Chương 74: Cao thủ trận pháp
Thì ra bên ngoài thung lũng có một tầng cấm chế mạnh mẽ trấn giữ, nhưng cứ mỗi lần bí cảnh mở ra, qua một khoảng thời gian thì cấm chế nơi này sẽ tự động lỏng lẻo đi đôi chút.
Đến lúc đó, mọi người đồng loạt tấn công cấm chế là có thể phá vỡ nó để tiến vào linh thảo viên bên trong thung lũng.
Đây là bài học kinh nghiệm xương máu được các tu giả thuộc các thế lực lớn đúc kết lại sau những lần tiến vào bí cảnh trước đây.
Vào thời điểm cấm chế không lỏng lẻo, muốn cưỡng ép phá vỡ là việc cực kỳ gian nan. Có người suy đoán rằng, trận pháp cấm chế này liên kết mật thiết với toàn bộ bí cảnh, vì thế hầu như không có khả năng phá giải từ bên ngoài.
Do đó, những tu giả tiến vào đây bây giờ đều sẽ không dại gì đi tấn công cấm chế một cách mù quáng khi chưa đến thời điểm.
Chẳng những không phá được, mà còn bị cấm chế bắn ngược trở lại gây thương tích cho bản thân, lợi bất cập hại.
Sau tiếng hô hoán của người kia, liền có kẻ lấy ra linh khí hoặc linh phù của mình, ầm ầm oanh tạc về phía cấm chế.
Không lâu sau, chỉ nghe một tiếng “xoảng” giòn tan, cấm chế vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, tiêu tán vào trong nguyên khí xung quanh. Các tu giả đứng ngoài lập tức điên cuồng lao thẳng vào trong thung lũng.
Lúc này đây, chẳng còn ai màng tới việc hóng hớt chuyện thị phi của Phong Lâm Lang và Ngô Ứng Ngạn nữa, ai nấy đều chuẩn bị thi triển hết thảy thần thông bản lĩnh, hòng hái được thật nhiều linh thảo có phẩm cấp cao mang về.
Bản thân họ tuy chưa dùng tới linh thảo phẩm cấp cao thế này, nhưng nếu đem nộp lại cho thế lực của mình thì đều sẽ nhận được không ít phần thưởng hậu hĩnh.
Sau đó lại dùng những phần thưởng này để đổi lấy tài nguyên tu luyện mà bản thân cần, vô cùng có lợi.
Mà cho dù không đổi, đem ra bên ngoài bán đứt thì cũng đổi lại được một khoản nguyên tinh kếch xù.
Cung Ngọc Minh cũng cắm đầu lao vào trong, không quên thúc giục hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc: “Nhanh lên, nhanh chân lên nào, đừng để linh thảo tốt bị người ta cướp sạch mất, vào sớm một chút là chiếm được vị trí tốt sớm một chút.”
Nghe gã nói có vẻ huyền bí như vậy, Phong Minh càng thêm tò mò về tình hình bên trong thung lũng, y liền cùng Bạch Kiều Mặc bám sát theo sau Cung Ngọc Minh.
Khoảng cách khá ngắn, chỉ trong vài nhịp thở bọn họ đã tiến vào bên trong thung lũng. Đập vào mắt là một linh thảo viên rộng lớn bao la, thế nhưng Phong Minh vừa liếc mắt một cái đã nhận ra điểm bất thường.
Phần lớn diện tích đều bị sương mù dày đặc che phủ, căn bản không thể nhìn rõ bên trong trồng thứ gì.
Có vài chỗ sương mù tan bớt, lộ ra ngoài, Phong Minh liếc mắt liền nhận ra ngay mấy loại linh thảo, phẩm cấp đều ở Tam cấp.
Thế nhưng những cây linh thảo Tam cấp này căn bản không có ai thèm ngó ngàng tới, nơi mọi người lựa chọn đều là những vùng bị sương mù che phủ, sau đó bắt đầu dùng linh khí và linh phù ra sức oanh tạc, trong thung lũng tức thì vang lên những tiếng nổ vang rền không ngớt.
