Chương 129: Hậu thủ
Lời hung hiểm đã buông ra với vị Hạ quản sự kia rồi, nhưng trong lòng Chử Thanh Ngọc lại chẳng mấy tự tin.
Mấy ngày trước, Chử Thanh Ngọc đã sử dụng công pháp mà bản thân kiếp trước để lại cho chính mình, chính là cuốn Phạm Thiên Tịnh Tủy Quyết, đồng thời nhờ Phương Lăng Nhận ở bên cạnh hộ pháp.
Nói là hộ pháp, thực chất một quỷ hồn cũng chẳng giúp được gì nhiều. Cho dù thực lực của hắn có thâm bất khả trắc đến đâu, hắn cũng không thể sử dụng linh lực, càng không thể giúp y khai thông kinh mạch trong cơ thể.
Vì vậy, điều duy nhất Phương Lăng Nhận có thể làm là quan sát xem khi y dùng pháp quyết đó dẫn khí nhập thể, luyện hóa linh khí, thúc động linh lực vận chuyển trong người thì sẽ xảy ra biến hóa thế nào.
Phạm Thiên Tịnh Tủy Quyết quả thực đúng như tên gọi, ngoài việc làm được những điều mà các pháp quyết dẫn khí cơ bản có thể làm, nó còn tăng thêm khả năng giúp tu sĩ tịnh tủy (làm sạch tủy xương).
Điều khiến Chử Thanh Ngọc kinh ngạc và vui mừng nhất chính là nó không hề xung đột với pháp quyết y sử dụng trước đó.
Những kinh mạch mà Chử Thanh Ngọc dùng pháp quyết cũ khai thông khiến linh khí trong cơ thể lúc bình thường đều lưu chuyển tuần hoàn theo hướng đó. Mà sau khi sử dụng Phạm Thiên Tịnh Tủy Quyết, Chử Thanh Ngọc thử dẫn dắt linh khí vận hành theo hướng cũ thì vẫn thấy hiệu quả như thường.
Có thể thấy hai loại pháp quyết này tương hợp với nhau — ít nhất là ở giai đoạn hiện tại.
Trên cơ sở đó, trong vòng mấy ngày Chử Thanh Ngọc luân phiên sử dụng hai loại công pháp này, Thủy linh khí và Kim linh khí tụ tập xung quanh cơ thể y rõ ràng đã tăng lên rất nhiều.
Giai đoạn này Chử Thanh Ngọc còn có thể dùng một viên Luyện Khí Đan, nếu muốn dùng cơ thể mình để đánh cược một phen, tối đa có thể dùng thêm hai viên nữa.
Như vậy, cộng thêm số Luyện Khí Đan đã uống trước đó, lượng đan dược y nạp vào ở giai đoạn Luyện Khí sẽ vượt quá khả năng chịu đựng của đại đa số tu sĩ hiện nay.
Kinh mạch tổn thương chỉ là chuyện nhỏ, việc bạo thể — một rủi ro vốn luôn tồn tại khi tu luyện — cũng có thể tạm gác lại. Điều quan trọng nhất là khi đến Luyện Khí hậu kỳ chuẩn bị bước vào Trúc Cơ, những tu sĩ dựa vào việc chồng chất quá mức Luyện Khí Đan rất có khả năng sẽ gặp phải bình cảnh ngay thời khắc mấu chốt để đột phá.
Số lượng tu sĩ bị kẹt lại ở kỳ bình cảnh lâu dài không hề ít, có kẻ thậm chí tiêu hao hết thọ nguyên cũng không thể tiến thêm được bước nào.
Chử Thanh Ngọc muốn nhanh chóng nâng cao tu vi, Luyện Khí Đan là thứ không thể thiếu. Nhưng nếu có thể tìm ra con đường khác, chỉ dựa vào việc thu hút và luyện hóa lượng lớn linh khí mà vẫn đảm bảo được sự cân bằng giữa các linh lực, Chử Thanh Ngọc đương nhiên sẵn lòng làm theo.
Hai loại công pháp này chính là cơ duyên của y.
