← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 926: Lão cốc chủ ra oai

22 min read 30.08.2026

 

Khác với Vân lão các chủ tóc bạc trắng như cước, vị Khổng lão cốc chủ này râu tóc đều đen, nhìn bước chân có vẻ thong thả, vậy mà chớp mắt đã đến gần trước mặt.

Áo bào không gió mà tự lay động, bản thân cũng không giận mà uy, nhìn thấy vị đại năng đỉnh phong này, những tu giả trước đó còn đang ong ong nói chuyện, đều nhao nhao ngậm miệng.

Rất nhiều tu giả không dám nhìn thẳng vào vị Khổng lão cốc chủ này, nếu không sẽ có cảm giác tâm thần sắp bị đôi mắt thâm bất khả trắc kia kéo vào sâu trong vòng xoáy.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì khác, hai người chính là muốn đến nhìn một lần vị lão cốc chủ này, lần này cũng cuối cùng như nguyện.

Phong Minh truyền âm nói: “Khí tức trên người lão già này còn mạnh hơn Vân lão các chủ một chút, khí tức cũng không ôn hòa được như Vân lão các chủ.”

Bạch Kiều Mặc thầm gật đầu: “Lão ta mạnh hơn Vân lão các chủ một chút, không có gì bất ngờ.”

Phong Minh lại nói: “Ngươi có biết trong mắt ta còn thấy được điều gì không?” Y cũng không thèm chờ Bạch Kiều Mặc đoán, nói thẳng, “Trên người lão ta sinh khí và tử khí quấn quýt vào nhau, nhìn bây giờ thì mạnh hơn Vân lão, kỳ thực Vân lão so với lão ta càng có tiền đồ.”

Đối với điều này Bạch Kiều Mặc cũng không bất ngờ, nhắc nhở: “Vậy người này càng thêm nguy hiểm.”

Hai người cứ như vậy ẩn trong đám người âm thầm đánh giá vị lão cốc chủ này, bản thân Khổng lão cốc chủ đương nhiên cũng phát giác có hai đạo ánh mắt nhìn sang.

Nhưng khi lão nhìn lại, lại không tìm ra được chủ nhân của ánh mắt, điều này khiến lão không vui.

Lúc này Trịnh trưởng lão cùng các lĩnh đội thế lực luyện dược khác, đều khách khí thi lễ với vị lão cốc chủ này.

Dù gì lão cũng là một trong hai người có thuật luyện dược cao nhất ngang hàng với Vân lão các chủ, luyện dược sư theo lẽ nên dành cho hai vị này sự kính trọng.

Khổng lão cốc chủ phất tay áo: “Không cần khách khí.”

Lại nhìn về phía mọi người, nói: “Lão phu đã biết sự tình bí cảnh Linh Cảnh, việc này là sai lầm của Tứ Thánh Dược Cốc, Tứ Thánh Dược Cốc lý đương phải gánh vác trách nhiệm, chứ không phải một mực trút bỏ.

Các phương đều vì tham ngộ thuật luyện dược của tứ thánh để lại mà đến, lão phu hứa hẹn, các phương có thể phái một đại biểu tiến vào truyền thừa địa của Dược Cốc ta, được một lần cơ hội thu hoạch truyền thừa, thu hoạch được bao nhiêu toàn xem cơ duyên mỗi người.”

Không ít luyện dược sư có mặt nghe vậy mừng rỡ vô cùng, nào còn đoái hoài gì tới Luyện Hồn Trận nữa.

Thuật luyện dược của tứ thánh đó, cho dù không thể toàn bộ lĩnh ngộ mười phần mà chỉ được một hai, vậy cũng có thể nhận ích lợi to lớn rồi.

Lập tức đã có luyện dược sư và lĩnh đội của các thế lực kia, hướng Khổng lão cốc chủ nói lời cảm tạ, nào còn có dáng vẻ chất vấn Khổng cốc chủ, đòi Tứ Thánh Dược Cốc cho đệ tử bọn họ một lời giải thích như trước nữa?

Nhìn tất cả những điều này, Phong Minh cảm thán nói: “Quả nhiên gừng càng già càng cay mà, đúng là thứ lão gian cự hoạt.”

Bạch Kiều Mặc rất đồng cảm, há chẳng phải vậy sao, một lời nói đã nhanh chóng xoay chuyển cục diện.

Có điều lão già đó thực sự tưởng rằng làm vậy là xong thì lão ta sai rồi.

Thời đại đã khác, không phải lão trấn áp được cục diện trước mắt, là có thể giải quyết toàn bộ vấn đề.

