← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 758: Thấy lôi kiếp Niết Bàn Cảnh

22 min read 30.08.2026

 

Trần Nghiễn Thanh nói bế quan là liền bế quan ngay, chuyện này dấy lên không ít bàn tán trong giới đệ tử, đặc biệt là đám đệ tử dưới trướng Hồ trưởng lão.

Trong mắt họ, Trần Nghiễn Thanh thực sự đã tích lũy đủ tài nguyên cần thiết để thăng cấp rồi sao?

Họ không tin là đủ, phải biết rằng Trần Nghiễn Thanh còn phải nuôi thêm một đứa em trai nữa cơ mà.

Dưới trướng Hồ trưởng lão chỉ tính riêng đệ tử thân truyền đã có mười mấy người, không thể nào cung cấp đủ tài nguyên tu luyện cho từng người một được, phần lớn vẫn phải dựa vào bản thân họ tự đi giành lấy.

Vậy thì tài nguyên thăng cấp mà Trần Nghiễn Thanh cần từ đâu ra? Điều này khiến không ít người càng thêm chắc mẩm Trần Nghiễn Thanh chính là tiểu bạch kiểm ăn cơm mềm.

“Mười mươi là do Thích sư tỷ tặng rồi, diện mạo khôi ngô đúng là có lợi thật đấy, chẳng cần chủ động mở miệng câu nào mà Thích sư tỷ đã tự tay mang tài nguyên thăng cấp đến cho rồi.”

Lời này thậm chí còn truyền đến tai chính chủ Thích Hồng Anh. Các sư đệ sư muội bên dưới đều chạy tới khuyên lơn, bảo đại sư tỷ đừng nên nổi giận.

Thích Hồng Anh lại chẳng lấy làm lạ: “Chắc chắn lại là do đám người nhà họ Hồ đứng sau giật dây giở trò rồi. Gia tộc họ Hồ giờ đã là đại thế gia rồi mà làm ra mấy chuyện hẹp hòi quá chừng, chẳng lên nổi mặt bàn.”

Một sư muội bên cạnh bèn nói: “Thì còn vì lý do gì nữa chứ, vì cả cái nhà họ Hồ đó chỉ ra được mỗi một nhân vật lợi hại là Hồ trưởng lão thôi, đám con cháu gia tộc còn lại đều là dựa dẫm vào Hồ trưởng lão để sống cả. Trong số các con cháu đó chẳng có nổi mấy ai ra hồn, ấy thế mà cô nàng Hồ Kiều đó, hừ.”

Vị sư muội này còn chẳng buồn nhắc tới mấy chuyện Hồ Kiều đã làm. Trong mắt các nữ đệ tử như họ, Hồ Kiều cũng là một kẻ mù dở.

Chẳng ưng Trần Nghiễn Thanh, lại đi ưng cái gã Chương Văn Tu phẩm hạnh tồi tệ như thế, giờ thì tự chuốc lấy hậu quả rồi, thế mà còn kéo theo cả Trần Nghiễn Thanh chịu vạ lây nữa.

Thích Hồng Anh lên tiếng nhắc nhở: “Mấy lời này nói riêng với nhau thì thôi, đừng để truyền vào tai bản thân Hồ trưởng lão. Phải biết rằng chỉ cần Hồ trưởng lão chưa sụp đổ thì nhà họ Hồ vẫn có thể tiếp tục hống hách lâu dài.”

Bất kỳ thế gia nào, chỉ cần xuất hiện một đại năng Tạo Hóa Cảnh thì đều có thể duy trì sự thịnh vượng suốt mấy ngàn năm không sụp đổ.

Cho nên không ít thế gia muốn chen chân vào hàng ngũ đại thế gia đều dốc hết sức lực muốn nuôi dưỡng ra một đại năng Tạo Hóa Cảnh, nhà họ Hồ chính là một ví dụ điển hình nhất.

