← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 614: Tiểu Tinh và Tiểu Ngũ

22 min read 29.08.2026

 

Phong Minh tiếp tục hấp thụ diễm lực do Bạch Kiều Mặc truyền tống qua, đem tu vi của mình cũng tiến lên một bước dài.

Tuy không thể đột phá tấn cấp giống như Bạch Kiều Mặc, nhưng cũng có thể sánh bằng mười mấy năm khổ tu của hắn, Phong Minh phi thường mãn nguyện.

Thiên tài địa bảo có nhiều đi chăng nữa, cũng vẫn không sánh bằng sự tăng trưởng biên độ lớn của tu vi bản thân.

Bởi vì loại trước cũng phải đem ra để tăng tiến tu vi, mới có thể phát huy tác dụng vốn có của chúng.

Sự tu luyện này của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không dừng lại, hai người tiếp tục lợi dụng ngũ hành diễm lực còn sót lại trong không gian này để tôi luyện thân thể, ôm giữ tôn chỉ tuyệt đối không thể lãng phí.

Mãi cho đến khi không thể hấp thụ được nữa, thế là lại một ngày thời gian trôi qua, Bạch Kiều Mặc thả Ngũ Hành Diễm ra, để nó đem toàn bộ hơi thở tàn lưu ở nơi này thanh trừ sạch sẽ.

Có lẽ hai tông môn bên ngoài đoán được thứ bị phong ấn ở nơi này sẽ là bảo vật gì, nhưng rốt cuộc chưa từng tận mắt nhìn thấy, vậy thì hết thảy vẫn chỉ có thể là suy đoán.

Bạch Kiều Mặc đây là vì hắn và Minh đệ tạm thời giảm bớt chút phiền phức, bằng không tin tức Ngũ Hành Diễm xuất thế truyền ra ngoài, hắn và Minh đệ phải đối mặt không chỉ là sự truy sát của một hai thế giới đâu.

Ngay cả các thế lực và tu giả của đại thế giới cũng sẽ phát ra lệnh truy nã toàn diện đối với bọn họ.

Sau khi xử lý tốt mọi việc, hai người đi xem xét nơi Ngũ Hành Diễm đợi trước đó.

Sau khi Ngũ Hành Diễm rời đi, nơi này chỉ còn lại một cái cửa hang, cửa hang thông với địa hỏa mạch sâu hơn, thế nhưng hiện tại địa hỏa mạch này đã khô cạn rồi, thứ còn lại có thể nói chỉ là chút tàn lửa mà thôi.

Có thể thấy dạ dày của Ngũ Hành Diễm thực sự rất lớn, đem toàn bộ địa hỏa mạch hút khô rồi.

Không chỉ có thế, Bạch Kiều Mặc chỉ vào một khối ngọc thạch phát trắng chặn ở cửa hang nói: “Đây có lẽ là một khối Ngũ Hình Thạch, thiên tài địa bảo đỉnh cấp, nhưng năng lượng bên trong cũng bị rút rỗng rồi. Còn có đống chất đống bên cạnh này, nguyên bản cũng đều nên là một số bảo vật loại ngũ hành, so với ngũ hành linh tài sinh sôi ra trên năm hòn đảo bên ngoài còn cao cấp hơn, vị tiền bối đặt Ngũ Hành Diễm ở nơi này thực sự là đã tốn hết tâm tư.”

Còn về phần tại sao lại đặt ở nơi sâu dưới đáy biển này, Bạch Kiều Mặc suy đoán, có khả năng nơi địa hỏa mạch này vốn dĩ rất đặc thù, có lợi cho việc bồi dưỡng Ngũ Hành Diễm.

Cũng có khả năng vị tiền bối kia tình cờ đến nơi đây, thuận tay liền ở chỗ này bố trí một phen, bởi vì nơi này đủ ẩn mật, sẽ không để người ta phát hiện.

