Chương 740: Tiêu Dao Viện, Tiêu Dao Thành
Tiêu Dao Thành vô cùng náo nhiệt và phồn hoa, tu vi của các tu giả trong thành cũng rất cao. Phóng mắt nhìn quanh, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có thể phát hiện ra không ít cường giả Dung Hợp Cảnh, thậm chí còn có cả vài vị cường giả Niết Bàn Cảnh trộn lẫn trong đó.
Hai người tìm một tửu lâu đông đúc bước vào, những nơi như thế này là địa điểm tốt nhất để nghe ngóng tin tức bát quái.
Quả nhiên ngồi xuống chưa được bao lâu, hai người liền nghe thấy không ít tu giả đang bàn tán xôn xao về hai con rồng Long Khuê và Long Chương. Cũng chính bởi vì mối quan hệ của bọn hắn với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nên chủ đề tán dóc cũng lôi luôn cả hai người họ vào cuộc.
Phong Minh nhướn mày: “Cái này xem như nhờ phúc của đám Long Khuê mà hai chúng ta cũng trở thành nhân vật làm mưa làm gió trong các câu chuyện phiếm ở Tiêu Dao Thành rồi hả?”
Bạch Kiều Mặc cười đáp: “Đó là vì hai con rồng kia hành sự quá mức phô trương rồi.”
Phong Minh: “Bản tính của hai kẻ đó vốn chẳng biết thế nào là khiêm tốn thu mình đâu. Hừm, cứ để bọn hắn phô trương ở phía trước mà thu hút hết mọi ánh nhìn đi.”
Khách khứa trong tửu lâu nào có biết nhân vật chính trong câu chuyện mà họ đang bàn tán xôn xao lại đang ngồi cùng chung một mái nhà với mình, ai nấy đều đang nói tới đoạn hào hứng nhất.
“Các ngươi nói xem, tỷ lệ hai con rồng Long Khuê và Long Chương này tới đây vì Bạch Kiều Mặc và Phong Minh là bao nhiêu phần trăm?”
“Cái này còn phải tính tỷ lệ nữa sao? Rõ ràng là một trăm phần trăm rồi! Cũng không biết hai kẻ nhân tu kia làm cách nào mà khiến cho Long tộc phải nhìn bằng con mắt khác nữa. Long tộc từ trước đến nay luôn giữ thái độ kính nhi viễn chi với nhân tu mà.”
“Ai mà biết được chứ. Ta cũng nghĩ hai con rồng này trăm phần trăm là hướng về phía hai người Bạch Kiều Mặc mà tới. Chư vị, chúng ta cứ việc ở lại Tiêu Dao Thành chờ đợi, nhất định có thể đợi được đến lúc hai kẻ đó lộ diện.”
Phong Minh nghe vậy liền bĩu môi. Nghe xong mấy lời này của bọn họ, hắn và Bạch đại ca dù thế nào đi chăng nữa cũng sẽ không bao giờ ra mặt đâu, cứ để mặc cho bọn họ nghẹn chết đi.
“Ta dám khẳng định, Bạch Kiều Mặc và Phong Minh lúc này chắc chắn đang lẩn trốn ở đâu đó quanh Tiêu Dao Viện thôi. Có bọn họ xuất hiện thì đám Long Khuê mới kéo tới đây chứ. Tiếc là bọn họ chắc chắn không dám dễ dàng lộ mặt rồi.”
“Thì tất nhiên là không dám lộ diện rồi! Dù sao trên người hai kẻ đó cũng đang mang theo Không Thiên Tạm, lại còn cả truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối nữa. Bọn họ mà dám ló đầu ra thì không biết sẽ có bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào bọn họ đâu.”
“Theo ta thấy, bọn họ cứ thành thành thật thật ở lại trung thế giới bên dưới chẳng phải tốt hơn sao? Cứ cố tình phải chạy lên đại thế giới làm gì. Đại thế giới có vô số cường giả, bọn họ mò lên đây chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.”
“Không lên đại thế giới có được không? Bọn họ không muốn thăng tiến thực lực chắc? Ở trung thế giới bên dưới, tu luyện tới sơ kỳ Niết Bàn Cảnh là đã chạm trần rồi.”
“Tin mới nhận! Tin mới nhận đây! Vừa mới có tin tức từ bên trong Tiêu Dao Viện truyền ra, Long Khuê của Long tộc và Lãnh Điền của Tiêu Dao Viện vừa mới xảy ra một trận khẩu chiến kịch liệt đấy.”
“Tranh chấp chuyện gì thế? Mau nói đi!”