Cung Ngọc Minh lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nữa, gã vội vã nói: “Cái này hoàn toàn là dựa vào vận may thôi, hai người tự mình tìm một chỗ rồi nghĩ cách phá vỡ cấm chế là có thể lấy được linh thảo bên trong rồi. Đúng rồi, cấm chế bên ngoài thung lũng chỉ sau hai canh giờ nữa là sẽ khôi phục lại như cũ, phải rời khỏi đây trong vòng hai canh giờ, bằng không hậu quả thế nào ta cũng không biết đâu đấy.”
“Đa tạ, ngươi cứ đi bận việc của ngươi đi.”
Phong Cảnh Hoài cũng đặc biệt lên tiếng nhắc nhở bọn họ: “Nhất định phải ra khỏi thung lũng trước khi hết giờ.”
“Được, bọn ta biết rồi.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không hề vội vàng đi chọn địa điểm, mà trước tiên đứng quan sát động tác của những người khác.
Kẻ khiến Phong Minh hứng thú nhất chính là hai vị có mang theo Dược điêu kia. Vị song nhi mặc y phục màu tím là Lương Hàm, còn một vị nữ tu sĩ vận thanh y tên là Hàn Xu, nàng ta đang đút cho con Dược điêu của mình một viên đan dược, sau đó thả nó xuống đất, để nó giúp mình tìm kiếm linh thảo có chất lượng tốt nhất.
Con Dược điêu kêu lên mấy tiếng “chít chít”, rồi phóng vút về phía sâu trong linh thảo viên.
Phong Minh có thể ngửi thấy trên không trung thung lũng này tràn ngập mùi dược liệu nồng nặc, đó là sự pha trộn giữa đủ loại hương thơm của các thức linh thảo tỏa ra, muốn từ trong đó phân biệt rõ ràng từng loại một là điều vô cùng khó khăn.
Y tò mò hỏi: “Con Dược điêu kia thật sự có thể xuyên qua cấm chế để ngửi thấy mùi linh thảo bên trong sao?”
Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Không rõ, nhưng ta có nghe nói qua một quy luật, đó là càng đi vào sâu, xác suất gặp được linh thảo phẩm cấp cao càng lớn, đương nhiên cũng rất có khả năng sẽ bắt gặp một gốc linh thảo Nhị phẩm hết sức tầm thường, cái đó hoàn toàn là vấn đề vận khí.”
Phong Minh đối với linh thảo viên trong thung lũng này càng lúc càng thấy hứng thú, rốt cuộc là vị đại năng nào đã tạo nên một thung lũng như thế này chứ?
Y đảo mắt nhìn một vòng quanh những nơi có thể nhìn thấy linh thảo bên trong, rồi chỉ tay vào mấy gốc linh thảo Tam phẩm: “Võ đại ca, có thể lấy được mấy gốc linh thảo này không?”
“Để ta thử xem.”
Hai người họ tiến vào đây không mang theo bất kỳ nhiệm vụ nào của gia tộc, thế nên tâm trạng vô cùng thoải mái, dẫu không hái được linh thảo phẩm cấp cao thì đối với bọn họ cũng chẳng có áp lực gì.
Mà cho dù có lấy được, đối với Phong đa có lẽ sẽ có tác dụng, nhưng muốn tìm được vị luyện dược sư có thể luyện chế nó thành đan dược thì cũng là một chuyện phiền toái.
Cho nên cả hai đều nghĩ, tốt nhất cứ đem những linh thảo dễ dàng tới tay thu hoạch trước đã.
Cung Ngọc Minh và Phong Cảnh Hoài lúc này đã chọn xong một vị trí, hai người cùng ngoảnh đầu lại nhìn xem hai người Phong Minh đang ở đâu, liền thấy họ đang đứng ở một nơi cách lối vào không xa, Bạch Kiều Mặc đã bắt đầu thong dong điều động nguyên lực, thử nghiệm tháo gỡ cấm chế.
Cung Ngọc Minh định mở miệng nhắc nhở một câu, nhưng rồi lại thôi, không lên tiếng nữa.
