Chương 282: Hiên ngang xuất hiện
Việc vận chuyển một “Linh chủ” đang say ngủ đi chu toàn với đám nhân tu kia, so với việc dẫn theo một “Linh chủ” tỉnh táo đi gặp chúng, có sự khác biệt rất lớn.
Trường hợp trước cần đám tinh linh này đứng ra giao thiệp, “Linh chủ” chỉ đóng vai trò như một vị mỹ nhân ngủ trong rừng; còn trường hợp sau lại cần đích thân “Linh chủ” phải ra mặt đối đáp.
Đã mở miệng đàm luận, nếu không am hiểu những chuyện mà đại đa số đều biết thì rất dễ bị lộ tẩy.
Chử Thanh Ngọc ra hiệu cho đám tinh linh kể cho hắn nghe về phong thái hành sự ngày thường cũng như thói quen động tác của Linh chủ. Một lũ tinh linh chí cha chí chít, nói mãi chẳng rõ ràng.
Cuối cùng, vẫn là vị Kim Quang tinh linh kia quát cả lũ ngậm miệng, sau đó chìa tay ra, hội tụ một luồng linh quang, miệng lầm rầm niệm chú.
Chử Thanh Ngọc chỉ liếc nhìn luồng linh quang đó một cái, liền cảm thấy trước mắt hiện ra từng màn cảnh tượng, mỗi một màn đều có hình bóng của một người.
Kim Quang tinh linh nói: “Đây chính là Linh chủ đại nhân trong ký ức của ta.”
Chử Thanh Ngọc nhìn những cảnh tượng này, cảm thấy có chút kỳ quái, tầm mắt chuyển hướng nhìn sang chỗ khác, phát hiện cho dù bản thân không nhìn vào quả cầu ánh sáng kia, những màn cảnh có hình bóng người nọ vẫn cứ hiện ra trước mắt hắn.
Hắn nhắm hai mắt lại, cảnh tượng ấy vẫn không hề biến mất.
Thấy Chử Thanh Ngọc như vậy, Kim Quang tinh linh giải thích: “Thứ này xuất hiện trong thức hải của ngươi, cho nên dù nhắm mắt cũng có thể nhìn thấy.”
Chử Thanh Ngọc hỏi: “Ngươi có thể đột nhập vào thức hải của ta?”
Nhưng hắn lại hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, khác hẳn với cảm giác khi trước kia hắn và các tu sĩ khác dùng linh thức chi lực để dò xét, va chạm hay tấn công lẫn nhau!
Hắn không hề có một chút thống khổ nào mà đã nhìn thấy cảnh tượng do tinh linh này đưa vào thức hải!
Kim Quang tinh linh vẫn duy trì động tác nâng linh quang trong tay: “Thiên địa vạn vật, phàm là kẻ đã khai mở linh trí, có thể cảm nhận được thức hải, thì cảnh giới thức hải tiến vào đều thông nhau.”
Hắn nhắm mắt lại, biểu cảm trông vô cùng thành kính: “Thức hải chi lực hạo hãn bàng đại, không thể bị khống chế bởi một sức mạnh đơn lẻ, thế nên mới bị ngăn cách trong mỗi linh thể.”
“Chỉ có chúng ta mới có thể nhìn thấu bình chướng giữa thức hải của các linh thể, có thể đưa ý niệm của mình vào thức hải của các ngươi mà không gặp bất kỳ trở ngại nào!”
Chử Thanh Ngọc: “…” Hiện tại hắn hình như đã hiểu vì sao bọn họ có thể thi triển ra thuật pháp kiểu “Thức hải huyễn cảnh” này rồi.
Kim Quang tinh linh mở mắt: “Ngươi đã ghi nhớ nghi thái của Linh chủ chưa?”
Chử Thanh Ngọc đáp: “Chuyện nghi thái cứ gác lại một bên đã, ta có chút hiếu kỳ, chuyện này các ngươi đã từng nói với ai khác chưa?”
