Chương 857: Sau trận chiến
Sau Tôn trưởng lão của Tiêu Dao Viện, đến lượt Tiền trưởng lão của Hư Không Điện lại chết dưới tay Bạch Kiều Mặc và Phong Minh. Sự thật này khiến cả bí cảnh nổ tung.
Trong khoảnh khắc, tu giả khắp nơi trong bí cảnh chẳng còn tâm trí đâu mà thăm dò tìm kiếm cơ duyên nữa, tất cả đều dừng tay bàn tán về chuyện này.
Nghe tin Tiền trưởng lão mất mạng, đệ tử của tứ đại thế lực, nhất là Hư Không Điện, như muốn phát điên, hận không thể xông tới vây đánh hai kẻ Bạch Kiều Mặc và Phong Minh.
Có điều được Long tộc ra tay ngăn cản, lại thêm Kim Ô và một con rồng khác ở đó cõng hai người cao chạy xa bay thần tốc, đệ tử tứ đại thế lực có đuổi theo cũng chẳng kịp.
Trước đó Tôn trưởng lão chết ra sao, ngoại trừ Tiền trưởng lão từng có phán đoán suy luận, thì những tu giả khác đều không hề hay biết.
Thế nhưng lần này, rất nhiều tu giả tận mắt chứng kiến hai người Bạch Kiều Mặc và Phong Minh làm thế nào đánh chết Tiền trưởng lão.
Lần này, chẳng ai có thể phủ nhận hai vị này thực sự có thực lực vượt cấp đánh chết đại năng Tạo Hóa Cảnh. Hai vị ấy cũng chẳng hề ỷ lại quá nhiều vào âm mưu kỹ xảo, mà dựa vào chính thực lực cứng rắn của bản thân.
Trận đại chiến khốc liệt này khiến đám tu giả say sưa bàn tán.
Bên ngoài Phong Lôi hiệp cốc, mọi người chẳng còn lòng dạ làm việc gì khác, đều chạy tới đây phát biểu ý kiến, trao đổi tâm tư.
Mộ thiếu đông gia cũng rất tích cực tham dự, mọi người dù có bàn luận mười ngày mười đêm cũng chẳng thấy chán.
“Hai người bọn họ lại thực sự làm được! Thực sự đã giết chết trưởng lão Tạo Hóa Cảnh!”
Đây là câu nói được đám tu giả sau trận chiến lặp đi lặp lại nhiều nhất, tràn đầy kinh ngạc và khó có thể tin nổi.
“Hai vị này không chỉ thực lực kinh người, khí vận cũng kinh người.”
“Đúng, đúng, nào phải tu giả Niết Bàn Cảnh nào cũng có thể dựa vào nhục thân cường hãn mà cận thân tương bác với đại năng Tạo Hóa Cảnh. Song nhi tên Phong Minh kia, thân thể mạnh mẽ đến mức khó thể tưởng tượng.”
Trong lúc trao đổi, chẳng biết mọi người đã dùng bao nhiêu lần hai chữ “khó thể tưởng tượng” rồi, dường như chỉ có từ đó mới đủ bày tỏ sự rung động trong lòng họ.
“Đúng vậy, không ngờ con rồng thứ năm lúc trước chính là khế ước thú bên cạnh hai người này. Đừng nói chứ, con rồng đó thực sự rất thần tuấn, cũng vì thế mà quan hệ với Long tộc mới tốt như vậy đi. Long tộc gặp nạn, hai vị này liền lập tức đi cứu.”
“Đâu chỉ có vậy, ta thấy còn liên quan đến thực lực bản thân hai vị này nữa. Không thấy bọn Long Khuê lúc nào cũng gọi ‘huynh đệ ta’ đó sao, rõ ràng hồi trước lúc cùng nhau tung hoành ở ngoài, thực lực của hai vị này đã giành được sự kính trọng của Long Khuê bọn họ rồi.”
“Long Diên đích thân thừa nhận rồi, con dã long đó là do hai vị này thu phục ở tiểu thế giới. Vậy Kim Ô kia thì sao? Chẳng lẽ cũng tìm thấy ở tiểu thế giới ư? Nói như vậy, giá trị của tiểu thế giới chẳng phải vượt ngoài nhận thức của chúng ta sao?”
Ra một con rồng còn chưa tính, lại còn ra một con Kim Ô, đây nào phải tiểu thế giới gì nữa, so với đại thế giới của bọn họ còn giàu có và đầy tiềm lực hơn.
