ vàng kia ngẩng đầu lên, qua lỗ hổng trên mặt nạ có thể thấy một đôi mắt đen kịt đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Bạch Giáp: “…”

Tinh linh bị nhốt trong giới lung chớp lấy thời cơ, từ lỗ thủng do máu nung chảy lao ra ngoài!

Đám tinh linh phát ra một trận hoan hô!

Nhận thấy tinh linh không còn giá trị lợi dụng, Bạch Giáp vội vàng quay người, định rời xa nơi này.

Lại nghe thấy giọng nói của Linh Chủ thâm trầm truyền tới từ phía sau: “Đừng để hắn chạy thoát, nếu không bọn hắn sẽ tiếp tục làm hại mọi người.”

Thế là, ngay khoảnh khắc sau, Bạch Giáp liền cảm thấy trong thức hải của mình xuất hiện mấy con tinh linh. Khác với trước đó, hiện tại bọn chúng đối với việc phá hoại thức hải đã càng lúc càng thuần thục!

“Cút ra ngoài! Cút ra khỏi thức hải của ta!” Bạch Giáp bắt đầu lăn lộn trên đất, không ngừng vung tay loạn xạ, tung ra các thuật pháp vô tội vạ.

Trên mặt đất mọc lên vô số thổ thứ (gai đất), bắn về phía Chử Thanh Ngọc.

Những tu sĩ Bạch gia cũng bị tấn công thức hải tương tự, bắt đầu bất chấp tất cả mà phóng thích linh nhận, định bắn trúng đám tinh linh kia.

Trong nhất thời, linh quang lóe sáng, bùn đá biến hình, hóa ra đủ loại hình thù kỳ dị tấn công tinh linh.

Các tinh linh thực ra cũng không dễ chịu gì, bọn họ rất ít khi tiến vào thức hải của kẻ khác trong thời gian dài, huống chi là tấn công. Chưa đầy nửa nén nhang, bọn họ đã có chút kiệt sức, buộc phải rút lui khỏi thức hải của đám nhân tu.

May mà số lượng tinh linh rất đông, còn có những tinh linh khác tiếp ứng!

Nhưng dù vậy, trong tiếng thét thảm của các tu sĩ vẫn lẫn lộn tiếng kêu đau của các tinh linh. Không phải tinh linh nào cũng có thể bay nhanh như thế để tránh được sự tấn công của linh nhận.

Ngay lúc này, một con hoa báo màu kim bạch từ bên cạnh Chử Thanh Ngọc nhảy vọt lên, vồ lấy Bạch Giáp, đè chặt hắn xuống.

Phương Lăng Nhận cũng lúc này bay đến bên cạnh con tinh linh bạch quang kia, chỉ tay vào Bạch Giáp: “Đi tháo mặt nạ của hắn ra, Huyễn Thức Hoa của ngươi có thể phát huy tác dụng rồi.”

Tinh linh bạch quang vừa thoát ra khỏi giới lung: !!!

Trong khoảnh khắc này, hắn cảm thấy lưng không còn mỏi, chân không còn đau, linh lực bị giới lung hấp thụ dường như đều đã khôi phục một chút. Biểu hiện cụ thể là trên người hắn lại tỏa ra một chút bạch quang yếu ớt.

Hắn vội vàng từ trong chiếc túi nhỏ sau lưng lấy ra mấy đóa Huyễn Thức Hoa, hưng phấn bay tới, lật mặt nạ trên mặt Bạch Giáp ra, trực tiếp nhét hoa vào mũi Bạch Giáp!

Bạch Giáp đang tìm cách xua đuổi tinh linh trong thức hải, không đề phòng ngửi thấy một mùi hương u nhã, rất nhanh liền hôn mê thiếp đi.

Tinh linh bạch quang thấy cách này hiệu quả, lại từ trong túi nhỏ lấy ra một nắm lớn Huyễn Thức Hoa, chia cho các tinh linh khác.

Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận đứng xa nhìn lại, chỉ thấy từng đóa hoa bay lơ lửng giữa không trung, hoàn toàn không thấy bóng dáng các tinh linh đâu nữa.

Chẳng mấy chốc, mũi của các đệ tử Bạch thị đều bị tinh linh nhét đầy Huyễn Thức Hoa, lần lượt ngã xuống.