Thích Hồng Anh thì bản thân chẳng có nhiều kiêng kị đến thế, cho nên có thể quang minh chính đại đến gần Trần Nghiễn Thanh, thậm chí mang tài nguyên cho hắn.

Bởi vì Thích Hồng Anh không chỉ là đại sư tỷ của ngọn núi này, mà sau lưng nàng còn có gia tộc họ Thích. Gia tộc họ Thích cũng có đại năng Tạo Hóa Cảnh, đó chính là sư phụ của nàng, hơn nữa tiềm lực kế thừa của nhà họ Thích còn mạnh hơn nhà họ Hồ nhiều.

Bản thân Thích Hồng Anh đã là cao thủ Niết Bàn Cảnh, với độ tuổi và thiên phú của nàng, tương lai chạm đến Tạo Hóa Cảnh cũng không phải là chuyện không thể.

Ngay cả độ tuổi sư phụ nàng thăng cấp Tạo Hóa Cảnh cũng trẻ hơn Hồ trưởng lão rất nhiều. Sư phụ nàng còn có hy vọng dựa trên cơ sở Tạo Hóa Cảnh sơ kỳ để tiến xa hơn một bước, nhưng Hồ trưởng lão thì có thể sao?

Đám người nhà họ Hồ rất tức giận. Họ muốn nhìn thấy hai anh em nhà họ Trần sa cơ thất thế, chứ không phải muốn thấy Trần Nghiễn Thanh thăng cấp Niết Bàn Cảnh, tiến thêm một bước nữa.

Kết quả là giờ đây Trần Nghiễn Thanh đã đi bế quan, trừ phi hắn tự mình bước ra, bằng không người nhà họ Hồ cũng chẳng thể xông thẳng vào gian phòng bế quan của hắn được.

Chưa bàn đến chuyện có xông vào được hay không, loại hành vi này cũng sẽ lập tức bị Hư Không Điện ngăn chặn, kẻ làm ra chuyện này nhất định sẽ chịu sự hình phạt nghiêm khắc nhất từ Chấp Pháp Đường.

Thích Hồng Anh cảm thấy Hồ Kiều mù dở, còn người nhà họ Hồ lại thấy Thích Hồng Anh mới là kẻ mù dở, nhắm trúng ai không nhắm lại đi nhắm trúng Trần Nghiễn Thanh.

Họ muốn trút giận lên đầu Trần Nghiễn Nam. Bản thân Trần Nghiễn Thanh đã bế quan rồi, làm sao còn lo được cho đứa em trai? Trần Nghiễn Nam chẳng phải là mặc cho họ bắt nạt sao?

Kết quả là bọn họ còn chưa kịp hành động thì Thích Hồng Anh đã bắn tin ra ngoài: Trần Nghiễn Nam là do nàng bảo kê, kẻ nào dám ra tay với Trần Nghiễn Nam chính là muốn gây sự với Thích Hồng Anh nàng!

Lần này thì còn ai dám ra tay nữa? Ai chịu nổi ngọn lửa giận của Thích đại sư tỷ đây?

Anh trai đã bế quan, Trần Nghiễn Nam lại càng hay bám sát bên người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, khiến cho những kẻ muốn đối phó với gã cũng chẳng bắt được cơ hội gã đơn độc một mình.

Gã không đần, trước kia chỉ là thiếu sự phòng bị đối với người khác mà thôi.

Gã cũng biết hiện tại đi theo hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mới là an toàn nhất.

Thực lực của họ mạnh hơn nhiều so với Chu Hưng Kiệt và Thái Vanh thật sự, ngay cả Niết Bàn Đan cực phẩm cũng trao tặng cho anh gã một cách tùy ý đến vậy.

Hôm đó vừa tới trước Tàng Thư Lâu, Trần Nghiễn Nam cùng Phong Minh, Bạch Kiều Mặc liền nhìn thấy nữ tử áo đỏ đã đến từ trước. Đó chính là Thích Hồng Anh – Thích đại sư tỷ, hiện cũng là nhân vật tâm điểm trong các chủ đề bàn tán sôi nổi tại Hư Không Điện.

