Chương 24: Ốc Nhưỡng
Một luồng khí vị quái dị tức khắc lan tỏa khai lai, không giống như tử thi thông thường vốn có mùi hôi thối hỗn tạp với huyết tinh, mà chỉ có một luồng trướng khí khét lẹt, lẫn lộn với hơi thở của bùn đất và cỏ xanh.
Vừa nãy khi còn có vải bọc, mùi vị còn chưa rõ ràng như thế, hiện tại thi khối vừa rời ra, khí vị kia liền trở nên nồng đậm hơn nhiều.
“A Mãnh!” Dư nương nước mắt ròng ròng, run rẩy tiến lên phía trước, thanh âm run rẩy: “Trời đánh thánh đâm, là kẻ nào mà tâm địa độc ác đến thế!”
Lý Nhị Ngưu cũng tức giận đến toàn thân phát run, vừa nguyền rủa vừa oán hận.
Hắn tưởng không thông, gia đình mình chẳng qua chỉ là nông hộ phổ thông, chưa từng kết oán với ai, vì sao lại chiêu lai họa sát thân như thế này.
Chử Thanh Ngọc tầm mắt quét qua, hơi nhíu mày: “Lý huynh, lấy một miếng vải dày quấn vào tay, đem những thứ này ghép lại, xem xem có thiếu mất chỗ nào không.”
“Cốt đầu.” Phương Lăng Nhận đứng ở một bên, thấp giọng nói.
Dư nương và Lý Nhị Ngưu đều không nhìn thấy Phương Lăng Nhận, chỉ có Lý Mãnh vốn cùng là quỷ hồn mới ngẩng đầu nhìn về phía Phương Lăng Nhận, mặt lộ vẻ bất giải.
Cái đầu của hắn chỉ là đặt ở trên cổ, biên độ động tác không thể quá lớn, không thể vội, càng không thể cúi đầu, bằng không đầu sẽ rụng xuống.
Chử Thanh Ngọc: “Lúc ghép, để mặt lưng hướng lên trên.”
Lý Nhị Ngưu tiến lên, run tay đem những thi khối rõ ràng không phải trạng thái tử vong bình thường này ghép lại, nhưng phát hiện một bộ thân thể hoàn chỉnh, từ ngoại quan không nhìn ra có chỗ nào khiếm khuyết.
Chử Thanh Ngọc nâng quải trượng lên, dọc theo vị trí tích cốt của thi thể kia, điểm mấy cái, cuối cùng dừng lại ở một đoạn gần xương vĩ chuỳ (nằm ở vùng gáy, nơi xương đốt sống cổ số 7 nhô cao), nói: “Quả thực thiếu một đốt xương, từ đây đến đây đều là mềm, đây là vị trí của Tiên cốt, tu hành không thể thiếu nó. Nhược bằng (nếu như) Tiên cốt này có thể tụ linh, ngày sau liền có cơ hội dẫn khí nhập thể, ngự kiếm phi thiên.”
Dư nương và Lý Nhị Ngưu lau nước mắt, nhất thời không lý giải nổi những biến cố dồn dập kéo đến này, Lý Nhị Ngưu lên tiếng trước: “Chuyện này, chuyện này là ý gì, đại ca ta không phải tu sĩ.”
Chử Thanh Ngọc: “Không phải tu sĩ, nhưng hoặc giả là có tư chất, bằng không chính là có điểm đặc thù. Tổng chi (tóm lại), tình huống trước mắt chính là, có người đã lấy đi Tiên cốt của ca ca ngươi, đồng thời phân thây hắn. Để tránh hắn sau khi chết tìm thù, còn chặt đứt đầu của hắn, di đầu hoán thân, khiến hắn trở thành một con vô đầu quỷ, không biết mình đang ở nơi nào, chỉ có thể không có mục đích mà du đãng khắp nơi, thậm chí không tìm thấy đường về nhà.”
