Chương 844: Hình Ký
Một bên khác, Mộ thiếu đông gia rất nhanh liền nhận được tin tức từ phía Phong Lôi Hiệp Cốc, có hai tên tu giả bị đánh lén, kẻ gây án nghi là hai vị luyện thể đại nhân cường hãn kia.
Sau khi có được tin tức này, Mộ thiếu đông gia liền trở nên nghi thần nghi quỷ, thỉnh thoảng lại hướng ra sau lưng nhìn xem, chỉ sợ kẻ bị đánh lén tiếp theo sẽ là chính mình.
“Sẽ không đâu,” Mộ thiếu đông gia an ủi chính mình, “Ta lại có làm chuyện xấu gì đâu, làm sao lại bị đánh lén chứ? Tình huống của hai người họ, ta không tiết lộ, cũng có kẻ khác sẽ tiết lộ thôi, chi bằng để ta đem ra làm ăn kiếm linh thạch còn hơn.”
Mặc dù tự an ủi như vậy, lòng của Mộ thiếu đông gia vẫn luôn treo lên, cuối cùng đành phải nghiến răng nói: “Cùng lắm thì lần sau ta tặng thêm mấy cái tin tức cho hai vị này, không thu nguyên thạch của bọn họ.”
Đúng, cứ làm như vậy đi.
Phong Minh hai người cũng không biết được sự rối rắm trong lòng Mộ thiếu đông gia, bất quá Mộ thiếu đông gia cũng không phải tự mình lo xa, Phong Minh đích xác có ý muốn đi đánh lén hắn ta một gậy.
Lúc nghỉ ngơi hai người đương nhiên phải bố trí trận pháp phòng hộ quanh người, bảo đảm an toàn cho hai người.
Hai người tán gẫu một lát, Bạch Kiều Mặc liền định vào Thời Quang Sảnh, lợi dụng tốc độ thời gian của Thời Quang Sảnh, đem Lôi Thú Thương tiến thêm một bước luyện hóa, có thể thực sự chỉ huy như cánh tay sai khiến, đồng thời trong trận đối chiến sắp tới với một vị Tiền trưởng lão khác có thể phát huy tác dụng.
Đúng vậy, hai người đã biết đối thủ kế tiếp của bọn họ, là đến từ Hư Không Điện Tiền trưởng lão rồi.
Ý niệm này vừa động, cả người hắn liền đột nhiên lóe tới rìa trận pháp, quan sát tình hình bên ngoài trận.
Phong Minh thấy hắn như vậy liền biết là có tình huống, chạy đến bên cạnh hắn cũng nhìn ra ngoài theo, nhưng cái gì cũng không thấy.
Phong Minh lập tức hiểu rõ: “Có đồ vật truy tung ẩn thân được theo tới rồi?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Phải.”
Ngay sau đó, Bạch Kiều Mặc liền lấy ra Không Thiên Tạm, điều động một phần lực lượng không gian trong đó, liền đem hai con chuột nhỏ đang lặng lẽ không tiếng động tiếp cận trận pháp còn muốn lẻn vào trong trận vây khốn lại.
“Vây khốn được rồi sao? Là thứ gì, thế mà có thể ẩn nấp lặng lẽ không tiếng động như vậy, đến khi xúc động trận pháp mới bị phát hiện?” Phong Minh có chút kinh ngạc.
Bạch Kiều Mặc khóe miệng cong lên: “Thật sự có một con chuột, còn có một con rắn trong suốt.”
Phong Minh lập tức kêu lên: “Quỷ Ảnh Thử và Không Minh Xà?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Xem ra hẳn là hai con này.”
Quỷ Ảnh Thử và Không Minh Xà ở trong bí cảnh có thể tạo ra danh tiếng không nhỏ, nhất là vụ phanh phui chuyện Tôn trưởng lão chết trong tay Bạch Kiều Mặc, càng đem danh tiếng của hai kẻ này đẩy lên điểm cao nhất.
Phong Minh không chỉ từ chỗ Mộ thiếu đông gia, sau đó còn ở trong ngọc bài nhận được tin tức về hai tên gia hỏa này, không ngờ hai tên hỗn trướng này lại lặng lẽ không tiếng động mò tới bên cạnh bọn họ.
