← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 643: Trong Vụ Ải Lĩnh

28 min read 29.08.2026

 

Các vị tu giả của các phương khi tiến vào sương mù của Vụ Ải Lĩnh đều chủ động giảm tốc độ, miễn cho việc còn chưa tìm thấy Thiên Tà Lão Ma thì bản thân đã lạc đường trước.

Phạm vi của Vụ Ải Lĩnh rộng lớn vô cùng, lại thêm quanh năm sương mù bao phủ, nếu đi chệch khỏi lộ trình ban đầu thì phần lớn mọi người đều không có tự tin sẽ tìm lại được đường cũ.

Tất nhiên, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã có Mê U Điệp dẫn đường, các thế gia thế lực khác cũng sở hữu đủ loại thủ đoạn riêng. Đã dám tới xông pha Vụ Ải Lĩnh, đương nhiên họ đều chuẩn bị vô cùng chu toàn.

Bám theo sau lưng nhóm người đó, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc phát hiện đối phương nếu không thả ra sủng thú hoặc hoang trùng có khả năng dẫn đường, thì cũng dùng la bàn đặc chế để chỉ phương hướng.

Có thể thấy tuy họ đi đứng cẩn trọng nhưng mục tiêu lại rất rõ ràng, hiển nhiên là thân thuộc với địa hình bên trong Vụ Ải Lĩnh hơn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhiều.

Phong Minh giật giật tay áo Bạch Kiều Mặc, hai người nhanh chóng đi vòng lên trước bọn họ, tới hội hợp với nhóm người Long Khuê, còn định bố trí thêm vài cạm bẫy trong Vụ Ải Lĩnh.

Loại cạm bẫy thế này chắc chắn Thiên Tà Lão Ma cũng đã bày ra, giờ phải xem thủ đoạn của bên nào cao tay hơn mà thôi.

Có Mê U Điệp dẫn đường quả thực thuận tiện hơn rất nhiều. Bằng không, trong mắt Phong Minh, con đường vừa đi qua với con đường đang đi lúc này chẳng có gì khác biệt, xung quanh đâu đâu cũng là cây cối, bốn bề ngập tràn sương mù.

Mê U Điệp thích nghi với môi trường nơi này tốt hơn họ xa.

Chẳng mấy chốc, hai người Phong Minh đã đuổi kịp nhóm của Long Khuê. Thấy họ xuất hiện, đám người Long Khuê cũng kinh ngạc khôn xiết.

Long Chương hỏi thẳng luôn: “Các ngươi dựa vào cái gì để nhận đường vậy?”

Phong Minh vung tay lên, một con Mê U Điệp vốn đang ẩn hình liền hiện rõ, đậu ngay trên đầu ngón tay hắn.

Trông thấy con bướm màu xanh lam này, bọn Long Khuê cũng nhận ra ngay: “Chính là Mê U Điệp, hóa ra các ngươi nuôi cả một ổ bướm nhỏ này à, hèn chi.”

Mấy điểm thần kỳ của Mê U Điệp bọn họ đương nhiên từng nghe qua, nhưng ngoại trừ một số chủng tộc đặc thù, chứ Long tộc như bọn họ rất hiếm khi nuôi dưỡng trùng thú.

Phong Minh mỉm cười, đưa tay tới trước, Mê U Điệp lại biến mất ngay trước mắt họ, đám người Long Khuê có căng mắt ra cũng chẳng tài nào tìm thấy.

Thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có thủ đoạn bực này, nhóm Long Khuê dứt khoát không tự tìm đường nữa mà chạy theo hai người, kiểu gì cũng chẳng sợ mất phương hướng.

Nhờ vậy, tốc độ di chuyển của họ so với đám tu giả phía sau lại càng nhanh hơn.

Đến ngày thứ hai, họ đã tới gần sào huyệt của Thiên Tà Lão Ma, khoảng cách này đảm bảo sẽ không đánh động đến lão ma đầu.