Có lời này của lão cốc chủ, Khổng cốc chủ lại mời các phương vào trong thương đàm chi tiết, không ít lĩnh đội liền khách khí hơn vài phần, cũng biến thành hành động, nhấc chân đi theo Khổng cốc chủ.

Trịnh trưởng lão thở dài một tiếng, nói với Tạ Minh mấy người: “Đi thôi, chúng ta cũng vào trong, bất kể nói thế nào, đây là một lần cơ duyên có thể ở khoảng cách gần lĩnh ngộ thuật luyện dược của tứ thánh, đối với Dược Các chúng ta cũng là tốt. Tạ Minh, lần này do con đi, phong hiểm cũng phải do chính con gánh chịu.”

Tạ Minh gật đầu, tỏ ý đã biết.

Một số tu giả theo Khổng cốc chủ vào trong, số tu giả và luyện dược sư còn lại, thì bị đệ tử Dược Cốc thỉnh ra khỏi phạm vi Dược Cốc.

Thế là Phong Minh mấy người bèn trở về Thánh Dược Thành, rất nhiều tu giả và luyện dược sư đều ở lại đây, trong thành vẫn náo nhiệt như thường.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng Củng Khiên, Huyết Tẫn ngồi trong trà lâu nghe người ta bàn tán, Hạ Hầu Khánh vẫn đi theo bên cạnh bọn họ.

Từ khi ra khỏi Tứ Thánh Dược Cốc, Hạ Hầu Khánh vẫn luôn rất trầm mặc, nhưng Phong Minh mấy người đều có thể phát giác ra sự phẫn nộ và bất lực chất chứa sâu trong lòng hắn.

Kỳ thực có cùng suy nghĩ như Hạ Hầu Khánh, tu giả và luyện dược sư còn rất nhiều, lúc này bọn họ trong trà lâu cũng nghị luận sôi nổi.

Tuy rằng theo giọng điệu của cốc chủ và lão cốc chủ, bọn họ đã đổ chuyện Luyện Hồn Trận lên đầu kẻ dưới tự tiện làm bậy.

Lão cốc chủ ngoài miệng nói hay lắm, Dược Cốc không thể trút bỏ trách nhiệm, vậy mà trong lời nói vẫn là nói trách nhiệm không phải tại bọn họ, nhưng bọn họ vẫn gánh vác trách nhiệm.

Tuy nhiên, ai cũng không phải kẻ ngốc, chuyện lớn như vậy, sao có thể là chủ ý của kẻ dưới, Khổng cốc chủ và các cao tầng khác hoàn toàn không biết gì.

“Mọi người có thể không biết không, đệ tử tứ tộc của Dược Cốc so với đệ tử khác được lĩnh nhiều hơn một loại tài nguyên tu luyện, đó chính là hồn châu, mọi người nói hồn châu của Dược Cốc rốt cuộc từ đâu mà có?”

“Không phải là từ chiến trường cổ xưa mà có sao?”

“Chuyện cười, hồn châu lấy từ chỗ đó bây giờ người Tứ Thánh Dược Cốc dám dùng sao? Bọn họ không sợ tạo thành hồn lực phản phệ à? Không ngờ bọn họ vẫn tiếp tục dùng hồn châu, đó là tài nguyên dùng hồn phách của rất nhiều luyện dược sư chồng chất ra đấy.”

“Một khoản tài nguyên hồn châu lớn như vậy, kẻ nắm quyền như Khổng cốc chủ lại không biết gì, không biết những hồn châu này dùng con đường gì để thu hoạch sao? Đệ tử tứ tộc kia cũng yên tâm thoải mái mà dùng những hồn châu đó.”

“Tứ Thánh Dược Cốc trước giờ chẳng phải vẫn vậy sao, đệ tử tứ tộc sinh ra đã cao cao tại thượng, đệ tử họ khác muốn xuất đầu, nói khó nghe thì phải làm nô làm bộc mới được.”

“Nhưng lại có biện pháp gì đâu? Lão cốc chủ của Dược Cốc đó chính là đại năng Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong, lão ta vừa ra mặt, hứa cho những thế lực luyện dược kia chỗ tốt, ai còn để ý đến tính mạng của những luyện dược sư bình thường nữa? Kể từ khi Luyện Hồn Trận đó bắt đầu vận chuyển đến nay, tà trận này đã thôn phệ bao nhiêu hồn phách của luyện dược sư rồi?”

Lời này khiến nắm đấm của Hạ Hầu Khánh siết chặt kêu răng rắc, đây quả thực cũng chính là điều khiến hắn phẫn nộ nhất.

