← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 755: Thư lâu

21 min read 30.08.2026

 

Hồ Kiều trước khi bị đưa đi đã khóc lóc van xin đủ điều, làm sao có thể tâm phục khẩu phục quay về Hồ gia.

Nàng ta thậm chí còn tìm tới trước mặt Trần Nghiễn Thanh, muốn cứu vãn mối nhân duyên với vị hôn phu này, ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần hắn mủi lòng cất lời là mình sẽ được ở lại.

Nào ngờ Trần Nghiễn Thanh vừa từ cõi chết trở về, sao có thể dễ dàng bị lay động đến thế, huống chi lúc này đối với Hồ Kiều, hắn chẳng còn gợn chút tình cảm nào.

Có vài sư huynh đệ không đành lòng liền ghé lại khuyên lơn. Trần Nghiễn Thanh chỉ hỏi họ đúng một câu: Trong tình cảnh trúng phải Cố Nguyên Tán, bọn họ có cách nào thoát thân được không?

Nếu bọn họ làm được, hắn cũng chẳng ngại mà tha cho Hồ Kiều một lần.

Mấy vị sư huynh đệ tới khuyên lơn nghe vậy, tự đặt mình vào hoàn cảnh đó—đặc biệt là trong môi trường nơi địa quật—ai nấy đều không khỏi rùng mình một cái, lập tức xoay người rời đi.

Còn về những kẻ bị nhan sắc của Hồ Kiều làm cho mờ mắt, vẫn ngoan cố muốn tiếp tục cầu xin, Trần Nghiễn Thanh đến một ánh mắt cũng chẳng buồn ban cho.

Nếu không nhờ có hai vị ân nhân tình cờ xuất hiện ra tay cứu giúp hai huynh đệ hắn, thì thử hỏi lúc này, những kẻ đang vì Hồ Kiều mà đến xin xỏ đây có ai đứng ra đòi lại công đạo cho huynh đệ hắn không?

Không đời nào. Mọi sự thật đều sẽ bị che đậy, huynh đệ hắn có chết cũng là chết uổng, thậm chí còn bị người ta gièm pha là do bản thân không cẩn thận, thực lực yếu kém, vận khí quá xui xởo.

Dù vì chuyện này mà chịu sự chán ghét của sư phụ, Trần Nghiễn Thanh cũng quyết không thỏa hiệp.

Sư phụ tuy đã cho người đưa Hồ Kiều đi, nhưng Trần Nghiễn Thanh nhận ra rõ ràng ông ấy đã sinh lòng lạnh nhạt với mình. Hắn cũng chẳng cưỡng cầu, bình thường không có việc gì sẽ không tự tìm tới trước mặt sư phụ nữa.

Sau khi Hồ Kiều bị đưa đi, Trần Nghiễn Nam liền thường xuyên chạy tới tìm Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Trong mắt người ngoài, Chu Hưng Kiệt và Thái Vanh lúc này cũng xem như đồng cảnh ngộ với huynh đệ Trần gia, bởi cả lũ đều đã đắc tội với Hồ gia.

Hiện tại danh tiếng của Hồ Kiều trong Hư Không Điện thối nát đến mức nào, kéo theo cả người Hồ gia cũng bị ảnh hưởng lây.

Người Hồ gia vừa khó chịu với Hồ Kiều, lại vừa chán ghét tột cùng bốn kẻ đã đâm thọc chuyện này ra ngoài.

Rõ ràng chuyện này có thể đóng cửa bảo nhau xử lý nội bộ, thế mà bốn tên này lại làm cho náo động khắp nơi.

Đến cả bên ngoài Hư Không Điện, vô số tu sĩ cũng đang bàn tán xôn xao về mối ân oán tình thù giữa Hồ Kiều, Trần Nghiễn Thanh và ba kẻ đang đào tẩu như Chương Văn Tu.

Thế là vô hình trung, huynh đệ Trần gia cùng Chu Hưng Kiệt, Thái Vanh bốn người đã gộp thành một phe.

Cục diện này đối với hai người Phong Minh lại vô cùng có lợi, vì họ có thể mượn cơ hội này để xoay chuyển hình tượng trước đây.

Thành ra trong mắt các đệ tử khác, hai kẻ Chu Hưng Kiệt đi chung phe với huynh đệ Trần gia đột nhiên lại chú tâm vào việc tu luyện hơn hẳn trước kia, còn thường xuyên chạy tới Tàng Thư Lâu trong điện.