Kim Quang tinh linh ngẩn ra: “Chuyện này… làm sao mà đếm cho xuể?”
Chử Thanh Ngọc chân thành kính phục: “Đời trước có Đường Tăng tự rêu rao thịt mình trường sinh bất lão, đời sau có lũ các ngươi đem chuyện vào thức hải không vật cản đi quảng cáo khắp nơi.”
Đúng là sợ người ta không bắt các ngươi về làm nghiên cứu mà!
Kim Quang tinh linh: “…”
Có vài tinh linh không hiểu ý vị trong lời nói của Chử Thanh Ngọc, liền thúc giục: “Có thể vừa đi vừa nói không? Không còn thời gian nữa rồi!”
Chử Thanh Ngọc bảo: “Để đề phòng vạn nhất, ta muốn làm một bước chuẩn bị trước.”
Kim Quang tinh linh nhíu mày: “Cái gì?”
Chử Thanh Ngọc lấy ra mấy tấm linh phù: “Ta hiện tại sẽ chế vài tấm Cấm ngôn phù, phiền các vị dán lên một chút.”
Vừa rồi bị bọn họ khiêng đi suốt một quãng đường, Chử Thanh Ngọc đã thực sự kiến thức được thế nào gọi là “lắm lời”.
Đám tinh linh này nói nhiều đến mức độ nào ư?
Nếu phải mô tả thì đại khái là — kẻ chuyên thu thập tình báo mà nấp bên cạnh bọn họ thì có thể ngồi xổm cả ngày không chán. Một ngày viết ra được một cuốn sách, còn có thể chia làm hai tập thượng và hạ. =)))
Phù lục mà Chử Thanh Ngọc vẽ ngày thường đối với đám tinh linh này mà nói thì quá lớn, chỉ có thể xé thành miếng nhỏ.
Vẽ xong, hắn dán lên miệng các tinh linh, vòng ra sau đầu thắt một cái nút chết, nhìn qua cứ như là đang đeo khẩu trang.
Làm xong tất cả, Chử Thanh Ngọc mới khoác tấm kim bào lên người, nói: “Tiếp theo, tất cả nghe theo ta.”
—
Đảo Si Mị, thạch lâm phía Nam.
Giữa một vùng xám nâu và xanh bích đan xen, một cái kết giới màu huyết hồng cao tới ba trượng đặc biệt bắt mắt.
Bốn mặt của kết giới lần lượt dán mấy tấm phù lục màu vàng, trên đó viết hai chữ “Đoạn âm” bằng cổ tự phức tạp.
Đây thực chất là Cách âm phù, dùng để ngăn chặn âm thanh bên trong kết giới truyền ra ngoài.
Trong kết giới đang nhốt một đám tinh linh với đủ loại cánh, tỏa ra linh quang đủ màu sắc.
Tay chân bọn họ bị trói bằng dây thừng mảnh, lại bị buộc chung một chỗ với đồng bạn, chỉ có thể ngồi tựa lưng vào nhau.
Bên trong kết giới còn có các vách ngăn, tầng tầng lớp lớp hướng lên trên, mỗi tầng đều đặt rất nhiều tinh linh đang bị trói chặt.
Từ bên ngoài kết giới chỉ có thể thấy miệng bọn họ mấp máy liên hồi, rõ ràng là đang nói chuyện, nhưng âm thanh lại bị Cách âm phù chặn đứng, không thể truyền ra ngoài.
Không ít tinh linh đang ra sức giãy giụa nhưng không tài nào thoát khỏi những sợi dây đang trói buộc mình.
Loại dây thừng nhỏ xíu mà còn có thể phong tỏa linh lực như thế này vốn rất hiếm thấy ở thế giới bên ngoài, rõ ràng là hàng đặt làm riêng.
Phía ngoài kết giới huyết hồng, một vài kẻ mặc hắc y, đeo quỷ diện màu đỏ, kẻ ngồi người đứng, có kẻ không kiên nhẫn mà đi đi lại lại.
