Chương 686: Chọc tức người không đền mạng
Ở trong Ma Vực nửa tháng trời, lúc đi ra chỉ mất có nửa ngày đường.
Trở lại nơi tụ cư của các tu sĩ tại pháo đài, hai người phát hiện bầu không khí ở đây có chút khác biệt so với lúc rời đi, không còn náo nhiệt như trước nữa.
Nhìn thấy sự xuất hiện của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, tu sĩ ở hai bên đường vội vã hành lễ rồi rời đi ngay.
Cũng có không ít tu sĩ âm thầm chú ý, xem hai người này sau khi biết tin Tôn Lâu bị thương sẽ đối xử ra sao.
Đối với những tu sĩ tới từ thế giới lớn này, tình cảm của người dân ở Thánh Tinh đại lục vô cùng phức tạp.
Một mặt, nhiều tu sĩ hâm mộ và hướng về bọn họ, nghĩ đủ mọi cách để nịnh bợ bọn họ.
Mặt khác, lại khó tránh khỏi nảy sinh tâm lý đố kỵ.
Cùng là tu sĩ, tại sao số phận lại khác biệt đến thế, chỉ vì họ sinh ra ở thế giới lớn, là đệ tử của chủ tông Huyền Dương tông nên sinh ra đã cao hơn người khác một bậc.
Điều này khiến các tu sĩ của Thánh Tinh đại lục khi đối mặt với đám người Tôn Lâu thật khó lòng không nảy sinh những cảm xúc tiêu cực âm ám.
Thế nên có vài tu sĩ đã thầm cười nhạo trong lòng, cái gì mà đệ tử chủ tông đại thế giới, kết quả chạy tới đây mới được bao lâu đã bị tu sĩ Thánh Tinh đại lục của họ đánh bị thương, vậy mà còn mặt mũi sai người vào Ma Vực lùng bắt ba người kia.
Tôn Lâu chẳng qua cũng chỉ dựa vào thân phận để diễu võ dương oai mà thôi, nếu tước bỏ cái danh hiệu đệ tử chủ tông đi thì trên người Tôn Lâu này còn lại cái gì chứ?
Một số tu sĩ từ tận đáy lòng đã coi thường Tôn Lâu này rồi.
“Hai người này không giống với tên họ Tôn kia đâu.”
“Có gì mà không giống chứ, họ đều là đệ tử từ chủ tông Huyền Dương tông tới, đối ngoại chắc chắn sẽ nhất trí lập trường thôi, chẳng thấy họ vừa nhận được tin là lập tức từ Ma Vực quay về đó sao? Lát nữa biết đâu chừng sẽ đích thân dẫn người vào Ma Vực để lùng bắt ba tu sĩ trẻ tuổi kia đấy.”
“Tên họ Tôn kia quá vô dụng, ngay cả ba tu sĩ nhìn qua trẻ hơn hắn rất nhiều cũng đánh không lại, còn bị người ta đánh bị thương nữa chứ.”
“Suỵt, khẽ cái miệng thôi, kẻo lời này lọt vào tai Tôn Lâu thì hắn lại tìm cơ hội thu dọn ngươi một trận bây giờ.”
“Sợ cái gì, có giỏi thì hắn cứ tới đây…”
Nhưng tiếng bàn tán rốt cuộc cũng nhỏ dần đi, chẳng mấy chốc họ đã chuyển sang nói chuyện khác.
Trở lại doanh trại nơi Huyền Dương tông đóng quân, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lập tức đi tới chỗ ở của Tôn Lâu, còn chưa bước chân vào phòng hắn đã nghe thấy tiếng hắn đang quở trách người khác.
“Lũ vô dụng, có ba tên khốn kiếp mà cũng khó bắt đến thế sao? Tất cả chỉ là cái cớ mà thôi, nếu khó bắt thì cứ dồn bọn chúng vào sâu trong Ma Vực, để xem bọn chúng có bản lĩnh chạy thoát ra ngoài hay không.”
Thấy hai người Phong Minh xuất hiện, có người muốn đi vào thông báo, Phong Minh trực tiếp xông thẳng vào trong, một chân vừa bước qua ngõ cửa, giọng nói châm biếm đã đồng thời vang lên:
“Ồ, uy phong thật lớn nha, làm sư đệ ta nghe xong cứ ngỡ Tôn sư huynh tới đây để làm tông chủ phân tông chứ chẳng phải tới làm nhiệm vụ nữa.
