← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 66: Bí cảnh mở ra

23 min read 28.08.2026

Trước một ngày bí cảnh mở ra, Phong Kim Lâm đem những tài liệu thu thập được về Huyền Nguyệt Bí Cảnh giao vào tay Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, không hề né tránh Thịnh Đạc.

Thịnh Đạc trợn tròn mắt: “Huyền Nguyệt Bí Cảnh? Hai người các ngươi muốn tiến vào Huyền Nguyệt Bí Cảnh? Các ngươi chẳng phải là…”

Nói xong hắn tự vả vào miệng mình một cái, mắc mớ gì lại xát muối vào nỗi đau của hai người chứ, nhưng tình huống của hai người họ thực sự không thích hợp để tiến vào bí cảnh mà.

Phong Minh hắc hắc cười rộ lên, vỗ vỗ bả vai Thịnh Đạc nói: “Coi thường ca ca ngươi rồi phải không, bản thiếu gia đây là thiên tài. Sự tu luyện của thiên tài thì người phàm các ngươi không cách nào thấu hiểu được đâu. Bản thiếu gia hiện tại là Khai Mạch Cảnh đỉnh phong, chỉ còn cách Tụ Khí Cảnh một bước chân thôi, ngươi cứ việc ngưỡng mộ ghen tị với ca ca ngươi đi.”

Biểu cảm của Thịnh Đạc vặn vẹo, quay đầu nhìn sang Bạch Kiều Mặc.

Bạch Kiều Mặc nhạt nhòa mỉm cười: “Ta hiện tại là tu vi Tụ Khí Cảnh đỉnh phong.”

“Sao có thể như vậy được? Đan điền của ngươi không phải đã bị hủy rồi sao? Vẫn có thể tu luyện?”

Phong Minh khinh bỉ hắn: “Cái đạo lý đơn giản như vậy mà cũng nghĩ không thông, đương nhiên là sửa chữa tốt rồi thì mới có thể tu luyện chứ.”

Thịnh Đạc chấn kinh vạn phần.

Phong Kim Lâm nhìn mà bật cười, Minh nhi lúc nào cũng thích trêu chọc Thịnh Đạc, đúng là rất có ý tứ.

Phong Kim Lâm dặn dò: “Tiến vào bí cảnh rồi, cha không có cách nào giúp đỡ các con được nữa, tất cả đều phải dựa vào chính các con thôi. Kiều Mặc, Minh nhi phải nhờ con chiếu cố nhiều rồi.”

“Bá phụ yên tâm, con sẽ làm vậy.”

Phong Kim Lâm rất tin tưởng Bạch Kiều Mặc, nói xong những lời này liền xoay người rời đi, nhường lại không gian cho mấy đứa trẻ.

Thịnh Đạc vì quá mức kinh ngạc, đến nỗi chẳng thèm chú ý tới cách xưng hô của Bạch Kiều Mặc đối với Phong Kim Lâm, kéo kéo tay áo Phong Minh, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào vị trí đan điền của Bạch Kiều Mặc:

“Thật sự sửa chữa xong rồi? Sửa thế nào vậy? Đơn giản như thế sao? Lại còn có tu vi cao hơn cả trước khi bị phế nữa.”

Bạch Kiều Mặc lúc trước là Tụ Khí Cảnh hậu kỳ nha, chuyện này mới trôi qua bao lâu đâu mà đã là Tụ Khí Cảnh đỉnh phong rồi. Tiến thêm một bước nữa, đó chính là tu giả Nguyên Dịch Cảnh rồi. Tu giả Nguyên Dịch Cảnh mà đặt ở Khánh Vân Thành thì cũng là một tay cao thủ rồi đó. Mẹ hắn cũng mới chỉ là Nguyên Dịch Cảnh trung kỳ thôi, Bạch Kiều Mặc như thế này thì có còn cho người khác đường sống nữa không hả?

Chuyện này bọn họ sớm đã thương lượng qua rồi, bởi vì trong bí cảnh rất dễ dàng bị bại lộ thân phận, đến lúc đó các bên đều sẽ biết chuyện Bạch Kiều Mặc khôi phục tư chất tu luyện và tiến thêm một bước. Các phe phái nhất định sẽ không kiềm chế nổi mà dò hỏi phương pháp sửa chữa đan điền của y. Bạch Kiều Mặc không ngại đem phương pháp này giao ra, nhưng cũng sẽ không khơi khơi tặng cho người khác.

Thế nên lúc này, đối với Thịnh Đạc cũng tạm thời giữ bí mật. Phong Minh chớp chớp mắt nói: “Giữ bí mật trước đã, Bạch đại ca còn muốn dùng phương pháp này để kiếm thêm chút nguyên tinh và tài nguyên tu luyện đó. Đúng rồi, Thịnh tiểu đệ, ngày mai ta và Bạch đại ca sẽ tiến vào bí cảnh rồi, ngươi ở chỗ này cho ngoan, dụng tâm tu luyện, đợi tụi ta từ bí cảnh trở ra thì sẽ cùng nhau đi tới Tứ Hồng Thư Viện, biết chưa?”

