Chương 959: Dựng khung xương
Bất chấp hai lão quái vật đỉnh phong kia phẫn nộ ra sao, đám người Phong Minh lại thấy hả hê vô cùng. Bọn họ chỉ phải trả một cái giá cực nhỏ, đã thu hoạch được tính mạng của tên tu sĩ Tạo Hóa cảnh hậu kỳ.
Đối phương nhắm vào mạng sống của bọn họ mà đến, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ra tay cũng chẳng chút do dự chần chừ.
Nói cho cùng, chính khả năng vận dụng tử khí của Phong Minh đã giúp bọn họ chiếm được lợi thế cực lớn. Đối thủ căn bản không hề phát hiện mình đã một cước bước vào cạm bẫy do Phong Minh bọn họ bày ra.
Đợi đến khi Phong Minh cho nổ tung hố tử khí dưới lòng đất, hắn muốn chạy cũng không kịp, thậm chí trong khoảnh khắc đó còn tưởng mình xui xẻo, mới đụng phải vụ nổ tử khí.
Thế nhưng, khi không gian nhận của Bạch Kiều Mặc ập đến, hắn mới ý thức được việc này rất có thể do đối phương thao túng, bằng không thời cơ sao có thể trùng hợp đến vậy.
Tên tu sĩ ấy một mặt phải chống lại lực trùng kích tử khí khổng lồ từ vụ nổ hố tử khí, mặt khác lại phải ngăn cản không gian nhận của Bạch Kiều Mặc. Lượng lớn tử khí càn quét mới là thứ phiền phức nhất, chỉ cần sơ sẩy một chút liền bị không gian nhận của Bạch Kiều Mặc chộp ngay cơ hội.
Trước khoảnh khắc chết đi, tên tu sĩ ấy vẫn cảm thấy mình chết oan vô cùng, chết cũng không nhắm mắt, đáng tiếc là hắn không cách nào truyền tin tức này cho hai kẻ còn lại.
Dễ dàng hố chết một tên như thế, đám Hải Long Vương cũng phấn khích kêu gào ầm ĩ, thật sự là đã nghiền.
Nhưng bọn họ vẫn chưa thể lơi lỏng, còn hai tên khó giải quyết hơn đang chờ bọn họ kia.
Cạm bẫy tiếp theo cần phải tốn tâm tư bố trí hơn nữa, ai biết được tình huống lần này có khiến hai tên kia cảnh giác hay không.
Kỳ thực lần này sở dĩ có thể thuận lợi như vậy, ngoại trừ ưu thế địa lợi ra, còn có một điểm quan trọng, đó chính là sự chủ quan và khinh địch của đối phương.
Phong Minh vẫn thông qua tử khí để cảm nhận vị trí của hai lão quái vật đỉnh phong kia. Y cảm nhận được bọn chúng tụ hợp lại với nhau, đang lo lắng hai kẻ đó sẽ không tách ra nữa, thì ngoài dự liệu, không bao lâu sau, hai kẻ lại phân ra.
Phong Minh gãi đầu khó hiểu nói: “Hai kẻ lại tách ra rồi. Tuy nói tách ra có lợi cho chúng ta, nhưng ta thật nghĩ không ra, hai kẻ đó tự tin vào thực lực của mình đến thế sao?”
Cái chết của tên tu sĩ hậu kỳ trước đó, chẳng lẽ vẫn chưa khiến hai kẻ đó coi trọng bọn họ một chút ư?
Bạch Kiều Mặc phỏng đoán: “Có lẽ là vì đồ tốt trong tay chúng ta quá nhiều, bọn chúng đều muốn nhanh chân tìm được chúng ta trước một bước. Cùng nhau hành động, tìm được chúng ta thì những thứ đó bọn chúng cũng phải chia đều.”
Phong Minh nói: “Thì ra là vậy, vậy thì cứ để bọn chúng đắc ý một lát đi.”
Tên tu sĩ Tạo Hóa cảnh hậu kỳ trước đó, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều không quen biết. Còn hai gã Tạo Hóa cảnh đỉnh phong còn lại, hai người ngược lại đã từng gặp qua trong khánh điển của Vân lão.