“Các vị có điều không biết,” một tu giả tin tức khá linh thông lên tiếng, “các vị bảo tiểu thế giới của hai vị này hồi đó vì sao lại bị ngũ đại tông môn của trung đẳng thế giới dòm ngó?
Là bởi trong tiểu thế giới đó có một bí cảnh do thượng cổ đại tông môn để lại. Bí cảnh ấy không hề tầm thường, hơn nữa còn có truyền thừa của thượng cổ tông môn kia để lại.
Theo tin tức đáng tin cậy, hai vị này rất có thể chính là hai tu giả duy nhất trong mấy ngàn năm nay đạt được truyền thừa của bí cảnh đó, không chừng lai lịch của con rồng và Kim Ô này cũng có liên quan tới bí cảnh của thượng cổ tông môn kia.”
“Thiên phú của hai vị này quả thực cực cao. Ngũ đại tông môn kia trước đây cũng thường phái đệ tử thiên phú cao tới tiểu thế giới tham gia khai mở bí cảnh, thế nhưng đều không có thu hoạch gì lớn, cho đến khi hai vị này xuất hiện.”
“Nói vậy cũng có khả năng lắm. Xem ra tiểu thế giới cũng chưa hẳn nghèo nàn như chúng ta vẫn nghĩ, đáng tiếc với tu vi của bọn ta, không thể hành tẩu ở tiểu thế giới được.”
“Các vị quên rồi sao, bên cạnh hai người họ không chỉ có rồng và Kim Ô, trên người hai vị này còn đều có một đóa hỏa diễm lợi hại nữa. Có ai phân biệt được rốt cuộc là hỏa diễm gì không? Đến ngay con Kim Ô kia, còn xa xỉ khế ước hẳn một đóa Hỏa Linh cơ đấy.”
Điều này khiến đám tu giả vốn tự thấy mình cũng khá giàu có ấy nhìn mà vừa hâm mộ vừa ghen tị tột cùng.
Câu hỏi này, Mộ thiếu đông gia có thể trả lời được một nửa: “Ta có thể nhận ra một đóa trong số đó, cũng chính là hỏa diễm mà Phong đại sư sử dụng, đó là Tinh Viêm Hỏa hiếm có. Còn hỏa diễm Bạch đại sư dùng thì ta không rõ lắm. Mộc thuộc tính hỏa diễm thì ta từng thấy rồi, nhưng dường như đều không giống với đóa của Bạch đại sư cho lắm.”
“Bất kể là hỏa diễm gì, ta cũng thấy Tiền trưởng lão bại dưới tay hai vị này là điều đã định sẵn rồi. Tiền trưởng lão tu luyện công pháp mộc thuộc tính, bản mệnh linh khí cũng là một món linh khí mộc thuộc tính, hết lần này tới lần khác lại gặp phải hai vị khắc tinh này. Không chỉ có Kim Ô, mà trong tay hai vị còn mỗi người một loại hỏa diễm, Tiền trưởng lão không bại mới là lạ.”
“Đúng thế, ta nhớ bản mệnh linh khí của Tiền trưởng lão là Khô Cốt Liễu Trượng, cũng khá hung danh lẫy lừng. Lúc đại chiến khi nãy còn chưa thấy món linh khí này đâu.”
“Chắc là đã từng dùng rồi đấy. Ta thấy trên mặt đất trong trận có cành khô cháy đen còn sót lại sau khi thiêu đốt, hẳn là ăn thiệt thòi rồi mới thu lại.”
“Thực không ngờ rằng, Tiền trưởng lão nắm phần thắng lớn như vậy, vậy mà vẫn không đấu lại được hai vị này.”
“Phải đấy, Tiền trưởng lão ngay cả lực lượng của Hư Không Đỉnh trấn thủ bí cảnh cũng đã điều động rồi, thế nhưng vẫn vô dụng.”
Chương Thu Nguyệt cùng đệ tử Thiên Nguyệt Tông và Vân Lôi Tông tụ tập lại với nhau. Bọn họ cũng bị đại chiến kinh động, chạy tới vây xem.
Trận đại chiến ấy khiến họ xem mà kích động không thôi, khơi dậy sự hứng thú cực lớn đối với hai người Bạch Kiều Mặc và Phong Minh.
“Chương sư tỷ, nghe nói hai vị này xuất thân từ tiểu thế giới, một đường từ tiểu thế giới tới trung thế giới mà đi lên. Chương sư tỷ này, tu giả bên trung đẳng thế giới đều lợi hại như vậy sao?”
Bao lâu nay, thân là tu giả của đại thế giới, bọn họ vẫn luôn mang tâm lý tự ngạo khi đối diện với những tu giả từ bên dưới tới.