Chu Hưng Kiệt và Thái Vanh của ngày xưa lúc nào cũng muốn trèo cao, suốt ngày xun xoe quanh các đệ tử có thân phận hiển hách để nịnh bợ, mong được người ta cất nhắc.

Bây giờ đắc tội với người ta rồi, hai kẻ này lại tự giác thu mình rụt cổ lại, làm cho người Hồ gia dù muốn kiếm chuyện cũng chẳng biết ra tay từ đâu.

Vốn dĩ hai tên này rất hay lui tới Hư Không Thành, trong thành luôn có con cháu Hồ gia chực chờ để dạy cho họ một bài học.

Ai ngờ từ sau vụ việc của Hồ Kiều, hai đứa này cứ rút trong Hư Không Điện cố thủ, nhất quyết không nhúc nhích.

“Lại chạy tới Tàng Thư Lâu rồi à? Hai tên này bị dở hơi sao, mấy quyển sách đó có gì mà coi?”

Đâu phải đệ tử mới nhập điện, không biết đã ở cái chốn Hư Không Điện này bao nhiêu năm rồi, giờ mới nhớ ra tới Tàng Thư Lâu đọc sách chắc? Hành động này rơi vào mắt người Hồ gia chẳng qua chỉ là sự trốn tránh.

“Đi, tìm người nhắn lại với hai tên đó, bảo chúng bắt buộc phải ra ngoài một chuyến.”

Người Hồ gia vốn muốn cô lập, chèn ép hai tên này trong Hư Không Điện, nhưng người ta đã tự cô lập chính mình trước rồi, còn chèn ép cái quái gì nữa.

Trần Nghiễn Nam thường xuyên đi theo hai người Phong Minh tới Tàng Thư Lâu. Hiện tại tình cảnh của hắn cũng chẳng khá hơn hai người kia là bao.

Những đệ tử trước đây hay vây quanh qua lại với hắn giờ đều né xa, mà bản thân Trần Nghiễn Nam sau bài học xương máu cũng sinh lòng đề phòng với kẻ khác, rốt cuộc thành ra chỉ có thể lui tới bên cạnh hai người Phong Minh.

Trước kia hắn cũng chẳng tha thiết gì Tàng Thư Lâu, mấy sách vở liên quan tới tu luyện thì xem qua lâu rồi, mấy tạp thư khác có gì đáng đọc đâu, thà dành thời gian tu luyện hoặc ra ngoài rèn luyện còn hơn.

Nay lắng lòng xuống đọc thử, lại thực sự nghiền ngẫm được vài quyển, ngộ ra không ít điều mới mẻ.

Hôm nay ba người lại cùng nhau tới Tàng Thư Lâu, tên đệ tử canh giữ ở đây nhìn thấy bộ ba thì nét mặt đã bình thản như chuyện hiển nhiên.

Tàng Thư Lâu của Hư Không Điện vô cùng cao, tổng cộng có mười tám tầng, không gian bên trong còn được mở rộng thêm, thành ra lượng sách cất giữ cực kỳ phong phú.

Đối với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mà nói, họ vô cùng thèm thuồng khi đệ tử Hư Không Điện có thể tự do ra vào một Tàng Thư Lâu quy mô thế này. Bất hạnh thay đám người kia lại “ở trong phúc mà không biết hưởng”, số lượng đệ tử lui tới đây chẳng có bao nhiêu.

Tuy nhiên hôm nay, ánh mắt đệ tử canh cửa nhìn họ lại thêm vài phần ẩn ý.

Phong Minh truyền âm cho Bạch Kiều Mặc: “Hôm nay có gì khác lạ sao?”

Bạch Kiều Mặc: “Có lẽ là ở trong Tàng Thư Lâu.”

Cả hai nhìn nhau một cái, trong lòng đã đoán ra tám chín phần. Hai người nếu không tu luyện trong động phủ thì cũng chạy tới Tàng Thư Lâu, những kẻ muốn dạy dỗ họ hoàn toàn không có cơ hội ra tay, cho nên mới mò tới Tàng Thư Lâu này ôm cây đợi thỏ?

Trần Nghiễn Nam không để ý tới ánh mắt kia, giọng điệu khá nhẹ nhàng: “Chu sư huynh, hôm nay chúng ta lên tầng mấy?”

Tàng Thư Lâu nơi đây từ tầng mười trở xuống đều mở cửa cho toàn bộ đệ tử, còn từ tầng mười trở lên muốn vào thì phải đạt đủ điều kiện.

