Chương 807: Gặp Gỡ
Thiên Nguyên thành gần đây náo nhiệt lạ thường. Trước tiên là Thanh Vân Tử đại sư đã tung ra một loạt đan dược cực phẩm tại trung tâm giao dịch của thành, thu hút vô số sự chú ý.
Sau đó, lượng lớn tu giả đổ dồn về Thiên Nguyên thành, chờ đợi động thái tiếp theo của Thanh Vân Tử đại sư.
Không ngờ địa điểm tung đan dược lần thứ hai lại thay đổi. Một đám đông tu giả vừa mới tới nơi chửi bới om sòm, nhưng rồi lại cuống cuồng rút khỏi Thiên Nguyên thành không chút chậm trễ.
Đến như một cơn gió, đi cũng như một cơn gió.
Khiến cho đám tu giả bản địa ở Thiên Nguyên thành được phen xem náo nhiệt, đương nhiên cũng có không ít tu giả trong thành hùa theo xuất động.
Đám tu giả ấy lại tiếp tục bàn tán sôi nổi trên nền tảng giao lưu, không biết Thanh Vân Tử đại sư có còn tung đan dược ra nữa không, và địa điểm tiếp theo sẽ là nơi nào.
Căn cứ vào tình hình hai lần tung đan trước, phong cách hành sự của Thanh Vân Tử đại sư dường như đã thay đổi so với lúc ở U Minh đại lục.
Lần này e rằng ngài ấy sẽ không cố định địa điểm nữa, rất có khả năng mỗi lần lại đổi một nơi.
Điều này cũng cho thấy, bản thân Thanh Vân Tử đại sư cũng đang trên đường di chuyển.
Một số tu giả và thế lực ôm tham vọng, biết đâu lần này có thể tìm được chính bản thân Thanh Vân Tử đại sư, cuối cùng cũng có cơ hội vén màn bí mật chân dung thật sự của đại sư rồi.
Vì thế, ở cái địa điểm khả dĩ thứ ba ấy, đã có rất nhiều tu giả nhanh chân đến trước chờ sẵn.
Nhất là tại trung tâm giao dịch của những tòa thành ấy, càng có kẻ coi mỗi một tu giả ra vào đều là đối tượng khả nghi mà rà soát từng người.
Những tình hình này Vạn Tích Quân đều biết rõ, nhưng chưa hề có ý định thay đổi kế hoạch của mình.
Vẫn dựa theo ý tưởng ban đầu, ở tòa thành thứ ba trên con đường mà hắn đã vạch ra, năm ngày sau, lô đan dược thứ ba sẽ được tung ra.
Quả nhiên địa điểm này cũng có không ít tu giả mai phục, vừa thấy có đan dược xuất hiện, vèo vèo vèo, chỉ trong nháy mắt, toàn bộ đan dược đã bị chớp mất.
Nhiều tu giả còn chưa kịp phản ứng, đan dược Thanh Vân Tử đại sư tung ra đã giao dịch xong xuôi hết thảy, đám đông lập tức nổ tung.
Nền tảng giao lưu lại dấy lên một làn sóng thảo luận sôi sục. Biết bao tu giả canh me kẻ khả nghi là Thanh Vân Tử đại sư, vậy mà chẳng phát hiện ra lấy một đối tượng đáng ngờ nào.
Cho nên, rốt cuộc Thanh Vân Tử đại sư có hiện diện tại chỗ hay không, trên nền tảng cãi nhau đến sứt đầu mẻ trán vì vấn đề này.
Bên ngoài náo nhiệt vô cùng, còn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì lại cực kỳ nhàn nhã.
Hai người thỉnh thoảng lướt nền tảng giao lưu, thỉnh thoảng lại ra ngoài dạo một vòng, đồng thời còn sưu tập được không ít sách vở ngọc giản của địa phương.
Nhất là mấy loại sách về địa đồ, du ký và lịch sử, định từ đó tìm ra manh mối về sự biến thiên địa thế địa phương.
Hai người cũng chẳng vội vã gì, cứ coi như vừa đi du ngoạn, náo nhiệt trên nền tảng coi như gia vị cho cuộc sống nhàn tản, có một phen tư vị khác lạ.
