← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 688: Dâng tặng bộ ba lột da

26 min read 29.08.2026

 

Sau khi tiến vào trong Ma Vực, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vô cùng nhẹ nhàng xuyên qua các bụi rậm trong rừng sâu, vừa đi vừa có thể giao lưu với nhau.

Phong Minh nói: “Mấy cái đứa kia quả thực là không thể chờ đợi nổi rồi, chỉ mới đi qua đoạn đường của pháo đài thôi mà trên người chúng ta đã bị lưu lại bảy tám đạo ấn ký theo dấu.”

Có kẻ tự cho là không để lại dấu vết, mượn cơ hội đi lướt qua người để rải bột phấn lên người bọn họ; lại có kẻ tự cho là bí mật mà lưu lại ấn ký hồn lực nơi góc y phục. Phong Minh thực sự là đã phải nhịn rồi lại nhịn mới không lên tiếng nhắc nhở bọn họ, toàn bộ những động tác nhỏ nhặt này đều đã bị cậu và Bạch Kiều Mặc thu hết vào trong tầm mắt rồi.

Bạch Kiều Mặc nhịn không được cười hỏi: “Minh đệ muốn làm thế nào?”

Phong Minh hừ hừ hai tiếng:
“Đương nhiên là không thể phụ lòng mong mỏi muốn cướp bóc một phen của bọn họ rồi, nếu không bọn họ sẽ thất vọng biết bao nhiêu. Sau khi hội hợp với bọn Hải Long Vương, cứ để bọn Hải Long Vương lên trước.”

Cứ để cho mấy kẻ tự cao tự đại kia nếm thử mùi vị của bộ ba lột da trước, nếu mấy đứa nhỏ Hải Long Vương không địch lại được thì mới đến lượt bọn họ ra sân.

Bạch Kiều Mặc không có gì là không đồng ý. Đối với hai người bọn họ mà nói, muốn thanh trừ những ấn ký lưu lại trên người này là chuyện dễ như trở bàn tay, chỉ cần để Ngũ Hành Diễm đốt đi là xong. Ấn ký hồn lực thì dựa vào hồn lực của bọn họ cũng có thể dễ dàng đào thải sạch sẽ.

Thế là hai người cứ như vậy một mực nhẫn nhịn những ấn ký trên người, cùng với mấy tốp người đang truy đuổi theo phía sau, có điều hai người luôn giữ khoảng cách với bọn họ để tránh việc bọn họ đuổi kịp quá sớm.

Những tu giả truy đuổi phía sau thì có chút không mò ra được manh mối gì. Bọn họ lúc này đều ngỡ rằng kế hoạch vô cùng thuận lợi, nhưng đuổi theo đuổi theo mãi mà cứ không cách nào bắt kịp hai vị tu giả phía trước.

Có người nói:
“Có chuyện gì vậy? Nhìn tình hình của hai người bọn họ hình như rất quen thuộc với Ma Vực thì phải, bọn họ mới tới Thánh Tinh đại lục của chúng ta, đây là lần thứ hai vào Ma Vực đúng không.”

Những tu giả không quen thuộc Ma Vực làm sao dám toàn tốc tiền hành, còn bọn họ là những kẻ thường xuyên lăn lộn trong Ma Vực đáng lẽ ra phải có thể rất dễ dàng đuổi kịp hai người kia mới phải. Nhưng tình hình thực tế lại không như vậy, khiến người ta không thể không sinh lòng nghi ngờ.

Cũng có người khinh miệt nói:
“Nhìn cách làm của tên họ Tôn kia kìa, là biết đám đệ tử đến từ đại thế giới đó đều là những hạng người gì rồi. Bọn họ nếu không phải cậy vào việc có nhiều nguyên tinh thì chính là có nhiều đan dược bổ sung nguyên lực, cho nên căn bản không hề bận tâm đến việc lãng phí nguyên lực đâu.”

