← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 962: Tới Huyết Tinh

21 min read 30.08.2026

 

Tin tức vốn chỉ lưu truyền trong phạm vi nhỏ, vì sự tuyên truyền rầm rộ giương cờ đánh trống của Long tộc mà lan truyền khắp toàn bộ giới tu hành, khiến cho danh tiếng của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại bước lên một nấc thang mới.

Trước đó hai người nổi danh nhờ luyện dược thuật và trận pháp thuật, bàn về chiến đấu lực, tuy rằng đồng dạng kinh người, nhưng vẫn chưa chạm tới tầng cao nhất, chỉ ở vào vị trí tầng trung trong đám đông tu sĩ Tạo Hóa cảnh.

Vị trí này cũng không hề thấp, phải biết rằng hai người tấn cấp Tạo Hóa cảnh mới bao lâu? Còn chưa đầy trăm năm thôi, đã leo lên được vị trí cao như vậy.

Thế nhưng lần này hai người liên thủ kích sát đại năng Tạo Hóa cảnh đỉnh phong, chiến đấu lực của bọn họ liền khiến tất cả tu sĩ đặt bọn họ lên trên đỉnh phong cao nhất.

Đều có thể kích sát Tạo Hóa cảnh đỉnh phong rồi, thử hỏi giới tu hành này, có mấy kẻ đấu lại nổi bọn họ?

Nói chung là đã bước vào hàng ngũ một nhúm nhỏ những kẻ đứng trên đỉnh phong rồi.

Chiến tích kinh người như thế, khiến toàn bộ giới tu hành nổ tung đồng thời, cũng dẫn phát vô số tu sĩ sùng bái hướng tới.

Cường giả vi tôn, giới tu hành tín ngưỡng chính là tín điều trần trụi như thế, mà Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc triển lãm ra thực lực lại đủ cường hãn.

Lúc này đại chúng tu sĩ sao còn có thể bởi vì bọn họ xuất thân từ tiểu thế giới mà sinh lòng bài xích, chỉ biết bọn họ thật mạnh, bọn họ quá mạnh, mạnh tới mức khiến người ta tâm phục khẩu phục.

Vốn dĩ tu sĩ từ trung đẳng thế giới tới, trong mắt tu sĩ bản thổ đại thế giới, là sinh ra đã thấp hơn bọn họ một bậc.

Tu sĩ trung đẳng thế giới, cũng đích xác rất khó vùng lên, có thể vùng lên được, đó đều là số cực ít.

Thậm chí có tu sĩ từ trung đẳng thế giới tới, hận không thể che giấu lai lịch của mình, dốc hết toàn lực dung nhập vào đám tu sĩ bản thổ.

Thế nhưng lần này Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc danh tiếng vang dội, khiến cho rất nhiều tu sĩ từ bên dưới tới đều cùng có vinh dự, cảm thấy mình có thể ưỡn thẳng lồng ngực, nói cho người khác biết, bọn họ đồng dạng với Phong đại sư Bạch đại sư, đều là từ thế giới bên dưới tới.

Ngay cả tu sĩ bản thổ sùng bái hướng tới Phong Minh hai người, cũng tự giác hoặc không tự giác thay đổi đi một chút thái độ đối đãi với tu sĩ từ bên dưới tới.

Ai nói tu sĩ từ thế giới bên dưới tới tư chất thiên phú đều kém hơn bọn họ, tư chất thiên tài của đám tu sĩ đại thế giới gộp lại, cũng không địch nổi Phong Minh hai người.

Huống chi hai người còn là một đường từ tiểu thế giới bò lên, thời gian ngắn ngủi đã bước tới độ cao mà nhiều thiên tài đại thế giới tới tuổi này cũng chẳng đạt tới nổi.

Rất nhiều tu sĩ lại đem kinh lịch của Lâm Kỳ trước kia dọn ra đối chiếu, hai bên đều là thiên tư tung hoành ngang dọc như nhau, cũng đồng dạng thành tích kiêu ngạo.

Chuyện này còn dẫn phát không ít thuyết thư tiên sinh đem sự tích của Phong Minh hai người dọn lên đài thuyết thư của bọn họ, tuy rằng có một số sự tích bọn họ biết cũng không được cụ thể cho lắm, nhưng không hề cản trở bọn họ miệng lưỡi như thác đổ, kể tới mức kích tình phấn chấn, dẫn tới rất nhiều tu sĩ quan chú.