Sách ở mười tầng dưới đối với hai người Phong Minh đã là quá nhiều, tạm thời họ chưa tính tới chuyện lên trên tầng mười.

Phong Minh đáp: “Được thôi, cứ lên tầng hai đi. Đi nào, để xem tầng hai có thứ gì đang đợi chúng ta.”

Phong Minh là có ý chỉ “người nào”, còn Trần Nghiễn Nam lại đinh ninh y đang nói về “sách”.

Ba người vừa hạ thấp giọng trao đổi vừa tiến về phía cầu thang dẫn lên tầng hai. Nơi đọc sách vốn không thể lớn tiếng ồn ào.

Lên tới tầng hai, ba người đứng trước kệ sách, lướt qua các tựa sách xem nên bắt đầu từ quyển nào.

Phong Minh ưng mắt một quyển, đang định giơ tay rút ra xem thử thì có một bàn tay nhanh hơn hắn một bước, giật phắt quyển sách đi mất.

Phong Minh nhướng mày, với tay định lấy quyển bên cạnh, kết quả quyển bên cạnh cũng bị chộp mất.

Với thực lực của Phong Minh, làm sao không biết có kẻ đang rình mò bên cạnh mình, từng cử động của đối phương đều bị hắn nắm rõ trong lòng bàn tay.

Nếu không phải hắn cố tình thả lỏng, đối phương làm sao có cửa cướp được quyển sách hắn đã ngắm trúng.

Phong Minh chẳng hề giận dữ, lại nổi hứng muốn trêu chọc đối phương, bèn tiếp tục vươn tay sang bên cạnh, quyển sách lại lần nữa bị giật đi.

Cứ như thế liên tục mấy chục quyển sách đều bị đối phương rút mất, kệ sách trước mặt Phong Minh trống ra một mảng lớn.

Phong Minh không nổi giận, nhưng Trần Nghiễn Nam đứng bên cạnh nhìn thấy thì tức đến suýt tức giận méo cả mũi.

Bạch Kiều Mặc xem mà bất lực, làm sao không biết Minh đệ đang chơi đùa đến hứng khởi.

Nhìn xem, Phong Minh rõ ràng mang nét mặt giễu cợt, còn kẻ đang ôm một đống sách kia lại chẳng thấy sung sướng gì, trên mặt ngược lại đã bốc lên ngọn lửa tức giận.

Lúc này Phong Minh thong thả quay người lại, còn ngắm nghía tư thế của đối phương với dáng vẻ đầy hứng thú rồi lên tiếng: “Đã ngươi có nãm hứng thú với mớ sách vùng này như vậy, thế thì nhường cho ngươi đấy. Ta sang chỗ khác đọc sách, ngươi nhớ phải xem cho thật kỹ nhé.”

Tầng hai vẫn còn các đệ tử khác, nhìn thấy một gã ôm mấy chục quyển sách đứng ngẩn ra đó, mặt mũi bị sách che mất tiêu, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.

Rốt cuộc là đang làm cái trò gì thế?

Có đệ tử định tiến lại xem thử thì bị đệ tử đi cùng ngăn lại, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đừng xía vào, đó là người Hồ gia, đang cố tình làm khó Chu Hưng Kiệt đấy. Chuyện ân oán giữa họ ngươi không biết sao?”

Hóa ra là bọn họ! Vị đệ tử này trước đó bế quan, vừa mới xuất quan đã nghe người ta kể lại, lần này lại còn tận mắt thấy chính chủ.

Vị đệ tử này thì thầm đáp lại: “Thực ra chuyện này cũng đâu thể trách huynh đệ Trần gia, cái mạng suýt chút nữa là tiêu tùng rồi, lẽ nào không cho người ta đòi lại công bằng?”

Chẳng qua chỉ là về méc sư phụ thôi mà, đã kiện lên Chấp Pháp Đường đâu, bằng không dù có Hồ trưởng lão chống lưng thì Hồ Kiều cũng chẳng dễ dàng thoát thân như thế.

“Sư huynh suy nghĩ thật ngây thơ.”

Công bằng với chẳng công bằng cái gì, cùng là đệ tử Hư Không Điện thì cũng phải xem chỗ dựa của ai mạnh hơn. Trong Hư Không Điện này ỷ thế ức hiếp người khác đâu có thiếu người đâu.

Người Hồ gia tựa lưng vào Hồ trưởng lão, đối xử với các đệ tử không gia thế khác thì thích bắt nạt ai mà chẳng được.