“Bạch huynh, sao lâu thế rồi mà vẫn chưa thấy tăm hơi đâu? Bọn chúng không phải là bỏ trốn rồi chứ?” Kẻ đang đi lại có chút lo lắng.
“Không cần lo lắng, chúng ta bắt được nhiều thế này kia mà. Cho dù mấy con vật nhỏ chưa bị bắt kia không màng đến đồng tộc mà tự mình bỏ trốn, chúng ta vẫn có thể lôi mấy con trong này ra, cho uống chút thuốc rồi thả đi. Vì để có được thuốc giải cứu mạng, bọn chúng nhất định sẽ quay lại.”
Tu sĩ được gọi là “Bạch huynh” đang ngồi ngay ngắn trên một tảng đá, dáng vẻ ung dung tự tại, dường như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.
Một nam tử vóc dáng thô hậu lấy từ trong tay áo ra một cuộn giấy, mở ra xem kỹ: “Bọn chúng bảo vệ bảo bối cũng thật kỹ lưỡng, mật ngữ, phù văn, linh thược (chìa khoá), linh huyết đặc thù, thiếu một thứ cũng không xong.”
Hai thứ đầu bọn chúng đã tìm cách có được rồi, nhưng linh thược và linh huyết đặc thù thì chỉ có “Linh chủ” trong miệng đám tinh linh này mới nắm giữ.
Bọn chúng đã tìm khắp các nơi phụ cận mà không thấy chỗ Linh chủ bế quan, ngược lại bắt được không ít tinh linh.
Có đám tinh linh này làm con tin, bọn chúng không cần tự mình đi tìm khắp nơi nữa, chỉ việc báo cho những tinh linh chưa bị bắt, để bọn chúng tự mình dẫn Linh chủ tới.
Vốn dĩ hẹn trong vòng một canh giờ, nhưng đám tinh linh kia cứ khăng khăng nói Linh chủ đang bế quan, một canh giờ chắc chắn không dẫn tới được, dù có giết sạch bọn chúng cũng không làm được. Bọn chúng đành nhượng bộ, cho gia hạn thêm hai canh giờ.
Dù sao, mục đích của bọn chúng là bảo bối giấu trên đảo Si Mị.
Nếu giết sạch những sinh vật nhỏ bay lượn ở đây mà chính bọn chúng lại không tìm thấy nơi Linh chủ ở, thì mọi công sức đều đổ sông đổ biển.
Bọn chúng không muốn chuyến này đi tay trắng.
“Nếu không phải mãi mà không tìm thấy miếng Linh Hội ngọc thạch kia, chúng ta đâu cần tốn nhiều thời gian đến thế, lại còn phải bỏ ra số tiền lớn mới có được tấm bản đồ này.”
Nam tử vóc dáng khoan hậu (vạm vỡ) nhìn chằm chằm vào hình vẽ mờ mịt trên giấy, hừ lạnh một tiếng: “Hồ Tái đúng là đồ vô dụng! Ngay cả một hòn đá cũng trông không xong.”
“Giờ nói những chuyện này thì có ích gì, lúc đầu tưởng đó chỉ là một hòn đá bỏ đi nên mới không coi trọng, ai mà ngờ bên trong lại giấu bản đồ.”
Bản đồ trong tay bọn chúng mờ mịt không rõ, là do những tu sĩ từng đến nơi này vẽ lại theo ký ức, nghĩ cũng biết không thể nào so bì được với bản đồ trong Linh Hội ngọc thạch.
Nếu không phải bọn chúng bắt vài con tinh linh về khảo vấn thì cũng chẳng biết bảo vật được giấu ở nơi này.
Có điều tìm được chỗ rồi mà không có linh thược thì cũng bằng thừa.
“Bạch Giáp, bọn chúng đi lâu như vậy chưa về, liệu có phải đi cầu viện binh, hoặc là nghĩ ra mưu kế gì để tính kế chúng ta không?” Tu sĩ khoan hậu không nhịn được mà nảy sinh nghi ngờ.