Thịnh tiểu đệ khổ sở mặt mày nói: “Ta còn có thể làm sao nữa? Các ngươi đều không có ở đây, ta cũng chỉ có nước tu luyện thôi. Ta bây giờ so với hồi ở Khánh Vân Thành đã siêng năng hơn nhiều lắm rồi.”

“Ha ha, thực lực của ngươi tăng tiến thì chúng ta mới có thể cùng nhau ra ngoài bôn ba thiên hạ chứ.”

“Được rồi.” Nghĩ đến viễn cảnh như vậy, Thịnh tiểu đệ lại vui vẻ trở lại.

Biết Phong Minh muốn tới Tứ Hồng Thư Viện, hắn đã chủ động nói với mẹ mình muốn ở lại, để cùng Phong Minh đi tới Tứ Hồng Thư Viện. Bây giờ muộn màng nhận ra, Phong Minh không phải đi Tứ Hồng Thư Viện một mình nha, hóa ra là đi cùng với Bạch Kiều Mặc. Phen này hắn càng không cần phải lo lắng nữa, có Bạch Kiều Mặc ở đây, bọn họ còn sợ cái gì chứ.

Rồi hắn lại bắt đầu kích động, có chút mong chờ tin tức đan điền của Bạch Kiều Mặc khôi phục bị bại lộ ra ngoài, cái cảnh tượng các phe phái kinh hãi đến rớt cả tròng mắt.

Sáng sớm ngày thứ hai, Phong Kim Lâm đích thân giao hai người Phong Minh cho Tạ đội trưởng Tạ Anh Hoa. Đương nhiên cả ba người đều đã cải trang dung mạo, ngoại trừ Tạ đội trưởng biết có Phong Kim Lâm ở đây, thì thân phận của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc y đều không hề hay biết.

Phong Kim Lâm không lộ diện, do Tạ Anh Hoa – vị cao thủ Nguyên Đan Cảnh này hộ tống bọn họ thì càng thêm thích hợp, dẫu sao Phi Vũ dong binh đội bản thân bọn họ cũng phải hộ tống người nhà mình tiến vào bí cảnh.

“Lâm phó đội trưởng đã bế quan rồi sao?”

“Chính xác, hiện tại sự chú ý của các bên đều đặt vào bí cảnh, chính là lúc thích hợp để bế quan.”

“Cũng đúng, ta lát nữa cũng sẽ đi thuê một cái động phủ để bế quan một chuyến.”

“Vậy thì ta xin chúc mừng trước.”

“Khách khí rồi, ha ha, trăm sự nhờ vào Tạ đội trưởng vậy.”

“Yên tâm đi.”

Thế là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc sau khi phục dụng Dịch Dung Đan liền thấp điệu đi theo sau lưng Tạ đội trưởng. Một toán mười mấy người cưỡi phi cầm cấp tốc lên đường chạy tới địa điểm mở ra bí cảnh.

Trên đường đi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc biết được tên tuổi của hai vị tu giả khác cùng tiến vào bí cảnh. Một người là Thang Tú Phong, một người là Cốc An Linh, một nam một nữ, tuổi tác lớn hơn Bạch Kiều Mặc một chút, tu vi đều ở Tụ Khí Cảnh sơ kỳ, nghĩ bụng ở trong Phi Vũ dong binh đội chắc hẳn thuộc loại tư chất tương đối xuất chúng.

Bốn người hoán đổi phương thức liên lạc, biết đâu trong bí cảnh có thể ôm đoàn cầu sinh, dẫu sao hai bên bọn họ đều thuộc dạng thế đơn lực bạc, trong tay các thế gia khác chưa chắc đã chỉ có một mảnh lệnh bài. Để chuẩn bị cho chuyến vào bí cảnh lần này, Phong Kim Lâm đã đặc biệt mua một cặp Liên Lạc Châu từ Lưu Dương Các, đề phòng trường hợp Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bị lạc nhau thì có thể kịp thời liên lạc.

Bay ròng rã hơn nữa ngày, đoàn người đã tới đích. Tại hiện trường đã có không ít tu giả đang chờ đợi, còn có nhiều người hơn nữa đang trên đường tới, thỉnh thoảng lại có các công cụ di chuyển trên mặt đất và trên không trung cập bến.

Một lát sau, Phong Minh đã nhìn thấy đội ngũ của Phong gia và Cung gia từ trên không trung đáp xuống. Những người mà hắn và Bạch Kiều Mặc quen biết như Phong Cảnh Hoài và Cung Ngọc Minh đều ở trong đội ngũ.