Chờ đợi nhiều năm về sau, ông ta liền có thể tiến đến thu hoạch một đóa Ngũ Hành Diễm đã tráng đại lên rất nhiều.

Thế nhưng vị tiền bối này có lẽ đã gặp phải bất trắc, không còn cách nào quay trở lại lấy đi Ngũ Hành Diễm, cũng không để lại cho hậu bối của ông ta một chút thông tin nào, thế là Ngũ Hành Diễm liền bị bỏ xó ở nơi này.

Phong Minh phất tay áo, đem một đống đá phế thải ở nơi này toàn bộ cuốn đi, đưa vào trong không gian truyền thừa, tùy ý tìm một chỗ chất đống.

Cái này gọi là tận khả năng thanh trừ toàn bộ dấu vết, tránh để cấp cao của hai tông môn phát hiện ra manh mối.

Hai người lại xem xét tỉ mỉ một lượt, còn dùng hồn lực quét qua một vòng, đảm bảo toàn bộ manh mối đều đã thanh trừ sạch sẽ, lúc này mới lại thông qua cánh cửa lớn kia đi trở về.

Thời gian bọn họ dừng lại ở nơi này không ngắn rồi, cũng không biết bên ngoài rốt cuộc là tình huống gì.

Trước đó không kịp câu thông với Tam Tiểu ở lại bên ngoài, lúc này cũng không vội vã, bởi vì không hề cảm thấy tụi nó gặp chuyện không may.

Sau khi dọc theo cửa hang đó quay trở về theo đường cũ, Bạch Kiều Mặc lại đem trận pháp nơi này tu phục như ban đầu.

Có lẽ là những việc như thế này làm nhiều rồi, Bạch Kiều Mặc có thể bảo đảm, chính là người bố trí trận pháp tự mình tới đây, cũng sẽ không phát hiện ra nơi này có dấu vết người khác từng động vào.

Hắn chính là ngay cả tì vết của trận pháp cũng đều phục nguyên lại, tuy nói rất ngứa tay muốn điều chỉnh một phen.

“Chúng ta đi thôi.”

Phong Minh quay đầu nhìn lại, bỗng nhiên khúc khích cười rộ lên: “Bạch đại ca huynh nói xem, khi người của hai tông môn đó phái vào không gian dưới lòng đất, khó khăn lắm mới mở được cánh cửa chặn đường kia, phát hiện bên trong chẳng có cái gì cả, bọn họ sẽ là loại tâm tình gì? Liệu có tức đến mức tại chỗ liền tẩu hỏa nhập ma không nhỉ?”

Phong Minh kỳ thực muốn lưu lại chút đồ vật gì đó cho hai tông môn, ví dụ như hốt một nắm viêm ngọc hoặc là viêm tinh các loại.
Nhưng nghĩ lại mắc mớ gì phải lưu lại, dù có lưu lại thì cho hỏa linh cùng với Ngũ Hành Diễm mới gia nhập ăn lót dạ cũng là tốt rồi.

Bạch Kiều Mặc cũng không có lòng tốt mà cười rộ lên: “Vậy thì bọn họ tốt nhất là giá trị kỳ vọng nhỏ một chút, hậu quả đó còn tốt một chút, nếu như giá trị kỳ vọng quá lớn, dưới sự thất vọng có lẽ sẽ dẫn đến kết cục không tốt lắm.”

Phong Minh nghe vậy lập tức ha ha cười rộ lên, cười đến mức phun ra một chuỗi bong bóng ở trong nước biển, nhưng thể chất đã được Giao Nhân Chi Tâm cải tạo qua của hắn, không hề cản trở hắn hành động tự nhiên ở trong nước này mà không bị sặc.

Đang cười đắc ý, bỗng nhiên Phong Minh thu lại nụ cười, quay đầu nhìn về một hướng nào đó dưới đáy biển đen kịt.

“Có người tới?” Ở nơi này, năng lực cảm tri của Bạch Kiều Mặc không mạnh bằng Phong Minh.