Chử Thanh Ngọc tu luyện liên tục mấy ngày liền. Sau khi tỉnh lại, y mới nghe Phương Lăng Nhận kể rằng trong thời gian đó, linh quang bao quanh y giống như hai cuộn chỉ bông quấn quýt lấy nhau, trộn lẫn hỗn loạn không rõ ràng, nhưng lại có thể đi vào cơ thể y một cách vô cùng trật tự.
Dù lần tu luyện này không giúp Chử Thanh Ngọc thăng tiến vượt bậc, nhưng cũng đảm bảo cho y đứng vững ở giai đoạn trung thượng tầng của Luyện Khí tầng thứ năm.
Sau đó, Chử Thanh Ngọc lập tức thử triệu hoán linh sủng mới, và nhận được một bất ngờ không nhỏ.
Chỉ là, “bất ngờ” này có chút không ổn định, Chử Thanh Ngọc vốn không định sử dụng trong lần tỷ thí này.
Chử Thanh Ngọc: “Phương huynh, có lẽ ta phải dùng chiêu đó sớm hơn dự định rồi.”
Phương Lăng Nhận khựng lại, ngay sau đó như nhớ ra điều gì, đôi mắt sáng lên: “Ngươi định triệu hoán thứ đó sao?”
Chử Thanh Ngọc: “Phải, chính là ở trận thứ năm.”
Y từ trong ống tay áo lấy ra một khối Ký Ảnh Thạch đưa cho Phương Lăng Nhận: “Bản thân ta không nhìn thấy được, đành phiền Phương huynh dùng thứ này ghi lại giúp ta, sau đó ta sẽ xem lại xem có thể điều chỉnh được hay không.”
Phương Lăng Nhận đang định nhận lấy thì đột nhiên nghĩ đến điều gì, tay lơ lửng phía trên Ký Ảnh Thạch: “Để ta giúp ngươi cũng được, nhưng ngươi cũng phải giúp ta một việc.”
Chử Thanh Ngọc nhướng mày: “Ồ? Ngươi cuối cùng cũng tìm được việc để làm rồi sao?”
Phương Lăng Nhận: “… Ngươi nói cái kiểu gì vậy? Ngươi tưởng bình thường ta đều rảnh rỗi lắm chắc?”
Chử Thanh Ngọc: “Ta chỉ cảm thấy Phương huynh ngày thường tiêu sái tự tại, vô dục vô cầu, chẳng thứ gì lọt được vào mắt ngươi cả.”
Các loại giao dịch Chử Thanh Ngọc đã làm rất nhiều, nhưng chưa từng thấy ai như Phương Lăng Nhận.
Điều này khiến Chử Thanh Ngọc có đôi lúc cảm thấy Phương Lăng Nhận có thể rũ bỏ chấp niệm và sự lưu luyến với nhân gian bất cứ lúc nào, oán khí tan biến rồi đi đến nơi hắn nên đến, hoàn toàn không cần người khác dẫn độ.
Phương Lăng Nhận: “Vị quản sự vừa rồi, bên trong miếng ngọc bội treo ở thắt lưng hắn có giấu một mảnh vụn hồn phách của ta.”
Chử Thanh Ngọc: “…”
Phương Lăng Nhận quay đầu nhìn về hướng bọn họ vừa đi tới: “Ta cảm nhận được rất rõ ràng. Ban đầu ta định âm thầm hấp thụ mảnh vụn hồn phách đó vào cơ thể mình, nhưng vừa rồi ta thử hồi lâu mới phát hiện không thể làm được.”
Phương Lăng Nhận nhíu chặt lông mày: “Đó chắc chắn không phải một miếng ngọc bội tầm thường, mảnh vụn hồn phách của ta cũng không đơn giản là bám phía trên, mà là bị phong ấn bên trong miếng ngọc đó.”
“Đợi đã!” Chử Thanh Ngọc không biết phải dùng từ gì để mô tả tình huống này nữa, y bắt đầu nghi ngờ Phương Lăng Nhận chỉ đơn thuần muốn có miếng ngọc bội đó nên mới bịa ra lý do này để lừa y.