Những người như bọn họ sau khi vào Ma Vực đều rất trân quý việc sử dụng nguyên lực, bởi vì bổ sung nguyên lực ở nơi này cơ bản đều phải dựa vào nguyên tinh và đan dược, tiết kiệm được chút nào hay chút nấy. Chỉ có đám đệ tử đại tông môn đó mới không để ý đến chút lãng phí này thôi, đi đường trong Ma Vực mà cũng mở toàn bộ nguyên lực, tốc độ này tự nhiên là nhanh rồi.

“Bọn họ tốc độ nhanh cũng không sao, dù sao cũng không thoát khỏi sự chưởng khống của chúng ta đâu, bọn họ tổng có lúc phải dừng lại thôi.”

“Cũng đúng, có điều chúng ta cũng không thể quá chậm trễ, lần này có đến mấy tốp người tiến vào rồi, kẻ đến trước thì được trước.”

“Được, vậy chúng ta tiếp tục đuổi theo thôi.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thực chất hoàn toàn có thể bỏ xa những kẻ phía sau này, nhưng bọn họ cố tình không làm vậy, mà cứ như thả diều dắt mũi bọn họ đi vòng quanh. Mục đích chuyến đi này của bọn họ là một khu di tích mà Lâu Khang Minh từng tới qua, nhưng nếu dẫn theo đám người phía sau này thì lại không tiện tới nơi đó để giải quyết.

Thế là bọn họ vừa dắt mũi một đám tu giả phía sau, vừa liên lạc với Hải Long Vương để tìm một địa điểm mai phục khác, một lần hành động giải quyết toàn bộ bọn chúng luôn.

Mấy tên Hải Long Vương vốn dĩ đang thong thả tiến về phía khu di tích mà hai vị chủ nhân đã nói, thế rồi lại nhận được tấn tức của hai vị chủ nhân, mấy đứa nhỏ đưa mắt nhìn nhau, đứa nào đứa nấy mắt sáng rực như đèn pha.

Hải Long Vương hưng phấn nói: “Lại có việc để làm rồi, chủ nhân bọn họ đúng là đủ nghĩa khí, cố ý dẫn người vào để cho chúng ta cướp bóc.”

Ong Chúa cũng hưng phấn bay qua bay lại trên không trung, nó chỉ là có chút ý kiến với cái danh hiệu “bộ ba lột da” này thôi, rõ ràng là có bốn đứa, cớ sao lại sót mất nó, tuy rằng vóc dáng của nó có nhỏ một chút thật nhưng toàn bộ đều là tinh hoa cả đấy.

Bốn đứa nhỏ khoảng thời gian này có thể nói là chạy loạn khắp nơi trong Ma Vực, đối với địa hình phụ cận nơi này thì so với hai người Phong Minh còn quen thuộc hơn nhiều. Bốn đứa nhỏ rất nhanh đã bàn bạc ra một địa điểm mai phục và truyền vị trí cho hai người Phong Minh, bốn đứa sẽ đi tới đó trước một bước để bố trí một phen. Đạo cụ trên người bọn họ có thể nói là vô cùng đầy đủ, đều là do hai vị chủ nhân chuẩn bị cho bọn họ cả.

Sau khi hẹn xong địa điểm, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vì để làm cho giống thật một chút, còn đặc biệt dắt mũi đám người phía sau thả diều ròng rã ba ngày trời. Ngày tháng của hai người trôi qua đặc biệt nhàn nhã, thỉnh thoảng còn có thể dừng lại đánh đập ma thực ma thú một chút.

Đám người phía sau phát hiện hai người dừng lại liền đặc biệt tăng tốc độ đuổi theo tới đây. Tưởng rằng cuối cùng cũng tóm được cơ hội rồi, đang lúc vui mừng thì kết quả khi đuổi tới nơi lại phát hiện trận chiến của người ta đã kết thúc và đã rời đi từ lâu, bọn họ lại đành phải tiếp tục đuổi theo.

Cứ như vậy ba ngày thời gian trôi qua, có người oán trách nói: “Hai cái tên này không biết là quá biết chạy rồi hay sao nữa, ma thỏ trong Ma Vực cũng không chạy nhanh bằng bọn họ.”

Cũng có người an ủi: “Mới có ba ngày thời gian thôi mà, nghĩ tới tài vật bọn họ mang tới từ đại thế giới, lại còn có viên Niết Bàn đan mà tên ngu xuẩn Tôn Lâu kia hứa hẹn nữa, có tốn thêm nhiều thời gian hơn nữa cũng đáng giá.”