Bạch Kiều Mặc không ỷ lại hoàn toàn vào Mê U Điệp để thám thính, tự mình cũng lấy ra máy dò tìm cùng la bàn kiểm tra trận pháp để liên tục rà soát môi trường xung quanh.

Bạch Kiều Mặc hỏi: “Các ngươi muốn tìm một nơi nghỉ ngơi trước, hay là đi quanh đây một vòng với bọn ta?”

“Đi quanh đây làm gì?”

Phong Minh đáp: “Tự nhiên là đi làm chuyện xấu rồi.”

Mắt nhóm Long Khuê sáng lên: “Bọn ta cũng đi.”

Mấy con rồng chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn này tỏ ra vô cùng hăng hái và chủ động, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc biết làm sao được, đành dẫn họ đi cùng.

Bạch Kiều Mặc lấy sào huyệt của Thiên Tà Lão Ma làm trung tâm, chọn một khoảng cách đảm bảo an toàn rồi bắt đầu đi vòng quanh.

Kết quả là trên đường đi, chẳng bao lâu sau Bạch Kiều Mặc đã phát hiện ra một cạm bẫy trận pháp. Quả nhiên không thể ỷ vào mỗi Mê U Điệp được, Mê U Điệp không thể phát hiện ra cạm bẫy trận pháp.

Bạch Kiều Mặc vừa nghiên cứu trận pháp cạm bẫy vừa hỏi Long Khuê: “Thiên Tà Lão Ma này còn là một trận pháp sư nữa sao?”

Long Khuê nói: “Nhân tu các ngươi đúng là có ưu thế hơn bọn ta, mấy thứ như trận pháp, luyện dược chẳng phải đều rất am hiểu sao?”

Bạch Kiều Mặc đăm chiêu: “Ta chưa từng nghe nói Thiên Tà Lão Ma là một trận pháp sư lợi hại, nghĩ chắc dù có nghiên cứu thì cũng không tinh thông lắm, hoặc đây là thứ lão đoạt được từ tay kẻ khác rồi trực tiếp mang về đây bố trí.”

Đám người Long Khuê không dám tùy tiện ra tay, bằng không ngộ nhỡ có chút sơ suất làm kinh động đến kẻ bày bẫy thì hỏng bét, bọn họ chỉ muốn âm thầm đi phá hoại mà thôi.

Long Khuê biết Phong Minh là một đại sư luyện dược lợi hại rồi, bèn hỏi hắn: “Bạch đạo hữu là một trận pháp sư rất lợi hại sao?”

Phong Minh đắc ý khoe: “Đương nhiên rồi, Bạch đại ca của ta đã là trận pháp sư bát phẩm rồi đó, lần này có tóm được lão ma đầu kia hay không, mấu chốt phải trông cậy vào Bạch đại ca của ta.”

Ánh mắt nhóm Long Khuê nhìn về phía Bạch Kiều Mặc cũng phát ra tia sáng rực. Những trận pháp sư hay luyện dược sư lợi hại cỡ đó, Long tộc bọn họ cũng vô cùng khâm phục.

Trong mắt họ, Bạch Kiều Mặc trông giống như một tiểu bạch kiểm, hóa ra tiểu bạch kiểm này lại lợi hại đến vậy.

Cũng may suy nghĩ này không bị Bạch Kiều Mặc nghe thấy, nếu không y sẽ dùng cạm bẫy trận pháp để hố bọn họ một vố trước.

Bạch Kiều Mặc nhanh chóng nhìn thấu cạm bẫy trận pháp ở nơi này, nói: “Cũng ổn, không quá phức tạp, ta có thể hóa giải.”

Dù vô cùng nắm chắc nhưng Bạch Kiều Mặc làm việc vẫn rất cẩn thận, né tránh những điểm có thể kinh động đến kẻ bày trận, y gỡ mở một góc của cạm bẫy trận pháp, sau đó tiến vào trong lấy ra một đống đồ vật.