“Ha ha! Lãnh Điền bảo hai người Bạch Kiều Mặc đã lấy đi thứ không nên lấy, Long Khuê liền vặn hỏi thứ gì không nên lấy? Là Không Thiên Tạm hay là truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối? Lãnh Điền nói Long Khuê nên biết rõ mối uyên nguyên giữa Tiêu Dao Viện và Lâm Kỳ tiền bối, ý tứ trong lời nói là truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối đáng lý ra phải do Tiêu Dao Viện nắm giữ. Nhưng Long Khuê lại hỏi gã, cái mối uyên nguyên này người bên ngoài có ai biết không?”
“Cuộc khẩu chiến giữa Lãnh Điền và Long Khuê cuối cùng lại kết thúc bằng việc Lãnh Điền tức giận phất tay áo bỏ đi trước. Con rồng của Long tộc kia thế mà lại chiếm được thượng phong!”
“Lâm Kỳ tiền bối và Tiêu Dao Viện rốt cuộc có mối uyên nguyên gì thế?”
“Thực ra các vị ở đây chắc hẳn cũng đã có vài phần suy đoán rồi chứ gì. Chẳng phải thấy lần này bốn đại thế lực, dẫn đầu là Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện, đã ban lệnh treo thưởng đối với hai người Bạch Kiều Mặc đó sao. Mục đích cuối cùng chính là truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối trên người bọn họ.”
“Cho nên, Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện là thế lực do một tay Lâm Kỳ tiền bối khai sáng ra sao?”
“Hình như là vậy. Thực ra giới cao tầng của những đại thế lực có truyền thừa lâu đời kia chắc đều nắm rõ chuyện này, Long tộc chính là một ví dụ, thế nên Long Khuê mới dám nói ra những lời như vậy chứ. Long Khuê còn nói Lâm Kỳ tiền bối tại sao không để lại truyền thừa ở Tiêu Dao Viện mà lại đem cất giấu bên ngoài để tìm truyền nhân khác, Tiêu Dao Viện nên tự nhìn lại bản thân mình đi.”
Mọi người: “…”
Suy nghĩ của mọi người lúc này chính là, cái tên Long Khuê thuộc Long tộc này từ khi nào mà cái miệng lại trở nên sắc bén, độc địa đến thế chứ, hèn chi ngay cả Lãnh Điền cũng phải bại trận rút lui.
Đây rõ ràng là lột sạch thể diện của cả cái Tiêu Dao Viện này xuống rồi ném phạch dưới đất mà giẫm đạp rồi còn gì nữa.
Nhưng phải thừa nhận một điều rằng, lời này nói ra nghe qua thì có vẻ như xác thực có mấy phần đạo lý.
Lâm Kỳ tiền bối đã cố ý đem truyền thừa của mình để lại bên ngoài, dụng ý chính là muốn từ bên ngoài tìm kiếm truyền nhân của chính mình, hoàn toàn không có quan hệ gì với Tiêu Dao Viện cũng như Hư Không Điện cả.
Nếu như cứ nhất quyết phải nói là có quan hệ, vậy thì đáng lý ra Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện phải nể mặt Lâm Kỳ tiền bối là tổ sư khai sơn mà đối xử tử tế, chăm sóc nâng đỡ nhiều hơn đối với vị truyền nhân được ngài ấy tự tay lựa chọn mới đúng.
Nhưng bây giờ nhìn xem có giống chăm sóc chút nào không? Rõ ràng là muốn đoạt mạng người ta thì có.
Lâm Kỳ tiền bối đã phi thăng từ đời thuở nào rồi, nếu như ngài ấy mà biết được hành vi phản nghịch của đám hậu bối bên dưới này, phỏng chừng sẽ tức tới mức trực tiếp đấm thủng vách ngăn không gian, lao xuống dưới này mà tặng cho đám hậu bối một trận đòn tơi tả ấy chứ.
“Các vị, các ngươi không biết đó thôi, chính vì sự xuất hiện của Long Khuê và Long Chương mà hiện tại có không ít thế lực đã phái tu giả cấp tốc chạy tới Tiêu Dao Thành rồi. Tin chắc rằng chẳng bao lâu nữa, Tiêu Dao Thành của chúng ta sẽ càng thêm phần náo nhiệt cho mà xem.”
Phong Minh nghe tới đó mà không khỏi sa sầm mặt mày đầy vạch đen, liền truyền âm với Bạch Kiều Mặc: “Chúng ta vẫn phải nhanh chóng chuồn lẹ thôi. Nhưng trước khi chuồn, vẫn phải nghĩ cách lấy được số linh thảo mà Long Khuê mang tới đã.”