“Trên người hai người này thực sự cũng có Niết Bàn đan sao?”

“Chắc chắn là có rồi, tên ngu xuẩn Tôn Lâu kia còn có nữa là, bọn họ lại là hai người, không nói đến hai viên thì một viên tổng có thể lục lọi ra được chứ.”

“Quả nhiên tu giả của đại thế giới đúng là hạnh phúc, ngay cả một tên ngu xuẩn như Tôn Lâu mà cũng có thể dễ dàng lấy Niết Bàn đan ra để treo thưởng.”

Đến ngày thứ tư, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đột ngột tăng tốc, mấy tốp người đuổi theo phía sau giật nảy mình, cũng vội vàng tăng tốc đuổi theo. Nhưng chẳng được bao lâu, bọn họ liền phát hiện bản thân đã mất đi mục tiêu, bất kể là trùng thú dùng để lần theo mùi vị bột phấn hay là tu giả lưu lại ấn ký hồn lực thì đều không còn cảm ứng được một mảy may nào nữa.

“Chuyện này là thế nào?”

“Lục soát! Mở rộng phạm vi tìm kiếm xung quanh đây, ta không tin bọn chúng còn có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của chúng ta, nếu không được nữa thì liên thủ với mấy tốp người khác.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chẳng qua chỉ là thay ngoại sam trên người ra, tiện tay ném vào trong không gian truyền thừa liền khiến cho mấy tốp người phía sau mất phương hướng hoàn toàn, sau đó hai người rất thong dong chạy đi hội hợp với bốn đứa nhỏ Hải Long Vương.

Hải Long Vương tranh giành nói trước: “Chủ nhân, hai người rốt cuộc cũng tới rồi, nếu không tới nữa là chúng ta định chạy đi hội hợp với chủ nhân luôn đấy.”

Kim Tử khinh bỉ hắn, không biết là đứa nào sau khi rời xa chủ nhân thì hưng phấn đến mức có chút dị thường, bây giờ lại nhớ tới việc nịnh bợ hai vị chủ nhân rồi.

Phong Minh một tay đẩy cái đầu đang ghé sát lại của hắn ra, lời này cậu một vết mực cũng sẽ không tin đâu.

“Hừ hừ, bộ ba lột da cơ đấy, cái danh tiếng này so với ta và Bạch đại ca còn vang dội hơn nhiều, lại còn đánh bị thương cả tên họ Tôn nữa.”

Nhắc tới danh tiếng vang dội của bộ ba lột da, bốn đứa Hải Long Vương đều có chút chột dạ nhỏ, Kim Tử cũng không thèm hát bài phản điệu với Hải Long Vương nữa. Lúc này bốn đứa nhỏ lập trường nhất trí, nói:
“Là tại tên họ Tôn kia cái miệng thối hoắc, hơn nữa chúng ta cũng là vì muốn trút giận cho chủ nhân thôi, đã sớm muốn tẩn cho tên đó một trận rồi.”

“Đúng vậy, đúng vậy, cái thằng khốn họ Tôn kia dám ở sau lưng nói xấu hai vị chủ nhân, tiểu đệ của ta nghe thấy liền báo lại cho ta đấy.” Ong Chúa vỗ cánh lên án công khai.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có chút ngoài ý muốn, tuy đoán được Tôn Lâu chắc chắn là có vấn đề gì đó thì hai bên mới xảy ra xung đột, nhưng không ngờ lại còn có nguyên nhân như vậy. Có điều nghĩ lại thì thấy quá đỗi bình thường, Tôn Lâu nhìn bọn họ không thuận mắt thì chắc chắn sẽ ở sau lưng bôi nhọ danh tiếng của bọn họ, chỉ là không khéo thế nào lại để cho tiểu đệ của Ong Chúa nghe thấy được. Thế là xung đột không thể tránh khỏi đã xảy ra.

Phong Minh xua tay nói: “Được rồi, chúng ta biết rồi, cũng không truy cứu chuyện tại sao các ngươi tẩn tên họ Tôn nữa, dù sao hắn cũng đúng là đáng tẩn thật.”

