← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 253: Dẫn Chú

20 min read 06.09.2026

Chử Thanh Ngọc cũng tích lực vỗ ra một chưởng, hai đạo chưởng phong tương để, một lam một hồng linh quang xung khắc, khoảnh khắc va chạm liền chấn động văng ra, cả hai đều bị hất bay đi.

Dư ba quét ngang, cây cối trong rừng lay chuyển, phi cầm tẩu thú ẩn trong màn đêm rừng rậm tứ tán bôn đào.

Linh kiếm rạch ngang thiên không, chặn đứng dưới chân thanh niên, thanh niên bị chấn văng nhanh chóng đứng vững, hai tay gạt ra, liền có hỏa diễm thành hình trong đôi tay hắn.

Kim bạch hoa báo cũng bay tới bên cạnh Chử Thanh Ngọc, đỡ lấy Chử Thanh Ngọc đang lộn nhào trên không trung.

Chử Thanh Ngọc một tay chống lên thân thể kim bạch hoa báo để ổn định thân hình, sau đó mặc niệm khẩu quyết, khiến lớp linh thể màu lam bao phủ trên người tập trung vào trong tay hắn.

Khác với các triệu hoán thú độc lập khác, linh thể triệu hoán màu lam này dưới sự dẫn dắt của Chử Thanh Ngọc cần phải bao phủ trong chính cơ thể hắn, đạt đến sự cân bằng với linh khí đang lưu động bên trong, duy trì trạng thái bán thú.

Loại triệu hoán linh đặc biệt cần phụ thuộc vào triệu hoán sư thế này vốn không thường thấy.

Thanh niên đứng xa nhìn, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc: “Trước kia dường như chưa từng thấy các triệu hoán sư của Vân Hoàn tông sử dụng thuật pháp thế này… Phải rồi, Du Lạc nói ngươi không phải Sở Vũ, nghĩ tới chắc hẳn từng sư xuất từ người khác.”

Chử Thanh Ngọc: “Thật là một cặp sư đồ tốt, oan uổng người khác là mở miệng nói ngay, vả lại nghe cách nói của ngươi, dường như đối với chiêu thức thuật pháp của đệ tử Vân Hoàn tông rất là am hiểu a, ngày thường Du Lạc chắc không ít lần tiết lộ bí sự trong Vân Hoàn tông cho ngươi đâu nhỉ?”

Sắc mặt thanh niên cứng đờ, cổ tay xoay chuyển, hướng khối Ký Ảnh Ngọc Thạch giấu trên kiếm sang nơi khác.

Hắn muốn dùng khối Ký Ảnh Ngọc Thạch này ghi lại cảnh Chử Thanh Ngọc tự thừa nhận mình không phải Sở Vũ, sau đó sẽ gửi món đại lễ này tới Vân Hoàn tông.

Nhưng người này hiển nhiên không dễ dàng nói ra lời như vậy.

Thôi bỏ đi, nếu đã không thể mượn tay tu sĩ Vân Hoàn tông, vậy hắn chỉ có thể ở nơi này, tự tay kết liễu kẻ này.

Trong mắt thanh niên xẹt qua một tia tàn nhẫn.

Ngọn lửa đỏ hội tụ trên hai tay hắn càng lúc càng lớn, quấn quanh linh kiếm đang cầm trong tay.

Linh kiếm vốn chỉ dài bằng một cánh tay, dưới sự quấn quýt của hỏa diễm này nhanh chóng kéo dài ra, không chỉ dài thêm mấy trượng mà còn mọc ra ba nhánh.

Trên thân kiếm bao phủ hỏa diễm, dường như thiêu nóng cả không khí xung quanh hắn.

Trong lúc đó, thanh niên vẫn luôn nỗ lực dùng linh thức chi lực áp chế một người một quỷ trước mắt, nhưng thức hải của một người một quỷ này dường như mạnh mẽ dị thường, lại chẳng thấy nửa điểm trạng thái thống khổ.

Chử Thanh Ngọc cũng vào lúc này đem đại lượng linh thể màu lam tập trung ở trong tay, trước tiên hóa thành một chuôi trường kiếm.