Như Du Liễu, một luyện dược sư bình thường, chết rồi cũng chỉ là chết oan, không có chỗ nào có thể lên tiếng đòi công đạo sao?

Khổng lão cốc chủ lão quái vật kia sống thêm một ngày, cái nơi thối nát đến tận xương tủy Tứ Thánh Dược Cốc này liền có thể tiếp tục muốn làm gì thì làm sao?

“Chẳng lẽ cứ thế mà thôi sao?” Hạ Hầu Khánh trầm giọng rít lên.

Phong Minh nói: “Đương nhiên sẽ không cứ thế mà thôi đâu, vị lão cốc chủ đó ấy à, chỉ là một lão quái vật đang sống trong quá khứ thôi, lão ta tưởng rằng bây giờ vẫn là thời đại lão ta có thể một tay che trời, lão ta thực sự lạc hậu quá rồi.”

Phong Minh vỗ vỗ vai Hạ Hầu Khánh nói: “Ngươi phải đi ra ngoài nhìn xem, không thể đặt ánh mắt chỉ ở một góc nhỏ Tứ Thánh Dược Cốc này, bây giờ chỉ cần ngươi ra khỏi địa giới Tứ Thánh Dược Cốc, ngươi sẽ phát hiện, danh tiếng của Tứ Thánh Dược Cốc, sẽ hoàn toàn thối nát.”

Hạ Hầu Khánh bỗng ngẩng đầu: “Ngươi nói là cái giao lưu bình đài kia? Thực sự có uy lực như vậy sao?”

Phong Minh nói: “Sự tình tại con người. Hôm nay nhìn thì có vẻ lão cốc chủ đã cưỡng ép trấn áp chuyện này xuống, Tứ Thánh Dược Cốc vẫn là Tứ Thánh Dược Cốc, nhưng trên thực tế thì sao?

Sau này Tứ Thánh Dược Cốc còn dám dùng Luyện Hồn Trận nữa không? Sẽ không đâu, sẽ có rất nhiều thế lực nhìn chằm chằm vào Tứ Thánh Dược Cốc.

Vả lại sau này Tứ Thánh Dược Cốc còn có thể thu nhận được bao nhiêu luyện dược sư họ khác? Còn có bao nhiêu luyện dược sư có thiên phú, dám bái nhập Tứ Thánh Dược Cốc?”

“Cho nên Tứ Thánh Dược Cốc đã đi lên con đường suy bại, trừ phi vị lão cốc chủ này thực sự trở thành quái vật lão bất tử, có thể vẫn luôn sống mà tọa trấn tại Dược Cốc, nếu không thế suy bại không cách nào vãn hồi.”

“Chỉ dựa vào đệ tử tứ tộc là không thể nên trò trống gì.”

“Hơn nữa còn chưa tới phút cuối cùng đâu, ai biết kết cục cuối cùng thế nào, Thanh Hồng Bí Phủ sắp mở ra rồi, cứ xem chuyến đi Thanh Hồng Bí Phủ lần này sẽ ra sao đã.”

Việc này còn lâu mới nhanh kết thúc như vậy.

Nghe Phong Minh phân tích như thế, Hạ Hầu Khánh hơi bình tĩnh lại đôi chút.

Đúng vậy, chí ít bọn họ đã xé toang bộ mặt xấu xí dơ bẩn của Tứ Thánh Dược Cốc ra, cho ngoại giới đều thấy được.

Ngoại giới, sự kiến thiết của Vạn thị giao lưu bình đài hiện nay, càng lúc càng thành thục.

Cũng bởi vậy, sóng gió to lớn bên Tứ Thánh Dược Cốc này nhìn thì có vẻ bị lão cốc chủ cường thế trấn áp xuống, nhưng sóng gió trên Vạn thị giao lưu bình đài mới chỉ vừa nổi lên, và nhanh chóng lan tràn theo cách bùng nổ.

Điều này đồng thời xảy ra ở bốn đại thế giới, “Tứ Thánh Dược Cốc”, “Luyện Hồn Trận”, “dùng luyện dược sư nhập trận luyện hồn”, “hồn châu”, những từ ngữ tương tự thường xuyên bị tu giả nhắc tới trong các bài viết trên diễn đàn và video.

Có văn tự miêu tả, còn có video làm chứng, phàm là tu giả nhìn thấy đều nổ tung, Tứ Thánh Dược Cốc này làm ra chuyện con người sao?

