Chương 904: Hoài nghi của Hạ Hầu Khánh
Hạ Hầu Khánh lại gặp mặt hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, trong mắt lóe lên vẻ hồ nghi.
Tuy rằng hiện tại những nơi tay Tứ Thánh Dược Cốc có thể vươn tới, đều đang truy nã kẻ tên Tống Nhuệ này.
Nhưng Hạ Hầu Khánh, cùng tất cả những ai đã từng chứng kiến hiện trường, đều rất rõ ràng một chuyện, trong sự việc đối phó với Lữ Thành Hải và Nam Khúc Doanh, chỉ dựa vào một mình Tống Nhuệ là không thể làm được.
Ngay trước khi hắn ta đến, Nam Khúc Doanh đã triệt để trút hơi thở cuối cùng, mệnh vong hoàng tuyền.
Có lẽ ngoại trừ hung thủ ra, không còn ai có thể rõ ràng trước khi Nam Khúc Doanh xảy ra chuyện, rốt cuộc đã gặp phải điều gì.
Hạ Hầu Khánh cũng không ngờ rằng, hung thủ sát hại Lữ Thành Hải mà bọn họ đang tìm kiếm lại chính là Tống Nhuệ, hơn nữa Tống Nhuệ không những không trốn, ngược lại còn tới vùng đất trung tâm của Tứ Thánh Dược Cốc là Thánh Dược Thành, rình cơ hội tiếp cận bên cạnh Nam Khúc Doanh, chỉ chờ thời cơ ra tay.
Người ngoài đều đang nói, Tống Nhuệ là vì chuyện đệ đệ chết mà tâm tính vặn vẹo, giận lây sang các đệ tử Dược Cốc khác.
Thế nhưng bọn họ trong quá trình điều tra chuyện này lại phát hiện, Tống Liễn cũng không phải là ngoài ý muốn vong mạng, y chính là chết trong tay Lữ Thành Hải, mà sau lưng chuyện này lại còn liên lụy đến Nam Khúc Doanh.
Tra ra những nội tình này, vậy thì Lữ Thành Hải chết trong tay Tống Nhuệ một chút cũng không bất ngờ, điều bất ngờ chỉ là kẻ đứng sau lưng trợ giúp Tống Nhuệ, đó nhất định là một vị cao nhân.
Tra ra chân tướng cái chết của Tống Liễn, Hạ Hầu Khánh có thể nói là một chút cũng không ưa nổi kẻ tên Lữ Thành Hải này, đồng dạng cũng chẳng ưa Nam Khúc Doanh, nhưng thân là đệ tử Chấp Pháp Đường, hắn ta lại không thể không truy tra kẻ đã hãm hại bọn họ.
Hắn ta cũng không biết tại sao, đã đến khách điếm mà Kiều Trạch và Kiều Hải trọ.
Lúc Lữ Thành Hải chết, bọn họ đang ở Vân Vụ Thành.
Lúc Nam Khúc Doanh xảy ra chuyện, bọn họ cũng đang ở Thánh Dược Thành.
Kỳ thực còn có những tu sĩ khác có tình huống giống bọn họ, nhưng Hạ Hầu Khánh không biết vì sao, trong đầu xuất hiện đầu tiên lại chính là hai vị này.
Hạ Hầu Khánh lui hết các đệ tử Chấp Pháp Đường khác, một mình tìm Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hỏi chuyện.
“Đêm qua hai vị Kiều đạo hữu có rời khỏi khách điếm không?”
Phong Minh cũng tò mò, Hạ Hầu Khánh sao lại để mắt tới hắn và Bạch đại ca vậy, hắn hỏi ngược lại: “Nếu ta nói chúng ta không có rời khỏi, Hạ Hầu đạo hữu sẽ tin sao?”
Cũng chính là nói, bị Hạ Hầu Khánh để mắt tới, bất luận bọn họ trả lời thế nào, Hạ Hầu Khánh cũng sẽ không tin đi.
Hạ Hầu Khánh nói: “Vậy là hai vị không có rời khỏi sao?”
Phong Minh thẳng thắn hùng hồn nói: “Phải, chính là không có rời khỏi.”
Hạ Hầu Khánh bị nghẹn một chút, lần gặp mặt này, hai vị Kiều đạo hữu này với biểu hiện ở Vân Vụ Thành lần trước, đã phát sinh thay đổi không nhỏ.