Hai người này đều là những nhân vật vô cùng tinh khôn, làm sao có thể không biết rõ nhu cầu của bản thân, có lẽ chẳng cần người khác phải nhiều lời.
Hơn nữa, nếu thật sự để họ có được linh thảo phẩm cấp cao, dựa vào bối cảnh của họ chắc chắn sẽ rước lấy sự đố kỵ của kẻ khác, khả năng giữ được là vô cùng nhỏ nhoi.
Cho nên thà rằng cứ tìm kiếm linh thảo có ích cho bản thân trước tiên, Cung Ngọc Minh ngẫm nghĩ một lát, có lẽ đây mới là cách làm thông minh nhất đối với bọn họ.
Gã lắc đầu với Phong Cảnh Hoài, người sau cũng thu hồi ánh mắt, tập trung vào việc oanh tạc cấm chế trước mặt.
Bạch Kiều Mặc không lựa chọn cách dùng bạo lực để phá hủy cấm chế, mà là đang nghiên cứu cấu tạo của nó, muốn dựa trên cơ sở nghiên cứu để tiến hành tháo gỡ.
Ngoại trừ kẻ có lòng tin tuyệt đối vào trình độ trận pháp cấm chế của bản thân, bằng không có lẽ chẳng mấy ai thèm chọn cách làm tốn công tốn sức này của hắn.
Thế nên những người khác vừa lên là đã điên cuồng dùng bạo lực tấn công, tạo nên những tiếng động kinh thiên động địa trong thung lũng.
Bạch Kiều Mặc không nhanh không chậm, Phong Minh cũng chẳng hề sốt ruột. Bạch Kiều Mặc nghiên cứu cấm chế, y liền ở bên cạnh nghiên cứu linh thảo, đồng thời nghiền ngẫm những nội dung trong truyền thừa luyện dược.
Ví như công hiệu của gốc linh thảo trước mắt này ra sao, phối hợp cùng những loại linh thảo nào thì có thể luyện chế ra loại đan dược gì, dược lý trong đó là như thế nào.
Y nghĩ, đan phương cũng là do tiền nhân đúc kết ra dựa trên cơ sở dược lý, sau khi đã thấu hiểu tường tận những dược lý này, biết đâu chừng mình có thể tự nghiên cứu ra đan phương mới.
Nhìn y có vẻ thong thả đứng một bên, nhưng thực chất không hề lãng phí một chút thời gian nào.
Một khắc sau, có người reo hò vang dội, đây chắc chắn là đã hái được gốc linh thảo có phẩm tướng không tồi.
Lại có người thảm hại kêu lên một tiếng, hiển nhiên sau khi mở được cấm chế ra, linh thảo thu hoạch được bên trong lại chênh lệch quá lớn so với kỳ vọng của họ, có chút không thể chấp nhận nổi cú sốc này.
Lại qua một khắc nữa, sắc mặt Bạch Kiều Mặc giãn ra, nói: “Có chút manh mối rồi, rất nhanh là có thể lấy được linh thảo bên trong.”
“Ta không vội.”
Bạch Kiều Mặc rút ra một thanh kiếm, đương nhiên đây không phải là thứ vũ khí hắn thường dùng trước kia, nhằm tránh bị người khác thông qua vũ khí mà nhìn thấu thân phận.
Mũi kiếm phun trào nguyên lực, đâm thẳng về một điểm trên cấm chế, liên tiếp mấy lần, cấm chế trước mắt rốt cuộc không chịu nổi lực lượng bèn sụp đổ tan tành, một mùi hương dược liệu nồng đượm hơn hẳn xộc thẳng vào mũi Phong Minh.
“Phá được rồi!”
Trình độ trận pháp của Bạch đại ca quả nhiên cao thâm, Phong Minh vui mừng hớn hở chạy vào trong, cẩn thận đào tận gốc một cây linh thảo Tam phẩm lên, xếp gọn gàng vào trong một chiếc hộp ngọc chuyên dụng, thứ này có thể giữ cho dược tính của linh thảo không bị thất thoát trong một khoảng thời gian nhất định.