Đám người Long Khuê nhìn thấy liền hít vào một ngụm khí lạnh: “Đây là Lôi Hỏa Châu!”

Uy lực của Lôi Hỏa Châu vô cùng kinh người, nếu chỉ một viên thì thôi, Long Khuê cũng chẳng sợ, nhưng trong tay Bạch Kiều Mặc đang ôm cả một vốc, tính ra phải đến hai ba mươi viên. Nếu không may trúng chiêu, Long Khuê tự thấy bản thân cũng sẽ bị vụ nổ làm cho bị thương.

Phong Minh lập tức vui mừng ra mặt: “Ái chà, đây đúng là đồ tốt, còn chưa thấy mặt Thiên Tà Lão Ma mà đã thu trước chút lễ vật của lão rồi.”

Đám người Long Khuê vừa rồi còn kinh hãi, giờ nghe vậy liền thấy quá đúng, liên tục gật đầu: “Phải, phải, đây là đồ tốt, đến lúc đó cứ để lão hỗn đản kia tự mình nếm thử mùi vị của Lôi Hỏa Châu này đi.”

Bạch Kiều Mặc lấy Lôi Hỏa Châu đi, còn rất tốt bụng khôi phục lại cạm bẫy trận pháp như cũ.

Cứ như vậy vừa đi vừa gỡ, Bạch Kiều Mặc tổng cộng đã hóa giải bảy cạm bẫy trận pháp, thu được không ít đồ tốt từ trong bẫy, nếu không phải loại vật phẩm kích nổ một lần này thì cũng là những thứ có độc.

Song song với việc phá giải cạm bẫy trận pháp, Bạch Kiều Mặc còn dùng trận bàn do chính mình chế tạo từ trước để bố trí lại những cạm bẫy trận pháp càng thêm ẩn mật, đảm bảo dù có đại sư trận pháp bát phẩm tới đây cũng đừng hòng phát hiện ra.

Nghe Bạch Kiều Mặc nói một cách nhẹ tựa lông hồng rằng đại sư trận pháp bát phẩm cũng chịu chết không tìm ra, đám người Long Khuê nổi hết cả da gà.

Đến trận pháp sư bát phẩm còn bị gài bẫy, vậy nếu tiểu bạch kiểm này muốn hố bọn họ, chẳng phải hố phát nào trúng phát đó sao?

Tầm này muốn rã nhóm quay xe liệu có còn kịp không?

Nhưng ngặt nỗi họ lại ngứa ngáy muốn xem cảnh Thiên Tà Lão Ma tự đạp chân vào cạm bẫy trận pháp do chính lão bày ra, thôi vậy, cứ tiếp tục đi theo vậy.

Sau khi bố trí xong xuôi các cạm bẫy trận pháp, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn về phía sau: “Người phía sau sắp tới rồi, chúng ta tìm một nơi trốn đi rồi chờ xem kịch hay thôi.”

Xem kịch hả, nhóm Long Khuê tỏ ý bọn họ cũng thích trò này.

Có Bạch Kiều Mặc ở đây, hoàn toàn không cần lo lắng chuyện không giấu được hành tung. Họ tìm một vị trí thích hợp, bày thêm ẩn nặc trận pháp, khiến cả nhóm hoàn toàn biến mất khỏi nơi thâm sơn cùng cốc của Vụ Ải Lĩnh này.

Mê U Điệp vẫn được lưu lại bên ngoài, mượn làn sương mù để che giấu bản thân, đồng thời giám sát nhất cử nhất động của các tu giả các phương.

Đúng như Bạch Kiều Mặc dự đoán, trong số đệ tử của bốn đại thế lực kéo đến đều có trận pháp sư, người có trình độ cao nhất quả thực là một trận pháp sư bát phẩm sơ cấp, những người còn lại là trận pháp sư thất phẩm.