Tôn sư huynh nếu đã có bản lĩnh lớn như vậy, sao trước đó ở trong Ma Vực không tự mình bắt ba tên tu sĩ kia về đi? Giờ thì hay rồi, chẳng cần phải khiến cho cả cái pháo đài này làm rùm beng lên nữa.”
Giọng điệu âm dương quái khí này khiến đệ tử phân tông nghe xong trái lại còn thở phào nhẹ nhõm một hơi, thế nhưng Tôn Lâu thì lập tức tức nổ đom đóm mắt.
Nhìn thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng bước vào, Tôn Lâu nghiến răng nghiến lợi nói: “Chuyện này có liên quan gì đến các ngươi? Cần các ngươi phải đa sự!”
Phong Minh đây là đang cười nhạo hắn thực lực không đủ, bị thương dưới tay tu sĩ bản địa, đây đối với hắn mà nói chính là một sự sỉ nhục.
Bàn về khoản đấu khẩu, Phong Minh từ trước đến nay chưa từng biết sợ là gì, cũng không bao giờ chịu nhận thua, tiếp tục chế giễu: “Ngươi đều đã làm ra được rồi, còn không cho người ta nói vài câu sao?
Hơn nữa Tôn sư huynh đã bày ra cái giá lớn như thế này rồi, hai người chúng ta cũng từ chủ tông tới, lẽ nào lại thấp hơn Tôn sư huynh một bậc hay sao?
Theo ta thấy, chuyện do ai gây ra thì người đó tự đi mà dọn dẹp, buông tha cho đệ tử phân tông nhà người ta đi.”
Tôn Lâu nghe xong liền ôm chặt ngực, tức tới mức muốn hộc máu, vết thương chồng chất vết thương.
Phong Minh nhìn bộ dạng này của hắn, xem ra bị thương thật sự không nhẹ, sau khi trở về chắc hẳn đã uống qua đan dược trị thương rồi mà vẫn chưa chữa khỏi hẳn sao, thực lực của Tôn Lâu này rốt cuộc là kém cỏi tới mức nào chứ.
Phong Minh nghĩ thế nào liền nói ra như thế ấy: “Tôn sư huynh đây là bị thương nặng tới mức nào vậy, lẽ nào ba tu sĩ kia là cường giả Niết Bàn cảnh hay sao mà có thể đánh Tôn sư huynh bị thương đến nông nỗi này?”
“Ngươi…” Tôn Lâu không nhịn nổi nữa, phun ra một ngụm máu, sắc mặt lại càng thêm trắng bệch.
Các đệ tử phân tông khác nhìn thấy tình hình này vội vàng đồng loạt cúi gầm đầu xuống, thầm nghĩ đám đệ tử chủ tông này nội bộ cũng không hòa thuận, những chuyện khác không bàn tới, tóm lại giữa ba vị này là có mâu thuẫn lớn rồi.
Có điều, dường như vị Tôn tu sĩ này đúng là có chút yếu thật.
Phong Minh chọc tức người không đền mạng, vẫn chưa chịu thôi: “Ái chà chà, bụng dạ của Tôn sư huynh này không khỏi cũng quá nhỏ mọn đi, mới thế này đã tức tới mức hộc máu rồi, chẳng có chút phong thái nào của đệ tử đại phái chủ tông cả.
Ta không nói nữa, không nói nữa đâu, kẻo lại chọc cho Tôn sư huynh tức tới mức trọng thương, rồi lại hạ lệnh bắt luôn cả hai chúng ta nữa thì khổ.”
Nói xong, Phong Minh liền hiên ngang lẫm liệt, nghênh ngang quay người bước ra khỏi cửa.
Cố tình tới đây đầu tiên vừa là để xem trò cười Tôn Lâu bị thương, vừa là để chọc tức hắn một trận.
Dám bảo toàn bộ tu sĩ ở pháo đài này tiến vào Ma Vực để đối phó với ba đứa nhóc Hải Long Vương, Phong Minh làm sao có thể tha thứ cho tên họ Tôn này được, hắn chính là kiểu người hộ đoản như vậy đấy.
Ba đứa nhóc Hải Long Vương tuy rằng tính tình không được tốt cho lắm, nhưng để xảy ra xung đột thì tuyệt đối sẽ không phải là nguyên nhân từ một phía của bọn chúng.
