← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 71: Bất bình thay

22 min read 28.08.2026

Nghỉ ngơi chốc lát, Phong Minh cảm thấy đã tạm ổn bèn đứng dậy, cùng Bạch Kiều Mặc rời đi.

Cung Ngọc Minh cứ mặt dày mày dạn sán lại gần. Cái kiểu cố chấp bám theo của gã khiến người ta cảm giác gã như một kẻ cuồng ngược, người khác càng không khách khí với gã, gã lại càng muốn sán vào.

Ánh mắt đám con cháu Phong gia nhìn gã đều trở nên quái dị. Trước nay họ đều biết Cung Ngọc Minh vốn chẳng phải hạng người dễ tiếp cận. Gã ra tay hào phóng, có những tu giả tiếp cận gã chỉ vì muốn kiếm chút lợi lộc từ tay gã, cứ tưởng rằng gã này rất dễ xỏ mũi. Nhưng kết quả đương nhiên là chẳng một ai đắc thủ, ngay cả đám con cháu bàng chi của Cung gia cũng không thể toại nguyện.

Thế mà dạo gần đây ở bên ngoài, gã lại đi lại rất gần với song nhi Phong Minh kia. Giờ vào trong bí cảnh, gã lại vừa mắt vị tu giả chẳng thèm đoái hoài gì đến mình này. Chẳng lẽ gã thực sự có sở thích quái đản như vậy? Phải chăng đám tu giả bên ngoài đều đã dùng sai cách? Vậy họ có nên thử nghiệm một chút không?

Nếu Phong Minh lúc này mà nghe được tiếng lòng của đám người kia, chắc chắn sẽ ôm bụng cười ngất. Cung Ngọc Minh cũng không hề hay biết, bằng không gã đã tẩn cho đám ranh này một trận tơi bời. Gã dày mặt hỏi:

“Hai vị bằng hữu xưng hô thế nào đây? Phải rồi, ta là Cung Ngọc Minh, đây là hảo huynh đệ của ta Phong Cảnh Hoài. Chúng ta đều đến từ Cao Dương quận. Có thể gặp nhau trong một bí cảnh rộng lớn thế này, chứng tỏ chúng ta có duyên phận a.”

Phong Minh liếc xéo gã một cái. Cậu là cố ý để lộ sơ hở cho Cung Ngọc Minh thấy, tên này đã nghi ngờ, thậm chí là khẳng định mười mươi rồi, vậy mà còn dám đến gài bẫy dò hỏi cậu.

“Ta ấy à, ta tên Văn Trạch, đây là hảo huynh đệ của ta Võ Hải.” Phong Minh vừa nói vừa vỗ vỗ vai Bạch Kiều Mặc, ý bảo y phối hợp một chút, “Ngươi xem cái tên này đặt có hay không? Chúng ta chính là văn võ song toàn, định sẵn là hảo huynh đệ rồi.”

Phong Minh nói năng xằng bậy đầy mồm, Cung Ngọc Minh nghe mà khóe mắt giật giật liên hồi, hận không thể bốc một nắm bùn trát thẳng vào mặt Phong Minh. Ngay cả cái tên giả này cũng đặt một cách vô cùng tùy tiện, thiếu tâm tư đến cực điểm.

Gã rất muốn lay mạnh Phong Minh, nói cho cậu biết: Mau tỉnh lại đi, ta đã nhìn thấu chân tướng của ngươi rồi, còn bày đặt diễn trò này nữa. Có tin ta đem thân phận thật sự của hai người truyền khắp bí cảnh, rồi đứng xem các ngươi bị hội đồng không?

Bạch Kiều Mặc biết Phong Minh đang trêu chọc Cung Ngọc Minh, thế nên y chẳng nói chẳng rằng, cứ tùy ý để cậu chơi đùa cho vui vẻ.

Nhưng Cung Ngọc Minh cũng không vạch trần cậu, ngược lại còn phối hợp đáp lời: “Quả nhiên là văn võ song toàn. Ta thấy cái tên của Văn huynh đệ và Võ huynh đệ đặt rất hay, rất diệu.” Gã cũng khen ngợi một tràng đầy hời hợt, “Nghe qua một cái liền thấy xứng đôi vô cùng. Văn huynh đệ từng đến Cao Dương quận của chúng ta chưa? Chờ ra khỏi bí cảnh, hãy đến Cao Dương quận chơi một chuyến đi. Ta ở Cao Dương quận có một vị bằng hữu, giống hệt như Văn huynh đệ vậy. Đến lúc đó ta giới thiệu hai người làm quen, hai vị chắc chắn sẽ hận gặp nhau quá muộn.”

Ha, giới thiệu chính ngươi cho ngươi làm quen, chắc chắn là hận gặp nhau quá muộn rồi.