Thế nhưng trận chiến tận mắt chứng kiến lần này đã thay đổi nhận thức của họ rất nhiều.
Không nói đâu xa, vị Chương sư tỷ cũng từ trung thế giới tới kia, thực lực cũng đâu có yếu.
Vậy nên, tu giả từ thế giới bên dưới tới đều lợi hại như vậy sao?
Chương Thu Nguyệt bất lực nhìn đám sư đệ sư muội ngây thơ hết sức này: “Nếu các ngươi đều nghĩ như thế, sau này gặp phải những tu giả khác từ dưới đi lên, các ngươi sẽ thất vọng đấy.”
“Nơi nào cũng có thiên tài, thế nhưng phần lớn tu giả vẫn thuộc về hạng tầm thường. Người như Phong đại sư, Bạch đại sư, đi đến đâu cũng đều thuộc vào hạng tuyệt đỉnh thiên tài, tu giả phàm tục như chúng ta há có thể so sánh.”
Lời này khiến đám sư đệ sư muội ở đây có chút thất vọng, hóa ra không phải sao?
Thôi được rồi, miễn cưỡng tiếp nhận vậy, nhưng sự hứng thú của bọn họ đối với hai người Phong Minh vẫn không hề giảm, vẫn hào hứng hỏi Chương Thu Nguyệt: “Chương sư tỷ, tỷ có nghe nói đến sự tích của hai vị này ở dưới kia không?”
“Đúng vậy, Chương sư tỷ, ta còn nghe nói Long Khuê của Long tộc bọn họ, chính là quen biết và cùng nhau xông pha với hai vị này ở trung thế giới đấy.”
Điều Chương Thu Nguyệt biết cũng không nhiều: “Ta chỉ nghe nói bọn họ từng xuất hiện ở U Minh đại lục, thực ra ta rời đi hơi sớm, rất nhiều việc xảy ra sau khi ta đã đi rồi. Mà rất có khả năng, lúc hành tẩu ở trung thế giới, bọn họ cũng chẳng dùng bản danh đâu.”
“Đúng, đúng, ta biết điều này. Lúc bọn họ xuất hiện ở Phong Lôi hiệp, dùng chính là hai cái tên giả Văn Trạch và Võ Hải.”
Không chỉ riêng Nhân tộc, ngay cả đám Dị tộc kia, khi bàn về trận chiến này cũng đều mắt sáng rỡ lên, vô cùng hâm mộ ngưỡng mộ hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Có một số Dị tộc vốn coi thường Nhân tộc nhục thân không đủ cường kiện, nhưng hai vị này lại khác, cường giả có thể giành được sự kính trọng và công nhận của bọn họ.
Đây chính là hai kẻ ngoan nhân đã liên tiếp đánh chết hai vị đại năng Tạo Hóa Cảnh sơ kỳ đấy.
Bên ngoài Tinh Hà bí cảnh, chẳng bao lâu sau, bên trong Hư Không Điện lại lần nữa truyền ra tin dữ. Hồn bài của Tiền trưởng lão đã tiến vào bí cảnh cũng đã vỡ nát.
Điều này có nghĩa là Tiền trưởng lão cũng đã vẫn lạc bên trong bí cảnh. Đám tu giả đang chờ đợi ngoài bí cảnh thảy đều chấn kinh.
Hình như tứ đại thế lực chỉ đưa có hai vị trưởng lão Tạo Hóa Cảnh vào thôi, không ngờ cả hai đều vẫn lạc, thực khó có thể tin được.
Đám tu giả này cũng tụ tập lại, rì rầm nghị luận.
“Tiền trưởng lão sao lại cũng chết? Lão ta là trưởng lão của Hư Không Điện kia mà. Hư Không Đỉnh của Hư Không Điện không phải đang trấn thủ bên trong đó sao, lẽ ra Tiền trưởng lão càng chiếm ưu thế mới đúng chứ.”
“Chẳng lẽ lại có liên quan đến hai người Bạch Kiều Mặc, Phong Minh ư?”
“Không thể nào! Hai tu giả Niết Bàn Cảnh đó tài đức gì mà có thể đánh chết đại năng Tạo Hóa Cảnh như Tiền trưởng lão chứ?”
“Thế các ngươi nói thử xem, trong tình huống chiếm ưu thế, làm sao Tiền trưởng lão lại vẫn lạc được?”
Trưởng lão và đệ tử Hư Không Điện ở lại nơi đây là không thể tiếp nhận nổi sự thực này nhất. Sao Tiền trưởng lão có thể vẫn lạc cho được?