Nếu không phải trận pháp của Bạch Kiều Mặc bố trí cao minh, chẳng phải là để hai con chuột nhỏ này đắc thủ rồi sao?
Phong Minh tức giận nói: “Được lắm, lại dám đem chủ ý đánh lên đầu bọn ta, ta xem rốt cuộc là hai tên hỗn trướng nào ở sau lưng chỉ huy hai con chuột nhỏ này.”
Bạch Kiều Mặc búng ngón tay một cái: “Hiện hình.”
Phía trước, trong không gian trong suốt, Phong Minh liền thấy một bóng đen không chỗ nào ẩn trốn, cái bóng đen kia không phải chính là hình dạng con chuột sao, bất quá so với chuột bình thường thì hư ảo hơn.
Bây giờ con chuột này đang ở trong không gian chật hẹp xoay vòng vòng, kêu chít chít.
Bên cạnh bóng đen con chuột còn có một vật dạng dải dài trong suốt, thân ảnh lúc ẩn lúc hiện, tựa hồ muốn liều mạng đột phá thoát ra khỏi không gian chật hẹp bị vây khốn, nhưng mọi cố gắng đều là uổng phí.
Bạch Kiều Mặc vươn tay vẫy một cái, lao tù không gian trong suốt chật hẹp, liền từ bên ngoài trận bay vào trong tay Bạch Kiều Mặc trong trận: “Xem, chính là hai con này rồi, không thể không nói ở phương diện truy tung người, đúng là rất có chút thủ đoạn.”
Hắn và Minh đệ đủ cảnh giác rồi, thế nhưng vẫn không thể phát hiện bị hai con chuột nhỏ này theo dõi.
Chỉ là trận pháp hắn bố trí cao minh, mới ở lúc chúng nó tiếp xúc trận pháp thì phát hiện dị thường, đem hai con chuột nhỏ bắt được.
Đổi là tu giả khác chưa chắc sẽ phát hiện, Bạch Kiều Mặc cũng lúc này mới hiểu được hắn và Minh đệ hố giết Tôn trưởng lão, tin tức vì sao có thể tiết lộ ra ngoài.
Có hai con chuột nhỏ này ẩn nấp tới bên cạnh đệ tử của tứ đại thế lực, vậy thì rất dễ dàng nghe trộm được cuộc nói chuyện của bọn họ.
Tới trong tay Bạch Kiều Mặc, thân ảnh con chuột đen kia ngưng thực hơn một chút, rắn dài trong suốt cũng từ bỏ cố gắng, hai con này tiếp nhận hiện trạng, bị bắt rồi.
Chuột đen rất lanh lợi hướng Phong Minh Bạch Kiều Mặc hai người chắp móng vuốt cầu xin tha thứ, hi vọng hai người có thể nể tình nó đáng yêu mà bỏ qua cho nó một lần.
Phong Minh cười nhạt một tiếng, đưa tay búng búng lao tù không gian: “Muốn trở về bên cạnh chủ nhân các ngươi? Cũng không phải không được, kêu chủ nhân các ngươi tới đây là được rồi.”
Chuột đen ôm lấy đuôi Không Minh Xà, không có tiếng động nữa.
Phong Minh làm vẻ uy hiếp: “Tốt nhất làm theo lời bọn ta, bằng không a, bọn ta làm thịt các ngươi, không phải là không làm được đâu. Nào, Võ đại ca mở khe hở ra, để chúng nó liên hệ với chủ nhân chúng nó một chút, kêu chủ nhân chúng nó tới đây nhận sủng vật của mình.”
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Được, yên tâm, chúng nó trốn không thoát đâu.”
Chuột đen liếc nhìn Không Minh Xà, đồng bọn cũ của mình, nhưng Không Minh Xà đã nằm thẳng bất động không giãy dụa nữa, biết mình trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của đối phương.
Thấy vậy, chuột đen cũng chỉ có thể ngoan ngoãn truyền tin cho chủ nhân, kêu chủ nhân tới đây vớt chuột và rắn.
Lúc này chủ nhân của hai con thú cách nơi nghỉ ngơi của Phong Minh bọn họ cũng không phải quá xa, đương nhiên cũng không gần, nếu không gần quá dễ bại lộ thân phận.