Phong Minh nói: “Hảo bằng hữu của ngươi lại giống ta sao? Phải biết rằng hạng người như ta, thiên hạ chẳng có mấy ai, làm sao có thể có kẻ giống ta được. Cung huynh đệ, lời này của ngươi nói không chân thành chút nào nha.”

Mẹ nó chứ, tên này nổ sắp banh nóc nhà luôn rồi, còn “thiên hạ chẳng có mấy ai như mình”. Mà cũng đúng, hạng người mặt dày tự thổi phồng bản thân như cậu, quả thực chẳng có mấy ai bì kịp.

Cung Ngọc Minh gật đầu: “Đúng, đúng, không mấy ai bì kịp Văn huynh đệ ngươi. Vị bằng hữu kia của ta quả thực kém xa Văn huynh đệ, hay là Văn huynh đệ đến làm bằng hữu của ta đi, ta đá phăng tên kia ra chuồng gà.”

Phong Minh đột ngột vỗ mạnh lên vai Cung Ngọc Minh một phát, đau đến mức Cung Ngọc Minh “ái chà” thét lên một tiếng. Đau, thật sự rất đau! Tên này nếu không phải là Phong Minh, gã thề sẽ tự chặt đầu mình xuống làm cầu đá. Chẳng phải gã vừa hạ thấp bản thân gã một chút sao, ai bảo cậu ta dám trêu gỡ gã trước.

Phong Minh nói: “Ta vốn xem Cung huynh đệ là người tốt, muốn kết giao bằng hữu với ngươi, nào ngờ Cung huynh đệ lại là kẻ thích hạ thấp bằng hữu của mình. Xem ra chúng ta là có duyên không phận rồi. Tuy nói gặp nhau trong bí cảnh này là duyên phận, nhưng duyên phận cũng chia làm hai loại: một loại là thành bằng hữu, một loại là thành kẻ thù, vừa gặp mặt liền vung kiếm chém nhau.”

Phong Minh chân thành kiến nghị: “Cung huynh đệ, hay là chúng ta so tài một trận xem sao?”

Hướng đi của cuộc đối thoại này khiến những người khác nghe mà không hiểu ra sao, chẳng lẽ thật sự sẽ một lời không hợp liền lao vào đánh nhau?

Phong Cảnh Hoài thủy chung dùng ánh mắt đăm chiêu nhìn Phong Minh, lắng nghe cuộc đối thoại của bọn họ. Gã bị Cung Ngọc Minh làm cho dao động rồi. Người này chẳng lẽ thật sự là vị đường đệ Phong Minh của anh sao? Những người xa lạ khác tuyệt đối không thể vừa gặp mặt lần đầu đã mở lời đùa cợt như vậy với Cung Ngọc Minh được.

Phong Cảnh Hoài càng nghĩ càng kinh hãi. Nếu người này là Phong Minh, thì người còn lại tuyệt đối chính là Bạch Kiều Mặc. Họ rốt cuộc đã làm thế nào vậy? Trước đó rõ ràng bọn họ vẫn luôn ở ngay dưới mí mắt của bốn đại gia tộc cơ mà.

Nhưng nếu thật sự là họ, Phong Cảnh Hoài lại thầm vui mừng thay cho bọn họ. Bạch Kiều Mặc thì không cần phải nói, vốn dĩ đã là thiên chi kiêu tử, nay sau khi khôi phục lại lập tức tấn cấp Tụ Khí cảnh đỉnh phong, chứng tỏ thiên tư không hề giảm sút chút nào. Phong Minh lại càng trở thành tu giả Tụ Khí cảnh, chứng tỏ thiên phú tu luyện cũng chẳng hề tệ. Tin tức này mà truyền ra ngoài, e là sẽ làm rớt hàm không biết bao nhiêu người. Gia chủ thật sự không muốn triệu hồi thúc phụ và Phong Minh trở về gia tộc sao?

Cung Ngọc Minh cứ ngỡ vừa rồi mình nói vậy có thể phản kích lại Phong Minh một ván, kết quả lại sắp bị Phong Minh lôi ra làm bao cát luyện tập. Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi một mình Phong Minh huyết chiến với hoang thú tam cấp trung giai, Cung Ngọc Minh muốn quỳ lạy luôn rồi, gã tuyệt đối không phải là đối thủ của tên này a. Thật sự đánh nhau thì gã hoàn toàn là bia đỡ đạn ăn đòn một chiều.

Gã nhận thua, Cung Ngọc Minh nhận sai vô cùng dứt khoát: “Ta sai rồi không được sao? Cả hai người đều tốt, đều là thiên tài. Võ ca, huynh nói xem có phải không?” Gã nháy mắt ra hiệu với Bạch Kiều Mặc, Bạch Kiều Mặc mau giúp gã một tay đi, gã sẽ giữ bí mật cho hai người bọn họ.