Trước đây bọn họ lúc thấy người của Chấp Pháp Đường, biểu hiện giống những tu sĩ khác, đối với Chấp Pháp Đường là kính sợ, nhưng lần này, hình như có chút ý tứ khiêu khích.
Phong Minh nhìn ra sự khốn hoặc của Hạ Hầu Khánh, nhưng không có ý giải đáp.
Hắn cào cào cằm nói: “Tứ Thánh Dược Cốc các ngươi đúng là gặp phải lúc lắm chuyện mà, liên tiếp hai đệ tử xảy ra chuyện, nghe người ngoài nói Tống Nhuệ là kẻ biến thái tâm lý vặn vẹo, sự tình thật sự là như vậy sao? Đệ đệ hắn thực sự là ngoài ý muốn vẫn lạc, chứ không phải bị kẻ nào đó hại chết sao?”
Ánh mắt Hạ Hầu Khánh lập tức trở nên sắc bén, kẻ tên là Kiều Trạch này, có biết mình đang nói gì không?
Bản thân mình vốn đã hoài nghi hai kẻ này, giờ hắn lại còn hỏi ra những lời như vậy, đây là không sợ mình càng thêm hoài nghi bọn họ sao?
Hạ Hầu Khánh nhìn sâu vào Phong Minh và Bạch Kiều Mặc: “Vậy các ngươi lại biết cái gì?”
Phong Minh cười hì hì, ánh mắt của Hạ Hầu Khánh, đối với bọn họ mà nói chẳng tạo ra được một chút áp lực nào.
Hắn nói: “Chỉ là có chút kỳ quái, sau khi bọn ta đến Thánh Dược Thành có nghe ngóng chút tình hình về đệ tử Dược Cốc, phát hiện một chuyện, đó là tỷ lệ tử vong của các đệ tử luyện dược sư họ ngoài trong Dược Cốc khá cao, mà tỷ lệ tử vong của con cháu tứ tộc thì lại thấp đến đáng sợ, trong chuyện này thực sự một chút vấn đề cũng không có sao?”
Đồng tử của Hạ Hầu Khánh co rụt lại, kẻ này thực sự biết mình đang nói gì sao?
Hạ Hầu Khánh nói: “Đó là bởi vì con cháu tứ tộc bên người đều có hộ vệ, đây là ân trạch mà tổ tiên tứ tộc để lại, ban phúc cho hậu nhân.”
Phong Minh xua xua tay nói: “Những lý do này lừa gạt người ngoài mà thôi, e rằng chính Hạ Hầu đạo hữu cũng không tin đi. Đúng rồi, ta còn tò mò một chuyện, ban đầu vì sao Hạ Hầu đạo hữu lại chọn bái nhập Chấp Pháp Đường, mà không phải trở thành hộ vệ bên người vị luyện dược sư nào đó, đi theo phò tá một vị luyện dược sư tứ tộc đầy triển vọng chứ?”
Hạ Hầu Khánh đến đây là để thăm dò hai kẻ này, chứ không phải để bị đối phương dắt mũi.
Hạ Hầu Khánh nói: “Lựa chọn của mỗi người mà thôi, không có nguyên nhân đặc biệt gì mà Kiều luyện dược sư muốn biết đâu, cá nhân ta càng ưa thích tự tại một chút.”
Phong Minh gật đầu, “Ồ” một tiếng, trong mắt Hạ Hầu Khánh, cũng không biết tên này là tin hay là không tin.
Còn kẻ tên là Kiều Hải ở bên cạnh, vẫn luôn là vẻ mặt dung túng, mặc kệ Kiều Trạch thỉnh thoảng lại buông lời kinh thế hãi tục.
Hai tên khốn này muốn chết hay sao?
Vì sao hắn ta lại sinh ra hoài nghi với hai tên này? Rõ ràng bọn họ cũng chỉ là tu sĩ Niết Bàn Cảnh, tu vi ngay cả Tống Nhuệ còn không bằng, lẽ ra không phải nên bị loại trừ đầu tiên sao?
Hay là nói, bọn họ che giấu tu vi?
Hạ Hầu Khánh hỏi: “Hai vị Kiều đạo hữu rốt cuộc đến từ đâu? Có lẽ có thể từ hai người bằng hữu Củng Khiên và Huyết Tẫn của các ngươi mà tra ra nhỉ.”
Chậc chậc, đây là dùng Củng Khiên và Huyết Tẫn tới uy hiếp bọn họ sao?
Phong Minh khoát tay, nói: “Cứ tra đi, không làm chuyện trái với lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa lúc nửa đêm, cứ việc tra đi.”