Ngay khi bọn họ chờ đợi Quỷ Ảnh Thử và Không Minh Xà truyền tin trở về, đột nhiên cảm ứng được liên hệ với hai con thú nhỏ bị cắt đứt.
“Không xong, xảy ra chuyện rồi.” Hai người cùng một thời gian kinh hô ra tiếng.
Phái ra hai con thú nhỏ có phải là lẻn vào nơi hiểm địa nào đâu, mà là đi theo dõi tiếp cận hai tên gia hỏa từ trong Phong Lôi Hiệp Cốc đi ra.
Bọn họ ở ngoài hẻm núi kiên nhẫn chờ đợi lâu như vậy, chẳng phải là vì giờ khắc này sao, mắt thấy sắp thành công rồi, thế nhưng hai con thú nhỏ sao lại cùng bọn họ cắt đứt liên hệ?
“Ca, chẳng lẽ bị phát hiện rồi? Sao có thể?”
Hai người nóng ruột xoay vòng vòng, cuối cùng vẫn là không nỡ từ bỏ hai con thú nhỏ đã nuôi nhiều năm, quyết định mò tới thăm dò tình huống một chút, rồi sẽ quyết định.
Ngay khi bọn họ chuẩn bị lên đường, đột nhiên lại nhận được tin tức hai con thú nhỏ truyền đến, hai người toàn thân cứng đờ, sắc mặt cũng trắng bệch ra.
Tình huống tồi tệ nhất đã phát sinh, hai con thú nhỏ lại bại lộ hành tích, bị người ta bắt ngay tại trận.
“Ca, sao lại thế này? Sao lại bị bắt được?”
Quỷ Ảnh Thử môi run run một chút, nói: “Phong Lôi Hiệp Cốc bên kia không phải có người phỏng đoán, hai tu giả họ Văn họ Võ kia và hai vị kia có liên quan sao, hiện tại xem ra, phỏng đoán này chính là thật, chúng nó, đụng vào trong tay Bạch Kiều Mặc kia rồi, nếu không hành tung của Không Minh Xà sao có thể bị phát hiện.”
Không Minh Xà sắc mặt cũng khó coi: “Sao lại thực sự là thế này?”
Rõ ràng bọn họ đều muốn tránh né Bạch Kiều Mặc cái tên sát thần này, hết lần này lại chủ động đưa mình tới trong tay đối phương, hai người rất muốn khóc.
Nhưng lại không thể thực sự mặc kệ hai con thú nhỏ, bọn họ còn phải dựa vào hai con thú nhỏ để nuôi gia đình, huống chi làm bạn nhiều năm như vậy, hai con thú nhỏ cũng sớm đã trở thành tồn tại như người nhà của bọn họ, không thể không đoái hoài đến sự sống chết của chúng nó.
Nghĩ thông suốt điểm này, Quỷ Ảnh Thử đành phải nói: “Vẫn là đi thôi, hi vọng hai vị này ra tay có thể nhân từ một chút.”
Nói xong liền một bộ biểu tình coi chết như về, sải bước bước ra ngoài.
Không Minh Xà phía sau không khá hơn hắn bao nhiêu, phảng phất như một đi không trở về nữa.
Một bên khác, chuột đen và rắn trong suốt cẩn thận liếc Phong Minh hai người một cái, ý tứ là chúng nó đã thông tri chủ nhân rồi.
Chiến lực của hai con thú nhỏ này kỳ thực khá tệ, bởi vậy một khi hành tích bại lộ, vậy thì chỉ có thể mặc người nhào nặn.
Huống chi rơi vào còn là người như Bạch Kiều Mặc, bởi vậy hai con thú nhỏ sau khi phản kháng qua một trận vẫn luôn rất ngoan ngoãn.
Phong Minh chống cằm cười vui: “Vậy chúng ta cứ chờ xem, xem bộ mặt thật của hai tên gia hỏa kia ra sao.”
Cũng không để hai người chờ đợi quá lâu, Bạch Kiều Mặc liền cảm ứng được bên ngoài trận có người rồi.
Hắn đem trận pháp trong suốt hóa, ngồi trong trận hắn và Phong Minh liền có thể thấy tình cảnh bên ngoài trận, thấy có hai bóng người bao phủ toàn thân trong hắc bào, một bộ dáng như kẻ trộm, ở bên ngoài xoay vòng, còn có thanh âm truyền ra.