Bạch Kiều Mặc mỉm cười, nhưng cũng cho Cung Ngọc Minh một bậc thang để xuống: “Văn đệ nghỉ ngơi một lát trước đã, không cần vội vã đánh.”

“Được rồi, ta nghe theo Võ đại ca vậy.”

Cung Ngọc Minh rốt cuộc cũng có thể thở phào một hơi, nhưng cũng chỉ nhẹ nhõm được một nửa. Tên Bạch Kiều Mặc này sau khi chung đụng với Phong Minh thì tính khí cũng thay đổi rồi, lại còn bảo là “không vội vã đánh”, nghĩa là sớm muộn gì cũng phải ăn đòn. Bạch Kiều Mặc của ngày xưa đâu có như thế này bao giờ.

Gần mực thì đen a, Cung Ngọc Minh đau lòng nhức óc. Một người tốt như vậy, lại bị cái tên Phong Minh này dạy hư mất rồi.

Sau đó, Cung Ngọc Minh có đuổi cũng không chịu đi, cứ mặt dày bám dính lấy bên người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Ngoài trừ một người biết rõ nội tình là Phong Cảnh Hoài ra, những người khác thật sự nhìn không hiểu nổi, nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể quy kết về sở thích quái đản của Cung Ngọc Minh mà thôi.

Cung Ngọc Minh không những không đi, mà còn lấy ra tấm bản đồ của gã. Đây là tấm bản đồ chi tiết được Cung gia tổng hợp lại dựa trên tình hình của những đệ tử từng vào bí cảnh lịch luyện các thế hệ trước, hoàn toàn khác biệt với loại bản đồ mà Phong cha cung cấp, tinh vi và tường tận hơn nhiều.

Dĩ nhiên Phong Minh cũng chẳng thiệt thòi gì, bên cạnh cậu vốn dĩ đã có một cái “hack” hình người rồi. Bản đồ có chi tiết đến đâu thì làm sao có thể có ưu thế bằng một người từng đích thân ra vào nơi này được?

Cung Ngọc Minh giống như đang hiến bảo vật, hí hửng nói: “Đi thêm khoảng hai canh giờ nữa là có thể tới thung lũng được đánh dấu trên bản đồ này rồi. Linh thảo tài nguyên ở thung lũng đó đặc biệt phong phú. Thế nào? Có muốn cùng qua đó hái chút linh thảo không?”

Bạch Kiều Mặc nhìn một cái liền biết nơi cần đến là đâu, chỗ đó quả thực có không ít linh thảo tài nguyên. Nhưng có một vấn đề, nơi ấy trận pháp cấm chế bủa vây trùng điệp, thường xuyên xảy ra tình cảnh nhìn thấy linh thảo mồn một trước mắt mà không tài nào hái được.

Phong Minh nghe thấy có linh thảo liền hứng thú bừng bừng: “Được chứ, Minh thiếu đã nhiệt tình mời mọc như vậy, ta làm sao có thể từ chối.”

Cung Ngọc Minh lườm huýt: “Thôi đi, được lợi còn khoe mẽ. Nhưng mà, đừng trách bản thiếu gia không nhắc nhở ngươi trước nha, chỗ đó hái được bao nhiêu linh thảo đều phải dựa vào bản sự của mỗi người. Nhìn xem, bản thiếu gia đã chuẩn bị cái này, nếu Văn huynh đệ gọi ta một tiếng ca ca, ta có thể cho ngươi một tấm tam phẩm. Đây chính là Phá Cấm Phù đấy, tấm trên tay ta đây là tứ phẩm.”

Phong Minh thầm nghĩ đám con cháu thế gia này trên người quả nhiên có lắm đồ tốt. Cha cậu cũng chuẩn bị cho họ Phá Cấm Phù, nhưng loại tốt nhất cũng chỉ là tam phẩm. Thế nhưng có Bạch Kiều Mặc ở đây, Phá Cấm Phù trên người bọn họ căn bản không có cơ hội để phát huy tác dụng.

Phong Minh trực tiếp đáp trả gã bằng một biểu cảm khinh bỉ “ngươi đang ban ngày mơ mộng”: “Nằm mơ cho nó nhanh, nhưng mà ngay cả trong mơ ngươi cũng đừng hòng nghĩ tới kết quả này. Hay là chúng ta cứ làm một trận đi, kẻ thua phải gọi người thắng là ca ca, như vậy mới tương đối công bằng, các ngươi thấy có phải không?”