“Rốt cuộc ngươi đã đánh mất bao nhiêu mảnh vụn hồn phách vậy?” Chử Thanh Ngọc thực sự thấy rất hoang đường, “Mảnh vụn hồn phách của người bình thường dù có nhiều đến mấy, bị gió thổi tan tác đến đâu, cũng không thể chỗ nào cũng có chứ?”
Câu này Chử Thanh Ngọc không nhớ mình đã hỏi bao nhiêu lần rồi, lúc đầu chỉ thấy buồn cười, giờ lại thấy thật kỳ quặc.
Phương Lăng Nhận: “Ngươi đem thịt băm vụn bỏ vào một cái hũ đậy kín rồi lắc mạnh, đến khi mở hũ ra sẽ thấy nó hiện diện ở khắp mọi nơi.”
“Không!” Chử Thanh Ngọc chỉ vừa tưởng tượng một chút đã bác bỏ ngay: “Chúng cùng lắm chỉ là dính đều lên thành trong của hũ mà thôi, sau khi ngừng lắc chúng sẽ rơi lại xuống đáy hũ, ít nhất là khoảng không ở giữa hũ sẽ không có.”
Phương Lăng Nhận im lặng hồi lâu mới nói: “Là ta dùng sai cách ví von, phải là đem vô số hạt bụi biết bay lắc đều trong hũ mới đúng.”
Chử Thanh Ngọc chăm chú nhìn vào mắt hắn: “Ngươi cảm thấy thế giới này là một cái hũ?”
Phương Lăng Nhận: “Ngươi còn muốn ta đổi cách nói khác sao?”
“Thế thì không cần, ta hiểu ý ngươi rồi.” Chử Thanh Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngươi muốn miếng ngọc bội đó cũng không phải việc gì khó. Ta chỉ có chút tò mò, trong ngọc bội đó có phong ấn gì mà khiến ngươi ở khoảng cách gần như vậy cũng không thể thu hút tàn hồn của mình về bên cạnh.”
Phương Lăng Nhận cầm lấy Ký Ảnh Thạch mà Chử Thanh Ngọc đưa tới: “Điều này, ta cũng rất muốn biết.”
Chử Thanh Ngọc vừa nãy bận nói chuyện với Hạ quản sự nên chẳng để ý trên thắt lưng hắn treo ngọc bội kiểu gì, giờ nghe Phương Lăng Nhận nói vậy, thực sự muốn quay lại nhìn thêm một cái.
“Tại sao ngươi lại chọn trận thứ năm?” Phương Lăng Nhận nhìn Ký Ảnh Thạch trong tay, “Chẳng phải các ngươi còn một trận hỗn chiến cuối cùng sao? Ta cứ ngỡ ngươi sẽ để dành chiêu đó đến trận cuối.”
“Thế thì còn gì là thú vị nữa!” Chử Thanh Ngọc lấy từ trong túi Càn Khôn ra một tờ đồ chỉ triệu linh.
Lớp vật liệu vẽ trận đồ Hoàng cấp trên đồ chỉ tỏa ra ánh kim nhạt dưới ánh mặt trời.
“Ta thấy vị Hạ quản sự kia nói cũng có lý, nếu trận thứ năm mà thua thì phải tham gia một trận hỗn chiến nữa, chỉ khi thắng trong trận hỗn chiến đó mới được vào vòng sau. Đến lúc ấy, chẳng biết linh lực của ta có kịp hồi phục hay không.”
Cho nên trận thứ năm này, y bắt buộc phải thắng!
—
Cuộc tỷ thí bắt đầu từ sớm, kéo dài mãi đến tận chiều tối. Hiện giờ đã là lúc hoàng hôn, khi Chử Thanh Ngọc quay lại Đông Tễ Phong, những tu sĩ đã thua ở trận tỷ thí thứ tư vẫn đang tiến hành trận hỗn chiến dành cho người thua cuộc.
Địa điểm hỗn chiến lớn hơn nhiều so với các sân tỷ thí khác, nếu không các tu sĩ sẽ không có không gian để thi triển.