Một mặt có tu giả kêu to không tin đây là việc Tứ Thánh Dược Cốc có thể làm ra, mặt khác lại có tu giả với chuyện Luyện Hồn Trận và hồn châu bị tiết lộ ra mà công kích kịch liệt.

Trên giao lưu bình đài còn xuất hiện không ít tu giả bắt đầu đào sâu moi móc mọi thứ về Tứ Thánh Dược Cốc, trong đó không thiếu tu giả quen thuộc với quá khứ của Tứ Thánh Dược Cốc tham gia, hoặc là cống hiến ra những tư liệu tin tức mà bọn họ biết.

Nội dung bị tu giả moi ra ngày càng nhiều.

Quy củ đệ tử tứ tộc cao cao tại thượng lấn át tu giả họ khác, mô thức chủ tớ giữa luyện dược sư và hộ vệ.

Cuộc khủng hoảng Tứ Thánh Dược Cốc từng trải qua, một nhóm đệ tử tứ tộc chịu ảnh hưởng nặng nề của hồn lực phản phệ, suýt chút nữa tạo thành đứt gãy thế hệ ở Tứ Thánh Dược Cốc.

Tỷ lệ tử vong hàng năm cao ngất của đệ tử luyện dược sư họ khác bái nhập Tứ Thánh Dược Cốc, việc sử dụng hồn châu của đệ tử tứ tộc.

Cùng với việc trong đám đệ tử tứ tộc Tứ Thánh Dược Cốc thịnh hành việc sử dụng lô đỉnh để phụ trợ tu luyện.

Từng việc, từng việc, khiến tu giả ngoại giới xem đến chấn kinh vô cùng, cái này khác xa với thánh địa luyện dược sư trong tưởng tượng của bọn họ.

Đây nào còn là thánh địa luyện dược sư nữa, cái này rõ ràng là một cái ổ tà ma rồi, khoác danh thánh địa mà thôi.

Lúc này mảnh vỡ ký ức của một đệ tử tứ tộc sau khi chết bị đưa lên giao lưu bình đài, lấy phương thức video phát ra ngoài, lượng nhấp phát sóng với tốc độ kinh người tăng vọt lên cao, rất nhanh đã đạt đến một con số khủng bố.

“Mảnh vỡ ký ức này chính là thuộc về Nam Khúc Doanh của Nam gia, một trong tứ tộc, hắn ta không phải trước đây không lâu đã chết rồi sao, Tứ Thánh Dược Cốc còn đang rầm rộ truy bắt hung thủ, Nam Khúc Doanh trước đó cũng được tâng bốc là thiên tài của Nam gia, thì ra thiên tài luyện dược sư của Nam gia chính là tu luyện như vậy sao?”

“Xem ra đệ tử tứ tộc đối với lai lịch của hồn châu bọn họ dùng rõ rành rành lắm, vậy mà bọn họ vẫn sử dụng như thường, thậm chí còn ngầm trích xuất hồn hải của người khác tinh luyện thành hồn châu, bốn vị Dược Thánh kia nếu biết hậu nhân của bọn họ dùng phương thức như vậy để tu luyện, lúc đầu bọn họ còn thành lập Tứ Thánh Dược Cốc không?”

“Tứ Thánh Dược Cốc thối nát đến tận xương tủy rồi, thối nát nhất chính là đám đệ tử tứ tộc này, dưới chân mỗi một đệ tử tứ tộc đều giẫm lên thi cốt của rất nhiều luyện dược sư.”

Những cuộc thảo luận như vậy từ trên giao lưu bình đài lan truyền xuống dưới giao lưu bình đài, cũng đồng dạng là dùng tốc độ bão táp mà lan đi.

Bất kể là đệ tử trong những tông môn thế lực lớn, hay tu giả bình thường nơi đầu đường cuối ngõ, đều đang bàn luận về sự tình của Tứ Thánh Dược Cốc.

Chỉ riêng lão cốc chủ và cốc chủ của Tứ Thánh Dược Cốc, lại tự cho là đúng mà nghĩ rằng, bọn họ đã trấn áp mọi chuyện xuống, và vì thế mà phải bỏ ra cái giá lớn.

Trong lòng bọn họ cực kỳ phẫn nộ với kẻ đã vạch trần tất cả những điều này, chính bởi vậy Tứ Thánh Dược Cốc tổn thất khá lớn, phải có người vì việc này mà chịu trách nhiệm.

Khang Huyền, đảo chủ Không Minh Đảo này thì khỏi phải nói, còn có cái tên trận pháp sư đang ẩn nấp phía sau lão, tìm ra kẻ này cũng là việc cần làm hàng đầu.