Thích Hồng Anh xuất hiện ở đây thực ra có không ít đệ tử đang để ý. Đến khi thấy Trần Nghiễn Nam xuất hiện, đám đệ tử này thầm nghĩ, Thích sư tỷ quả nhiên là tới vì Trần Nghiễn Nam, nàng quả nhiên bảo hộ cả em trai của Trần Nghiễn Thanh luôn rồi.

Thấy Thích Hồng Anh, Trần Nghiễn Nam cũng lộ vẻ vui mừng, bước nhanh tới vài bước: “Thích sư tỷ đứng ở đây chờ đệ sao?”

Thích Hồng Anh mỉm cười nhìn gã, sau đó lại nhìn sang hai người Phong Minh ở bên cạnh, nói: “Là tới đợi đệ, sẵn tiện thăm Chu sư đệ và Thái sư đệ luôn.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng cung kính chào hỏi: “Thích sư tỷ.”

Thích Hồng Anh nói: “Những ngày qua làm phiền hai đệ chăm sóc Nghiễn Nam rồi. Đây là tín phù của ta, có chuyện gì có thể trực tiếp bóp nát tín phù để báo tin cho ta.”

Phong Minh nhướng mày. Thích Hồng Anh đưa ra hai mếng tín phù, một miếng cho bản thân Trần Nghiễn Nam, một miếng dành cho y và Bạch đại ca. Thích Hồng Anh đúng là chu đáo từng chút một, chỉ sợ em trai của Trần Nghiễn Thanh bị người ta bắt nạt ở những nơi nàng không nhìn thấy.

Phong Minh hai tay đón lấy: “Vâng ạ, chúng đệ nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Nghiễn Nam sư đệ, Thích sư tỷ cứ yên tâm.”

Thấy Phong Minh nhận lấy tín phù rồi cất cẩn thận, Thích Hồng Anh lúc này mới đánh giá hai người thêm vài lượt, nói: “Hai vị sư đệ so với trước kia quả thực thay đổi khá lớn, nhưng hiện tại rất tốt, hy vọng hai đệ tiếp tục phát huy, bớt giở mấy trò tà môn ngoại đạo đi.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lập tức nghiêm nét mặt nói: “Vâng, Thích sư tỷ dạy bảo rất đúng.”

Thích sư tỷ đây là đang răn đe bọn y đấy mà, vì Trần Nghiễn Thanh đúng là dốc hết lòng hết sức.

Nàng lại dặn dò Trần Nghiễn Nam vài câu rồi mới quay người rời đi.

Sau khi nàng rời đi, Trần Nghiễn Nam vẫn còn chút ngẩn ngơ. Thích sư tỷ giờ đây đã không còn che giấu sự quan tâm dành cho hai anh em gã nữa rồi, không biết anh gã có biết chuyện này hay không?

Nếu anh gã không chấp nhận thì hai anh em gã biết lấy gì để trả lại cái ân tình này đây?

Trần Nghiễn Nam tỏ ra có chút phiền muộn.

Phong Minh vỗ vào vai gã một cái: “Đi thôi, còn đứng ngốc ra đó làm gì. Chuyện của anh ngươi thì chờ anh ngươi xuất quan rồi để y tự giải quyết là được.”

Trần Nghiễn Thanh đã nhận hết tài nguyên mà Thích Hồng Anh tặng rồi, nhắm vào điểm này, Phong Minh cảm thấy Trần Nghiễn Thanh không thể nào phụ tấm chân tình này của Thích Hồng Anh được.

Nếu như không có chút tình ý nào thì dựa vào tính cách của Trần Nghiễn Thanh, dù có thiếu tài nguyên đến mấy cũng chẳng đời nào nhận lấy.

Cho nên hiện tại Trần Nghiễn Nam nhận sự chăm sóc của Thích Hồng Anh cũng chẳng có gì to tát, đó dù sao cũng là chị dâu tương lai của gã mà.