Đó là thù lao hợp pháp của hắn, sao có thể bỏ qua không lấy cho được. Chỉ là làm sao để lấy được tận tay thì có hơi tốn chất xám một chút.
Biết thế lần gặp mặt trước, hắn nên đưa cho Long Khuê một chiếc hộp đen rồi.
Bạch Kiều Mặc ôn tồn bảo: “Sẽ có cách thôi, không cần vội. Bây giờ người phải sốt ruột là kẻ khác kìa.”
Chỉ cần bọn họ không chủ động nhảy ra ngoài, ai có thể tìm thấy bọn họ được chứ?
Sau khi đổi sang tu luyện Quy Nguyên Pháp, Bạch Kiều Mặc đối với chuyện này lại càng thêm phần tự tin vững vàng hơn.
Phong Minh gật đầu: “Được, vậy thì không vội.”
Nói không vội, hai người liền thật sự không thèm vội vã rời đi nữa. Sau khi rời khỏi tửu lâu, họ tới một khách điếm thuê một cái khoảng sân nhỏ để nghỉ chân. Ban đêm thì chuyên tâm tu luyện, ban ngày lại thong dong ra ngoài nghe ngóng đủ loại tin tức bát quái trên đời.
Phải nói rằng Tiêu Dao Viện với tư cách là một đại thế lực, những chuyện bát quái có thể nghe ngóng được quả thực nhiều vô số kể.
Trong khoảng thời gian này, Long Khuê và Long Chương thỉnh thoảng vẫn gửi tin nhắn tới quấy nhiễu bọn họ. Cái ngày tháng này trôi qua quả thực là… vô cùng phong phú và ngập tràn năng lượng, khiến cho người ta suýt chút nữa quên mất việc mình đang là đối tượng bị các phương phát lệnh truy nã treo thưởng khắp nơi.
Cuộc sống của Long Khuê và Long Chương cũng diễn ra vô cùng náo nhiệt. Mối quan hệ nhân duyên của hai con rồng này ở Tiêu Dao Viện đột nhiên trở nên tốt đến mức kỳ lạ, khiến cho hai con rồng suýt chút nữa hoài nghi lại cả nhân sinh tộc rồng của mình luôn.
Những tu giả chủ động tìm tới bọn hắn để trò chuyện tán dóc có thể chia làm hai loại: Một loại là giống như Lãnh Điền, ôm tâm tư muốn gài bẫy dò hỏi tin tức để tìm ra tung tích của hai người Bạch Kiều Mặc và Phong Minh.
Còn một loại khác thì thuần túy là vì hiếu kỳ, muốn tìm hiểu chút thông tin về tình hình của hai người Bạch Kiều Mặc và Phong Minh mà thôi.
Mặc dù phần lớn tu giả ở đại thế giới đều khinh thường tu giả tới từ thế giới bên dưới, nhưng phàm là chuyện gì cũng có ngoại lệ.
Ví dụ như Lâm Kỳ chính là một nhân vật phong vân bước ra từ tiểu thế giới, tu giả ở đại thế giới cũng có tâm lý sùng bái kẻ mạnh. Những sự tích năm xưa của ngài ấy vừa được lật lại, số lượng tu giả ngưỡng mộ ngài ấy lập tức tăng lên không ít.
Tình huống của Bạch Kiều Mặc và Phong Minh cũng vô cùng đặc biệt. Bọn họ cũng có xuất thân từ tiểu thế giới, vậy mà lại có thể quấy động một cõi phong vân ở đại thế giới này.
Thử hỏi những tu giả sinh ra và lớn lên ở đại thế giới này xem có mấy ai có thể làm được điều đó?
Ngay cả Thiên Tà Lão Ma cũng bỏ mạng trong tay hai người họ, Không Thiên Tạm mà các phương thèm khát tranh đoạt cũng rơi vào tay bọn họ, hơn nữa còn phát huy ra uy lực to lớn hơn trước.
Còn những chuyện khác nữa, chẳng hạn như sự xuất hiện của không gian xuyên toa hạm, rồi việc cùng với mấy con rồng do Long Khuê dẫn đầu đi càn quét tiêu diệt tận gốc đám hải tặc không gian, chưa kể lại còn là truyền nhân được chính tay Lâm Kỳ tiền bối lựa chọn kỹ lưỡng nữa chứ.
Bất luận là một điều nào trong số đó được lôi ra ngoài thì cũng đều đủ để khơi dậy sự chú ý và quan tâm sâu sắc của đông đảo các tu giả rồi.
Đáng tiếc là những tu giả ở đại thế giới từng có cơ hội tiếp xúc với bọn họ đếm đi đếm lại thì cũng chỉ có mấy con rồng như bọn Long Khuê mà thôi.
