← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 834: Kho tàng trong cung

21 min read 30.08.2026

 

Tiến vào địa cung, việc đầu tiên Bạch Kiều Mặc cần làm, vẫn là nắm giữ đại trận của toàn bộ địa cung.

Như vậy mới có thể đảm bảo an toàn cho bọn họ trong địa cung, cũng có thể hiểu rõ hơn tình hình toàn bộ địa cung.

Cũng bởi thế, Phong Minh không có chạy lung tung, mà thành thật ở bên cạnh Bạch Kiều Mặc, theo hắn di chuyển.

Lúc Bạch Kiều Mặc đang nghiên cứu trận pháp, y đảm nhiệm vai trò hộ vệ cho Bạch Kiều Mặc.

Năng lượng trong địa cung còn nồng đậm hơn bên ngoài, Phong Minh đang nghĩ, trong địa cung này có phải chôn giấu một đầu năng lượng mạch không, ha ha, nếu là thật, vậy thì tốt quá rồi.

Phong Minh đang nghĩ tới mỹ mãn thì bên Bạch Kiều Mặc cũng có tiến triển rất lớn.

Trước đó ở bên ngoài đã tốn không ít thời gian để nghiên cứu toàn bộ Thạch Hóa trận pháp, và đã đạt được tiến triển không nhỏ.

Có khởi đầu tốt đẹp này, sau khi vào trong trận, tiến độ nghiên cứu tòa đại trận này của Bạch Kiều Mặc đương nhiên nhanh hơn nhiều.

Thuận theo trận pháp trong địa cung, Bạch Kiều Mặc dẫn theo Phong Minh đã lần ra được đầu mối khống chế đại trận của toàn bộ địa cung, nằm ngay trong một thạch thất ở trung tâm cả tòa địa cung.

Đầu mối khống chế toàn bộ là một khối đá kỳ quái, hai người đều chưa từng thấy loại vật chất này, nhưng chẳng hề cản trở Bạch Kiều Mặc rót hồn lực của mình vào trong khối đá này.

Chẳng bao lâu sau, Bạch Kiều Mặc đã thông qua đầu mối khống chế này, đem cả tòa đại trận cùng tình hình toàn bộ địa cung, đều in vào trong não hải.

Đồng thời còn thu hoạch được một ít tin tức, sau khi tiêu hóa những tin tức này, Bạch Kiều Mặc cũng không khỏi lộ ra thần sắc khác lạ.

“Sao thế? Khối đá này có vấn đề sao?”

Bạch Kiều Mặc ấn ấn mi tâm, chỉ vào khối đá này hỏi Phong Minh: “Minh đệ thấy khối đá này trông tựa hình dạng gì?”

Phong Minh tỉ mỉ quan sát, trước đó không để ý, lúc này cảm thấy khối đá này, lại rất giống hình trái tim của con người, chỉ là kích cỡ to hơn trái tim người nhiều lắm.

Y dò hỏi: “Trái tim? Trái tim cỡ đại?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Phải, là trái tim, trái tim đến từ một chủng tộc đặc thù, bọn họ tự xưng là Thạch Nhân tộc, từ trong đá sinh ra, cũng lấy đá làm thức ăn, sinh ra đã cường hãn vô cùng.”

Phong Minh vội vàng đỡ lấy cằm mình, lại thực sự để mình đoán trúng rồi, vậy mà thực dùng một trái tim để làm đầu mối khống chế cả tòa địa cung.

Phong Minh xoa xoa cánh tay mình, nổi da gà lên rồi: “Rốt cuộc là sao vậy? Vì sao lại dùng tới trái tim?”

Ngẫm xem, nếu như lấy trái tim của tu giả nào đó ra, làm đầu mối khống chế cả tòa địa cung, Phong Minh sẽ cảm thấy tởm gai cả người.

Cũng may bọn họ vốn chẳng biết gì, chỉ cho rằng đây là khối đá chất liệu đặc thù chút thôi, bởi vậy Bạch Kiều Mặc cũng không nghĩ nhiều, liền rót hồn lực của mình vào luyện hóa đầu mối này.
Bạch Kiều Mặc bật cười nói: “Chúng ta cũng đâu phải lần đầu gặp phải trái tim dị tộc, trái tim của dị tộc chung quy vẫn có chút chỗ đặc thù.”

