Chương 674: Tinh Lan Thành
Hành vi này của Thiên Cơ đường không nghi ngờ gì chính là kiểu hồng chọn quả mềm mà nắn.
Mấy người Long Khuê đã trở về Thiên Huyễn đại lục rồi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chẳng qua chỉ là hai tu sĩ nhân tộc tự do không có chỗ dựa vững chắc mà thôi.
Cho dù có nhắm vào họ thì đã sao, chẳng lẽ sau khi rời xa Long Khuê mà họ bị người ta ức hiếp, Long tộc còn ra mặt đòi lại công đạo cho họ chắc?
Thế nên Thiên Cơ đường đã ghi hết tất cả các khoản nợ cũ lên đầu Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Nhưng nhờ có màn tấu hài này của Thiên Cơ đường, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng ghi lại món nợ này vào sổ, để xem ai găm thù lâu hơn ai.
Còn bây giờ thì sao, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cứ thế nghênh ngang bước qua cửa, sau khi đi qua còn cố ý quay đầu lại nhìn nhìn.
Cánh cửa kia hoàn toàn im lìm không có phản ứng, Phong Minh đắc ý mỉm cười.
Muốn bắt họ? Có đến kiếp sau cũng không làm nổi.
Các tu sĩ đang canh giữ cánh cửa này cũng không hề ném ánh mắt nghi ngờ lên người hai vị tu sĩ vừa mới đi qua kia.
Họ quá mức tin tưởng vào chức năng của cánh cửa này, hai người này có thể thuận lợi đi qua, chứng tỏ hồn lực của họ không hề có bất kỳ sự che giấu nào, chính là Dung Hợp cảnh sơ kỳ, hoàn toàn không khớp với tình huống của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc một chút nào.
Cứ như vậy, không lâu sau, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã thuận lợi bước lên đại trận truyền tống liên giới để rời khỏi U Minh đại lục.
Nếu không phải vì chưa đến thời cơ để lộ thân phận, trước khi bị truyền tống đi, Phong Minh thực sự rất muốn hét lớn một tiếng thông báo với các tu sĩ đang canh chừng ở đây rằng họ bái bai rồi, không thèm chơi với đám người này nữa.
Tiếc nuối nga, thật sự là quá đáng tiếc.
U Minh đại lục không có truyền tống trận thẳng tới Tinh Lan đại lục, vì thế hai người phải tốn kha khá thời gian.
Dọc đường trung chuyển qua lại mấy bận, lúc này mới bước ra khỏi đại trận truyền tống của Tinh Lan đại lục, chính thức đặt chân lên mảnh đất của Tinh Lan đại lục.
Tinh Lan đại lục này kiếp trước Bạch Kiều Mặc từng tới rồi. Sau khi truyền tống ra ngoài, hai người ngó lơ những luồng hồn lực thỉnh thoảng lại quét qua người mình, Bạch Kiều Mặc sóng vai đi cùng Phong Minh, lên tiếng giới thiệu tình hình nơi này cho cậu nghe.
“Tòa thành này gọi là Tinh Lan thành, có thể nói là một trong những thành trì phồn hoa bậc nhất trên Tinh Lan đại lục. Nghe nói trong số năm đại thế giới được phát hiện cho đến nay, Tinh Lan đại lục là nơi trẻ tuổi nhất, tài nguyên cũng cực kỳ phong phú dồi dào. Ở đây có rất nhiều tu sĩ bản địa vô cùng mạnh mẽ, một số tu sĩ bản địa cho đến nay vẫn tồn tại dưới hình thức các bộ lạc.”
Phong Minh cười nói: “Nghe có vẻ khá thú vị đấy.”
Phong Minh bỗng nhiên lại nghĩ đến một chuyện, lén lút truyền âm cho Bạch Kiều Mặc: “Thiên Tà Lão Ma có hai chỗ dừng chân ở ngay tại đây đúng không huynh?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Phải, chúng ta tìm cơ hội qua đó xem thử, biết đâu lại thu hoạch được gì đó.”
Quá đúng luôn, tuyệt đối không thể bỏ lỡ, bọn họ hiện tại nhìn thì thấy gia sản tích lũy rất lớn, nhưng tài nguyên tu luyện cần thiết yêu cầu cũng cao hơn nhiều rồi.
Biết họ đã tiến vào Tinh Lan đại lục, mấy đứa nhỏ Hải Long Vương đang ở trong không gian cũng nháo nhào đòi ra ngoài, suốt thời gian qua chúng cứ phải ở mãi trong không gian rồi.