Bởi vậy, nếu muốn biết rõ tình hình cụ thể của bọn họ thì chỉ có nước đi dò hỏi từ chỗ Long Khuê và Long Chương mà thôi.
Khi nhắc tới chuyện ngày xưa cùng đám Phong Minh kề vai sát cánh xông pha qua các đường hầm không gian, đi lại giữa các thế giới khác nhau để hành hiệp trượng nghĩa, ra tay cứu giúp người nghèo khổ, thế là bọn hắn liền thao thao bất tuyệt nói mãi không dứt.
Chính vì vậy, những vị tu giả tới tìm bọn hắn liền chủ động mở lời mời bọn hắn vào trong Tiêu Dao Thành ăn uống no say một bữa ra trò. Long Khuê và Long Chương tất nhiên là chẳng dại gì mà từ chối rồi, được ăn uống miễn phí không mất tiền thì dại gì mà không đi chứ?
Rồng thì chung quy vẫn giữ nguyên bản tính là loài rồng keo kiệt bủn xỉn mà thôi.
Thế là một nhóm người liền từ sơn môn của Tiêu Dao Viện bước ra, tiến thẳng về phía Tiêu Dao Thành, khoảng cách giữa hai nơi vốn dĩ cũng không tính là quá xa.
Cả nhóm này bay đi chưa được bao xa thì Lãnh Điền đã dẫn theo hai vị đệ tử từ phía sau vội vã đuổi kịp tới nơi, làm ra vẻ như “vô tình” chạm mặt nhau giữa đường vậy.
Nhưng cái sự vô tình này làm lộ liễu rõ ràng đến như thế, mọi người xung quanh đâu có ai bị mù, ai nấy đều thừa hiểu dụng ý thực sự của Lãnh Điền là cái gì rồi.
Quả nhiên sau khi bắt gặp nhau, Lãnh Điền liền lên tiếng: “Long Khuê đạo hữu và Long Chương đạo hữu là khách quý của Tiêu Dao Viện chúng ta. Lần này hai vị ra ngoài, ta lý ra nên đi cùng để bồi tiếp, tránh cho hai vị Long đạo hữu gặp phải bất trắc hay sự cố ngoài ý muốn nào trên địa bàn của Tiêu Dao Viện.”
Long Khuê và Long Chương bĩu môi. Long Khuê nói thẳng thừng: “Ta ghét nhất cái điểm này ở đám nhân tu các ngươi đấy, nói năng chẳng chịu dứt khoát gì cả, cứ thích vòng vo tam quốc mãi. Cứ nói thẳng ra là muốn nhìn chằm chằm theo dõi ta xem có thể tìm được bọn người Bạch Kiều Mặc hay không là được rồi chứ gì! Thích đi theo thì cứ việc bám đuôi đi, để xem các ngươi có bản lĩnh tìm được người ra không, tìm được thì coi như các ngươi giỏi.”
Ở phía sau, con gấu trông có vẻ thô lỗ ngốc nghếch kia cũng dẫn theo vài vị tu giả thuộc thú tộc vội vàng chạy tới góp vui.
Thế là đội ngũ này ngay lập tức phình to ra tới hơn hai mươi vị tu giả, rầm rộ cùng nhau tiến về phía Tiêu Dao Thành, nhìn qua cái đội hình này trông có vẻ có chút long trọng đấy.
Mấy vị tu giả ban đầu mở lời mời khách ăn uống cung phụng Long Khuê và Long Chương thực chất mục đích của bọn họ tương đối đơn giản, chỉ là thuần túy muốn tới nghe chút tin tức bát quái mà thôi.
Mặc dù mỗi khi Long Khuê kể chuyện thì phần lớn nội dung đều tự dát vàng lên mặt mình, tự ca ngợi bản thân mình anh dũng vô song, đại nghĩa lẫm liệt ra sao.
Hành vi này của Lãnh Điền cũng khiến cho mấy vị tu giả kia cảm thấy có chút không mấy thoải mái trong lòng, nhưng đáng tiếc thân phận địa vị của bọn họ không thể nào sánh bằng Lãnh Điền được, cho nên cũng chẳng có tư cách gì để đứng ra ngăn cản gã.
Lãnh Điền tuy rằng có địa vị khá cao trong Tiêu Dao Viện, nhưng cũng chẳng đến mức khiến cho toàn bộ đệ tử trong tông môn đều phải tâm phục khẩu phục gã.