Nhục thân thân thủ dị xứ (đầu mình tách rời) đã đành, ngay cả quỷ hồn cũng là đầu thân phân ly. Nơi mà vô đầu quỷ dễ dàng nảy sinh oán khí nhất, chính là quỷ đầu.
Kẻ giết Lý Mãnh hiển nhiên biết rõ chuyện này, thế là đem quỷ đầu phong tồn bên trong cái đầu thật của Lý Mãnh, dùng thân thể và sinh hồn của một tên lưu lãng hán (kẻ lang thang) khác làm “Hoạt giới” để thúc phược (trói buộc) nó, khiến quỷ thủ không cách nào trở về bên cạnh hồn thể của chính mình, hồn thể cũng không cách nào cảm ứng được sự hiện diện của nó.
Nói là cho tên lưu lãng hán kia phòng ốc điền xá, mỹ kiều nương, không tính báo thù mà đổi cho lưu lãng hán một thân phận tốt hơn, kỳ thực chẳng qua là để mượn thân xác lưu lãng hán, đem cái đầu này lưu lại nơi đây, lưu lại bên cạnh người nhà, lấy đó để bình tức oán khí của quỷ đầu.
Cho nên mỗi khi tên lưu lãng hán kia định ẩu đả thê nhi của Lý Mãnh, hay là muốn hưu thê bán nhi, mới không cách nào ức chế oán khí của quỷ đầu, quỷ đầu tạm thời xung phá phong ấn, điên cuồng công kích lưu lãng hán.
Thật là một chiêu thức âm hiểm tổn đức!
“Đạo quân, đây là một số thứ ta tìm thấy tại nơi mai táng thi thể, trước đây ta chưa từng thấy qua, suy đoán có lẽ sẽ liên quan đến kẻ giết ta, khẩn cầu Đạo quân xem xét.” Lý Mãnh móc ra một thứ, đặt trước mặt Chử Thanh Ngọc.
Đó là một đống bùn đất màu đen, trong đó có trộn lẫn một số tinh thể màu đen. Lý Mãnh không biết những thứ này là gì, đem cả đất lẫn tinh thể, thậm chí cả thực vật xung quanh đều bao gói mang tới, muốn để Chử Thanh Ngọc xem xem những thứ này là vật gì.
Lý Mãnh là quỷ, tự nhiên nhìn thấy được con quỷ nhãn đang mở ra ở giữa chân mày của Chử Thanh Ngọc. Dư nương và Lý Nhị Ngưu tuy trong lòng cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không dám đa ngôn.
Chử Thanh Ngọc chỉ nhìn một cái liền chấn kinh rồi, đưa tay bốc một nắm, tế mỉ ve vuốt kỹ lưỡng, lại đặt trước quỷ nhãn tử tế đánh giá, cuối cùng sau khi nhận ra đây là vật gì, suýt chút nữa không kìm nén được cuồng hỷ trong lòng.
Đây chính là, Ốc Nhưỡng Kết Tinh!
Chỉ cần đem Ốc Nhưỡng Kết Tinh vùi vào trong bùn đất, không quá bảy ngày, bùn đất kia liền sẽ biến thành màu đen, biến mềm, cuối cùng hình thành một phiến ốc thổ (đất màu mỡ). Ốc Nhưỡng Kết Tinh càng nhiều, phạm vi ốc thổ càng lớn, linh thực trưởng thành trong ốc thổ sẽ càng ưu lương.
Những đám bùn đất màu đen chất bên cạnh tinh thể màu đen kia, chính là chịu ảnh hưởng của những Ốc Nhưỡng Kết Tinh này mà hóa thành Ốc Nhưỡng.
Chử Thanh Ngọc lòng tràn đầy kinh hỉ chưa tan, dư quang liếc thấy thi thể vừa mới ghép xong trên mặt đất, hốt nhiên (bất thình lình) linh quang nhất hiện.
Ốc Nhưỡng Kết Tinh, thi thể màu đen, hai thứ này liên hệ lại với nhau, ngược lại trùng khớp với một đoạn cốt truyện nào đó!
—