Nghĩ đến đây, Phong Minh thầm cười trộm.

Lại nói, Thích sư tỷ hình như có chút không yên tâm về hai người bọn y, cho nên mới cố tình đi tới răn đe một trận.

Phong Minh cũng không để bụng trận răn đe này của Thích sư tỷ, bởi vì Chu Hưng Kiệt và Thái Vanh thật sự thì quả thực không thể khiến người ta yên tâm được.

Ba người tiến vào Tàng Thư Lâu. Đám đệ tử nhìn thấy cảnh này ở bên ngoài liền lũ lượt phát tin tức đi.

Đệ tử đến Tàng Thư Lâu dẫu có ít thì đó cũng là so với cả một thế lực to lớn mà thôi.

Thích Hồng Anh xuất hiện trước Tàng Thư Lâu vốn đã vô cùng nổi bật thu hút ánh nhìn, không ít đệ tử biết tin còn đặc biệt từ trong Tàng Thư Lâu đi ra, đứng ở góc khuất vây quanh theo dõi, sau đó lại đi chia sẻ với các đệ tử khác.

Thành ra chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp Hư Không Điện. Tình cảnh mà người ta mong chờ là Trần Nghiễn Thanh bế quan xong thì đứa em Trần Nghiễn Nam không ai bảo vệ chỉ có thể biến thành kẻ đáng thương bị người ta ăn hiếp là tuyệt đối không thể xảy ra.

Không có Trần Nghiễn Thanh thì vẫn còn Thích Hồng Anh vị Thích đại sư tỷ này quan tâm che chở cơ mà.

Càng miễn bàn đến đám người nhà họ Hồ kia còn bị Thích Hồng Anh cố tình cảnh cáo qua một lần, quả thực chẳng ai dám cố ý đối đầu với Thích Hồng Anh.

Thích Hồng Anh đặc biệt chạy tới một chuyến, trước mặt các đệ tử khác săn sóc Trần Nghiễn Nam, ngay cả Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng nhờ đó mà sống qua một khoảng thời gian vô cùng yên bình, hai người họ hình như cũng được nạp vào dưới chiếc ô bảo hộ của Thích đại sư tỷ.

Không có ai tới quấy rầy, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng rất hài lòng, tiếp tục đi lại giữa động phủ tu luyện và Tàng Thư Lâu.

Thấm thoát Trần Nghiễn Thanh đã bế quan được ba tháng. Hôm đó, Trần Nghiễn Nam đi theo hai người Phong Minh, khi còn ở trong Tàng Thư Lâu thì nhận được truyền tin từ Thích Hồng Anh: Trên không trung động phủ bế quan của anh gã đã xuất hiện kiếp vân!

Trần Nghiễn Nam bật dậy thật mạnh, vui mừng khôn xiết: “Anh tôi sắp vượt kiếp rồi, trên không trung động phủ bế quan xuất hiện kiếp vân rồi!”

Phong Minh nói: “Vậy còn đợi cái gì nữa, mau qua đó xem sao!”

Trần Nghiễn Nam vội vã gật đầu: “Đúng đúng, chúng ta mau qua đó nhanh lên!”

Ba người nhanh chóng rời khỏi Tàng Thư Lâu, lao về phía nơi Trần Nghiễn Thanh bế quan. Phía sau lưng họ, bên trong Tàng Thư Lâu như muốn nổ tung.

Trần Nghiễn Thanh vậy mà lại sắp thăng cấp Niết Bàn Cảnh rồi! Tốc độ sao có thể nhanh đến thế chứ!

Những người này cũng vội vã lao về phía địa điểm vượt kiếp để đứng xem.

Phía Tàng Thư Lâu nổ tung, mà đám sư huynh đệ của Trần Nghiễn Thanh cùng các đệ tử khác trên ngọn núi này khi nhận được tin tức cũng bàng hoàng chấn động.