Bọn họ không dừng chân cố định ở một tòa thành nào, mà di chuyển trong một phạm vi đã định sẵn.
Mỗi khi chạm mặt những tu giả khác, cũng đều nghe thấy người ta đàm luận chuyện của Thanh Vân Tử đại sư.
Ngày nọ, hai người đến một tòa thành nhỏ. Trong tòa thành này, đám tu giả Niết Bàn cảnh sơ kỳ mà họ gặp đều đã được coi là nhóm cao thủ đứng đầu rồi, Khai Hồn cảnh thì có cả đống.
Hai người cũng chẳng chê bai điều kiện ở đây thua kém nơi khác, có kém hơn nữa thì vẫn mạnh hơn so với tiểu thế giới hay trung thế giới chứ.
Tu giả nơi đây tuy thực lực yếu hơn chút, nhưng đến khi bọn họ trưởng thành, nhất định sẽ bước ra bên ngoài.
Nghe nói thành này tuy hẻo lánh, nhưng trong thành có một tửu lâu, linh tửu nơi đó lại khá là tuyệt hảo. Phong Minh hai người bèn tìm đến tửu lâu ấy, gọi rượu và thức ăn, chậm rãi nếm thử.
Tòa thành nhỏ này đã nằm ở rìa địa giới quản hạt của Thiên Nguyệt tông rồi, ra khỏi thành đi thêm chút nữa là sẽ tiến vào địa giới của một thế lực khác.
Thành nhỏ, nhưng không có nghĩa là số lượng tu giả ở đây ít, dẫu sao ở bất kỳ phương thế giới nào, tu giả tầng trung và tầng đáy mới là nhóm chiếm số lượng đông đảo nhất.
Tu giả tụ tập cùng nhau, sao có thể không tán gẫu đôi câu. Vì thế vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, Phong Minh đã nghe thấy có người nhắc tới Thanh Vân Tử đại sư.
Nhờ có nền tảng giao lưu, tốc độ lan truyền tin tức bây giờ nhanh đến kinh người.
Ví như ở Thiên Nguyên thành xa tít tắp có đại sự gì xảy ra, chưa đến nửa canh giờ, đám tu giả trong tòa thành nhỏ này đã có thể biết rồi.
“Vị Thanh Vân Tử đại sư này quả thật lợi hại, liên tiếp tung đan dược cực phẩm do mình luyện chế ở bốn tòa thành rồi, đó đều là đan dược cực phẩm đấy, hiện trên nền tảng giao lưu đâu đâu cũng thấy bài viết bàn về vị đại sư này.”
“Sao mà không lợi hại cho được, bất kể là vị luyện dược sư nào, có thể liên tiếp bốn lần tung ra trăm viên đan dược cực phẩm, thì đều có thể làm chấn động cả Thiên Huyễn đại lục.”
“Đúng là chuyện lạ, nghe nói vị Thanh Vân Tử đại sư này cũng là từ hạ giới tới đây, vị Trận pháp sư tuyệt đỉnh thiên tài Bạch Kiều Mặc đại sư trước kia cũng là từ hạ giới, à đúng rồi, còn là từ tiểu thế giới ra nữa.
Liên tiếp hai vị thiên tài đều không phải do đại thế giới chúng ta bồi dưỡng, đem thiên tài của đại thế giới chúng ta đều lấn át cả rồi.”
“Đâu chỉ có thế, trên nền tảng còn có tu giả tiết lộ, trước đây ở U Minh đại lục dưới kia làm sao đấu giá được đan dược của Thanh Vân Tử đại sư, chỉ là phẩm cấp đan dược lúc đó không bằng bây giờ, hiện tại thuật luyện dược của Thanh Vân Tử đại sư lại tăng thêm một đại giai đoạn rồi.”
“U Minh đại lục à, chính là nơi xuất hiện truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối đúng không.”
“Đúng, đúng, chính là nơi đó, Bạch Kiều Mặc đại sư chính là ở đó nhận được truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối.”
“Biết đâu cái U Minh đại lục này thật sự là nơi nhân kiệt địa linh, bản thân nó đã là một chỗ tốt ẩn chứa bí mật, nếu không Lâm Kỳ tiền bối sao lại đặt nơi truyền thừa của mình ở đó? Bạch Kiều Mặc đại sư và Thanh Vân Tử đại sư cũng đều từ nơi đó bước ra?”