Tuy rằng ở đây còn chưa chính diện va chạm, nhưng thông qua cảm giác tử khí, Phong Minh cũng có thể xác nhận thân phận của bọn chúng.
Một kẻ họ Trịnh, một kẻ họ Thi. Lúc dự khánh điển, cả hai kẻ đều mang dáng vẻ hòa khí, bây giờ lại đến dữ dằn như hổ đói.
Đương nhiên, hai người cũng chẳng lấy làm lạ trước tình huống hiện tại. Vốn chỉ là quen biết sơ giao, chẳng lẽ còn trông mong bọn chúng nể mặt Vân lão mà hạ thủ lưu tình với mình?
Trước lợi ích trọng đại, bọn chúng đến cả quan hệ với Vân lão cũng có thể nói trở mặt là trở mặt, huống chi là bọn họ.
Phong Minh quan sát một lát rồi nói: “Lần này cứ lấy tên họ Trịnh ra mổ trước đi, tên họ Thi tính sau.”
Bất kể có làm thịt được lão quái vật họ Trịnh hay không, động tĩnh gây ra nhất định sẽ rất lớn. Lúc đó, tên họ Thi chắc chắn sẽ ý thức được năng lực của bọn họ, muốn hố thêm tên họ Thi nữa sẽ không dễ dàng như vậy.
Nhưng đối với Phong Minh bọn họ mà nói, bây giờ là hố được một tên hay một tên, khi chỉ còn lại một kẻ cuối cùng, thì dù có chính diện đối cứng, bọn họ cũng dám đấu một phen.
Xác định mục tiêu xong, bọn họ cần phải tìm một cái hố tử khí có năng lượng tử khí tập trung và nồng đậm hơn, bằng không sao xứng với thực lực Tạo Hóa cảnh đỉnh phong của đối phương.
Lần này, Phong Minh tìm kiếm lâu hơn, tốn mất nửa ngày mới tìm được hố tử khí ưng ý.
Tìm được hố tử khí này, bọn họ liền thấy rất nhiều tử vật tụ tập ở nơi đó. Thậm chí bọn họ còn có thể nhìn ra vẻ mặt say mê trên gương mặt một vài tử vật, thật đúng là quái lạ.
“Bạch đại ca, huynh mau nhìn xem, có phải là kẻ đã mang đi huyết tinh kia không?”
Phong Minh lại phát hiện trong đống khung xương có một bộ khung xương trông hơi quen mắt. Nó chiếm cứ một mảnh địa bàn riêng, những bộ khung xương khác đều không dám đến gần nó quá, mà chừa ra một khoảng trống.
Bởi vì một màn bộ khung xương ấy đột nhiên từ phía sau khe nứt không gian nhảy ra ngoài ngày hôm đó, đã để lại ấn tượng quá sâu sắc cho bọn Phong Minh, vì vậy rất dễ dàng phân biệt được nó với những bộ khung xương khác.
Bạch Kiều Mặc gật đầu, hắn cũng đã thấy: “Xương của nó dường như càng có trạch quang hơn rồi, huyết tinh kia bị nó hấp thu hết rồi sao?”
Phong Minh lập tức tiếc nuối: “Đáng tiếc, không thể mượn huyết tinh đến nghiên cứu một chút.”
Bạch Kiều Mặc nghe vậy bật cười. Mượn? Câu trả lời của đối phương khẳng định là cho bọn họ một móng vuốt.
Đám Hải Long Vương mấy nhỏ cũng biết chuyện về bộ khung xương này, tụm lại cùng nhau tò mò quan sát bộ khung xương ấy, rốt cuộc là bộ khung xương này lợi hại hơn, hay là bọn chúng lợi hại hơn.
Ánh mắt dò xét trắng trợn như vậy của đám người này, dù có tử khí che giấu, cũng khiến bộ khung xương ấy quay đầu về hướng bọn họ nhìn sang.
Phong Minh phát hiện, không chỉ xương của nó càng có trạch quang, mà ngay cả thú hình cũng chỉnh tề đẹp mắt hơn trước không ít.
Thấy nó nhìn sang, Phong Minh còn vẫy vẫy tay với nó, chào hỏi một tiếng.
Bộ khung xương ấy dường như chần chừ một lát, sau đó liền đứng dậy, sải bước về phía bọn họ.
