← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 794: Cơ Tục Chi Đan

23 min read 30.08.2026

 

Không thể nhìn thấy tình hình Trận Pháp Sư phá trận trong Hoàng Sa Cốc, đám đông tu giả và Trận Pháp Sư bên ngoài Trận Pháp Lâm đều thất vọng không thôi.

Ngay cả Cửu phẩm Trận Pháp đại sư cũng không làm được.

Tuy rằng điều này có nghĩa là khoảng thời gian tiếp theo sẽ khá tẻ nhạt, nhưng nếu hỏi có vị tu giả nào ở đây nguyện ý rời đi không, thì cũng là không có.

Mọi người thà tẻ nhạt, cũng muốn tiếp tục canh giữ ở đây, chính là để có thể biết được tình hình phá trận ngay lập tức.

Vụ đánh cược ban đầu sớm đã bỏ ngỏ không giải quyết rồi, trước đó người đặt cược thời gian dài nhất cũng chỉ là một ngày sáu canh giờ, kết quả thì sao, mắt thấy sắp ba ngày ba đêm trôi qua, bên phía Hoàng Sa Cốc vẫn không có chút động tĩnh gì.

Thế là một vài tu giả nhàm chán lại cá cược tiếp.

Lần này lá gan bọn họ to hơn nhiều rồi, có người vừa lên đã đặt cược mười ngày mười đêm.

“Mới mười ngày mười đêm? Quá không nể mặt Bạch đại sư rồi, đó là nhân vật tiếp cận Cửu phẩm Trận Pháp đại sư nhất đấy, ta cược nửa tháng!”

“Nửa tháng thì tính là gì, ta cược một tháng!”

Giỏi thật, đám tu giả bên cạnh không tham gia chỉ tới hóng chuyện, nhìn mà muốn cười ngất, người này còn khoa trương hơn người kia.

Không vui nhất chính là đệ tử của Thiên Cơ Đường, những đệ tử có phẩm cấp Trận Pháp Sư khá thấp, thủy bình chưa đủ, không thể tham gia hành động phá trận trong Trận Pháp Lâm, chỉ có thể ở bên ngoài Trận Pháp Lâm canh giữ.

Lúc này nghe thấy thanh âm của những tu giả này, thực sự là muốn tức điên lên.

Còn có tu giả từ Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện chạy tới cũng rất không vui, Bạch Kiều Mặc là ai chứ?

Đó là người mà bọn họ muốn bắt giữ, bây giờ nhìn thấy Bạch Kiều Mặc đại triển uy phong, danh tiếng vang dội khắp nơi trong Trận Pháp Lâm, bọn họ vui vẻ nổi sao?

Sắc mặt của Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền ngày càng ngưng trọng, bọn họ há chỉ là không vui, mà còn ngày càng kiêng kỵ Bạch Kiều Mặc.

Thời gian càng kéo dài, càng chứng tỏ thuật trận pháp của Bạch Kiều Mặc cao siêu.

Tiếp tục mặc kệ như vậy, cuối cùng sẽ có một ngày trở thành mối họa lớn của Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện.

Hai người liếc nhìn nhau, tuyệt đối không thể trì hoãn thêm nữa, lần này nhất định phải bắt lấy hai người này.

Bọn họ tin rằng Thiên Cơ Đường cũng sẽ có suy nghĩ như vậy, nếu không phải kiêng kỵ sự có mặt của Thường đại sư và Nhuế đại sư, Lại trưởng lão đã sớm ngầm động thủ rồi đi.

Hai người lấy Liên Lạc Châu ra, từng tin tức truyền tống đi.

Một kẻ tiểu nhân vật chưa từng bị bọn họ để vào mắt, có một ngày lại trưởng thành đến mức khiến tứ đại bọn họ phải kiêng kỵ.

Đơn giản là hoang đường, nhất định phải đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo chính thường.