Bạch Giáp đang ngồi trên đá khẽ cười một tiếng, ra hiệu cho bọn chúng nhìn về phía kết giới huyết hồng cách đó không xa: “Chỉ dựa vào cái đầu óc của bọn chúng mà còn nghĩ ra được cách gì sao?”
Cả đám người đều không nhịn được mà cười rộ lên.
“Phải đó, bọn chúng ngu chết đi được, ta cũng không ngờ bọn chúng lại dễ bắt đến thế.”
“Ông trời thật không công bằng, lại để cho đám ngu xuẩn này biết được cách tiến vào thức hải của tất cả linh thể, mà không phải dựa vào thuật pháp, mà là bản năng thiên bẩm, thật là nực cười hết chỗ nói! Nếu ta mà có sức mạnh như vậy…”
Hắn không nói tiếp, nhưng tất cả những người có mặt đều hiểu ý của hắn.
Thức hải là một nơi cực kỳ quan trọng, nếu có thể tùy ý ra vào thức hải của kẻ khác thì có thể dễ dàng trọng thương các tu sĩ khác rồi.
Trước khi bắt đám tinh linh này, bọn chúng cũng có chút lo lắng đám tinh linh sẽ tấn công thức hải của mình, lúc đầu còn vô cùng cẩn trọng.
Sau khi bắt liên tiếp mấy con, bọn chúng mới phát hiện ra đám tinh linh này căn bản không biết tấn công thức hải.
Giống như cầm trong tay một thanh bảo đao mà không biết dùng, lại còn là một thanh bảo đao chỉ phục tùng đám tinh linh này, khiến đám người kia vừa nhìn vừa đố kỵ, lại vừa thấy nực cười.
“Oành!”
Chưa đợi bọn chúng cười cho thỏa thích, mặt đất dưới chân đột nhiên rung chuyển dữ dội!
Mấy kẻ đó đều giật mình, vội vàng ngự kiếm bay lên không trung!
Bạch Giáp lập tức quát: “Đừng bay nhanh quá, mang theo Giới lung! Bạch Ất, Bạch Bính!”
Dưới sự nhắc nhở của Bạch Giáp, hai tu sĩ vội vàng bay xuống, cùng lúc truyền linh lực vào cái kết giới huyết hồng đặt trên mặt đất.
Kết giới huyết hồng lập tức lơ lửng lên.
Ngay khi kết giới sắp bay vào tay bọn chúng, mấy đạo linh nhận bao phủ kim quang từ giữa những khe đá đang rung chuyển bắn vọt ra.
“Keng keng!” Lực đạo của những đạo kim sắc linh nhận kia phi đồng nhất ban (không tầm thường), khi đánh trúng vào kết giới huyết sắc, kết giới liền rung động không ngừng.
Bạch Ất và Bạch Bính vội vàng truyền thêm một luồng linh lực để duy trì kết giới không bị vỡ.
Những kẻ khác lập tức nhìn về hướng linh nhận bay tới, lần lượt tung ra linh khí của mình.
“Bành!” Linh khí đánh trúng vào những khối đá ở hướng đó, khiến chúng bay tứ tung, khói bụi bốc lên mịt mù.
Bọn chúng tản ra các phía, cảnh giác nhìn chằm chằm về hướng đó.
Chỉ thấy sau khi khói bụi tan đi, một nam tử mặc một bộ trường bào vàng rực rỡ, đeo mặt nạ bạc, đang ngồi trên một chiếc “ghế” được xếp đơn sơ bằng đá, khẽ hếch cằm, rõ ràng là đang quan sát bọn chúng.
“Là các ngươi muốn tìm ta?”
Bên cạnh nam tử lơ lửng mấy luồng linh quang, trong ánh sáng chính là đám tinh linh kia.
Bạch Giáp hồ nghi: “Ngươi chính là Linh chủ?”
Nam tử không trả lời mà hỏi ngược lại: “Ta nhìn thân pháp của các ngươi, chẳng lẽ là tử đệ Bạch thị?”
Sắc mặt Bạch Giáp biến đổi.
—