Điều này càng khiến bọn họ tò mò hơn, bộ khung xương này tựa hồ đã sinh ra vài phần linh trí, chứ không còn hỗn độn mờ mịt, chỉ dựa vào bản năng hành sự.
Phong Minh nói: “Nhìn cái kiểu đi đường của nó kìa, giống loài mèo dạng thú hình nào đó.”
Bộ khung xương dạng mèo đi đến cách bọn họ một đoạn thì dừng lại. Nó không có mắt, nhưng cái đầu lại chĩa thẳng về phía bọn họ, khiến người ta cảm thấy nó đang cảnh giác nhìn chằm chằm.
Phong Minh nghĩ nghĩ, tụ lại một đoàn tử khí ngưng thành cầu, rồi ném qua: “Mời ngươi ăn đấy.”
Tử khí cầu bay đến trước mặt bộ khung xương dạng mèo thì dừng lại. Đối phương chần chừ một chút, rồi há miệng xương ra, một ngụm nuốt tử khí cầu xuống.
Nuốt xong, nó lại đứng yên tại chỗ bất động.
Phong Minh tiếp tục ngưng tụ tử khí cầu, ném liền mười cái cho đối phương, thầm nghĩ nếu không có thêm động tĩnh gì nữa, y sẽ không tiếp tục làm khổ sai nữa.
Đối phương nuốt tử khí cầu thứ mười xong, lại bước tới trước vài bước, đến gần hơn chút nữa.
Phong Minh thương lượng với nó: “Bọn ta cần dùng cái hố tử khí này một chút, không muốn làm bị thương ngươi, muốn làm phiền các ngươi rút khỏi nơi này, có được không?”
Cái đầu bằng xương kia lại nghiêng một cái. Phong Minh dùng ý niệm truyền âm, bởi vì y cũng không thể trông mong một bộ khung xương có thể hiểu được lời mình nói.
Chẳng mấy chốc, bộ khung xương ấy liền quay người trở về. Phong Minh cũng không biết sách lược hối lộ khung xương này có hiệu quả hay không.
Muốn đặt cạm bẫy ở chỗ này để hố lão quái vật họ Trịnh, cái hố tử khí này không thể để quá nhiều tử vật. Bằng không, đối phương biết rõ nơi đây là nơi tử khí hội tụ, lại có không ít tử vật tụ tập, sao có thể một cước bước vào được.
Vì vậy phải nghĩ cách xua đuổi đám tử vật ở đây tản đi trước, cũng không thể gây ra động tĩnh quá lớn kinh động đến đối phương.
Bộ khung xương dạng mèo đi đến chỗ ban nãy nó ở, há miệng phát ra một tiếng gầm không tiếng động, lại một móng vuốt quật chết một bộ khung xương, trông vô cùng hung lệ.
Làm như vậy xong, thật sự có mấy bộ khung xương như không tình nguyện lắm rút lui ra ngoài.
Phong Minh kinh hỉ nói: “Lại thật sự có thể giao lưu với nó, đây quả thực là một bộ khung xương thông minh.”
Hải Long Vương phụ họa: “Là một bé Cốt thông minh.”
Thôi được, ngay cả tên cũng đặt cho rồi. Phong Minh nói: “Sao không gọi là Tiểu Miêu?”
Kim Tử cũng tỏ vẻ khinh bỉ năng lực đặt tên của chủ nhân: “Rõ ràng là khung xương, Tiểu Cốt hay hơn.”
Tiểu Miêu thì làm sao có thể làm nổi bật đặc chất của khung xương được.
Mấy nhỏ nhất trí cho rằng tên Tiểu Cốt hay hơn, ý kiến của chủ nhân không cần phải cân nhắc.
Chẳng mấy chốc, đám tử vật bên kia đã rút lui hơn phân nửa. Những phần tử ngoan cố còn sót lại, bộ khung xương lao vào đánh nhau với chúng một trận.
Đánh xong, những bộ khung xương nào không chịu đi nữa, sẽ bị nó tháo rời ra. Thế là những phần tử ngoan cố cũng không thể không khuất phục dưới uy thế của nó, rút lui ra ngoài.