Thời gian cứ thế trôi về phía trước trong muôn vàn tâm tư khác nhau của chúng nhân, mặt trời lặn rồi lại mọc, chớp mắt, sắp tới gần thời gian mười ngày mười đêm mà người đầu tiên đặt cược đã nói trước đó rồi.

Đám Trận Pháp Sư và tu giả chờ đợi ngoài Trận Pháp Lâm đều sắp tê liệt rồi, không hổ là đại trận do một mình Bạch Kiều Mặc bố trí, đúng là uy lực còn lớn hơn cả cái trận hắn mượn của người khác rồi cải động đề thăng trước đó, vây khốn một đám Bát phẩm Trận Pháp Sư gần mười ngày mười đêm rồi.

Lúc này còn có ai dám hoài nghi thủy bình trận pháp của Bạch Kiều Mặc không?

Còn dám hoài nghi hắn có được thành tựu như thế, đều dựa vào Không Thiên Tạm không?

Bạch Kiều Mặc tuyệt đối là đệ nhất nhân dưới Cửu phẩm Trận Pháp đại sư, đệ nhất nhân trong số Bát phẩm Trận Pháp Sư.

Lại trưởng lão ngày càng ngồi không yên, thời gian càng dài, Thiên Cơ Đường càng mất mặt.

Ông ta hối hận rồi, lẽ ra ông ta nên động thủ ngay từ giây phút đầu tiên khi vừa tới Trận Pháp Lâm, không cần phải cố kỵ sự tồn tại của hai người Thường, Nhuế.

Bởi vì cách trở của trận pháp không gian, ông ta căn bản không thể hiểu rõ tình hình đám người trong Hoàng Sa Cốc.

Càng không biết, cũng mới càng nôn nóng.

Trái ngược với ông ta, Phong Minh thì bình thản cực kỳ, trong thời khắc quan trọng được vạn chúng chú mục như vậy, hắn lại đem thời gian ra luyện dược, từng lò từng lò đan dược cứ thế thành hình ngay trước mắt Trần gia huynh đệ.

Phong Minh mới không muốn bởi vì sự có mặt của hai người bọn họ mà cố ý đè thấp thuật luyện dược của mình, vì thế khi nhìn thấy đan dược cực phẩm ra lò, mắt huynh đệ bọn họ đều muốn rớt ra ngoài.

Bọn họ nhìn thấy cái gì thế? Đó chính là Bát phẩm cao cấp đan, Bát phẩm cao cấp đan cực phẩm đó, trời ơi, phu phu hai người này còn cho tu giả khác đường sống hay không vậy?

Trần Nghiễn Thanh nghĩ tới khi mình tấn cấp, Phong Minh cho hắn đan dược, đó cũng là hai viên cực phẩm đan, cho nên hắn tấn cấp mới thuận lợi như vậy.

Thảo nào có thể tùy tay cho ra Bát phẩm cực phẩm đan, thì ra, chính Phong Minh luyện chế cực phẩm đan lại dễ dàng như vậy.

Trước đây hắn phục dụng còn là Bát phẩm sơ cấp đan, hiện tại Phong Minh luyện ra đã là Bát phẩm cao cấp đan rồi.

Tuy chỉ chênh lệch hai tiểu giai, nhưng độ khó khăn là tăng theo cấp số nhân.

Trần Nghiễn Nam kéo kéo tay áo ca ca hắn, nhỏ giọng hỏi: “Chu… Không, Phong đại sư tu vi gì vậy?”

Bạch Kiều Mặc liếc hắn một cái, đáp: “Niết Bàn Cảnh trung kỳ.”

Lần này huynh đệ bọn họ đều hít một hơi khí lạnh, Niết Bàn Cảnh trung kỳ thế mà có thể luyện chế ra cực phẩm Bát phẩm cao cấp đan.

Vậy có phải là, Phong Minh không cần tấn cấp Tạo Hóa Cảnh, cũng có thể trở thành Cửu phẩm Luyện Dược đại sư rồi?