Đồng dạng còn xuất hiện cả kịch bản về sự tích của hai người, nếu như Phong Minh hai người may mắn được nghe thuyết thư tiên sinh nói chuyện, thấy được kịch bản viết về hai bọn họ, sẽ hoài nghi trong miệng tiên sinh và trong kịch bản, nói và viết thực sự là bọn họ sao? Chứ không phải nhân vật bịa đặt ra sao?

Đáng tiếc trước mắt vẫn còn đang thân ở mảnh vỡ cổ chiến trường, hai người cũng không hề hay biết diễn biến ở ngoại giới, có điều một chuyện, hai người đã biết, đó chính là vị tu sĩ họ Thi kia, thế mà lại rút lui khỏi cổ chiến trường.

Ngoài hắn ra, còn có không ít Tạo Hóa cảnh vào đây chưa được bao lâu cũng đã lui ra ngoài.

Tại một nơi nghỉ ngơi, nghe tin tức Tiểu Cốt mang tới, Phong Minh sờ cằm nói: “Chẳng lẽ là bị thực lực của chúng ta trấn trụ rồi? Cho nên không dám ở lại? Cái lá gan này cũng quá nhỏ đi chứ.”

Tiểu Cốt là có thể thông qua những tử vật khác biết được những tin tức khác trong mảnh không gian này, Phong Minh cũng không biết liệu có còn bao nhiêu tồn tại như Tiểu Cốt trong cổ chiến trường nữa.

Có Tiểu Cốt theo bên cạnh, thật đúng là đại đại tiện lợi cho bọn họ, cho nên hễ rảnh rỗi Phong Minh liền cho nó ăn tử khí.

Hải Long Vương là kẻ tích cực phụ họa lời Phong Minh nhất: “Chính thế, đám gia hỏa đó lá gan quá nhỏ, bị dọa một cái là sợ rúm lại, đại năng Tạo Hóa cảnh gì chứ, nhát hơn cả Hải Long Vương ta nhiều.”

Kim Tử cũng không cam chịu lạc hậu: “Nói phải, bọn ta cũng muốn tìm một Tạo Hóa cảnh luyện tay đây, chạy hết rồi thì bọn ta đi đâu tìm đối thủ.”

Phong Vương nắm móng vuốt tỏ vẻ ủng hộ, bọn họ không rèn luyện một chút, tăng chiến đấu lực lên, sau này làm sao giúp được chủ nhân?

Lại còn phải chỉ biết trốn trong trận pháp quan khán hai vị chủ nhân chiến đấu sao? Thế là cực kỳ đáng hổ thẹn.

Tiểu Tinh tuy không nói lời nào, nhưng ý tứ của hắn cũng là như thế.

Tiểu Ngũ cùng bọn họ là một bọn, duy chỉ có Lôi Thú một bên túm lấy một viên Hồn Châu ném vào miệng, một bên khinh thường bọn họ.

Nó thà ở lại trong trận pháp nghỉ ngơi cơ, thế nhưng Bạch Kiều Mặc cái tên khế ước giả thiên đao này, hễ có việc là nhét nó vào Lôi Thú Thương, bắt nó xuất công lại xuất lực, chỉ với đám Hồn Châu này sao bù đắp đủ sức lực lớn lao nó bỏ ra chứ?

Lôi Thú nghiêm chỉnh kháng nghị: “Phải bồi thường cho ta, phải thêm Hồn Châu nữa.”

Phong Minh vừa bực vừa buồn cười nói: “Được rồi, biết rồi, mập hẳn lên một vòng rồi, còn kêu đòi bồi thường.”

Hải Long Vương mấy nhỏ họng súng chuyển hướng, liền nhắm ngay Lôi Thú: “Đúng, mập quá trời rồi, mập thêm nữa thì còn đâu uy phong của Lôi Thú.”

Lôi Thú giận dữ, nhào tới cùng mấy nhỏ cắn xé nhau, mấy nhỏ đánh nhau thành một đoàn, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mặc kệ chúng nó quậy phá.

Tiểu Cốt hảo hâm mộ a, nó ở chỗ này cực kỳ cô đơn, nó cũng muốn có cái khung xương có thể trao đổi như thế này, cùng nó đánh đánh nháo nháo.