Dù có tra ra là bọn họ làm, bọn họ cũng thản nhiên không hổ thẹn, hạng người đó, giết một ngàn giết một vạn cũng sẽ không mềm lòng một chút nào.
Hạ Hầu Khánh ôm quyền, nói: “Được thôi, tại hạ xin cáo từ.”
Hạ Hầu Khánh xoay người rời đi.
Củng Khiên và Huyết Tẫn đến, hai người rất tò mò: “Sao người của Chấp Pháp Đường lại để mắt tới các ngươi vậy?”
Bạch Kiều Mặc nói: “Có lẽ là một loại trực giác thôi, nhưng không cần lo lắng.”
Dù là Vân Vụ Thành, hay là Thánh Dược Thành, tu sĩ trong đó đều là hằng hà sa số.
Hết lần này tới lần khác Hạ Hầu Khánh lại gặp y cùng Phong Minh ở cả hai nơi đó, tu sĩ sinh ra trực giác huyền diệu cũng không có gì kỳ lạ.
Kỳ thực Bạch Kiều Mặc cũng có chút tò mò với kẻ tên là Hạ Hầu Khánh này, người này thực sự trung thành tuyệt đối với Tứ Thánh Dược Cốc, bất luận Dược Cốc có hành vi gì, hắn ta đều có thể vô nguyên tắc đứng về phía Dược Cốc sao?
Nghe y nói vậy, Củng Khiên và Huyết Tẫn gật gật đầu.
Tuy hai kẻ này rất biết gây chuyện, nhưng bản thân cũng có thể giải quyết được, không cần người khác phải bận tâm.
Hơn nữa Tứ Thánh Dược Cốc làm chuyện này xác thực rất mất hết nhân tính, nếu có thể khiến bộ mặt thật của Dược Cốc bại lộ ra, bọn họ sẽ hai tay tán thành.
Tin tức Nam Khúc Doanh không thể cứu chữa mà chết vẫn truyền ra, cục diện Tứ Thánh Dược Cốc và người Nam gia huy động nhân lực rầm rộ trước đó, rất nhiều tu sĩ đều đã nhìn thấy trong mắt, vì thế có kết quả này cũng không có gì kỳ lạ.
Chỉ là đám ái mộ giả của Nam Khúc Doanh không thể tiếp nhận được, bọn họ vây kín cứ điểm của Chấp Pháp Đường tại Thánh Dược Thành, tạo áp lực lên người của Chấp Pháp Đường, yêu cầu bọn họ mau chóng bắt hung thủ.
Nam Khúc Doanh rốt cuộc là chết như thế nào, bên ngoài thực ra cũng không rõ ràng lắm.
Rất nhiều tu sĩ bên ngoài kỳ thực đều khá tò mò, trước đó không có tin Nam Khúc Doanh chết truyền ra, hẳn là trọng thương đi, Tứ Thánh Dược Cốc đó chính là nơi có những luyện dược đại sư với thuật luyện dược cao nhất, sở hữu vô số đan dược, trong tình huống như vậy cũng không cứu chữa nổi Nam Khúc Doanh sao? Vậy rốt cuộc hắn ta bị loại trọng thương gì?
Tứ Thánh Dược Cốc và Nam gia đã phong tỏa tin tức Nam Khúc Doanh chết vì hồn lực phản phệ, tin tức này nếu để lộ ra ngoài, không cần nói tới những tu sĩ khác, các luyện dược sư trong thành sẽ là những người đầu tiên hoài nghi, Nam Khúc Doanh đang yên đang lành sao lại bị hồn lực phản phệ?
Sáng sớm hôm sau, Tạ Minh lại chạy tới tìm Phong Minh và Củng Khiên, hắn ta cũng nhắc tới chuyện này.
“Đại sư tỷ của ta còn quan tâm đến thương thế của Nam Khúc Doanh, đặc biệt đến tận cửa hỏi thăm tình hình thương thế của hắn ta, Dược Các chúng ta cũng có một vài loại đan dược liệu thương đặc thù, có lẽ có thể giúp được chút gì, nhưng đại sư tỷ ngay cả mặt Nam Khúc Doanh cũng không gặp được, bị Dược Cốc và người Nam gia cự tuyệt rồi.”
“Cho nên, các ngươi nói xem, Nam Khúc Doanh này rốt cuộc là bị thương ở đâu? Đến Dược Cốc cũng cứu không sống nổi? Phải biết rằng ngay cả tộc trưởng Nam gia cũng đích thân đến, vị đó chính là luyện dược đại sư cửu phẩm trung cấp.”