Bốn đứa nhỏ lập tức đắc ý hẳn lên.

Cái danh tiếng quá vang dội của bộ ba lột da thì Phong Minh cũng không truy cứu nữa, đồng thời còn cổ vũ nói:
“Lát nữa đám người phía sau kia cũng giao cho bộ ba lột da các ngươi nhé, cùng lắm thì bảo Bạch đại ca giúp các ngươi bố trí cạm bẫy thêm phần hoàn mỹ hơn một chút.”

“Đa tạ chủ nhân!” Bốn đứa nhỏ lột da lập tức đại thanh đáp lời, sau đó quay người liền thúc giục Bạch Kiều Mặc.

Bạch Kiều Mặc cạn lời, nhưng vẫn cam chịu nhọc nhằn mà bắt tay vào làm việc.

Cái gọi là cạm bẫy thực chất chính là trận pháp cạm bẫy do bốn đứa nhỏ dùng trận bàn mà Bạch Kiều Mặc đưa cho bọn họ để bố trí. Mặc dù trận bàn là do Bạch Kiều Mặc đưa, nhưng cũng phải xem là do ai sử dụng, ở trong tay bốn đứa nhỏ thì những trận bàn này có thể phát huy ra năm sáu phần uy lực đã là rất tốt rồi. Nhưng một khi rơi vào tay Bạch Kiều Mặc, chỉ cần điều chỉnh nhẹ một chút, phát huy ra tới mười hai phần uy lực đều là chuyện vô cùng dễ dàng.

Sau khi trận pháp cạm bẫy được điều chỉnh xong xuôi, Phong Minh liền đem hai bộ ngoại sam đặt trong không gian lấy ra giao cho bốn đứa nhỏ, sau đó hai người liền lui sang một bên đứng xem.

Có điều Ngũ Hành Diễm lại không thể chờ đợi nổi mà nhảy vọt ra ngoài, đứng trước mặt hai người kháng nghị, cứ nhất quyết không muốn bị giữ lại mà muốn chạy theo bọn Hải Long Vương đi chơi.

Bạch Kiều Mặc thầm nghĩ, nếu thực sự thả Ngũ Hành Diễm ra ngoài thì chắc chắn không tốn bao nhiêu thời gian nó sẽ làm lộ sạch sành sanh đáy hòm của mình ra mất, hơn nữa bọn Hải Long Vương cũng không thể áp chế được nó. Nhưng hiện tại mọi chuyện đều ở ngay dưới mí mắt của bọn họ rồi, Bạch Kiều Mặc phất phất tay, để nó đi theo bốn đứa nhỏ cùng chơi đùa.

Ngũ Hành Diễm lúc này mới vui mừng trở lại, nhào lộn vài vòng trên không trung rồi đi hội hợp với bốn đứa nhỏ, năm đứa nhỏ cuối cùng lại tụ họp.

Hai bộ ngoại sam của hai người vừa được lấy ra, đám người mất đi mục tiêu đang mù quáng tìm kiếm phía sau bỗng nhiên lại một lần nữa cảm ứng được vị trí của mục tiêu.

“Chuyện này là thế nào? Trước đó tại sao lại biến mất?”

“Cẩn thận có trá.”

“Kẻ nào sợ có trá thì có thể rút lui, có điều chỉ có hai người bọn họ thôi mà, chúng ta đông người thế này chẳng lẽ còn không bắt được bọn họ?”

Vẫn là câu nói kia, luận về độ quen thuộc với Ma Vực thì không ai có thể bì được với những tu giả bản địa quanh năm suốt tháng lăn lộn trong Ma Vực này cả. Bọn họ không chỉ quen thuộc với môi trường Ma Vực mà còn sở trường sử dụng các vật phẩm trong Ma Vực, đối phó với hai kẻ ngoại lai thực sự không cảm thấy có gì là khó khăn cả.

Cho dù tình huống ấn ký đột nhiên biến mất một khoảng thời gian rồi lại một lần nữa xuất hiện trở lại khiến bọn họ cảm thấy có chút dị thường, nhưng bọn họ vẫn tuân theo ấn ký mà đuổi theo tới cùng.