Chử Thanh Ngọc tùy ý xoay chuyển trường kiếm linh thể màu lam kia, luôn cảm thấy không thuận tay lắm, lại đổi nó thành trường thương.

Giữa những lần xoay cổ tay, trường thương cũng đảo quanh trong tay Chử Thanh Ngọc, rồi lại nhanh chóng hóa thành một thanh trường đao màu lam.

Liên tục biến hóa mấy loại vũ khí, Chử Thanh Ngọc đều cảm thấy không quá dễ dùng, cuối cùng ánh mắt chuyển sang Phương Lăng Nhận.

Thấy Phương Lăng Nhận đang cầm cung tên do quỷ hỏa màu lam hóa thành.

Bắn tên khảo nghiệm nhãn lực, nhưng với thiên sắc hiện tại cộng thêm đôi mắt này của hắn, e là sẽ lãng phí linh thể bắn ra.

Suy đi tính lại, cuối cùng vẫn để linh thể định hình thành một thanh linh đao bản rộng.

Sau khi sự lựa chọn ngắn ngủi kết thúc, phía thanh niên cũng đã múa trường kiếm lửa cháy bập bùng chém tới.

Chử Thanh Ngọc phi thân đón đánh, gần như dồn toàn bộ linh thể màu lam tập trung lên thanh linh đao kia.

“Keng!”

Đao kiếm va chạm, hỏa quang áp sát soi hồng đôi chân mày thanh niên, linh phong cuộn trào thổi tung tóc và áo của cả hai về phía sau.

Linh nhận ma sát bắn ra những tia lửa dị sắc, trên linh nhận của đôi bên thế mà đều xuất hiện vết nứt.

“Keng keng keng!”

Chỉ trong vài hơi thở, hai người đã ở trên không trung qua lại mười mấy chiêu, linh quang lóe nổ xuất hiện ở khắp các nơi trong sâm lâm, biểu thị phạm vi và tốc độ di chuyển của bọn họ trong rừng.

Bị linh lực mạnh mẽ đến từ thanh niên xung kích, Chử Thanh Ngọc hơi cảm thấy lực bất tòng tâm, nhưng vẫn tận lực chống đỡ.

Thanh niên bỗng nhiên vào lúc này giơ tay lên, đầu ngón tay bay ra mấy đạo tơ mảnh, hỏa diễm thuận theo tơ mảnh kéo dài ra, ở đoạn cuối hóa thành mấy chuôi đoản kiếm, lại theo sự lôi kéo của tơ mảnh trong tay thanh niên mà bị kéo trở về, mũi kiếm chính diện hướng thẳng vào sau lưng Chử Thanh Ngọc!

Chử Thanh Ngọc xoay người giơ Kim Lân Tản lên định ngăn cản đòn này, lại thấy đầu ngón tay tỏa ra tơ mảnh của thanh niên bỗng nhiên co quắp mấy cái, tơ mảnh tức khắc đoạn liệt.

Mấy thanh hỏa diễm đoản kiếm kia cũng theo đó tiêu tán.

“Đồ đáng chết!” Thanh niên lộ vẻ mặt thống khổ, mắng thầm một tiếng.

Chử Thanh Ngọc nhạy bén nhận ra, lời này của thanh niên hẳn là không phải mắng mình, lại nghĩ kỹ lại chuyện xảy ra trong chớp mắt vừa rồi, cùng với những gì thấy ở Phụng Khu thành trước đó…

Chẳng lẽ chủ nhân gốc của bộ “da” này của lão đạo thật ra vẫn còn ý thức?

Giống như Thịnh gia nhị tiểu thư lúc ban đầu vậy?

Quả nhiên, cái gì mà nhận tiền làm việc, cái gì mà tiên gia đạo nhân, chẳng qua là đem người khác làm chuột bạch, tung ra mấy lời như “tiên nhân có thể thay con ngươi nghịch thiên cải mệnh” để dụ dỗ người khác, rồi thuận lý thành chương lấy người khác làm thí nghiệm, mưu tính cho bản thân sau này.