“Mục tiêu tiếp theo.” Phong Minh lên tiếng chỉ huy Bạch Kiều Mặc.
Bạch Kiều Mặc không mảy may khó chịu, lập tức hướng về phía gốc linh thảo tiếp theo mà Phong Minh nhắm trúng để phát động tấn công.
Cấm chế bao phủ giữa các loại linh thảo khác nhau thực chất không có quá nhiều điểm khác biệt, đây cũng chính là nguyên nhân Bạch Kiều Mặc thà chịu tốn thời gian để nghiên cứu cấm chế.
Chỉ cần nghiên cứu thông suốt được một nơi, những cấm chế còn lại tự khắc không thể làm khó được hắn nữa.
Trận pháp cấm chế đầu tiên, Bạch Kiều Mặc phải mất tới nửa canh giờ mới mở được.
Trận pháp cấm chế thứ hai, Bạch Kiều Mặc chỉ tốn một phút là xong.
Trận pháp cấm chế thứ ba, chỉ cần nửa phút đã giải quyết triệt để.
Nơi thứ tư, thời gian lại tiếp tục được rút ngắn.
Nếu không phải vì trận xung đột trước đó giữa hai người Phong Minh với đám đệ tử Côn Nguyên tông, cộng thêm việc Bạch Kiều Mặc chỉ dùng đúng một kiếm đã đồng thời đánh lui bốn vị đệ tử Côn Nguyên tông, thì lúc này đây sẽ chẳng có mấy ai thèm để mắt tới họ.
Nhưng sau khi biết được chuyện đó, sự hiện diện của hai người này đã trở nên vô cùng nổi bật, không ít tu giả đều muốn đào sâu tìm kiếm tận gốc rễ lai lịch của bọn họ.
Thế nên mặc dù hai người họ chỉ quanh quẩn ở nơi khá gần lối vào, dường như chỉ có hứng thú với linh thảo Tam phẩm, nhưng đám người kia cũng muốn âm thầm quan sát tình hình phá cấm chế của họ.
Ban đầu thấy Bạch Kiều Mặc đứng im lìm ròng rã gần nửa canh giờ, cứ cắm đầu nghiên cứu cấm chế chứ không chịu mau chóng ra tay tấn công, không ít người liền cảm thấy bản thân đã quá đa nghi rồi.
Biết đâu chừng việc gã một chiêu đánh bại bốn tên đệ tử Côn Nguyên tông kia chỉ là do bốn kẻ đó quá mức vô dụng, chứ chẳng phải Bạch Kiều Mặc có bản lĩnh ghê gớm gì.
Thời gian chỉ có hai canh giờ, kẻ ngu ngốc đến mấy cũng biết phải mau chóng nghĩ cách phá vỡ cấm chế, tranh thủ hái được nhiều linh thảo một chút, chứ ai lại đi phí hoài thời gian vào việc nghiên cứu cấm chế vô bổ kia.
Cho dù có nghiên cứu ra được trò trống gì thì đã sao? Liệu có còn kịp phá cấm chế nữa không?
Độ khó của cấm chế nơi này, đến cả các vị trưởng bối bên ngoài đều biết rất rõ, dẫu trưởng bối có tự mình tới đây thì cũng chưa chắc có thể tháo gỡ thành công trong vòng hai canh giờ.
Đúng vào lúc họ định thu hồi ánh mắt không thèm chú ý đến hai người này nữa, thì biến cố lại xảy ra.
Có kẻ trố mắt ngoác mồm, quay sang hỏi đồng bạn bên cạnh: “Cái tên kia đã phá được bao nhiêu chỗ cấm chế rồi?”
Tên đồng bạn nuốt nước miếng một cái, run rẩy nói: “Đã bốn gốc rồi, chuẩn bị… Không đúng, cấm chế nơi thứ năm đã bị phá vỡ, linh thảo cũng sắp sửa tới tay rồi, cái gã này hóa ra lại là một cao thủ trận pháp sao?!”