Hắn ghé tai nói thầm với Bạch Kiều Mặc: “Cái tên Cung Ngọc Minh kia cũng muốn vào đó nha, nhìn gã ngày thường chẳng giống kẻ siêng năng tu luyện cầu tiến chút nào.”

Tai Bạch Kiều Mặc ngứa ngáy, đáp lời: “Chắc là nhắm vào cơ duyên có thể có trong bí cảnh thôi, vạn nhất mà đạt được cơ duyên thì có thể một bước lên mây đấy.”

“Ồ, muốn đi đường tắt chứ gì, đúng không.” Phong Minh tổng kết.

Bạch Kiều Mặc thầm cười, đối với người như Cung Ngọc Minh thì có lẽ quả thực là như vậy. Nhưng điều này cũng nói lên địa vị của Cung Ngọc Minh ở Cung gia không hề thấp, bởi vì danh ngạch như thế này nhất định có đông đảo tử đệ tranh giành. Người tiến vào bí cảnh có hạn, Cung Ngọc Minh có thể đạt được một trong các danh ngạch đó, đủ để nói lên vài vấn đề.

Phong Minh đã đang cười xấu xa, nếu ở trong bí cảnh mà Cung Ngọc Minh phát hiện ra hắn và Bạch Kiều Mặc, không biết sẽ kinh hãi đến mức nào. Mặc dù Dịch Dung Đan có thể thay hình đổi dạng, nhưng số lượng Dịch Dung Đan trên người cha hắn cũng không có nhiều lắm, ở trong bí cảnh không thể nào cứ dùng Dịch Dung Đan mãi được. Tuy rằng Bạch Kiều Mặc cũng đã chuẩn bị ngọc bội khắc họa Mê Huyễn Trận Pháp để làm mê muội tầm mắt của người khác, nhưng biết đâu được lại có ngoài ý muốn xảy ra.

Cung Ngọc Minh đang nói chuyện với người nhà mình, bỗng nhiên cảm giác được có một luồng ánh mắt không đúng lắm nhìn về phía này, nhìn đến mức da gà da vịt của hắn nổi hết lên. Nương theo cảm ứng nhìn lại, phát hiện hướng đó là người của Phi Vũ dong binh đội, trong đó cũng không có ai mà hắn quen thuộc, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác kỳ quái.

Phong Minh ngay khi Cung Ngọc Minh nhìn sang liền vội vàng thu hồi tầm mắt, thầm nghĩ người này cũng nhạy bén gớm.

Có người đi tới chào hỏi Tạ đội trưởng, là một dong binh đội khác của Cao Dương Quận, có quan hệ cạnh tranh với Phi Vũ dong binh đội.

“Tạ đội trưởng, để những người tiến vào bí cảnh của bên các ngươi làm quen với bên ta một chút đi. Chúng ta đều là dân dong binh đội cả, sau khi vào bí cảnh phải giúp đỡ lẫn nhau nha.”

Sau lưng người này có hai vị tu giả trẻ tuổi, trông có phần ngạo khí, ánh mắt nhìn về phía này cũng mang theo chút khiêu khích, chắc là muốn sau khi vào bí cảnh sẽ phân cao thấp đây mà.

Tạ đội trưởng ha ha cười một tiếng, đưa tay chỉ ra phía sau: “Ta cũng chính có ý này, bốn người bọn họ chính là những người tiến vào bí cảnh lần này, ra đây chào hỏi bọn họ một tiếng, làm quen với nhau chút đi.”

Người tới kinh ngạc nói: “Các ngươi thế mà có những hai mảnh lệnh bài?”

Hắn vẫn luôn nghĩ Phi Vũ dong binh đội chỉ có một mảnh đấu giá được từ Kim Nguyên Đấu Giá Hội mà thôi, thế nhưng bây giờ người tiến vào lại là bốn người, chứng tỏ tên này sớm đã giấu một mảnh trong tay rồi, hắn là cố ý đấu giá được tại đấu giá hội đúng không.

Tạ đội trưởng làm ra vẻ đắc ý cười nói: “Đây chẳng phải là may mắn lại đạt được một mảnh sao, vận khí mà đã đến thì thật sự có cản cũng cản không nổi nha.”

Ba người mới tới tức đến hộc máu, cái gã họ Tạ này không cần phải khoe khoang như vậy chứ. Các thành viên khác của Phi Vũ dong binh đội cũng thầm cười trộm, bọn họ mới không thèm nói hai người kia không phải người của dong binh đội bọn họ đâu, cứ để cho bọn hắn hiểu lầm đi.