Phong Minh: “…”
Hắn chớp mắt, rồi lại chớp mắt, cái logic này thần kỳ quá.
Phong Minh khẽ hỏi Bạch Kiều Mặc: “Không lẽ U Minh đại lục này thực sự có chỗ gì đặc biệt sao?”
Bạch Kiều Mặc suýt nữa bị chọc cười thành tiếng, mỉm cười đáp: “Chỉ là trùng hợp thôi, chúng ta có phải chỉ đi U Minh đại lục đâu, còn đến rất nhiều nơi khác nữa.”
Phong Minh lập tức gật đầu: “Đúng rồi, đúng rồi, U Minh đại lục sở dĩ đặc biệt, chẳng qua là được những người đặc biệt như chúng ta ghé thăm, nên mới mang theo chút hào quang đặc thù thôi, đúng không.”
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Đúng vậy.”
Trong thành này lại chẳng có bao nhiêu tu giả xuất động đi tranh đoạt đan dược của Thanh Vân Tử, vì lần này tung ra đan dược toàn bộ đều là bát phẩm đan.
Cả tòa thành này tu giả Niết Bàn cảnh chẳng thể coi là nhiều, bởi vậy đa số mọi người chỉ là tụ tập lại với nhau, bàn tán chuyện náo nhiệt bên ngoài mà thôi.
Phong Minh hai người ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trên lầu hai, cũng không vào nhã gian.
Ngay bàn bên cạnh họ, có một tu giả đang ngồi, nhìn bộ dạng hẳn là đang đợi người.
Vị tu giả này chính là tu vi Niết Bàn cảnh, tuy là sơ kỳ, nhưng ở trong tòa thành này, tuyệt đối là cao thủ.
Tiếng bước chân trên cầu thang vang lên, vừa lên khỏi cầu thang, vị tu giả đợi người bên cạnh liền vẫy tay về phía đó: “Minh huynh, ở đây.”
Một vị trưởng giả từ cầu thang bước ra, chắp tay về phía này: “Triệu huynh.”
Sau lưng vị trưởng giả này, còn có một đôi tu giả trẻ tuổi.
Ánh mắt Phong Minh hờ hững lướt qua, rồi hai mắt liền trợn tròn, hắn ra hiệu cho Bạch Kiều Mặc đang quay lưng về hướng đó nhìn xem.
“Mau xem, cái này gọi là gì?”
Bạch Kiều Mặc không thèm quay đầu lại, hồn lực quét qua, cũng có chút ngạc nhiên, cái này gọi là “đạp phá thiết hài vô mịch xứ đắc lai toàn bất phí công phu” đây mà.
Lần trước khi luyện chế Sinh Cơ Tục Chi Đan, Phong Minh từng nghĩ có lẽ phải về U Minh đại lục một chuyến đến Minh gia hỏi thăm, mới mong tìm được hạ lạc của Thủy Khiêm Minh.
Lần này mượn danh nghĩa Thanh Vân Tử đại sư tung đan dược, Phong Minh lại nghĩ, có lẽ Thủy Khiêm Minh thấy tin tức này, sẽ tìm cách thông qua trung tâm giao dịch hoặc nền tảng giao lưu, mà liên lạc với hắn.
Bởi vì Thủy Khiêm Minh biết rõ mối quan hệ giữa mình và Thanh Vân Tử đại sự.
Không ngờ tùy tiện đi dạo thế này, lại chạm mặt ngay chính chủ Thủy Khiêm Minh rồi, hơn nữa Lận Dĩ Hằng lại cũng ở cùng với hai ông cháu Thủy Khiêm Minh.
Hai mắt Phong Minh lấm lét đảo qua đảo lại trên người Thủy Khiêm Minh và Lận Dĩ Hằng, thì thầm với Bạch Kiều Mặc: “Không ngờ vị Lận đạo hữu này bề ngoài trông có vẻ đạo mạo đường hoàng, bên trong lại cũng là một con sói già gian xảo như Huyết Tẫn vậy, lại cùng Thủy Khiêm Minh thành hảo sự rồi.”