Những người này đánh từ sáng đến giờ, có vài tu sĩ đã đánh qua hơn một trận hỗn chiến, hiện tại sắp kiệt sức đến nơi, các thuật pháp tung ra rõ ràng không còn mạnh như mấy trận đầu, chiến huống cũng không còn kịch liệt như trước nữa.
Không ít tu sĩ đứng ở rìa sân tỷ thí, đứng nhìn kẻ khác chiến đấu trước, bản thân thì tranh thủ từng chút thời gian để nghỉ ngơi.
Đương nhiên, trong trận hỗn chiến, tất cả mọi người đều là đối thủ, kẻ khác chắc chắn sẽ không cho đối thủ cơ hội nghỉ ngơi, nên những kẻ đứng ở rìa sân rất dễ bị loại ra ngoài.
Chử Thanh Ngọc lưu ý thấy, những tu sĩ đứng xem trận hỗn chiến này đa phần là những người đã thua ở các trận hỗn chiến trước đó. Kẻ đã thua trong trận hỗn chiến dành cho người thua cuộc thì sẽ mất tư cách, hoàn toàn không còn duyên với phần thưởng của cuộc tỷ thí lần này nữa.
Chỉ có những tu sĩ có thể tiến vào trận tiếp theo mới đang tranh thủ thời gian tu luyện, cố gắng luyện hóa nhiều linh khí đất trời nhất có thể để tạm trữ vào đan điền, cũng có một số tu sĩ đã bắt đầu uống linh đan.
Chử Thanh Ngọc ở trận trước tiêu hao không nhiều, lúc này đã tự hồi phục xong.
Y không dám mạo hiểm nhập định, bởi lẽ mấy lần nhập định trước đó, hễ y nhắm mắt lại là trôi qua mấy ngày mấy đêm. Nếu lần này cũng vậy thì sẽ lỡ mất cuộc tỷ thí.
Trận hỗn chiến này kết thúc rất nhanh, mọi người trước đó đều đã tiêu hao quá nhiều thể lực và linh lực, đa số đều đang chiến đấu bằng hơi tàn.
Vị thẩm phán chọn ra ba người cuối cùng còn có thể đứng vững, lớn tiếng ra hiệu bọn họ có thể tham gia rút thăm cho trận tỷ thí thứ năm.
Lời vừa dứt, ba người đứng trên sân hỗn chiến như không còn chống đỡ nổi nữa, lần lượt ngã xuống, xem chừng trong một sớm một chiều chẳng thể đứng lên được ngay.
Đệ tử thẩm phán nhìn thêm vài lần rồi lại nói: “Hiện tại cách lúc rút thăm trận thứ năm còn nửa canh giờ, mời các vị nhanh chóng chuẩn bị.”
Câu nói này đối với ba vị tu sĩ vừa thắng trong trận hỗn chiến mà nói, chẳng khác nào ma âm bên tai.
Nửa canh giờ, làm sao mà hồi phục nhanh thế được?
“Thảm quá, thế này thì làm gì có thời gian nghỉ ngơi.”
“Nếu là ta, chắc chắn ta sẽ bỏ cuộc.”
Ánh mắt Chử Thanh Ngọc dừng lại trên ba đệ tử đang nằm ngửa dưới đất, đột nhiên nhận ra một trong số đó trông hơi quen mắt.
Người nọ hình như là tu sĩ từng gặp ở Phụng Khu thành, kẻ đã lọt vào trận chung kết cuộc thi triệu linh do Vân Hoàn Tông tổ chức — Xà Khi Huy.
Xà Khi Huy cũng giống như y, đều là pháo hôi trong cốt truyện này.
Chử Thanh Ngọc xoa xoa cằm.
Y nhớ mang máng vị pháo hôi này cũng có chút thực lực, nếu Xà Khi Huy có thể tiến vào trận hỗn chiến dành cho người thắng tối nay, biết đâu có thể hợp tác với y.
Tất nhiên, tiền đề là Xà Khi Huy phải trụ được đến lúc đó.
Hiện giờ xem ra, tên này dường như đã mệt đến mức không đứng dậy nổi, cần phải có tu sĩ khác kéo bọn họ ra ngoài.
—