Bọn chúng ở bên kia đánh nhau, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc sau khi nghỉ ngơi liền bắt đầu kiểm kê thu hoạch của mình, thân gia của một Tạo Hóa cảnh hậu kỳ và một Tạo Hóa cảnh đỉnh phong, đều rơi vào trong tay bọn họ rồi, còn có chuyện gì vui vẻ hơn thế này sao?

Mỗi khi nguyên thạch trên người bọn họ tiêu hao hơi nhiều một chút, liền sẽ có người chủ động đưa tới cửa cho bọn họ, lần này lại là như thế.

Có Thanh Hồng Bí Phủ rồi, Phong Minh đối với trữ tàng linh thảo của những tu sĩ khác cũng chẳng còn mấy để mắt.

Nhưng cái đống nguyên thạch này, đặc biệt là cực phẩm nguyên thạch, thế thì ai tới cũng không từ chối, dù sao sự tiêu hao của bọn họ là cực kỳ khổng lồ.

Chỉ riêng cực phẩm nguyên thạch lục soát được trên người hai kẻ đó đã chất cao như núi rồi, huống chi là thượng phẩm nguyên thạch.

Cửu phẩm linh khí trên người hai kẻ đó cũng rất nhiều, bây giờ Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc có thể cho mấy nhỏ mỗi đứa một món mà vẫn còn dư.

Hải Long Vương được cái quyền sáo, còn được cây đại đao, hắn thích dùng nắm đấm đánh người, còn dùng đại đao chém người.

Kim Tử được cây quạt hỏa thuộc tính, có tác dụng gia tăng công kích hỏa diễm của nàng, còn được cây trường tiên.

Phong Vương còn chọn cho mình một món phòng ngự linh khí mặc trên người, đẹp mặt tí tửng đi khoe với các tiểu đồng bọn bộ y phục mới của mình.

Chưa kể linh khí, mấy nhỏ mỗi đứa còn thu hoạch được không ít thiên tài địa bảo thích hợp dùng, đều là những thứ có trợ giúp cho sự trưởng thành của bọn chúng, thân gia của lão quái vật sống không biết bao nhiêu năm tháng, thực sự không phải thứ Tạo Hóa cảnh thông thường có thể so sánh.

Tuy rằng Phong Minh hai người đều biết, bậc đại năng như thế không thể nào mang toàn bộ thân gia trên người, nhưng cũng đã cực kỳ phong phú rồi.

Quả nhiên vẫn là giết người cướp hàng phát tài nhanh nhất.

Đương nhiên mấy thứ đồ này, thỏ con là một chút cũng chẳng thèm để vào mắt, đống vật tư chất đống, Phong Minh cũng chỉ dám nhét vào không gian truyền thừa của mình, nếu không thỏ con sẽ chê ngay cả rác rưởi cũng đem vứt vào Bí Phủ.

Sau khi kiểm kê xong Phong Minh nói: “Thảo nào hai kẻ này lại đánh chủ ý lên chúng ta, Thánh cấp linh thảo trên người bọn họ cũng quá ít, căn bản là gom không nổi một lò Thánh cấp đan dược.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Có lẽ những gì thu hoạch được trước kia đều đầu tư hết vào trên người một vị khác rồi.”

Phong Minh nói: “Khổng Tuân? Khổng Tuân nhận của người ta nhiều Thánh cấp linh thảo như thế, lại không thể luyện chế ra một lò Thánh cấp đan dược? Đống Thánh cấp linh thảo đó đâu?”

Rồi lại tiếp tục nói: “Bây giờ Khổng Tuân ngay cả Dược Cốc cũng phong bế rồi, không biết khi nào mới khai phong, bọn họ dù có muốn đi tìm Khổng Tuân đòi lại cũng không thể rồi.”

Sau khi dừng lại một khoảng thời gian, bọn họ tiếp tục lên đường, mục đích tới nơi này là vì lịch luyện, sự thực cũng đã chứng minh, hoàn cảnh nơi đây cùng tử khí tràn ngập, đối với việc tu luyện của Phong Minh rất có ích lợi.

Ngay cả trận đại chiến lúc trước, hai người thu hoạch đều không nhỏ, cả hai đều phát hiện, bản thân lại gần hơn một chút với Tạo Hóa cảnh hậu kỳ.

Nếu như lại tới thêm một trận chiến đấu cùng cấp bậc, không chừng bọn họ thực sự có thể chạm tới tầng bích lũy kia rồi.