Không, không chỉ một mình hắn, trước mắt còn có Bạch Kiều Mặc này, đó cũng là thiên tài yêu nghiệt, không cần tấn cấp Tạo Hóa Cảnh, cũng có thể trở thành Cửu phẩm Trận Pháp đại sư.

Cũng không phải bọn họ nâng Bạch Kiều Mặc lên quá cao, mà là nhìn vào hiện thực đi, nhiều Bát phẩm Trận Pháp Sư như vậy đều không phá nổi trận pháp do hắn bố trí.

Điều này nói lên cái gì? Nói lên trận pháp hắn bố trí, cho dù chưa đạt tới trình độ Cửu phẩm, cũng tiếp cận vô hạn rồi.

Một mình Bạch Kiều Mặc đã dẫn tới đại thế giới oanh động như vậy, nếu thực lực chân thật của Phong Minh bại lộ ra ngoài, tu giả toàn bộ đại thế giới đều sẽ vì đó mà phát cuồng mất.

Trần Nghiễn Thanh đột nhiên nghĩ tới một vấn đề: “Bạch đại sư, không phải Long tộc sớm biết điểm này rồi chứ.”

Vì sao lại suy đoán như vậy, đó là bởi vì Long Khuê mấy người của Long tộc, đã cùng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hỗn chung một thời gian rất dài, sao có thể không hiểu rõ bản sự của Phong Minh được.

Cho nên Long tộc mới không những không bài xích hai nhân tộc này, còn ra sức bảo vệ đi, Long Khuê lại càng thường xuyên treo hai chữ “huynh đệ” ở bên miệng.

Long tộc mới là chủng tộc xảo quyệt nhất đi.

Bạch Kiều Mặc cười gật đầu: “Tự nhiên là biết rồi, không ít lần chiếm tiện nghi của Minh đệ.”

Trần gia huynh đệ bỗng nhiên cảm thấy đau lòng, bọn họ cũng rất muốn chiếm chút tiện nghi này, bọn họ đối với mấy người Long Khuê hâm mộ ghen tị cực kỳ.

Lúc này Phong Minh thu cất lò đan vừa mới luyện tốt xong, điều tức khôi phục một chút, lại chuẩn bị luyện chế lò đan tiếp theo.

Hắn đem nguyên liệu luyện chế đan dược này từng thứ từng thứ lấy ra, bày ở trước mặt mình.

Những gốc Bát phẩm linh thảo này đều được đặt trong hộp ngọc, lúc này hộp ngọc đều đã mở ra, hương linh thảo nồng đậm tràn vào trong mũi Trần gia huynh đệ, hai người cảm thấy đều muốn say mê rồi.

Như vậy còn chưa đủ, Phong Minh lại từ trong nhẫn trữ vật móc ra một quả, quả này vừa ra, sinh cơ nồng đậm liền lan tràn ra trong phiến không gian chật hẹp này.

Trần gia huynh đệ hít vào một hơi, đều cảm thấy ám thương trầm tích trong cơ thể trong nháy mắt liền khôi phục.

“Sinh Cơ Quả!” Huynh đệ bọn họ đồng thời thất thanh kêu lên, hơn nữa còn là Sinh Cơ Quả có niên đại phi thường dài, khẳng định vượt qua năm ngàn năm, mới có sinh cơ nồng đậm tán dật ra như vậy.

Không cần nói tới đan dược luyện chế từ quả Sinh Cơ này, chỉ bằng vào quả Sinh Cơ này thôi, đặt ở bên ngoài cũng sẽ khiến rất nhiều tu giả tranh đoạt.

Vậy mà nhìn Phong Minh có vẻ như chỉ tùy tùy tiện tiện từ trong nhẫn trữ vật móc một cái, liền móc ra được.