Một vị trận pháp sư trong số đó vừa nhìn la bàn trong tay vừa nói: “Sào huyệt của lão ma đầu kia chắc chắn ở ngay phía trước, khí tức ở đây rõ ràng hơn bên ngoài rất nhiều.”

Đã mấy lần vây quét Thiên Tà Lão Ma, họ không thể không quen thuộc với khí tức của lão, họ chính là lần theo khí tức của lão ma đầu này mà tới.

Lãnh Điền lạnh lùng nói: “Rất tốt, các vị hãy vực dậy tinh thần, tuyệt đối không được trúng cạm bẫy của lão ma đầu đó.”

“Rõ, Lãnh sư huynh.”

Ba thế lực còn lại cũng thế, các trận pháp sư trong đội ngũ đều đăm đăm nhìn vào la bàn và máy dò tìm trong tay mình.

Lúc này, Thiên Tà Lão Ma đang nấp sâu trong Vụ Ải Lĩnh cũng đã phát hiện ra khí tức của các tu giả bên ngoài. Đây không phải lần đầu tiên lão phát hiện, có điều những lần trước đó họ ẩn nặc kín kẽ hơn.

Lần này lão muốn tính kế nhiều người hơn, thế nên toán người đi đầu tiên kia lão đã bỏ qua vì số lượng quá ít.

Lão đã nhận được mật báo, kế hoạch lần này vô cùng thành công, dụ được các lộ thiên tài tới đây lên đến vài trăm người. Chỉ cần nghĩ đến việc có thể một mẻ hốt gọn toàn bộ đám thiên tài này, lão đã kích động đến mức toàn thân run rẩy.

Việc hành tung của nhóm mình bị Thiên Tà Lão Ma phát giác, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có biết thì cũng không quá ngạc nhiên.

Đối phương cũng chỉ mới phát hiện thôi, chứ hoàn toàn không rõ bọn họ thực chất đã làm những gì.

Bằng không lão làm sao ngồi yên cho nổi, chắc chắn đã vội vã cuống cuồng lao ra ngoài rồi, bởi vì cạm bẫy trận pháp của lão đã bị họ phá hoại sạch sẽ.

Khi các tu giả của bốn đại thế lực bước vào phạm vi cạm bẫy trận pháp, vị trận pháp sư bát phẩm trong đội ngũ lập tức lên tiếng cảnh báo: “Cẩn thận, phía trước có cạm bẫy trận pháp!”

“Ha ha, muộn rồi, nổ cho ta!”

Theo sau giọng nói âm hiểm kia, các tu giả vội vàng né tránh, tiếng nổ lớn lập tức vang rền.

Thế nhưng, sau khi tiếng nổ này vang lên, các tu giả đang né tránh tại hiện trường và kẻ điều khiển cạm bẫy trận pháp thảy đều ngây ngốc tại chỗ.

Bạch Kiều Mặc ở bên kia tùy tay ném ra mấy món món đồ chơi nhỏ, hiện tại y đang cách không thao túng những món đồ chơi này truyền hình ảnh nơi đó về. Vì thế trên thủy kính trước mặt họ liền hiển thị rõ mồn một cảnh tượng tại hiện trường.

Nhìn thấy cảnh này trong thủy kính, đám người Long Khuê cười đến mức ngả nghiêng đông tây.

Phong Minh lúc này mới biết: “Ha ha, Bạch đại ca huynh xấu xa quá nha, thế mà lại để lại cho họ đúng một viên Lôi Hỏa Châu. Lão già bên trong kia không biết có tưởng các viên Lôi Hỏa Châu khác đều là pháo lép không nhỉ, liệu lão có chạy ra ngoài kiểm tra không ta?”

Bạch Kiều Mặc khẽ cười: “Ta đây chẳng qua là không muốn đôi bên phải thất vọng quá mà thôi.”