Điểm khác biệt là, tự mình mày mò thì cần tiêu tốn linh thạch của mình, đổi cách nói, đổi phương thức, chẳng những không cần mình hao phí linh thạch, còn có thể từ chỗ người khác thu hoạch linh thạch cùng với ngàn ân vạn tạ!

Thân thể của người khác rốt cuộc vẫn khó có thể thích ứng, thanh niên nhanh chóng chuyển đổi chiêu thức, bắt đầu né tránh sự công kích của Chử Thanh Ngọc.

Hiện tại, không chỉ những sợi tơ kia tiêu tán, ngay cả hỏa diễm trường kiếm trong tay thanh niên đều có chút lung lay, dường như tùy thời đều sẽ tán đi.

Chử Thanh Ngọc đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Kim bạch hoa báo sớm đã nhận mệnh chờ sẵn phía dưới, tích tụ linh quang đoàn trong miệng, lập tức phun ra một đạo kim quang, áp sát thanh niên!

“Oanh!”

Động tác của thanh niên rõ ràng chậm chạp đi một chút, nhưng vẫn tránh được đòn này.

Ánh mắt Phương Lăng Nhận di chuyển theo động tác của Chử Thanh Ngọc và thanh niên, dụi dụi mắt, khẽ cau mày.

Trước đây Chử Thanh Ngọc toàn ngồi trên xe lăn, di chuyển đều dựa vào triệu hoán thú, ngay cả đi bộ cũng ít, càng đừng nói tới kiểu cận thân chiến này.

Hiện giờ nhìn kỹ, thân pháp của Chử Thanh Ngọc linh hoạt, ra chiêu gọn gàng dứt khoát, trông vô cùng quen mắt.

Hắn dường như đã từng thấy ở đâu đó.

Tương tự, lại có chút khác biệt.

Khác ở đâu?

Phương Lăng Nhận ôm trán, tầm mắt lảng bảng theo hướng bọn họ di chuyển, cuối cùng rơi trên thanh trường đao trong tay Chử Thanh Ngọc.

Vũ khí, không giống?

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Phương Lăng Nhận, đôi mắt kia cũng nhìn về phía này, và nhanh chóng liếc nhìn xuống phía dưới một cái.

Phương Lăng Nhận dõi theo tầm mắt của Chử Thanh Ngọc, nhìn thấy Du Lạc đang được phòng ngự linh khí do thanh niên phóng ra bảo hộ, gật đầu hiểu ý.

Quỷ hỏa màu lam u tối đã thiêu đốt trên người Du Lạc hồi lâu, thần tình Du Lạc cũng càng lúc càng hốt hoảng, trong miệng đang lẩm bẩm cái gì đó, đôi nắm đấm lúc siết chặt, lúc lại nhanh chóng thả lỏng.

Theo sự tiếp cận của Phương Lăng Nhận, những ngọn quỷ hỏa đang cháy trên người Du Lạc càng thêm vượng, vốn dĩ chỉ lay động ở một phần cơ thể, lúc này trực tiếp lan ra toàn thân!

Thanh niên đang triền đấu cùng Chử Thanh Ngọc để ý thấy phía này, chân mày nhíu lại, chợt phát lực huy kiếm hất văng Chử Thanh Ngọc ra, xoay tay chém một kiếm về hướng Phương Lăng Nhận đang đứng!

Phương Lăng Nhận có sở giác, nhanh chóng ẩn nặc thân hình, đợi sau khi linh kiếm kia đánh hụt mới hiện thân ở một bên khác.

Tầm mắt thanh niên dao động giữa Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận một thoáng, bỗng nhiên ném về phía Chử Thanh Ngọc một kiện linh khí, sau đó tấn công về phía Phương Lăng Nhận!

Linh khí màu đen to dần lên trước mặt Chử Thanh Ngọc, bên trong thế mà thò ra rất nhiều bàn tay, liên tiếp chộp về phía Chử Thanh Ngọc.

Chử Thanh Ngọc vung kiếm chém về phía chúng, lại phát hiện một đao không thể trảm đoạn.

Có điều chúng cũng không bắt được Chử Thanh Ngọc, chỉ có thể đan xen giữa những lần nhảy vọt của Chử Thanh Ngọc, liên tục chộp hụt.