Đúng là tùy tiện móc ra mà, từ khi ở Tinh Lan Thành có được Sinh Cơ Quả, Phong Minh vẫn không quên nghiên cứu loại thiên tài địa bảo trân quý này.

Sau đó phát hiện, hắn thực sự có thể nhân tạo chế tạo ra loại thiên tài địa bảo trời sinh đất dưỡng này.

Nói cách khác, chỉ cần cho hắn đủ thời gian, hắn muốn bao nhiêu Sinh Cơ Quả, đều có thể có được bấy nhiêu Sinh Cơ Quả.

Thứ người khác cầu cũng không được, ở chỗ hắn lại là thứ dễ dàng có được nhất.

Cho nên, trong tình huống như vậy, bảo hắn làm sao trân quý Sinh Cơ Quả cho nổi.

Đương nhiên hắn cũng biết điều này là đối với hắn mà nói, trước mặt người ngoài, Phong Minh sẽ không dễ dàng hiển lộ ra.

Bạch Kiều Mặc đương nhiên cũng nhìn thấy Phong Minh lấy ra quả Sinh Cơ này, hiếu kỳ hỏi: “Minh đệ định luyện chế đan dược gì vậy?”

Phong Minh nói: “Ngươi còn nhớ Thủy Khiêm Minh Thủy đạo hữu không?”

Bạch Kiều Mặc lập tức hiểu rõ: “Minh đệ là muốn vì hắn luyện chế Sinh Cơ Tục Chi Đan sao?”

Phong Minh gật đầu: “Vừa hay có nguyên liệu này, liền nghĩ luyện một chút đi, sau khi chúng ta rời khỏi đây, xem có thể tìm được Thủy đạo hữu không, đem đan dược này cho hắn.”

Bạch Kiều Mặc gật gật đầu, không ngăn cản Phong Minh làm chuyện này.

Trần Nghiễn Nam và Trần Nghiễn Thanh tuy không phải Luyện Dược Sư, nhưng cũng biết Sinh Cơ Tục Chi Đan là đan dược gì, đó là dùng để giúp tu giả khôi phục chân tay bị đứt.

Tu giả bị cụt tay cụt chân, trừ phi tấn cấp Tạo Hóa Cảnh, dùng năng lượng tự thân tái sinh ra bộ phận tàn khuyết, nếu không thì chỉ có thể dựa vào Sinh Cơ Tục Chi Đan này.

Theo bọn họ được biết, trong đại thế giới, Sinh Cơ Tục Chi Đan này cũng cực kỳ đắt hàng, mỗi lần xuất hiện đều có thể đấu giá ra thiên giá.

Bởi vì tu giả ra ngoài lịch luyện, ai cũng không thể bảo đảm không xảy ra bất trắc, vì bất trắc mà mất mạng còn rất nhiều, huống chi là xuất hiện thân thể tàn khuyết.

Một khi xuất hiện tình huống này, việc tu luyện của tu giả đều phải chịu ảnh hưởng không nhỏ.

Tuy nói còn có biện pháp tấn cấp Tạo Hóa Cảnh, nhưng một khi thân thể xuất hiện tàn khuyết, tỷ lệ tấn cấp Tạo Hóa Cảnh lại càng thêm nhỏ bé.

Cũng vì vậy, Sinh Cơ Tục Chi Đan lại càng lộ vẻ trọng yếu, mỗi lần xuất hiện đều phải gặp phải cướp đoạt.

Không chỉ tu giả thân thể tàn khuyết muốn tranh đoạt, ngay cả tu giả thân thể hoàn hảo cũng muốn tranh đoạt, bởi vì không thể đảm bảo sau này mình sẽ không xảy ra bất trắc.

Nghe đối thoại của hai người, Trần gia huynh đệ hiểu rồi, hẳn là một vị bằng hữu của hai người thân thể có tàn khuyết, cho nên Phong Minh để bụng luyện chế Sinh Cơ Tục Chi Đan này đưa cho người ta.