Nói vậy Phong Minh liền nhớ tới trái tim Giao Nhân sớm đã bị bọn họ nấu lên ăn vào bụng rồi, nhất thời cái cảm giác tởm gai kia tiêu tan không ít.

Bạch Kiều Mặc tiếp tục giải thích: “Trong trái tim của Thạch Nhân tộc này có lưu lại chút tin tức liên quan đến địa cung, có lẽ có chút liên hệ với lai lịch của mảnh vỡ từ thiên ngoại rơi xuống là bí cảnh Tinh Hà này.

Ở thế giới mà Thạch Nhân tộc sinh tồn, Thạch Nhân tộc từng gặp phải một hồi tai ương diệt tộc, Thạch Nhân tộc bị các chủng tộc khác tấn công, số lượng lớn Thạch Nhân tộc tử vong.

Cuối cùng, vị trưởng lão thực lực mạnh nhất của Thạch Nhân tộc hiến ra trái tim mình, để tộc trưởng Thạch Nhân tộc bố trí tòa Thạch Hóa đại trận này, kéo theo kẻ thù của bọn họ cùng chết.”

Phong Minh kinh ngạc nói: “Cho nên nói, trong địa cung này không ít pho tượng đá chúng ta thấy trước đây, kỳ thực chính là kẻ thù của Thạch Nhân tộc?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Phải, năng lực Thạch Hóa của Thạch Hóa trận pháp, kỳ thực chính là bắt nguồn từ trái tim của vị Thạch Nhân tộc mạnh nhất này, đây là thiên phú năng lực trời sinh của Thạch Nhân tộc.”

Phong Minh hiểu, như Giao Nhân tộc cũng có năng lực trời sinh, bọn họ chỉ vì đã phục dụng trái tim Giao Nhân mà đạt được một vài năng lực, Phong Minh cũng đâu quên năng lực thân nước của mình.

Phong Minh nói: “Những tu giả bị hóa đá trong đám pho tượng đá kia, còn sống không?”

Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Đã sớm tịch diệt rồi, chỉ có những tu giả hay côn trùng mãnh thú về sau lỡ xông vào bị trận pháp hóa đá, mới còn có khả năng sống.”

Phong Minh thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt, tồn tại có thể diệt sạch cả Thạch Nhân tộc, nhất định chẳng phải loại tốt lành gì, bọn chúng mà chưa chết hẳn, lại xông vào tu hành giới của chúng ta khắp nơi gây họa thì hỏng.”

Đúng là thế, Bạch Kiều Mặc biết được điểm này cũng thở phào.

Phong Minh lại nhìn về phía Ngũ Hành Diễm, nói: “Tiểu Ngũ lần này thực sự lập đại công rồi, chỗ này, chỉ sợ Lâm Kỳ tiền bối cũng không biết.”

Bạch Kiều Mặc cũng có suy đoán như thế, nhưng không biết khu vực vòng trong rốt cuộc ra sao nữa.

Nhưng nơi này lại là một địa phương trọng yếu của Thạch Nhân tộc, Bạch Kiều Mặc nói: “Ta dẫn ngươi đi tìm kho tàng của Thạch Nhân tộc.”

Phong Minh nhất thời vui mừng hẳn lên, bảo vật tốt lắm, còn là kho tàng của Thạch Nhân tộc, đồ tốt khẳng định càng nhiều.

“Tiểu Ngũ, chúng ta đi thôi.”

Ngũ Hành Diễm cũng như uống say rượu, lắc lư trên dưới, theo sau hai người lơ lửng bay đi.

Bạch Kiều Mặc tuy chưa hoàn toàn luyện hóa trái tim Thạch Nhân tộc, nhưng địa mạo toàn bộ địa cung cũng đã in vào não hải hắn rồi, bởi vậy cực kỳ rõ ràng phân bố kiến trúc trong địa cung.

Hai người một lửa tới trước một vách núi, nơi này chính là vách núi chân thực, chứ không phải hiệu quả của Thạch Hóa trận pháp, cũng chỉ có Thạch Nhân tộc mới có thể dùng lực lượng của bọn họ mở ra.

Bạch Kiều Mặc không có lực lượng của Thạch Nhân tộc, nhưng có thể điều động lực lượng của trận pháp.