Phong Minh xòe tay nói: “Thế thì chính là vết thương mà đến Dược Cốc cũng không thể cứu chữa được rồi, ngươi thử nghĩ xem, có loại vết thương gì, khiến Dược Cốc và Dược Các các ngươi đều không thể cứu chữa?”
Tạ Minh gãi gãi đầu: “Cái này thì khó nói rồi, nhưng vết thương dù nặng và phiền phức thêm nữa, cũng có biện pháp kéo dài thời gian chứ.”
Phong Minh và Củng Khiên đều biết, thực sự không thể cứu chữa, còn có thể lợi dụng biện pháp băng phong để kéo dài thời gian, đợi đến một ngày có thể tìm được biện pháp cứu chữa, lại giải phong cứu người.
Phong Minh trước đây ở Thương Huyền đại lục gặp phải Thẩm Ngọc Loan, chính là tình huống này.
Phong Minh nói: “Vậy chính là bọn họ rất rõ ràng, dựa vào biện pháp kéo dài thời gian cũng vô dụng, vết thương triệt để hết cứu rồi.”
Tạ Minh nói: “Chẳng lẽ là hồn hải tan vỡ? Không đúng, cái này cũng có thể băng phong được, còn có đan dược có thể tạm thời ổn định thương thế một chút.”
Phong Minh cố ý nói: “Có lẽ có thể tra xem quá khứ của Tứ Thánh Dược Cốc, xem Tứ Thánh Dược Cốc trước đây có từng phát sinh tình huống tương tự không, ngươi xem người Nam gia của Tứ Thánh Dược Cốc đối với tình hình của Nam Khúc Doanh là cực kỳ coi trọng, tộc trưởng Nam gia đã tự mình chạy ra kiểm tra ngay trong đêm.”
Phong Minh huyên thuyên một hồi khiến Tạ Minh choáng váng, lúc trở về đầu óc Tạ Minh vẫn còn có chút váng vất.
Đại sư tỷ thấy vậy đương nhiên quan tâm một phen, Tạ Minh liền đem cuộc đối thoại với Phong Minh thuật lại cho đại sư tỷ nghe, đại sư tỷ không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt liền biến đổi.
Tạ Minh giật mình, còn thực sự có quá khứ mà hắn ta không biết, lập tức tò mò hỏi: “Đại sư tỷ, tỷ biết gì sao?”
Đại sư tỷ thận trọng bấm tay tạo ra một cái kết giới, ngăn thanh âm lọt ra ngoài, thấp giọng nói: “Ta từng nghe sư tổ nhắc đến, Tứ Thánh Dược Cốc đã từng phát sinh chuyện luyện dược sư tứ tộc tính tình đại biến, hồn hải tan vỡ mà chết, sư tổ còn nói qua, hậu nhân tứ tộc của Tứ Thánh Dược Cốc, cuối cùng cũng không thể khôi phục lại vinh quang của tổ tiên.”
Tạ Minh kinh ngạc nói: “Vì sao bọn họ lại hồn hải tan vỡ?”
Đại sư tỷ nói: “Đó là bọn họ đã dùng phương pháp không chính thống để đề thăng hồn lực, cuối cùng sẽ gặp phải phản phệ, đường tắt không dễ đi như vậy đâu, vẫn là tu luyện vững chắc thì hơn, tiểu sư đệ ngươi cũng phải ghi nhớ.”
Tạ Minh kinh hãi: “Chẳng lẽ Nam Khúc Doanh chính là tình huống này? Hắn ta là vì hồn lực phản phệ mà chết? Nếu là loại thương thế này, vậy thì đích xác rất khó cứu chữa rồi, hơn nữa ước chừng là phản phệ cực kỳ nghiêm trọng.”
Sắc mặt đại sư tỷ lại nghĩ đến điều gì đó: “Vị Kiều Trạch luyện dược sư đã chỉ điểm cho ngươi, sao lại biết được chuyện cơ mật như thế?”
Xem ra đối phương ngay cả nguyên nhân Nam Khúc Doanh vì sao mà chết cũng rất rõ ràng, đến Dược Các bọn họ còn chưa thăm dò ra chân tướng.
Trong lòng đại sư tỷ chợt nảy sinh một suy đoán táo bạo, nhưng lại cảm thấy mình đã nghĩ nhiều rồi.
—