Sau khi ra khỏi chỗ ở của Tôn Lâu, Phong Minh liền bảo đệ tử phân tông truyền lệnh xuống, chuyện của Tôn sư huynh là việc tư của cá nhân hắn, không có liên quan gì tới phân tông cả.
Muốn phái người vào Ma Vực bắt người, bản thân hắn muốn làm thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối không được động dụng tới tông môn chi lệnh.
Chủ tông phái bọn họ xuống đây không phải là để cậy thế hiếp người.
Lời này của Phong Minh truyền đi vô cùng đại nghĩa lẫm liệt, lan rộng khắp pháo đài này, khỏi phải nói, bất kể là đệ tử phân tông Huyền Dương tông hay là đệ tử của các thế lực khác nghe xong đều cảm thấy dễ chịu vô cùng.
Những lời này lọt vào tai Tôn Lâu lại khiến hắn ta hộc thêm một ngụm máu nữa, dược lực của đan dược trị thương uống trước đó coi như hoàn toàn uổng phí.
Một vị trưởng lão được Huyền Dương tông phái tới phụ trách nơi này sau khi biết được những lời Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tung ra liền lập tức đi gặp Thái thượng trưởng lão để bàn xem chuyện này rốt cuộc phải xử lý thế nào.
Thực ra đệ tử phân tông giúp đỡ tiến vào Ma Vực bắt người cũng không phải là không thể, hơn nữa sau khi vào Ma Vực tìm người thế nào, có kết quả hay không thì đó vẫn là chuyện của phân tông bọn họ.
Nhưng lời nói mà hai người Phong Minh tung ra rõ ràng là đang đối đầu gay gắt với Tôn Lâu kia rồi.
Chỉ có ba đệ tử chủ tông mà đã chia thành hai phe, vị trưởng lão này liền lo lắng ba người họ sẽ khiến cho pháo đài này gà chó không yên.
Thái thượng trưởng lão nghe xong nỗi lo lắng của lão liền nói: “Thực ra chỉ cần không cuốn đệ tử phân tông của chúng ta vào trong thì họ có giày vò thế nào cũng là chuyện riêng của họ, chúng ta cứ tọa sơn quan hổ đấu, tùy cơ ứng biến là được.”
Lúc này cả hai người đều có thể nhìn ra được Tôn Lâu không phải là kẻ có bụng dạ bao dung rộng rãi, lúc đó những lời Phong Minh châm biếm hắn tại chỗ ở của hắn cũng chẳng hề né tránh đệ tử phân tông, thế nên những lời này đều đã lọt vào tai của trưởng lão và Thái thượng trưởng lão rồi.
Dựa vào lòng dạ hẹp hòi của Tôn Lâu, khả năng sau đó hắn không áp dụng các hành động nhằm vào hai người kia là bằng không, tức là đôi bên vẫn còn phải ầm ĩ dài dài.
Cho nên Thái thượng trưởng lão quyết định khoanh tay đứng nhìn, xem xem bọn họ có thể làm ầm lên đến mức độ nào.
Bọn họ tự nội đấu với nhau, cho dù có gây ra thương vong thì cũng chẳng liên quan gì tới phân tông.
Vẫn là câu nói cũ, chỉ cần đừng kéo phân tông vào là được.
Về phương diện này, cách làm của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc trái lại khá hợp với tâm ý của lão, nhưng trưởng lão và Thái thượng trưởng lão cũng không hiểu nổi nguyên nhân hai người này làm cho mối quan hệ trở nên căng thẳng đến vậy.
Phong Minh đó là đang kích thích người ta sao? Rõ ràng là kích thích tới mức tàn nhẫn rồi, người bình thường còn chịu không nổi huống chi là kẻ có lòng dạ quá hẹp hòi chứ.
Hắn ta rõ ràng là cố ý muốn trở mặt với Tôn Lâu, làm như vậy rốt cuộc là có mục đích gì?
Cho nên tuy rằng cách làm của hai người này hợp tâm ý của lão, nhưng lão cũng sẽ không đứng về phía hai người này, so với họ thì tâm tư của Tôn Lâu trái lại càng thêm thẳng thắn và đơn giản hơn.
Đã có lời của Thái thượng trưởng lão, trưởng lão cũng không nhúng tay vào nữa.