Phong Minh nghiêm giọng từ chối chúng: “Không được, bây giờ chúng ta đang ở trong Tinh Lan thành, bên cạnh đột nhiên lù lù xuất hiện thêm mấy đứa các ngươi thì rất có thể sẽ bị người ta chú ý ngay. Đợi sau khi ra khỏi Tinh Lan thành rồi hãy tìm cơ hội cho các ngươi ra ngoài.”
Được rồi, mấy nhóc tì cũng chỉ đành ngoan ngoãn ở lại, bằng không thì biết làm sao bây giờ?
Hai người tìm một tửu lâu đi vào, đến một địa phương mới, đương nhiên trước tiên phải nếm thử mỹ tửu giai hào của địa phương, thuận tiện nghe ngóng chút chuyện bát quái.
Rượu và thức ăn vừa được dâng lên, liền nghe thấy các vị khách khác trong tửu lâu bàn luận về những chuyện xảy ra ở phía Thiên Huyễn đại lục.
Các tu sĩ giữa năm đại thế giới là có qua lại với nhau, chuyện về Không Thiên Tạm họ cũng có nghe nói qua, hơn nữa còn đem ra làm trò cười suốt một thời gian dài, giễu cợt các thiên tài tu sĩ của Thiên Huyễn đại lục quá mức vô năng.
Truy bắt Thiên Tà Lão Ma lâu như vậy mà không bắt được người, cuối cùng ngược lại còn để cho hai tu sĩ chạy tới từ trung thế giới tóm sống rồi cuỗm luôn Không Thiên Tạm đi mất, làm nổi bật lên sự bất tài vô dụng của đám thiên tài tu sĩ Thiên Huyễn đại lục kia.
Tinh Lan đại lục có các thiên tài tu sĩ của Tinh Lan đại lục, tuy rằng ngày thường có qua lại với nhau nhưng cũng sẽ phân tranh cao thấp.
Lần này thiên tài tu sĩ của Thiên Huyễn đại lục bị mất mặt lớn, tu sĩ Tinh Lan đại lục làm sao có thể không nắm bắt cơ hội để châm chọc một trận ra trò chứ.
“Tên biến thái Thiên Tà Lão Ma kia cũng chỉ dám ở Thiên Huyễn đại lục kiêu ngạo thôi, xem lão có dám bén mảng đến Tinh Lan đại lục của chúng ta không? Lão mà dám đến thì tuyệt đối có đi mà không có về.”
“Đúng vậy, đúng vậy, cũng tại tu sĩ Thiên Huyễn đại lục quá đỗi vô dụng nên mới hết lần này đến lần khác để sổng mất Thiên Tà Lão Ma. Ngay cả hai tu sĩ từ trung thế giới chạy qua còn so ra vượt trội hơn bọn họ, sau này họ còn mặt mũi nào mà chạy ra ngoài ngẩng mặt nhìn đời nữa?”
Phong Minh nghe mà vui vẻ không thôi, tuy rằng đối phương đang mượn cậu và Bạch đại ca để hạ thấp một đám thiên tài tu sĩ của Thiên Huyễn đại lục, nhưng cậu nghe vẫn thấy rất hả dạ.
Lại có tu sĩ bàn về Long Khuê và Long tộc ở phía Thiên Huyễn đại lục.
“Tên tiểu tử Long Khuê kia cũng quá mức kiêu ngạo đắc ý rồi, suốt ngày lái cái con xuyên toa hạm kia đi khắp nơi khoe khoang, hở ra một tí là lại thực hiện xuyên không gian, có phải do tự hắn chế tạo ra đâu. Long tộc cũng thế, cầm tác phẩm của tu sĩ nhân tộc đi rêu rao tứ xứ, thật là quá dày mặt rồi.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau một cái rồi cùng bật cười. Cảnh tượng này họ chẳng cần đến Thiên Huyễn đại lục cũng có thể tưởng tượng ra được, mấy người Long Khuê làm sao có thể kiềm chế nổi cái tính thích khoe khoang của mình chứ.
Hơn nữa lúc chưa trở về Thiên Huyễn đại lục, mấy tên đó đã bảo là phải để cho tu sĩ Thiên Huyễn đại lục mở rộng tầm mắt rồi.
Cũng có tu sĩ nói đỡ cho Bạch Kiều Mặc: “Đừng có nói cái gì mà tu sĩ nhân tộc hay không nhân tộc ở đây, các thế lực nhân tộc bên kia chẳng phải đều đang ráo riết truy tìm tung tích của Bạch Kiều Mặc và tên nhân tộc gọi là Phong Minh kia sao. Cũng là các thế lực nhân tộc bỏ ra nhiều công sức nhất, các chủng tộc khác cùng lắm chỉ là đi theo góp vui mà thôi, cho nên thành quả này cuối cùng rơi xuống đầu Long tộc cũng chẳng có gì bất ngờ cả.”