Ở trong Hư Không Điện vì vướng quy định nên họ chưa dám làm gì quá trớn, chứ ra khỏi Hư Không Điện rồi thì mới gọi là mất mạng như chơi, Hồ gia người ta dù sao cũng là đại thế gia.

Chẳng có đệ tử nào mà lại không bước ra khỏi Hư Không Điện nửa bước cả.

Bên kia, Phong Minh nhường chỗ xong xoay người bước đi, kẻ nhận ra mình bị trêu xỏ kia mặt rực lửa giận, nghiến răng nghiến lợi hạ giọng quát: “Chu Hưng Kiệt, ngươi đứng lại đó cho ta!”

Thật là, hắn bảo mình đứng lại thì mình phải đứng lại sao?

Thế thì mất mặt chết đi được, huống hồ đây là nơi nào, đây là Tàng Thư Lâu đấy nhé, trong Tàng Thư Lâu cấm nhất là nói năng ồn ào.

Phong Minh mà lên tiếng đáp lại thì chẳng khác nào cùng hắn làm náo loạn nơi này?

Phong Minh xua xua tay về phía sau, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh lại, tiếp tục bước về phía kệ sách khác.

Trán tên đệ tử kia nổi đầy gân xanh, hắn văng mạnh đống sách đang ôm lên kệ, “xào xạc” một tiếng khiến mấy quyển rơi rớt xuống đất, hắn gầm lên lớn hơn: “Chu Hưng Kiệt, ngươi đứng lại đó cho ta, bằng không đừng trách ta không khách khí!”

Phong Minh rốt cuộc cũng dừng bước, quay đầu lại, chỉ chỉ vào miệng mình rồi xua xua tay, ý bảo không thể mở miệng nói chuyện.

Tên đệ tử này tức đến mức nguyên lực quanh thân bùng lên cuồn cuộn, nắm đấm siết chặt, làm ra vẻ chuẩn bị lao lên lao vào đánh Phong Minh.

Đúng lúc này, biến cố bất ngờ xảy ra! Trước mắt chúng đệ tử chợt hoa lên, trận pháp của Tàng Thư Lâu không biết đã kích hoạt từ lúc nào, trực tiếp ném thẳng tên đệ tử kia ra ngoài. Những đệ tử nhìn rõ cảnh này đều có thể thấy rõ nét sững sờ trên mặt gã đó.

“Xoạt” một tiếng, một lão giả râu tóc bạc phơ xuất hiện giữa không gian tầng hai, ánh mắt đảo qua bốn phía: “Vừa rồi xảy ra chuyện gì? Ngươi nói xem.”

Lão giả tiện tay chỉ vào một đệ tử. Tên đệ tử vừa bị cảnh tượng đột ngột làm cho ngơ ngác vội vã thành thật mô tả lại toàn bộ diễn biến mình nhìn thấy, tuyệt đối không thêm mắm thêm muối hay thiên vị bên nào.

Lắng nghe xong xuôi, lão giả quay sang nhìn Phong Minh, soi xét từ trên xuống dưới một lượt: “Ngươi xem ra lại hiểu rõ quy củ của bổn lâu nhỉ?”

Lúc này Phong Minh mới cất lời: “Giờ ta có thể nói chuyện được rồi chứ? Đúng vậy, vừa bước qua cửa đã thấy quy tắc ghi rõ ràng minh bạch, trong Tàng Thư Lâu cấm ồn ào, cũng cấm dùng nguyên lực, thế nên ta đâu có phạm quy.”

Lão giả lại nhìn hắn thêm vài cái, đột nhiên bật cười: “Ngươi đúng là một kẻ khôn lỏi, nhưng lần sau đừng có dẫn mấy kẻ không biết quy củ vào đây nữa.”

Nói rồi lão giả phất tay một cái, đống sách lộn xộn vừa rồi lại tự động sắp xếp theo thứ tự ngay ngắn trên kệ, giống như chưa từng bị xáo trộn.

Mặt Phong Minh nhăn nhó lại, đâu phải do bọn hắn dẫn vào, rõ ràng là đối phương canh chừng ở đây từ trước, hắn đành phải phân bua: “Ta sẽ cố gắng, cơ mà người ta đâu có chịu nghe lời ta.”

Lão giả chắp tay sau lưng xoay người bước đi: “Hừ, đừng có giở trò khôn lỏi.”

“Phạm quy ba lần sẽ vĩnh viễn bị cấm vào Tàng Thư Lâu.”