“Keng!”

Chử Thanh Ngọc nghe thấy sau kiện linh khí màu đen này truyền đến một trận tiếng va chạm, hiển nhiên là thanh niên kia và Phương Lăng Nhận đã đánh nhau rồi.

Chử Thanh Ngọc vội vàng nhảy ra khỏi những bàn tay đen dày đặc thò ra từ linh khí đen này, liền thấy một đạo hồng ảnh rạch ngang trời!

Mãi đến khi áp sát lâm mộc phía dưới, hồng ảnh mới hiểm hóc dừng lại, lau đi vết máu tràn ra nơi khóe miệng.

Chử Thanh Ngọc lờ mờ thấy trên mặt thanh niên có thêm một dấu chân.

Thanh niên: “Ta còn tưởng thân thủ của Sở Vũ kia không có chương pháp, có lẽ thật sự không bái thừa vị sư giả nào, hiện giờ xem ra, trên đời này thật sự có loại sư giả truyền thừa loại chiêu thức loạn thất bát tao này!”

Chử Thanh Ngọc: ?

Còn chưa đợi Chử Thanh Ngọc nghĩ thông suốt ý tứ của câu nói này, thanh niên kia bỗng nhiên quát lớn một tiếng.

Mặt đất cũng theo đó run rẩy theo.

Núi non bốn phía đều đang chấn động, sơn thạch lăn lộn, dường như có thứ gì đó sắp phá đất mà ra.

Khẩu tỵ của thanh niên đều chảy máu, hiển nhiên là không thích ứng với thân thể này, thân thể này dường như vẫn còn chút ý thức của chính mình đang kháng cự hắn.

“A!” Trong sự chấn động như thế, Du Lạc bỗng nhiên hét thảm một tiếng, tựa như hồi thần từ trong huyễn cảnh, giật mình tỉnh lại, đôi mắt cũng khôi phục thần sắc.

Thanh niên bị tiếng hét này thu hút, nhìn về phía Du Lạc.

Chỉ thấy Du Lạc trợn tròn mắt, trong mắt như có tơ máu.

“Cút! Đều cút hết cho ta!” Du Lạc chợt gào thét lên, đôi tay nhanh chóng cử động, trong miệng cũng lẩm bẩm: “Đều đừng qua đây, ta muốn nguyền rủa các ngươi! Nguyền rủa! Đúng rồi!”

Du Lạc không biết nghĩ đến điều gì, lộ ra một nụ cười quỷ dị.

Không ai biết hắn đã thấy gì trong ảo giác, chỉ thấy hắn cắn rách ngón tay mình, quệt qua cánh tay trái: “Dẫn oán lai chú, phi thân tử bất hưu!” (Dẫn oán thành chú, thân không chết không thôi!)

Dứt lời, xung quanh vẫn chỉ có tiếng sơn thạch chấn động.

Du Lạc giống như tự mình khua khoắng ở đó, không dẫn tới bất kỳ biến cố nào.

Thế nhưng ở sâu trong sơn động mà mọi người hiện tại không nhìn thấy, một cái thi thể diện mục già nua bỗng nhiên nổ tung!

Máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ vách đá xung quanh, cũng bắn lên hũ đá bên cạnh.

Dẫn Chú Phù Chử Thanh Ngọc đặt trên thi thể kia đã sinh hiệu rồi!

Bên ngoài động, thanh niên đang chậm rãi giơ tay lên, thế là một vật khổng lồ màu đen phá đá chui ra từ trong núi!

Nhưng còn chưa đợi vật đó hoàn toàn hiện hình, thanh niên đã nôn ra một ngụm máu.

Hắn vốn tưởng là thân thể này đang đề kháng hắn, nhưng khi hắn khom lưng xuống lại phát hiện trên cánh tay trái của mình từ từ hiện lên một đạo chú ấn!

Vị trí này đúng lúc là nơi Du Lạc vừa dùng máu quệt lên cánh tay!

Thanh niên trợn to hai mắt, không dám tin rằng người mà đệ tử mình mở miệng nguyền rủa lại chính là mình!