“Nghe nói có không ít trận pháp sư cầu xin Long Khuê cho bọn họ ngó qua một cái trận pháp trên xuyên toa hạm mà Long Khuê còn không cho đấy.”
“Đổi lại là Bạch đại sư Bạch Kiều Mặc thì ước chừng người ta cũng chẳng cam lòng đâu. Cứ dừng mấy cái động tác lùng sục tung tích của người ta lại rồi hãy nói chuyện tiếp nhé. Một mặt thì muốn bắt người ta, cướp đoạt đồ đạc trên người người ta, mặt khác lại muốn có được thành quả nghiên cứu do người ta mày mò ra, làm người không thể như thế được.”
“Mà này, truyền thừa do Lâm Kỳ tiền bối để lại thật sự bị Bạch Kiều Mặc lượm mất rồi sao? Tin tức này ban đầu chính là truyền ra từ Thiên Huyễn đại lục đúng không.”
“Rốt cuộc có phải hay không thì vẫn là một chuyện đáng để xem xét lại, biết đâu chính là đệ tử của bốn đại thế lực Thiên Huyễn đại lục cố ý đổ vấy chuyện này lên đầu Bạch Kiều Mặc, dụng ý chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?”
“Đúng vậy, chính là muốn dẫn dụ mọi người đi đối phó với Bạch Kiều Mặc, ép Bạch Kiều Mặc rơi vào cảnh bốn bề thọ địch, không có chỗ dung thân, đám gia hỏa ở Thiên Huyễn đại lục kia mới thấy vừa lòng.”
“Nói đi nói lại thì vẫn là do bản thân họ bất tài vô dụng thôi. Năm đó đại lục của chúng ta cũng có tu sĩ đi tới U Minh đại lục, nhưng đệ tử của bốn đại thế lực Thiên Huyễn đại lục đã trực tiếp phong tỏa luôn khu vực dị độ không gian bên kia rồi.”
“Đáng tiếc là họ có làm đến mức độ như vậy thì cũng chẳng thể toại nguyện có được truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối.”
Một tu sĩ cười khẩy nói: “Bốn đại thế lực sao? Chỉ dựa vào lũ ăn cháo đá bát này thì truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối có rơi vào tay ai đi chăng nữa cũng tuyệt đối không thể rơi vào tay đám ăn cháo đá bát này được.”
“Ồ? Vạn huynh, trong chuyện này có uẩn khúc gì sao?”
Vị Vạn huynh kia khinh bỉ ra mặt: “Các ngươi tưởng bốn đại thế lực trong đó có Tiêu Dao viện và Hư Không điện từ đâu mà có? Bảo vật trấn viện và trấn điện của họ là Tiêu Dao xích cùng Hư Không đỉnh lại từ đâu mà ra?”
Có người kinh hãi: “Chẳng lẽ còn có liên quan đến Lâm Kỳ tiền bối?”
Vạn huynh nói: “Tự nhiên là thế rồi, ở Thiên Huyễn đại lục chẳng có mấy tu sĩ biết chuyện này đâu, chính vì bốn đại thế lực kia đã cố tình xóa sạch những tin tức này rồi. Cũng không biết tu sĩ trong bốn đại thế lực sau này phi thăng lên thượng giới thì có mặt mũi nào đi gặp Lâm Kỳ tiền bối nữa không.”
“Món Tiêu Dao xích và Hư Không đỉnh kia chính là do Lâm Kỳ tiền bối để lại, thế nên bảo họ là lũ ăn cháo đá bát thì có gì sai sao? Các ngươi nói xem Lâm Kỳ tiền bối liệu có còn đem truyền thừa giao cho đệ tử của bốn đại thế lực này nữa hay không?”
“Không ngờ lại còn có nội tình như vậy!”
“Tiêu Dao viện và Hư Không điện mắc mớ gì phải che giấu chân tướng như thế chứ?”
“Liệu có phải có liên quan đến xuất thân của Lâm Kỳ tiền bối không? Tiêu Dao viện và Hư Không điện không muốn người ta liên tục nhắc lại chuyện Lâm Kỳ tiền bối là người đi ra từ tiểu thế giới?”
Vừa nhắc tới chuyện này, chủ đề câu chuyện lại bị rẽ sang hướng khác, có người lên tiếng: “Nghe nói Bạch Kiều Mặc này cũng là người đi ra từ tiểu thế giới đấy, thân thế rất tương đồng với Lâm Kỳ tiền bối, không chừng truyền thừa thực sự đã rơi vào tay hắn rồi cũng nên?”