Phong Minh liên tục gật đầu: “Có người tới, tới còn là hai người, đoán chừng thực lực không yếu, chúng ta trốn đi xem thử người tới rốt cuộc là ai.”

Ẩn nấp ở trong biển, chính là người có tu vi cao hơn Phong Minh một chút cũng không có cách nào phát hiện ra hắn, do đó hai người liền tìm một hướng ngược lại với người tới để ẩn nặc đi.

Phải mất tới một khắc đồng hồ, hai người mà Phong Minh cảm tri được mới tới nơi đáy biển này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều không trực tiếp dùng mắt đi nhìn, hoặc là dùng hồn lực quan sát, mà là thông qua nước biển để cảm tri trạng thái của bọn họ.

Khi cảm tri được rồi, hai người kinh ngạc nhìn nhau một cái.

Phong Minh truyền âm: “Là Niết Bàn cảnh cường giả?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Nên là vậy rồi, cũng hèn chi dám một mình đi xuống, nên là hai tông môn mỗi bên phái một vị Niết Bàn cảnh lão tổ qua đây.”

Phong Minh hiếu kỳ: “Sao lại chạy tới vào lúc này chứ? Chẳng lẽ bên ngoài đã xảy ra chuyện gì mà chúng ta không biết sao?”

Phong Minh có thể hỏi ra lời này, chẳng phải là đối với nhận thức về tụi Hải Long Vương mấy đứa nhỏ có chút quá nông cạn rồi sao.

Vì lời này, hai người đồng thời cũng cùng với Hải Long Vương, Kim Tử lưu lại bên ngoài câu thông một chút, sau đó, thông tin phản hồi trở lại khiến cằm của hai người suýt chút nữa rơi bộp xuống đất.

Hai người đều lộ ra sắc mặt cổ quái, không ngờ chân diện mục của năm hòn đảo bên ngoài đã bại lộ ra rồi, hơn nữa còn bị giới bên ngoài gọi là Ngũ Hành Đảo.

Vùng hải vực nơi Ngũ Hành Đảo tọa lạc kia, kể từ sau khi bọn họ lặn xuống đáy biển không bao lâu liền bắt đầu đánh nhau rồi, đến bây giờ mà nói, tu giả bị cuốn vào càng lúc càng nhiều, thương vong cũng không ngừng gia tăng.

Phong Minh không chắc chắn nói: “Thực sự là Hải Long Vương và Kim Tử làm?”

Hai cái tên này, có thể khuấy động ra động tĩnh lớn như vậy sao? Phong Minh đều có chút đáng tiếc lúc trước không ở lại bên ngoài xem thử một chút.

Bạch Kiều Mặc cạn lời đến cực điểm, trong tin tức Hải Long Vương truyền qua kia, rõ ràng là lộ ra một luồng mùi vị tranh công và khoe khoang.

Nhìn thấy hai vị Niết Bàn cảnh cường giả kia phá mở trận pháp bên ngoài, chui vào trong cửa hang, Bạch Kiều Mặc nói: “Chúng ta đi thôi, đi hội hợp với bọn Hải Long Vương.”

Phong Minh ghé đầu nhìn nhìn hai vị Niết Bàn cảnh cường giả biến mất trong cửa hang, rất muốn ném một nắm vật phẩm mang tính bộc phá, đem hai tên kia nổ thành trọng thương.

Đáng tiếc a, hiện tại trên tay bọn họ không có đồ tốt có thể nổ Niết Bàn cảnh cường giả thành trọng thương, chỉ đành tiếc nuối thu hồi ánh mắt.

“Được rồi, chúng ta đi.”

Hai vị cường giả chui vào cửa hang, bỗng cảm thấy sống lưng phát lạnh, hai người đồng thời quay đầu nhìn về phía sau, nhưng cái gì cũng không có.

Khiến cho Niết Bàn cảnh cường giả đều có loại cảm giác trong lòng phát lông, hai người hoài nghi, nơi sâu dưới đáy biển này có phải ẩn tàng tồn tại đáng sợ nào đó hay không.