Đúng là một tiểu bạch kiểm xấu xa, thế nhưng nhóm Long Khuê lại thấy y làm tuyệt vời ông mặt trời. Nhìn biểu cảm ngơ ngác của đám nhân tu trên màn hình thủy kính, bọn họ cảm thấy có thể cười nhạo chuyện này cả năm trời.

Trình độ trận pháp này rõ ràng kém xa Bạch Kiều Mặc.

Đám người Lãnh Điền còn chưa kịp phản ứng, chủ nhân của giọng nói âm hiểm kia đã giận dữ hét lên: “Đáng chết! Kẻ khốn kiếp nào đã gỡ cạm bẫy trận pháp của lão ma ta, trả lại Lôi Hỏa Châu cho ta!”

Lãnh Điền và mọi người kinh hãi trong lòng, thế mà lại có kẻ đến nơi này sớm hơn bọn họ, còn gỡ sạch cạm bẫy trận pháp của Thiên Tà Lão Ma?

Trong cạm bẫy trận pháp này rốt cuộc đã đặt bao nhiêu viên Lôi Hỏa Châu chứ? Vừa nghĩ tới cảnh một số lượng lớn Lôi Hỏa Châu cùng phát nổ, sống lưng của không ít đệ tử tại hiện trường liền lạnh toát.

Lãnh Điền không tiến lên nữa, đứng nguyên tại chỗ hướng vào trong quát lớn: “Thiên Tà Lão Ma, có bản lĩnh thì ngươi cút ra đây, trốn trốn tránh tránh thì tính là bản lĩnh gì? Cạm bẫy trận pháp của ngươi đã bị bọn ta hóa giải hết rồi.”

Thiên Tà Lão Ma không tin vào tà môn, lại rít lên: “Nổ tiếp cho ta, nổ, nổ, nổ!”

Tại mấy nơi cách đó không xa lắm, theo tiếng hét của lão cũng truyền đến vài tiếng nổ không mấy vang dội, khói xám bốc lên, nhưng rõ ràng hiệu quả kém xa so với những gì Thiên Tà Lão Ma mong muốn.

Thiên Tà Lão Ma thực sự sắp tức điên lên rồi. Những thứ đặt trong cạm bẫy trận pháp do lão bày ra đều phải bỏ ra cái giá cực lớn mới có được, vậy mà lại bị tên trộm vặt nào cuỗm đi mất sạch.

“Là ai? Rốt cuộc là kẻ nào làm? Các ngươi bảo là do các ngươi gỡ bỏ, vậy gọi kẻ đó ra đây cho bổn ma xem thử.”

Một trận pháp sư bát phẩm bước ra: “Chính là bổn nhân gỡ đấy, ngươi muốn thế nào? Ra đây đi.”

“Cút!” Một luồng khí kịch liệt cuồn cuộn lao tới, xộc thẳng về phía vị trận pháp sư kia, “Trình độ của ngươi căn bản không đủ tầm, tưởng lão ma ta không biết ngươi vừa mới tới đây sao? Trước các ngươi đã có mấy tên trộm vặt ghé qua rồi, ta thấy chính là do chúng làm!”

“Quả nhiên là thiên tài, lão ma ta quả nhiên đã dụ được những tu giả thiên tài nhất tới đây. Còn các ngươi, lũ rác rưởi này căn bản không đạt tới cấp độ thiên tài mà lão ma ta cần.”

Vị trận pháp sư bát phẩm kia cùng đám đệ tử như Lãnh Điền tức đến mức mũi sắp vẹo đi. Những đứa con cưng của trời như họ, lọt vào miệng lão ma đầu này lại biến thành rác rưởi.

Phong Minh nghe tới đây liền lập tức vỗ tay tán thưởng Thiên Tà Lão Ma: “Nói quá đúng! Mấy cái kẻ đó mà tính là thiên tài gì chứ, cùng lắm là thiên tài bình thường thôi, chỉ có ta và Bạch đại ca đây mới là tuyệt đỉnh thiên tài.”