Tại nơi tụ cư của các tu sĩ ở pháo đài, không ít tu sĩ, đặc biệt là đệ tử phân tông Huyền Dương tông đều hết lời khen ngợi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nhất là khi đem ra so sánh với Tôn Lâu.
Bất kể là về cách làm người hay là thực lực, Tôn Lâu dường như đều bị đem ra so sánh đến thảm hại.
Về cách làm người, Tôn Lâu sai bảo đệ tử phân tông như tôi tớ, cao cao tại thượng, hầu như đã đắc tội với toàn bộ phân tông rồi.
Về thực lực thì lại càng không cần phải nói, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ở trong Ma Vực nửa tháng trời, bình an vô sự trở ra, hơn nữa họ còn là đi riêng lẻ hai người.
Tôn Lâu thì sao? Rõ ràng còn dẫn theo cả trợ thủ tiến vào, kết quả mới được vài ngày ngắn ngủi đã bị thương đến mức phải khiêng ra ngoài.
Sau khi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc trở về cũng không lập tức tiến vào Ma Vực nữa, mà vô cùng thong thả đi dạo khắp nơi, còn rất thân thiện giao lưu đôi câu với các tu sĩ khác.
Chẳng mấy ngày sau, tiếng tăm khen ngợi hành sự của Phong Minh tại cửa ải càng thêm rầm rộ, tuy không trực tiếp lôi Tôn Lâu ra đối chiếu, nhưng việc không hề nhắc tới Tôn Lâu chính là đã đạp hắn xuống dưới chân rồi.
Bạch Kiều Mặc thì thu thập một số nguyên liệu tới từ Ma Vực, cùng với vài món đồ chơi nhỏ do các trận pháp sư và luyện khí sư địa phương làm ra, đều là những phương thức hỗ trợ khá thực dụng trong Ma Vực.
Ngày hôm đó, Phong Minh nhận được truyền tấn đến từ sư huynh Triệu Giải ở một pháo đài khác.
Hắn chạy thẳng vào trong phòng, lớn tiếng gọi: “Tới rồi tới rồi, có kẻ đi mách lẻo với Triệu Giải rồi kìa, Triệu Giải tới để phê bình hai đứa mình rồi.”
Bạch Kiều Mặc cũng đang kiểm tra liên lạc châu của mình, ngẩng đầu cười nói: “Bên ta cũng nhận được rồi, Tôn Lâu này quả thật không phụ sự mong đợi của chúng ta mà.”
Phản ứng này của Tôn Lâu hoàn toàn nằm trong dự tính của hai người Phong Minh. Hàng loạt hành động sau khi từ Ma Vực trở về đều là do hai người họ cố ý, bao gồm cả việc cố tình chọc giận Tôn Lâu.
Tất nhiên đây cũng là chuyện hai người thuận thế mà làm sau khi biết được sự kiện Tôn Lâu xảy ra xung đột với đám Hải Long Vương.
Hiện tại ước chừng lòng hận thù của Tôn Lâu đối với hai người họ còn vượt xa cả bọn Hải Long Vương đã đánh hắn bị thương nữa rồi.
Trong lúc hai người đang nói cười thì có người tới xin gặp Bạch Kiều Mặc.
Hai người họ cũng không phải lúc nào cũng dính lấy nhau như hình với bóng. Bạch Kiều Mặc vừa sai người dẫn người tới vào trong, vừa giới thiệu cho Phong Minh biết.
“Đây là đệ tử Lâu Khang Minh của một tông môn khác gọi là Thiều Dương tông, là một trận pháp đại sư khá có thiên phú, tình cờ gặp được trên chợ nên liền cùng nhau giao lưu đôi câu.”
Thiều Dương tông thì Phong Minh có biết, là một tông môn nổi tiếng với thế mạnh về trận pháp và kiếm thuật, thực lực tuy rằng không sánh bằng phân tông Huyền Dương tông, nhưng trong việc chống lại sự khuếch trương của Ma Vực lại phát huy vai trò vô cùng then chốt, thế nên địa vị ở Thánh Tinh đại lục cũng rất cao.
Phong Minh biết Bạch Kiều Mặc kết giao với người này là có dụng ý riêng của mình, thế nên sau khi Lâu Khang Minh tới, hắn cùng y chào hỏi lẫn nhau xong liền để y lại giao lưu trận pháp với Bạch Kiều Mặc.
Hắn tiếp tục đi ra bên ngoài dạo chơi để kích thích Tôn Lâu thêm một bước nữa.
—