Chẳng bao lâu sau, vách núi cứng rắn trước mặt hai người nứt ra một khe hở, thân núi này nứt toác rồi.

Trước đó, Phong Minh nhìn thế nào cũng chẳng nhận ra thân núi này có khe hở tồn tại, nó chính là một khối chỉnh thể.

Thân núi lui về hai bên, đến khi xuất hiện một lối đi đủ cho mấy người thông qua mới dừng lại.

Bạch Kiều Mặc dẫn Phong Minh vào trong, đồng thời giải thích: “Thạch Nhân tộc thân hình cao lớn, lối đi này, chỉ có thể chứa vừa một vị Thạch Nhân tộc đi qua.”

Phong Minh đầy vạch đen, so với Thạch Nhân tộc, Nhân tộc bọn họ thấp bé gầy yếu biết bao.

Bạch Kiều Mặc tiếp tục vừa đi vừa nói: “Thực lực của Thạch Nhân tộc cũng rất mạnh, tình hình của bọn họ kỳ thực có chút tương tự Giao Nhân tộc, trái tim đều là nơi hội tụ năng lượng toàn thân bọn họ, bởi thế trái tim của Thạch Nhân tộc, đối với chủng tộc khác mà nói là bảo vật cực kỳ trọng yếu, trái tim của Thạch Nhân tộc tu vi càng cao, lại càng là trọng bảo.”

Phong Minh nghe xong vô cùng cảm khái: “Đây gọi là mang ngọc có tội mà, kỳ thực phương thức tu luyện này có tệ đoan rất lớn, chính là dễ bị kẻ khác dòm ngó thèm muốn.

Kỳ thực trong tu hành giới chúng ta những chủng tộc như Long tộc cũng là như thế, một thân huyết nhục đều bị người ta nhòm ngó, lúc nào cũng muốn đồ long, chỉ cần Long tộc thực lực yếu hơn một chút, e rằng cũng đã bị đám tu giả thèm muốn bọn họ đồ sát sạch sẽ rồi.”

Bạch Kiều Mặc khá tán đồng cách nói này, Thạch Nhân tộc trong mắt bọn họ tưởng như cường đại lắm, nhưng nếu thực sự cường đại đến mức đứng ở đỉnh phong, thì cũng sẽ chẳng gặp phải tai ương diệt tộc.

Nói cho cùng vẫn là chưa đủ mạnh, mới có tai ương diệt tộc giáng xuống.

Hai người đi qua một đoạn lối đi rất dài, tới cuối cùng, chính là một cánh cửa dày nặng.

Bạch Kiều Mặc nhắm mắt, điều động lực lượng của trái tim Thạch Nhân tộc đang làm đầu mối khống chế, cánh cửa dày nặng này, mới ầm ầm mở ra trước mặt hai người.

Có lẽ vì đã quá lâu không có Thạch Nhân tộc ghé thăm, nên động tĩnh lúc mở ra cũng không nhỏ, đương nhiên động tĩnh như thế muốn truyền lên mặt đất cũng khó.

Phía sau cánh cửa lớn cũng là từng gian thạch thất, có điều đủ cao lớn, phù hợp với đặc trưng thân hình cao to của Thạch Nhân tộc.

Gian thạch thất đầu tiên bọn họ bước vào, liền thấy trên giá bày từng khối từng khối đá hình trái tim lớn nhỏ không đều.

Điều này khiến hai người trông thấy cũng có chút ngạc nhiên, Phong Minh nói: “Đây là Thạch Nhân tộc cũng để trái tim mình trong bảo khố, cất giữ như bảo vật sao?”

Bạch Kiều Mặc đoán: “Có lẽ là sau khi Thạch Nhân tộc vẫn lạc, trái tim mới được lưu giữ ở chỗ này.”

Phong Minh gật đầu: “Có lẽ vậy, đã nói trái tim này là tinh hoa năng lượng cả người của Thạch Nhân tộc, có lẽ có thể trở thành một loại tài nguyên để hậu bối tu luyện.”

Chỉ là Thạch Nhân tộc có lẽ có thể lợi dụng trái tim này để tu luyện, chiết xuất năng lượng tinh túy trong đó, nhưng Phong Minh bọn họ đối diện với trái tim Thạch Nhân thế này, lại có chút không biết bắt đầu từ đâu.

Bởi vậy hai người cũng chỉ xem xét, chưa động tay lấy.