Nhìn ba người rời đi, Tạ đội trưởng lại cười, không ngờ giúp Phong Kim Lâm một tay mà còn có thể thuận tiện làm tức chết đối thủ cạnh tranh một phen. Ông quay đầu nói với người nhà mình và hai người Phong Minh: “Gặp được thì giúp được gì thì giúp, nhưng tất cả phải lấy bản thân làm trọng.”

Giúp, đó là nể tình cùng là dong binh đội với nhau. Có đôi khi, giữa các dong binh đội quả thực cần phải ôm đoàn sưởi ấm thì mới có thể đạt được không gian sinh tồn, không đến mức luân lạc thành công cụ trong tay các thế lực khác.

Bọn họ ở tại chỗ đợi mãi cho đến rạng sáng ngày thứ hai, trên không trung rốt cuộc xuất hiện một cái vòng xoáy năng lượng.

Có cao thủ Nguyên Đan Cảnh bay lên giữa không trung hạ lệnh: “Bí cảnh mở ra, các vị khởi động lệnh bài tiến vào bí cảnh.”

Ngay lập tức có không ít người lấy ra lệnh bài của mình, sau khi truyền nguyên lực vào trong lệnh bài liền xuất hiện một cái lồng năng lượng, bao bọc lấy người ở bên trong. Lồng năng lượng mang theo người bay về phía vòng xoáy năng lượng giữa không trung. Trong nháy mắt, giữa không trung liền xuất hiện bốn năm mươi cái lồng năng lượng giống như bong bóng.

Tạ đội trưởng phất tay nói: “Các ngươi cũng đi đi, tất cả cẩn thận.”

“Dạ được.”

Bạch Kiều Mặc lấy ra mảnh lệnh bài đến từ tiệm tạp hóa, sau khi truyền vào nguyên lực, một cái lồng năng lượng liền đem y và Phong Minh bao bọc ở bên trong, bị vòng xoáy giữa không trung kéo kéo bay về phía đó, hội nhập vào trong đội ngũ bong bóng khác.

Càng đến gần vòng xoáy năng lượng thì tốc độ kéo kéo càng nhanh. Khi sắp sửa chạm tới vòng xoáy, chỉ cảm thấy “hưu” một tiếng, cả người lẫn bong bóng đều bị hút mạnh vào bên trong.

Phong Minh cảm nhận được vào khắc cuối cùng, Bạch Kiều Mặc đã gắt gao chộp lấy cánh tay của hắn.

Một trận choáng váng đầu óc, cả người giống như bị khuấy đảo quăng tới quăng lui, Phong Minh suýt chút nữa thì nôn mửa ra ngoài mới thoát khỏi cái cảm giác này. Cảnh tượng trước mắt cũng đã thay đổi, mà hắn và Bạch Kiều Mặc thì đang ở trong trạng thái rơi tự do cực nhanh.

“Á—— sắp ngã rồi——”

Phong Minh kinh hô lên, cái thân hình nhỏ bé này của hắn mà rơi từ nơi cao như thế này xuống thì căn bản là thịt nát xương tan mất thôi.

“Bám chắc lấy ta.” Giọng nói của Bạch Kiều Mặc truyền đến, Phong Minh lập tức giống như con bạch tuộc ôm chầm lấy Bạch Kiều Mặc.

Bạch Kiều Mặc có một loại cảm giác dở khóc dở cười, may mà hai người không bị tách ra, bằng không nếu một mình Phong Minh thì phải ứng phó làm sao đây.

Khi sắp sửa chạm đất, Bạch Kiều Mặc ra tay rồi, hướng về phía mặt đất phát động nguyên lực công kích. Lực phản chấn khiến cho thân hình đang rơi xuống nhanh chóng bắt đầu giảm tốc độ. Bạch Kiều Mặc đấm ra từng quyền từng quyền một, tốc độ càng lúc càng chậm lại.

Phong Minh vốn dĩ ban đầu lo lắng khôn nguôi, thấy tình hình này rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, nới lỏng Bạch Kiều Mặc ra một chút, cứ như thể cái người làm ra hành động ôm chặt cứng trước đó căn bản không phải là hắn vậy. Gan hắn to lắm có được không hả?

Cuối cùng Bạch Kiều Mặc dẫn theo Phong Minh an toàn đáp xuống mặt đất, chỉ có điều mặt đất bị Bạch Kiều Mặc đấm cho lồi lõm khe rãnh đan xen.

Ngay lúc Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tiến vào bí cảnh, Phong Kim Lâm đã thuê một gian động phủ có nguyên khí nồng đậm từ Phủ Thành Chủ, bắt đầu bế quan, hướng tới Nguyên Đan Cảnh mà trùng kích. Bởi vì sự chú ý của mọi người đều đặt vào việc bí cảnh mở ra, lại có không ít người đi theo để vây xem, thế nên hành động của Phong Kim Lâm cũng không có mấy ai chú ý tới.