Hiện trường chỉ còn lại một mình bộ khung xương dạng mèo. Nó quay đầu lại nhìn về phía Phong Minh, mang dáng vẻ ưỡn ngực ngẩng đầu, có vài phần đắc ý.
Đám Hải Long Vương mấy nhỏ đã không chờ đợi được mà xúm lại trước, vây quanh bộ khung xương khen: “Tiểu Cốt lợi hại quá, Tiểu Cốt chính là Cốt Vương ở chỗ này.”
Mấy nhỏ miệng một tiếng Tiểu Cốt, khiến Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thấy rằng, đối phương dường như thật sự tiếp nhận cái tên Tiểu Cốt này, và cũng không biểu lộ khuynh hướng tấn công với mấy nhỏ.
Tử vật đã rút lui, còn chờ gì nữa? Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lập tức bắt đầu động thủ, thiết lập cạm bẫy.
Lượng tử khí trong hố tử khí ở chỗ này, so với chỗ trước đó còn nồng đậm hơn gấp hai ba lần, một khi cho nổ tung, uy lực khẳng định càng thêm kinh người, điều này khiến bọn họ vô cùng chờ mong.
Có thế còn chưa đủ, Bạch Kiều Mặc lại lấp thêm vào đó Lôi Hỏa Châu cửu phẩm và trận pháp bạo phá cửu phẩm, nhất định phải một kích liền nổ cho đối phương trọng thương.
Dường như cảm ứng được sự nguy hiểm của Lôi Hỏa Châu và trận pháp bạo phá, Tiểu Cốt lùi về phía sau mấy bước.
Hải Long Vương phất tay nói: “Không sao đâu, lát nữa chúng ta sẽ tránh xa ra. Cái này là để hố kẻ địch, chứ không phải hố người mình.”
Mấy nhỏ hớn hở, Tiểu Cốt chính là thổ dân cư trú ở chỗ này, có Tiểu Cốt dẫn đường, bọn họ ở đây khẳng định sẽ càng thông suốt không trở ngại.
Chôn xong Lôi Hỏa Châu và trận pháp bạo phá, Bạch Kiều Mặc lại bố trí thêm một tầng trận pháp không gian ở bên ngoài, nhất định phải đảm bảo khi vụ nổ phát sinh, lão quái vật họ Trịnh phát hiện nguy hiểm giáng xuống, muốn chạy cũng không thể lập tức chạy thoát.
Trận pháp không gian này có tác dụng ngăn cản trong chốc lát, bảo đảm lão quái vật họ Trịnh phải trực diện hứng chịu trùng kích của vụ nổ tử khí là được.
Bố trí và ẩn giấu trận pháp không gian xong xuôi, bảo đảm đối phương sẽ không phát hiện ra trước, hai người cũng mang theo mấy nhỏ rút lui khỏi nơi này. Lần này không cần bọn họ nói, Tiểu Cốt đã chủ động đi theo phía sau bọn họ.
Vì thế, Phong Minh lại ngưng tụ mấy viên tử khí cầu thưởng cho nó.
Hành tung của lão quái vật họ Trịnh từ đầu đến cuối không thoát khỏi sự giám sát của Phong Minh. Lúc này bọn họ lại dùng đến chiêu cũ.
Có câu nói, chiêu không cần mới, dùng được là tốt.
Tu sĩ họ Trịnh đang tứ phía tìm kiếm tung tích của hai con chuột nhắt trong mắt hắn. Theo thời gian từng chút trôi qua, hắn cũng có chút nóng vội, chỉ sợ hai con chuột kia bị Thi đạo hữu tìm thấy trước, đến lúc hắn qua đó thì đã muộn.
Đột nhiên, hắn cảm ứng được phía trước có ba động không gian.
Ba động không gian? Hắn cẩn thận cảm ứng, ba động không gian không phải đến từ khe nứt không gian, vậy thì chỉ có một nguồn gốc duy nhất, Không Thiên Tạm của tên tiểu tử Bạch Kiều Mặc kia.
Tu sĩ họ Trịnh lập tức lộ ra nụ cười đầy tự tin nắm chắc phần thắng, lũ chuột nhắt cuối cùng cũng tìm thấy rồi, lần này đừng hòng chuồn đi.