“Nếu bốn đại thế lực kia thực sự ăn cháo đá bát như vậy, đổi lại ta mà là Lâm Kỳ tiền bối thì ta thà đem truyền thừa giao cho một tu sĩ thiên tài như Bạch Kiều Mặc còn hơn là trao cho đệ tử của Tiêu Dao viện và Hư Không điện.”
“Cũng chính vì nguyên do đó nên đệ tử của bốn đại thế lực mới không kiêng nể gì mà đổ vấy truyền thừa lên đầu Bạch Kiều Mặc, và cũng mới có nhiều tu sĩ tin vào điều đó đến vậy chứ gì.”
“Nhưng mà trong truyền thừa địa chẳng lẽ còn có thể có bảo vật gì khác sao? Không phải đến cả trọng bảo như Tiêu Dao xích và Hư Không đỉnh đều đã để lại cho Tiêu Dao viện và Hư Không điện rồi à?”
Phong Minh nghe mà chỉ muốn gật đầu lia lịa, nói quá đúng luôn, cái gã Lâm Kỳ kia quả thực chẳng để lại cho họ món bảo vật nào tương tự như Tiêu Dao xích hay Hư Không đỉnh cả.
Được rồi, chỉ riêng cái Thời Quang sảnh thôi, thực chất giá trị của nó đã vượt xa hai món trọng bảo kia rất nhiều rồi, không cách nào đong đếm nổi.
Trong sâu thẳm thâm tâm, Phong Minh vẫn phi thường cảm kích Lâm Kỳ tiền bối.
Vị Vạn huynh kia lại tiếp tục tung tin sốt dẻo: “Dù sao theo ý ta thấy, Tiêu Dao viện và Hư Không điện đối với truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối là chí tại tất đắc. Dường như những năm qua họ cũng luôn âm thầm tìm kiếm truyền thừa địa do tiền bối để lại, nhưng chắc chắn không ngờ tới tiền bối lại ném truyền thừa xuống một trung đẳng thế giới bên dưới đâu.”
“Có thể khiến cho bốn đại thế lực căng thẳng đến mức này, có lẽ họ biết rất rõ rằng thứ quan trọng nhất trong tay Lâm Kỳ tiền bối vẫn chưa được để lại.”
Nghe tới đây, trên đầu Phong Minh đầy vạch đen, liền truyền âm cho Bạch Kiều Mặc: “Ta muốn tẩn cho cái gã Vạn huynh này một trận quá, cái mồm thối gì thế không biết.”
Kế đó lại nói: “Tiêu Dao viện và Hư Không điện liệu có đoán được sự tồn tại của Thời Quang sảnh không huynh?”
Bạch Kiều Mặc suy đoán: “Có lẽ họ chưa chắc đã biết rõ về sự tồn tại của Thời Quang sảnh, nhưng các tu sĩ đi theo phụng sự Lâm Kỳ tiền bối năm đó ít nhiều cũng đoán được trên người ngài ấy có khả năng sở hữu loại bảo vật tương tự. Bảo vật hệ trọng như thế này, Lâm Kỳ tiền bối hẳn là sẽ không tiết lộ cho người bên cạnh biết đâu.”
Phong Minh ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu tán thành: “Ta cũng thấy như vậy, có Thời Quang sảnh ở đó, Lâm Kỳ lại thường xuyên sử dụng Thời Quang sảnh, thế nên trong mắt người ngoài, tốc độ thăng tiến tu vi của ngài ấy quả thực là quá nhanh. Có lẽ Tiêu Dao viện và Hư Không điện chính là đang tìm kiếm món bảo vật có thể giúp thúc đẩy tu vi tăng trưởng nhanh chóng của Lâm Kỳ.”
Hai người nhìn nhau một cái, tốc độ thăng cấp của hai người họ cũng vô cùng thần tốc, có lẽ chính vì điểm này mà đệ tử của bốn đại thế lực càng thêm khẳng định đồ vật đang nằm trên người họ, cho nên mới không tiếc công sức tung ra lời đồn đại như vậy ra bên ngoài.
Phong Minh thở dài: “Đúng là dụng tâm hiểm độc mà.”
Đám tu sĩ đằng kia cũng đang không ngớt lời kinh hô, suy đoán xem rốt cuộc còn có món bảo vật nào có thể quan trọng hơn cả Tiêu Dao xích và Hư Không đỉnh.
Có thể thấy được, không ít người cũng đã nảy sinh hứng thú đối với Bạch Kiều Mặc, muốn gia nhập vào đội ngũ lùng sục Bạch Kiều Mặc và Phong Minh.
Còn vị Vạn huynh kia thì chỉ bĩu môi, dường như hoàn toàn không hề coi trọng việc đám gia hỏa đó có thể tìm được người.
—