Cung Ngọc Minh trực tiếp làm động tác kéo khóa miệng mình lại, ngậm miệng cho lành. Muốn đánh thắng Phong Minh? Trước khi gặp tên này trong bí cảnh, Cung Ngọc Minh chưa bao giờ nghĩ mình lại có lúc không bằng cả Phong Minh. Nhưng sau khi gặp rồi, Cung Ngọc Minh cảm thấy đời này của mình sợ là chẳng còn cơ hội phục hận nữa.

Phong Minh tìm Phong Cảnh Hoài hỏi thăm tình hình cụ thể của thung lũng kia, rốt cuộc cũng hiểu vì sao Cung Ngọc Minh lại mang theo Phá Cấm Phù bên người. Mắt cậu sáng rực lên, có Bạch Kiều Mặc ở đây, bọn họ ở thung lũng đó chắc chắn có thể thu hoạch được nhiều linh thảo hơn rồi.

Ánh mắt cậu nhìn về phía Bạch Kiều Mặc tràn ngập ý vị như thế, người sau khẽ gật đầu một cái, nụ cười trên mặt Phong Minh lại càng thêm rạng rỡ.

Nhìn thấy Phong Minh cười tươi như hoa nở thế kia, Cung Ngọc Minh trực giác thấy có điềm chẳng lành. Chẳng lẽ tên này còn có át chủ bài gì ghê gớm lắm sao? Không thể nào, trận pháp cấm chế trong thung lũng đó nổi tiếng là khó phá giải. Gã nghi ngờ nhìn ngó hai người này, nhưng nhìn mãi chẳng ra manh mối gì. Thôi bỏ đi, cứ đợi đến nơi rồi tính sau.

Trên đường tiến về thung lũng, bọn họ còn gặp được những tu giả khác, đều có chung một mục đích giống họ. Mọi người đụng mặt nhau liền dứt khoát đi chung, cũng không có chuyện nhìn nhau không thuận mắt hay tràn ngập địch ý gì cả, bởi vì ở nơi đó, trừ phi mọi người cùng nhắm trúng một gốc linh thảo, bằng không tính cạnh tranh không lớn lắm. Mỗi người cho dù chuẩn bị có đầy đủ đến mấy, hái được hai ba gốc linh thảo đã là kết quả cực kỳ tốt rồi, dĩ nhiên hai ba gốc linh thảo đó tuyệt đối đều là tinh phẩm.

Trong khoảng thời gian này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc làm quen với hai vị tu giả đến từ Tứ Hồng thư viện, khẽ gật đầu chào hỏi với mấy tu giả đến từ một quận thành khác là Vĩnh Ninh quận thành, cuối cùng còn đụng độ với bốn tên đệ tử của Côn Nguyên tông.

Đối với bốn kẻ mới gia nhập này, Phong Minh đặc biệt nhìn nhiều thêm vài cái, lập tức thu hút sự chú ý của bốn vị tu giả kia.

Trong đó có một vị nữ đệ tử sa sầm nét mặt, lộ vẻ bất duyệt nói: “Vị đạo hữu này nhìn cái gì đó? Mớ chi đệ tử Côn Nguyên tông ta có điểm nào không đúng sao?”

Phong Minh lười nhác đáp: “Biết mấy vị các hạ đây là đệ tử Côn Nguyên tông, nên dĩ nhiên ta phải nghiêm túc nhìn kỹ thêm vài cái rồi. Bằng không làm sao ta biết được đệ tử của cái tông môn mà ngay cả khi đệ tử nhà mình bị người ta hãm hại cũng không dám hó hé nửa lời thì trông như thế nào chứ, thật là hiếm thấy nha.”

Cung Ngọc Minh ngay khi Phong Minh vừa mở miệng đã biết có điềm xấu. Quả nhiên, Cung Ngọc Minh muốn đỡ trán, cái miệng của tên này độc địa hết biết. Nghĩ lại xem, ngay cả Ngô Ứng Ngạn mà cậu ta còn dám đắc tội, thì làm sao có thể buông tha cho Côn Nguyên tông được.

Phong Cảnh Hoài có chút ê răng, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, gã cũng không thể bảo đường đệ nói sai được. Cách làm của Côn Nguyên tông quả thực thiếu thỏa đáng, bảo sao bao nhiêu năm qua vẫn luôn không tài nào phát triển lớn mạnh nổi.

Bạch Kiều Mặc ánh mắt khẽ động, y biết Minh đệ đang bất bình thay cho mình. Cho nên cho dù đoán trước được Minh đệ sẽ nói những gì, y cũng sẽ không ngăn cản. Tình nghĩa sư môn giữa y và Côn Nguyên tông, ngay từ khoảnh khắc bị Côn Nguyên tông từ bỏ kia, đã triệt để đứt đoạn rồi.