Kẻ vừa trố mắt kia lộ ra ánh mắt ghen tị ra mặt: “Nào chỉ là cao thủ trận pháp thông thường! Cái vị đến từ Tứ Hồng thư viện kia chẳng phải cũng tinh thông trận pháp, có nghiên cứu sâu về Tam phẩm trận pháp đó sao, hiện tại sách lược bẻ khóa của vị đó xem ra cũng chẳng khác chúng ta là mấy, chẳng qua là thủ đoạn phá cấm cừ khôi hơn chút thôi.”
“Hai cái gã này rốt cuộc là từ cái xó xỉnh nào chui ra vậy? Không lẽ là át chủ bài được gia tộc ẩn thế nào đó cất giấu bấy lâu nay sao?”
Bằng không, với thủ đoạn phá cấm cao minh như vậy, cộng thêm thực lực không hề tầm thường kia, theo lý mà nói thì không thể nào cứ mãi vô danh tiểu tốt, ở bên ngoài không có lấy nửa phần tiếng tăm được, thế nên rất khó để không nghĩ theo hướng này.
Cung Ngọc Minh và Phong Cảnh Hoài trong lòng lúc này cũng liên tục thốt lên một loạt tiếng chửi thề kinh ngạc. Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong đầu đều cùng nảy ra một câu hỏi: Trình độ trận pháp của Bạch Kiều Mặc lại cao đến mức này sao? Nhưng trước đây chưa từng nghe ai nhắc tới bao giờ cả.
Cung Ngọc Minh ngẫm lại đống tư liệu mình từng điều tra được về Bạch Kiều Mặc, trên đó tuy có nhắc tới việc Bạch Kiều Mặc biết chút trận pháp, nhưng cũng chỉ dừng lại ở Nhị phẩm mà thôi.
Dẫu nói với độ tuổi của hắn, cộng thêm việc ngoài nâng cao thực lực ra vẫn còn tâm trí để nghiên cứu trận pháp, đạt tới cấp bậc Nhị phẩm đã là thành tích vô cùng xuất sắc rồi, nhưng so với tình cảnh trước mắt thì căn bản không thể nào đặt lên bàn cân được.
Tình hình hiện tại là cái gì đây? Tốc độ này quả thực là bước lên đài phong thần rồi!
Cung Ngọc Minh nuốt nước miếng một cái, hận không thể lập tức chạy tới ôm chặt lấy đùi của Bạch Kiều Mặc.
Nghĩ là làm, Cung Ngọc Minh liền vứt phăng chỗ cấm chế mà mình đang ra sức oanh tạc kia sang một bên, vắt chân lên cổ chạy vội tới bên cạnh Phong Minh, dày mặt nói:
“Văn huynh đệ à, vị Võ đại ca này của ngươi quả thực là quá mức lợi hại rồi, trình độ trận pháp cao thâm thế này, đúng là bình sinh ta chưa từng được kiến thức qua bao giờ. Hì hì, liệu có thể phiền Võ đại ca của ngươi giúp ta một tay được không?”
Thật là quá khốn kiếp, cái gã Cung Ngọc Minh này đúng là đồ da mặt dày không biết xấu hổ!
Đây chính là tiếng lòng của tất cả các tu giả khác khi chứng kiến cảnh tượng này, đồng thời trong lòng họ cũng dâng lên niềm hối hận tột cùng, sao lúc trước họ không chủ động tới bắt chuyện với hai vị này để lân la làm quen chứ, giờ thì hay rồi, người ta đã có lý do chính đáng để tiếp cận hai vị cao nhân kia rồi kìa.
Từng kẻ một vừa ra sức phá cấm chế, vừa vểnh tai lên hết cỡ để nghe ngóng xem hai người Phong Minh sẽ phản ứng ra sao trước lời thỉnh cầu này.
Nếu như họ đồng ý, vậy thì bọn họ liệu có thể mặt dày cầu xin vị tu giả họ Võ kia giúp đỡ một chút không, bọn họ hoàn toàn có thể trả thù lao hậu hĩnh, thật sự đấy!
—