“Cảm ứng được phương vị là ở chỗ này đi.”
“Đúng vậy a, ta có thể cảm ứng được khí tức Tiểu Quỷ lưu lại.”
“Ta cũng có thể cảm ứng được sự tồn tại của Không Không, nhưng lại bị che chắn rồi.”
Cho nên, bọn họ thực sự là đụng vào trong tay sát thần Bạch Kiều Mặc, Không Minh Xà lại vì mình lau nước mắt bi thương, bọn họ kỳ thực một chút cũng không muốn biết Bạch Kiều Mặc và Phong Minh hai người dùng thân phận gì trong bí cảnh.
Ngay khi hai người xoay vòng vòng, một giọng nói truyền vào trong tai bọn họ: “Trực tiếp đi về phía trước, ta sẽ vì các ngươi mở ra trận pháp.”
Hai người thân thể trước tiên là cứng đờ, rồi mới chậm rãi thả lỏng lại, thở dài một hơi, thành thật gật gật đầu, hướng phía trước nhìn lại.
Không gian phía trước một trận gợn sóng, trận pháp hiển lộ ra, đồng thời mở ra một lối vào trận thông đạo.
Hai người hít sâu một hơi, đầu tiên là Quỷ Ảnh Thử bước lên, Không Minh Xà thành thật đi theo.
Vừa vào trận, thông đạo liền biến mất sau lưng bọn họ, bọn họ rơi vào hoàn cảnh mặc người chém giết.
Ngẩng đầu nhìn về phía trước, liền thấy trong trận có hai người đang ngồi xếp bằng.
Một người trong tay đang nâng, không phải chính là hai con thú nhỏ bị bắt.
Một người khác thì chống cằm, một bộ dáng hứng thú nhìn bọn họ.
Hai người căng da đầu đi tới, muốn chết, thật sự là Văn Trạch và Võ Hải hai tên tu giả này, cũng chính là bọn họ tiến vào Phong Lôi Hiệp Cốc, đồng thời lấy đi dị bảo hiện thế ở nơi đó đi.
Phong Minh cười vui: “Hai ngươi trông thế nào?”
Hai người không thể không đem mũ trùm kéo ra, lộ ra khuôn mặt của hai người.
Phong Minh nhìn càng thêm vui vẻ: “Ô, đây chẳng phải là hai gương mặt đã thấy ở Phong Lôi Hiệp Cốc bên kia sao, hơn nữa nha, lớn lên còn khá non, sẽ không phải là hai huynh đệ ruột đấy chứ, nhìn không giống là làm kẻ buôn tin tức a.”
Khuôn mặt của hai người lớn lên có vài phần tương tự, Phong Minh mới suy đoán bọn họ là huynh đệ.
Niên kỷ hơi lớn hơn một chút gật đầu nói: “Chúng ta là thân huynh đệ,” rồi lộ ra nét cười khổ, “đều là nhân duyên tế hội mới bước lên con đường này.”
Còn có lời không dám nói ra, sau khi bước lên con đường này, huynh đệ hai người cũng thích làm mấy chuyện như vậy, hơn nữa làm rất là hăng say.
Bạch Kiều Mặc phất tay triệt hồi lao tù không gian, tay lại vung lên, liền đem hai con thú nhỏ ném cho chủ nhân chúng nó.
Rốt cuộc có được tự do, chuột đen và rắn trong suốt, lập tức liền chạy về phía lồng ngực chủ nhân của chúng nó, rồi chui vào trong hắc bào của bọn họ, không thấy thân ảnh nữa.
Bộ dáng nhát gan như vậy, chọc cho Phong Minh lại cười vui.
Quỷ Ảnh Thử và Không Minh Xà hai người vội vàng nói lời cảm tạ, hai vị này đã không giữ lại hai con thú nhỏ, cũng không làm thịt chúng nó.
Bạch Kiều Mặc phất tay nói: “Đừng vội cảm tạ, bọn ta còn muốn nhờ hai vị làm một việc.”
Quỷ Ảnh Thử đang hành lễ đến một nửa liền cứng đờ, Bạch Kiều Mặc chưa nói là việc gì, nhưng hắn cũng đoán được rồi, thật sự tốt vậy sao?
—