Trần Nghiễn Thanh vậy mà lại sắp vượt kiếp!

Kể từ sau khi Hồ Kiều bị tiễn đi, người sư phụ của họ căn bản chưa từng chủ động triệu kiến đứa đệ tử thứ năm là Trần Nghiễn Thanh lần nào, giống như đứa đệ tử thứ năm này không tồn tại vậy.

Những đệ tử khác muốn tranh giành sự coi trọng nhiều hơn từ sư phụ đối với chuyện này tỏ ra vô cùng mừng rỡ, hận không thể dìm Trần Nghiễn Thanh xuống tận đáy, không bao giờ có ngày trở lại.

Thế nhưng mới trải qua bao lâu đâu chứ, chỉ mới bế quan có ba tháng mà Trần Nghiễn Thanh đã sắp thăng cấp rồi!

“Chuyện này không thể nào chứ? Dựa theo tình trạng tu vi của hắn thì nhanh nhất cũng phải tốn vài năm mới có điềm báo thăng cấp, sao có thể nhanh như vậy được?”

“Là nhờ Thích sư tỷ đấy chứ đâu, Thích sư tỷ chắc chắn đã cung cấp cho hắn tài nguyên thăng cấp cực tốt rồi. Không có Hồ Kiều sư muội thì vẫn còn Thích sư tỷ cơ mà, đúng là cùng người mà khác số.”

Giọng điệu này đầy vẻ chua xót.

Cũng có những người thật lòng vui mừng cho vị ngũ sư huynh sắp sửa vượt kiếp, không tham gia vào cuộc bàn tán chua lè của những người khác mà vội vàng chạy tới xem.

Các đệ tử ký danh lẫn không ký danh trên núi cũng đủ kiểu hâm mộ ghen tị.

Cho dù Tạo Hóa Cảnh mới là tầng lớp quyền lực đỉnh cao của Hư Không Điện, thế nhưng đệ tử Niết Bàn Cảnh cũng tương đương với trụ cột của Hư Không Điện rồi, địa vị của đệ tử Niết Bàn Cảnh cao hơn đệ tử Dung Hợp Cảnh nhiều lắm.

Đệ tử Niết Bàn Cảnh còn có thể tách khỏi ngọn núi ban đầu, tự mình lựa chọn một ngọn núi riêng để dẫn dắt đệ tử, đương nhiên điều này phải xem lựa chọn của chính đệ tử Niết Bàn Cảnh đó.

Trần Nghiễn Thanh sau khi thăng cấp có ở lại hay không? Nghĩ thôi cũng biết là rất khó.

Lúc Trần Nghiễn Nam cùng Phong Minh, Bạch Kiều Mặc tới địa điểm vượt kiếp, nơi đó đã tụ tập không ít đệ tử Hư Không Điện. Thích Hồng Anh cũng có mặt tại hiện trường, Hư Không Điện còn có nhân vật cao tầng chạy tới để hộ pháp cho đệ tử vượt kiếp, không cần phải lo lắng có kẻ giở trò phá hoại giữa chừng.

Trần Nghiễn Thanh chỉ cần tập trung đối phó với lôi kiếp của hắn là được.

Trên không trung gian phòng bế quan, kiếp vân ngày càng dày đặc. Nhanh chóng sau đó, tiếng ồn ào từ đám người đứng xem càng lúc càng lớn hơn, thì ra là Trần Nghiễn Thanh cuối cùng đã xuất hiện bên dưới kiếp vân.

Một vị cao tầng Niết Bàn Cảnh đỉnh phong quát lớn: “Trần Nghiễn Thanh, tập trung ứng phó lôi kiếp, những thứ khác không cần lo lắng!”

Người bên dưới kiếp vân cúi đầu hành lễ với vị cao tầng này: “Đa tạ, đệ tử đã hiểu.”

Rất nhanh sau đó, lôi kiếp ầm ầm đáng xuống!