Thế nhưng kẻ rõ nhất việc này lại chính là Nhậm điện chủ của Hư Không Điện. Lúc này thân ở trong đại điện, sắc mặt Nhậm điện chủ khó coi vô cùng.
Không chỉ vì Tiền trưởng lão nối gót Tôn trưởng lão, cũng chết dưới tay Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, mà càng khiến lão không thể tiếp nhận nổi chính là, sau đó lão đã không cách nào điều động nổi Hư Không Đỉnh nữa, có một luồng sức mạnh nào đó đã can nhiễu sự điều động của lão.
Lão vốn cho rằng mình đã hoàn toàn khống chế được Hư Không Đỉnh, thế nhưng hiện thực lần này đã tát cho lão một cái bạt tai. Rốt cuộc đây là hậu chiêu do lão hồ đồ Lâm Kỳ kia để lại, hay là có sức mạnh nào không rõ lão biết đang can nhiễu?
Lão càng nghiêng về khả năng thứ nhất, lại là do Lâm Kỳ động tay chân.
Vậy mà suốt vô số năm qua, lão cũng chẳng hề phát hiện ra dấu vết gì trong Hư Không Đỉnh cả.
Lão phất tay áo một cái, trước mặt hiện lên hư ảnh của một tòa đại đỉnh, đây chính là hư ảnh của tòa Hư Không Đỉnh kia trong Tinh Hà bí cảnh.
Lão dùng hồn lực tỉ mỉ cẩn thận tra xét hư ảnh này, thế nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Sự thật này khiến lão không sao tiếp nhận nổi, chẳng lẽ bọn họ có tu luyện thế nào, cũng không đuổi kịp nổi Lâm Kỳ sao?
Một tu giả đã rời khỏi thế giới này từ lâu, bóng ma để lại vẫn còn bao phủ trên đầu bọn họ ư?
Nếu không phải Hư Không Đỉnh xảy ra vấn đề, Tiền trưởng lão không thể chết dưới tay hai tiểu tử đó được.
Hư Không Đỉnh lại vào đúng thời khắc mấu chốt này mà tụt hậu.
Lúc này, lão dâng lên một dự cảm vô cùng bất hảo. Bọn họ thiết kế việc khai mở Tinh Thần bí cảnh, là muốn biến nó thành phần mộ cho hai tên tu giả kia, khiến chúng chôn thây trong bí cảnh.
Vậy mà giờ đây, Tinh Hà bí cảnh này dường như lại phản tác dụng, thành toàn cho hai kẻ đó, đưa chúng thẳng lên đường mây xanh.
Nhậm điện chủ lại phất tay áo, hư ảnh đại đỉnh tan đi. Thân ảnh lão cũng theo đó biến mất khỏi đại điện.
Khoảnh khắc kế tiếp, Nhậm điện chủ giáng lâm tại Tàng Thư Lâu, làm kinh động cả Thư lão.
Nhậm điện chủ nhìn Thư lão, ánh mắt tràn đầy hoài nghi: “Ngươi là kẻ do lão ta để lại, có phải ngươi biết nhiều tình huống hơn không? Lần này có phải cũng là ngươi xuất thủ can nhiễu?”
Thư lão chớp mắt, rồi lại chớp mắt, đáp: “Điện chủ thực sự quá đề cao khí linh của một tòa Tàng Thư Lâu như ta rồi. Thư lão ta tài đức gì mà có thể can nhiễu được đại sự của Nhậm điện chủ chứ? Chẳng lẽ Nhậm điện chủ lần này gặp trở ngại trong việc gì rồi sao?”
Nhậm điện chủ hừ lạnh một tiếng nói: “Đừng để bản điện chủ nắm được thóp, nếu không xóa bỏ ý thức của một kẻ khí linh như ngươi, với bản điện chủ mà nói chẳng phải việc khó.”
Thư lão chắp tay nói: “Vậy đa tạ Nhậm điện chủ đã thủ hạ lưu tình.”
Nhậm điện chủ lại phất tay áo bỏ đi. Thư lão lúc này mới thay đổi vẻ mặt mờ mịt lúc nãy, trên mặt lộ ra nụ cười châm biếm.
Dùng Hư Không Đỉnh của bản tôn để lại, đi đối phó truyền nhân của bản tôn? Đã hỏi qua bản tôn chưa?
Lão với bản tôn đồng nguyên, đương nhiên có thể xuất thủ can thiệp. Hai tiểu tử kia, phải tranh khí cho lão đấy.
Nhìn bộ dạng hơi tức đến nổi điên của Nhậm điện chủ, tâm tình Thư lão vô cùng tốt.