Tin tức Long Khuê và Long Chương đã rời khỏi Tiêu Dao Viện để tới Tiêu Dao Thành vừa truyền đi, cả cái Tiêu Dao Thành lập tức được một phen oanh động náo nhiệt hẳn lên. Hơn nữa còn có không ít tu giả cố ý chạy hẳn ra ngoài để vây xem tận mắt hai con rồng này.
Từ đằng xa nhìn thấy nhóm người này xuất hiện, đám đông liền chỉ trỏ bàn tán xôn xao không ngớt.
“Đúng thật là Long Khuê và Long Chương rồi kìa! Có một lần bọn hắn lái cái con không gian xuyên toa hạm kia ra ngoài khoe khoang hiển hách, ta lại vừa vặn có duyên chạm mặt bọn hắn đấy.”
“Kìa, ngay cả Lãnh Điền thế mà cũng đích thân đi bồi tiếp ra ngoài kìa. Lãnh Điền lần này thật sự là nể mặt Long tộc quá đi mất.”
“Ai mà biết được gã là đang nể mặt Long tộc thật, hay là vì muốn đi theo để canh chừng giám sát đám Long Khuê chứ?”
Cái tin tức chấn động náo nhiệt như thế này thì Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đương nhiên là nắm bắt được ngay lập tức rồi. Hai người bọn họ cũng cải trang trộn lẫn vào trong đám đông náo nhiệt kia, chăm chú quan sát xem nhóm người này định di chuyển đi tới đâu để tìm cách lén lút tiếp xúc ăn rơ với Long Khuê một chút.
Long Khuê và Long Chương thì vô cùng tự hào kiêu hãnh, ưỡn ngực ngẩng cao đầu bước đi. Long Khuê lên tiếng: “Nhìn xem bọn ta chào đón nồng nhiệt chưa kìa! Vừa mới xuất động một cái mà đã có đông đảo tu giả kéo tới vì bọn ta rồi.”
Mọi người xung quanh vốn dĩ đã được lĩnh giáo qua cái da mặt dày như tường thành của hai con rồng này từ sớm rồi, nghe thấy lời này cũng chỉ biết bất lực mà che mặt thở dài.
Nếu như không phải vì có dính líu quan hệ mật thiết với hai người Bạch Kiều Mặc và Phong Minh thì sự xuất hiện của hai con rồng này thực sự chẳng thể nào khuấy động nổi một cái danh tiếng lớn đến như thế này đâu.
Bên cạnh có một vị tu giả mang họ Kiều liền gật đầu phụ họa theo: “Đúng thế, đúng thế! Danh tiếng của hai vị Long đạo hữu ở trong nhân tộc chúng ta quả thực là quá cao rồi, ai nấy đều muốn được tận mắt chứng kiến phong thái của hai vị Long đạo hữu một lần.”
Long Khuê và Long Chương nghe vậy lại càng thêm phần đắc ý vênh váo. Long Khuê vỗ vỗ lên vai vị tu giả họ Kiều kia bảo: “Ngươi so với những kẻ khác, đặc biệt là cái gã mang họ Lãnh kia, biết cách ăn nói hơn nhiều đấy. Ừm, tính ra thì cũng chỉ thua kém đám Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có bấy nhiêu đây thôi.”
Miệng thì nói là thua kém một chút xíu thôi, nhưng ngón tay lại cố tình vạch ra một khoảng cách dài thượt, khiến cho vị tu giả họ Kiều kia nhìn thấy mà chỉ biết dở khóc dở cười.
Gã lúc này rốt cuộc là nên cảm thấy đắc ý tự hào hay là nên thấy thất vọng hụt hẫng đây hả trời?
Tu giả họ Kiều liền khiêm tốn đáp: “Đâu có, đâu có! Tại hạ làm sao có tư cách gì mà đem ra so sánh với Bạch đại sư bọn họ được chứ.”
Long Khuê gật gù: “Ngươi như vậy là cũng xem như khá khẩm lắm rồi đấy. Chứ chẳng bù cho có vài kẻ nhân tu, cứ thích tự cao tự đại chẳng biết tự lượng sức mình chút nào cả.”
Cái gã bị chỉ mặt gọi tên thẳng thừng là Lãnh Điền kia, sắc mặt lúc này đã sa sầm đen kịt lại tới mức như muốn nhỏ ra mực nước tới nơi rồi.
Từ bao giờ mà cái loài Long tộc này lại biết cách chửi bới móc mỉa người khác một cách thâm sâu hiểm độc đến như vậy chứ? Chẳng lẽ là do chịu ảnh hưởng sâu sắc từ hai kẻ nhân tu Phong Minh và Bạch Kiều Mặc kia truyền dạy cho hay sao?
—