Hắn còn nhớ, lúc ở Thiên Tâm tông Lận Dĩ Hằng có người mình thích, hình như là biểu đệ của y, mặc dù cuối cùng bị phản bội.
Vậy y nhắm trúng Thủy Khiêm Minh từ khi nào vậy?
Lẽ nào là vì lúc trước hắn và Bạch đại ca lần lượt cứu hai người này, mới khiến cho bọn họ nhìn nhau vừa mắt sao?
Cái ánh mắt trêu chọc giễu cợt này của hắn, thật khó mà khiến đương sự làm ngơ cho được.
Nhất là Lận Dĩ Hằng, y nhíu mày nhìn về phía Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Đương nhiên rồi, trong mắt y, đây chính là hai tu giả xa lạ, nhưng không hiểu sao lại nhìn bọn họ bằng ánh mắt như thế, nhưng lại không có ác ý.
Lận Dĩ Hằng đành phải tỏa ra hàn khí, hy vọng hai vị đạo hữu thức thời một chút.
Y càng tỏa hàn khí, Phong Minh lại càng cảm thấy thú vị hơn.
Minh lão gia tử không hề lưu ý, đi tới cạnh bàn bên kia, chào hỏi vị Triệu đạo hữu: “Triệu huynh, phiền ngươi phải đợi chúng ta rồi.”
Triệu đạo hữu phất tay, mời ba người ngồi xuống: “Bữa rượu này ta mời, coi như là tiễn hành cho các người, các người đi rồi, qua một thời gian nữa, ta cũng phải ra ngoài lịch luyện thôi. Với tu vi này của ta, ở lì đây sẽ chẳng tiến bộ được bao nhiêu, vẫn là phải ra ngoài mới được.”
Hai vãn bối chắp tay nói đa tạ Triệu tiền bối.
Minh Văn Kính nói: “Ngươi không đi xem thử sao, biết đâu có cơ hội đoạt được một viên đan dược Thanh Vân Tử đại sư luyện chế?”
Vị Triệu tính tu giả cười khổ lắc đầu: “Ta không tham gia đâu, bây giờ không biết bao nhiêu tu giả canh giữ, sao đến lượt ta được, chuyện tốt thế này ta chẳng dám trông mong.”
Minh Văn Kính thầm thở dài trong lòng, tuy là hảo hữu với Triệu huynh, nhưng cũng không nói ra chuyến đi này của ba ông cháu họ, chính là để tìm Thanh Vân Tử đại sư, bọn họ không thể để lộ thân phận thật sự của Thanh Vân Tử đại sư.
Một mình Bạch Kiều Mặc đại sư đã đủ khiến vạn chúng chú mục rồi, giờ mà lại để lộ bạn lữ của ngài ấy là Phong Minh, chính là Thanh Vân Tử đại sư đang nổi tiếng lẫy lừng hiện nay, thì hai vị này e rằng chẳng được yên ổn nữa.
Tuy nhiên Minh Văn Kính trong lòng cũng vô cùng cảm khái, trên nền tảng giao lưu đều nói Thanh Vân Tử đại sư tự mình ra khỏi U Minh đại lục, thực ra bọn họ không biết, Thanh Vân Tử đại sư cũng giống như Bạch đại sư, đều là từ tiểu thế giới đi ra.
Minh Văn Kính nói: “Triệu huynh thiên phú không kém, ta tin sau khi bước ra ngoài này, nhất định sẽ có tiến ích, bây giờ liên lạc cũng tiện, có tin vui thì báo cho Minh mỗ một tiếng.”
Triệu tính tu giả cười lớn: “Được, vậy xin nhờ lời may mắn của Minh huynh, có chuyện tốt nhất định sẽ báo cho nhau.”
Bốn người cười cười nói nói, Phong Minh đã sớm thu hồi ánh mắt dò xét họ, không có ý nhận nhau lúc này.
Người đã tìm được rồi, Phong Minh càng không vội, trong lòng còn thấy hí hửng, xem kìa, đỡ cho bọn họ biết bao công sức.
Đang lúc tìm kiếm địa điểm khả dĩ cho bí cảnh, thuận tiện thế nào lại tìm được người cần tìm, cũng coi như xong một tâm sự trong lòng hắn.