Ai nha, lại hâm mộ ghen tị lên rồi.

Dùng Sinh Cơ Quả niên đại dài luyện chế Sinh Cơ Tục Chi Đan, đó là dược lực mạnh nhất, có thể đem thân thể tàn khuyết khôi phục đến trạng thái tốt nhất.

Phong Minh không chút do dự liền đem Sinh Cơ Quả cùng các nguyên liệu khác một mạch ném vào trong đan lô, sau đó bắt đầu ầm ầm luyện chế.

Thái độ tùy ý đó, khiến người ta hoài nghi lò đan này có nổ lô hay không.

Đương nhiên Trần gia huynh đệ hiện tại không có chút hoài nghi nào rồi, không thấy Phong Minh đều luyện chế ra bao nhiêu viên cực phẩm đan rồi sao?

Bọn họ còn có nhàn tâm ở chỗ này thảo luận luyện chế đan dược gì, còn tu giả trong Hoàng Sa Cốc, từng người đều rất dứt khoát nằm bẹp rồi, còn đám Trận Pháp Sư kia, thì muốn đình công, không làm nữa.

Bọn họ chỉ toàn xoay vòng trong trận thôi, cứng nhắc là không tìm thấy lối ra.

Rõ ràng tựa hồ đã tìm được manh mối mấu chốt, nhưng chỉ trong nháy mắt, trận pháp lại biến, bọn họ lại mất đi phương hướng.

Điều này bảo sao không tức cho được? Dù sao cũng không phá nổi trận, dứt khoát buông tay không làm nữa, dù sao Bạch Kiều Mặc cũng không thể vô thời hạn vây chết bọn họ trong trận được.

Thời gian đến rồi, Bạch Kiều Mặc cũng không thể không thả người.

Ừm, có vài Trận Pháp Sư rất tâm lớn mà nghĩ như vậy.

Nhưng Trận Pháp Sư của Thiên Cơ Đường thì không cam tâm rồi, bọn họ sao có thể nhận thua trước mặt Bạch Kiều Mặc? Chính là phải làm tới cùng với Bạch Kiều Mặc.

“Bạo lực phá trận đi, chỉ cần mở ra một lỗ hổng, vậy khẳng định liền có thể phá được toàn bộ đại trận.”

Người nói chuyện là Đoạn Ngôn Cơ, bên cạnh hắn tụ tập một đám Bát phẩm Trận Pháp Sư đến từ Thiên Cơ Đường, cùng các Bát phẩm Trận Pháp Sư khác thân cận với bọn họ.

“Ta không tin, tập trung thực lực của bấy nhiêu Bát phẩm Trận Pháp Sư chúng ta lại, còn không phá nổi một lỗ hổng.”

“Được, vậy cứ làm như thế đi.” Một vị Bát phẩm Trận Pháp đại sư liếm liếm bờ môi khô khốc, cũng không muốn hao tổn tiếp như vậy nữa.

Đoạn Ngôn Cơ nói: “Được, vậy mỗi người tự đem bảo vật có uy lực bạo phá lớn nhất trên người ra, tập trung oanh kích một điểm, đừng có giữ lại nữa.”

“Được.”

Thế là đám Trận Pháp Sư này liền bắt đầu lục lọi nhẫn trữ vật của mình, sau đó…

Một Trận Pháp Sư thét lên chói tai: “Ta không mở được nhẫn trữ vật của ta rồi? Chết tiệt.”

“Ta cũng không mở ra được!”

“Cấm Không Trận Pháp! Tên Bạch Kiều Mặc đáng chết, hắn lại dùng ra loại trận pháp này! Chẳng lẽ lại là Không Thiên Tạm! Ta phải giết hắn!”

Bạch Kiều Mặc đang ngồi ở trận tâm khống chế trận pháp, cười híp mắt lắng nghe đủ loại tiếng chửi rủa của đám người muốn lấy mạng hắn.