Đám người Long Khuê đưa mắt nhìn nhau, không ngờ lại có nhân tu tự khen mình như vậy, da mặt này còn dày hơn cả da rồng của bọn họ nữa.

Mà thôi, hai tên nhân tu này đúng là rất thiên tài thật.

Bên ngoài, Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền cùng các đệ tử khác đang có tâm trạng cực kỳ khó chịu, mày cau chặt lại. Họ cũng rất muốn biết rốt cuộc là kẻ nào đã nhanh tay hơn họ một bước.

Hơn nữa kẻ này hiện tại đang ở đâu, có phải đang nấp trong bóng tối chờ nghêu sò đánh nhau để ngư ông đắc lợi hay không?

Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền nhìn nhau một cái rồi cùng lắc đầu. Các lộ tu giả tới đây lần này gồm những ai họ đều nắm rõ trong lòng, người có khả năng làm được đến mức độ này, họ không tìm ra nổi một ai.

Lãnh Điền quát lớn: “Muốn gặp vị thiên tài đó thì cũng phải bước qua cửa này của bọn ta đã! Cạm bẫy trận pháp đã phá giải xong, mọi người cùng lên!”

Lãnh Điền tuy vẫn nghi hoặc không biết ai đã nhanh chân gỡ bẫy nhưng lại lưu lại chút đồ vật như thể đang giễu cợt cả hai bên, song lúc này đã không màng tới được nữa, trước tiên phải ép lão ma đầu kia lộ diện đã.

Tăng Tranh Huyền còn hướng về phía sau hô to: “Các vị đồng đạo, xin hãy cùng bọn ta trừ khử Thiên Tà Lão Ma, ma đầu này không trừ thì tu hành giới của chúng ta vĩnh viễn không được yên bình.”

Cũng chẳng thèm quan tâm các tu giả bám đuôi phía sau có ra tay hay không, các đệ tử của bốn phương thế lực sau khi nhận lệnh của Lãnh Điền liền đồng loạt phát động tấn công, oanh kích vào trận pháp phía trước, Thiên Tà Lão Ma chính là đang trốn ở trong trận.

Bên ngoài lập tức vang lên những tiếng ầm ầm chấn động, hai món đồ chơi nhỏ liền bị nổ tung, hình ảnh trong thủy kính biến mất.

Bạch Kiều Mặc liền điều chỉnh một chút, lúc này hình ảnh quay từ một góc độ khác hiện lên, có điều khoảng cách hơi xa, lại nằm trong làn sương mù nên nhìn không được rõ ràng cho lắm.

Long Chương la lên: “Ái chà, đánh nhau thật rồi kìa, lão hỗn đản kia liệu có tức quá mà lao ra ngoài không?”

Các tu giả bên ngoài đánh đấm vô cùng vất vả, còn nhóm Long Khuê lại ngồi trong trận pháp chống cằm xem đến là thích thú.

Một số tu giả đi theo phía sau quả thực đã hưởng ứng lời kêu gọi của Tăng Tranh Huyền, cùng ra tay oanh kích trận pháp phía trước, tham gia vào trận chiến không chỉ có nhân tu mà còn có cả những cự thú kia nữa.

Có mấy con cự thú có chiếc mũi cực kỳ thính, chúng tiến vào sau nhóm Lãnh Điền, suốt chặng đường liền dựa vào khứu giác này để luôn giữ khoảng cách bám sát phía sau họ.

Lãnh Điền và Tăng Tranh Huyền một mặt ra tay phá trận, một mặt đưa mắt nhìn quanh bốn phía, thế mà lại không thấy mấy kẻ của Long tộc đâu. Bọn họ chạy đi đâu mất rồi? Chẳng lẽ lại có thể lạc đường trong Vụ Ải Lĩnh, không tìm thấy phương hướng sao?