Lúc tiến lên vẫn là Tiểu Cốt dẫn đường cho bọn họ.

Tiểu Cốt cực kỳ lanh lợi, chuyên chọn chỗ tốt dẫn bọn họ đi, Phong Minh một đoàn vậy mà cũng tin tưởng Tiểu Cốt, chẳng sợ Tiểu Cốt dắt bọn họ xuống mương.

Nhưng có đôi khi bản sự mình lợi hại một chút, dù có bị dắt xuống mương, không chỉ có thể ra khỏi mương, còn có thể tiện tay từ trong mương vớt lên một món.

Một lần Tiểu Cốt liền dắt bọn họ tới một khu vực mà chính Tiểu Cốt cũng rất kiêng kị, thì ra nơi này lại là một tòa mê trận thiên nhiên hình thành do đủ loại nguyên nhân.

Nếu như tu sĩ không may xông vào, e rằng đại năng Tạo Hóa cảnh hậu kỳ cũng phải ăn quả đắng rất lớn.

Bởi vì tòa mê trận thiên nhiên này được kiến tạo trên cơ sở tử khí, lại phối thêm những hồn thể cường đại có thể mê hoặc tâm thần tu sĩ, có thể an nhiên thoát thân mới là lạ.

Từ phản ứng của Tiểu Cốt mà xem, trong mê trận này tựa hồ có thứ mà nó cực kỳ muốn có, nhưng nó lại biết bên trong mười phần nguy hiểm, cho nên không dám dễ dàng bước vào.

Biết là trận pháp, Phong Minh liền cực kỳ có hứng thú, đương nhiên là để Bạch Kiều Mặc xuất mã.

Sau khi Bạch Kiều Mặc trải qua thăm dò, cũng không muốn đi sâu vào trong, mà là dùng thủ đoạn cực kỳ thô bạo từ bên ngoài làm tan rã tòa mê trận này.

Hắn trực tiếp dùng Không Thiên Tạm cắt xén một bộ phận của trận pháp, dời sang nơi khác, sự cân bằng của mê trận thiên nhiên bị đánh phá.

Bọn họ liền dùng thủ đoạn thô bạo như thế, từ bên ngoài một đường đẩy thẳng tới trung tâm nhất của trận pháp, trong lúc đó đụng phải hồn thể đều bị Phong Minh dùng Hư Không Đỉnh luyện thành Hồn Châu.

Tới trung tâm trận, Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc mới biết thứ hấp dẫn Tiểu Cốt ở nơi này là gì, thì ra chính là Huyết Tinh, còn không chỉ một khối Huyết Tinh.

Tiểu Cốt nhẫn tâm nhường ra một nửa cho Phong Minh bọn họ, nó chỉ lấy một nửa còn lại, Phong Minh chính là có thể từ trên cái đầu khung xương của nó phân biệt ra biểu tình đau lòng.

Đạt được Huyết Tinh xong, Bạch Kiều Mặc cầm lấy nghiên cứu hồi lâu.

Phong Minh hỏi: “Nghiên cứu ra kết quả gì rồi?”

Bạch Kiều Mặc hỏi: “Minh đệ, còn đệ thì sao?”

Phong Minh nói: “Hải Long Vương nói rồi, hắn cảm ứng được bên trong Huyết Tinh này lại có thành phần tinh huyết của Long tộc, chiếu theo đó mà nói, thì chính là không chỉ một loại tinh huyết rồi, mà là sản phẩm dung hợp của nhiều loại tinh huyết, cũng có thể có cả tinh huyết của Nhân tộc.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Hẳn là sản vật sau khi dung hợp, hơn nữa là loại tinh hoa nhất, phẩm chất cao nhất, mới có thể lưu lại cuối cùng ngưng kết thành tinh thể, chứ không phải là tiêu tán, ta cảm ứng được năng lượng khí huyết bên trong cực kỳ khổng lồ bàng bạc.”

Phong Minh nói: “Có lẽ có thể mượn một chút biện pháp của Thạch Nhân tộc.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Dung Huyết Trì.”

Phong Minh: “Đúng thế, có lẽ chúng ta có thể mượn những Huyết Tinh này để đem trình độ luyện thể tăng thêm một cấp bậc nữa, chỉ có điều nếu vậy, thì tốt nhất là tìm thêm mấy khối Huyết Tinh như thế này nữa.”