Những trái tim Thạch Nhân này nhan sắc cũng khác biệt, hẳn là có liên quan đến thuộc tính tu luyện của Thạch Nhân tộc.

Tuy Thạch Nhân tộc lấy đá làm thức ăn, nhưng đá cũng phân thành đủ loại thuộc tính, Thạch Nhân tộc cũng có khẩu vị riêng của mình chứ.

Xem xong trái tim Thạch Nhân, hai người tới gian thạch thất thứ hai, liền thấy cả phòng châu quang bảo khí, thật sự là đủ mọi loại bảo thạch, suýt nữa hai người bị lóa mù mắt.

Phong Minh đoán: “Đây không phải là thức ăn của Thạch Nhân tộc đấy chứ, nói là lấy đá làm thức ăn, nhưng ăn cũng đâu phải đá tầm thường.”

Bạch Kiều Mặc dở khóc dở cười: “Có lẽ vậy.”

Hai người tới gần, vốc lên một nắm bảo thạch, lại có thể cảm ứng được năng lượng dồi dào trong đó, nhưng Nhân tộc phải lợi dụng năng lượng trong những bảo thạch này như thế nào, cũng là một vấn đề.

Chủng tộc khác biệt, phương thức “ăn cơm” cũng không giống nhau.

Bất quá Bạch Kiều Mặc tìm thấy một loại bảo thạch, loại bảo thạch này bóp lên lại còn có tính đàn hồi.

Bạch Kiều Mặc điều động một tia không gian nhận, cắt loại bảo thạch này ra, bên trong có chất lỏng, Phong Minh vội lật tìm bình ngọc hứng lấy.

Bạch Kiều Mặc nói: “Đây hẳn là Thạch Tâm Nhũ, một loại thiên tài địa bảo có thể cường hóa nhục thân.”

Phong Minh lại bị mùi hương tỏa ra từ thứ chất lỏng này hấp dẫn, chỉ muốn uống ngay một ngụm: “Đây lại chính là Thạch Tâm Nhũ? Thơm thật đấy.”

Bạch Kiều Mặc thừa nhận, thực sự rất thơm, khiến người ta muốn nếm thử.

Thạch Tâm Nhũ này đối với Thạch Nhân tộc hữu hiệu, đối với Nhân tộc cũng hữu dụng giống vậy, bởi thế hai người liền lựa lọc trong đống bảo thạch này, đem toàn bộ loại bảo thạch này chọn ra, tổng cộng có tới mấy trăm khối.

Những bảo thạch khác, tạm thời không biết công dụng, hai người cũng mỗi loại lấy một ít, chứ không vơ vét sạch.

Phong Minh nghĩ, nếu là đám rồng như Long Khuê tiến vào đây, chỉ sợ nơi này một khối bảo thạch cũng chẳng còn.

Gian thạch thất thứ ba, lại là các loại vật liệu khoáng thạch, có lẽ cũng đều là thức ăn của Thạch Nhân tộc, những vật liệu khoáng thạch có thể cất trong bảo khố này, đương nhiên đều là một nhóm tốt nhất.

Trong mắt Bạch Kiều Mặc, không ít vật liệu trong đó có thể dùng để luyện chế trận bàn cửu phẩm và linh khí cửu phẩm, có loại đẳng cấp còn cao hơn thế, vậy thì đương nhiên không thể bỏ lỡ.

Bạch Kiều Mặc trực tiếp bảo Phong Minh dời hết toàn bộ đống vật liệu khoáng thạch đầy phòng này vào trong Truyền Thừa không gian.

Gian thạch thất thứ tư, hai người liền thấy từng rương từng rương năng lượng thạch, cũng chính là thứ mà tứ đại thế lực gọi là hoang thạch, hơn nữa khí tức tản ra đây, hai người cho rằng, thứ này nhất định đều là cực phẩm hoang thạch.

Thu! Phong Minh cũng thu tất thảy vào trong Truyền Thừa không gian, tổng cộng có hơn năm mươi rương, mỗi rương lại có tới mấy trăm khối, đây thực sự là một khoản tài phú khổng lồ.

Có chừng này cực phẩm hoang thạch, bọn họ dù sau này ra khỏi bí cảnh, cũng vẫn có thể lợi dụng hoang thạch để tu luyện.