“Ngay phía trước rồi, xông vào bắt người!”

“Nhanh lên nhanh lên, đừng có rớt lại phía sau!”

Chính vì sự chậm trễ trước đó nên mấy tốp người truy đuổi lại tụ họp lại một chỗ, lúc này sắp tìm được nhân vật mục tiêu rồi, mấy tốp người này tự nhiên không ai nhường ai mà chen chúc nhau ùn ùn xông lên phía trước.

Tuy nhiên vừa mới xông lên được một lúc, bọn họ liền phát hiện bản thân đã lọt vào trong một vùng sương mù dày đặc, bóng dáng của các tốp người khác đã biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa.

“Chuyện gì thế này? Những người khác đâu rồi? Nơi này sao lại xuất hiện một vùng sương mù thế kia?”

“Cẩn thận một chút, có lẽ hai người kia đã phát hiện ra sự tồn tại của chúng ta rồi.”

Đúng lúc này, một giọng nói kiêu căng ngạo mạn đột nhiên nổ vang trong não hải của bọn họ:
“Ha ha, đã chạy tới địa bàn của tiểu gia thì đều phải tuân theo quy củ của tiểu gia, đem hết nhẫn trữ vật giao ra đây cho ta, ha ha.”

Nghe thấy giọng nói này, có người kinh hãi thốt lên: “Là bộ ba lột da! Chính là bọn họ!”

Cái khẩu hiệu này quá đỗi quen thuộc rồi, đã sớm lưu truyền rộng rãi trong giới tu giả, hơn nữa trong số đó còn có hai vị tu giả từng rất bất hạnh khi chạm trán với bộ ba lột da, tận tai nghe qua giọng nói kiêu căng ngạo mạn này, hiện tại vừa nghe lại lần nữa thì da đầu lập tức nổ tung.

Những tu giả biết rõ phong cách hành sự của bộ ba lột da liền quay người muốn bỏ chạy, thế nhưng căn bản không thấy con đường lúc đến đâu nữa, bốn phía đều bị sương mù bao vây. Đi vòng tới vòng lui, không chỉ bóng dáng của mấy tốp người khác trước sau đều không thấy mà ngay cả đồng bọn của mình cũng không thấy đâu nữa, chỉ còn lại duy nhất một thân một mình cô gia quả nhân mà thôi.

“Ba vị đạo hữu,” có người lớn tiếng kêu gọi, “Là chúng ta không đúng, chúng ta vô tình đi lạc vào địa bàn của ba vị đạo hữu, chúng ta nguyện ý bồi thường, chỉ cầu ba vị đạo hữu để chúng ta rời đi.”

Lại có người kêu lên:
“Ba vị đạo hữu nếu muốn cướp bóc thì có mục tiêu tốt hơn chúng ta nhiều, chúng ta chính là hướng về phía hai mục tiêu kia mà đến đấy, bọn họ đến từ đại thế giới, gia sản phong hậu hơn chúng ta nhiều, trên người bọn họ còn có Niết Bàn đan nữa.”

Mấy tên Hải Long Vương đại nộ, dám bán đứng chủ nhân của bọn họ, lại còn muốn bọn họ đi cướp bóc chủ nhân của mình, phải biết rằng cái bản lĩnh cướp bóc này của bọn họ đều là học từ chỗ chủ nhân mà ra cả đấy.

Giọng nói của Hải Long Vương một lần nữa vang lên:
“Muộn rồi! Chính là bọn họ đem các ngươi bán cho chúng ta đấy, thực sự tưởng rằng bọn họ không biết các ngươi đuổi theo sau mông bọn họ sao? Động tác nhanh lên một chút, không muốn ăn đòn thì mau chóng đem nhẫn trữ vật giao ra đây hết đi.”

Đám người bị vây khốn trong trận pháp nghe xong đều kinh hãi sững sờ, cái gì gọi là đem bọn họ bán cho bộ ba lột da chứ? Chẳng lẽ hai người kia ngay từ đầu đã móc nối quan hệ với bộ ba lột da rồi sao?