“Đừng có nghi thần nghi quỷ nữa, đi thôi, lần này nhất định phải phá mở cánh cửa kia, lấy được bảo vật sau cánh cửa, bằng không nơi này có khả năng sắp không giữ được nữa rồi.”

Trên Phong Trạch đại lục này, không phải chỉ có hai tông môn bọn họ mới có Niết Bàn cảnh cường giả, các thế lực khác cũng có.

Một khi Niết Bàn cảnh cường giả nhúng tay vào trong đó, vậy thì bí mật nơi này cũng liền không giấu giếm được nữa.

Sự bại lộ của Ngũ Hành Đảo, khẳng định sẽ thu hút càng nhiều cường giả tới đây, Niết Bàn cảnh cường giả nhúng tay là chuyện sớm muộn.

Cho nên hai tông môn không thể tiếp tục chờ đợi thêm nữa, trước tiên đem đồ vật lấy ra, rồi mới quyết định vấn đề phân phối và quy thuộc.

Phong Minh liền như một con cá thực sự, dẫn theo Bạch Kiều Mặc nhanh chóng bơi động ở trong nước, một cái vẫy đuôi liền có thể vút ra một khoảng cách thật xa, chớp mắt liền rời xa vùng đáy biển này.

Dù cho hai người kia có sở hoài nghi đi ra xem xét, cũng không cách nào phát hiện ra cái gì.

Hơn nữa cho dù hai vị Niết Bàn cảnh lão tổ kia có thể phát hiện ra tung tích của Phong Minh, thì ở sân nhà đáy biển này, tốc độ của bọn họ cũng không thể đuổi kịp hai người Phong Minh.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lên đường đi hội hợp với bọn Hải Long Vương.

Một bên vội vã lên đường, Phong Minh còn một bên nói chuyện với Bạch Kiều Mặc: “Ta đặt cho Ngũ Hành Diễm một cái tên đi, vừa vặn gọi là Tiểu Ngũ, có nó gia nhập, Tứ Tiểu liền thành Ngũ Tiểu rồi, gọi nó là Tiểu Ngũ quá mức chính xác và hình tượng.”

Trong mắt Bạch Kiều Mặc xẹt qua ý cười, Minh đệ đây là còn nhớ kỹ chuyện muốn trả thù Ngũ Hành Diễm một vố đây mà.

Ngũ Hành Diễm ở trong cơ thể Bạch Kiều Mặc kháng nghị, Phong Minh còn có lời muốn nói đây nè, Tinh Viêm Hỏa của chính hắn được đặt tên là Tiểu Tinh, Tiểu Ngũ chẳng phải vừa vặn xứng đôi với Tiểu Tinh sao.

Nghe xong lời này, động tĩnh kháng nghị của Ngũ Hành Diễm giảm bớt đi vài phần, ý cười trong mắt Bạch Kiều Mặc càng đậm hơn.

Cuối cùng kháng nghị vô hiệu, tên của Ngũ Hành Diễm liền chính thức định hạ xuống, liền gọi là Tiểu Ngũ.

Nếu không phải sợ bị Ngũ Hành Diễm phát hiện, lúc định hạ cái tên này, Phong Minh đã muốn ôm bụng đại tiếu một trận trước rồi.

Hai người ở trong biển chạy tới một hòn đảo hoang không người, nơi này cách xa hải vực nơi Ngũ Hành Đảo tọa lạc, hơn nữa hòn đảo này là đảo hoang bị chim biển bá chiếm, trên đảo khắp nơi là chim biển cùng với… phân chim.

Sau khi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lên bờ, ở trong một đống chim biển nương theo cảm ứng khế ước, tìm được Kim Tử đang trà trộn ở trong đó mà không cách nào phân biệt được với các con chim biển khác, trên đầu Kim Tử đang đỉnh theo Hải Long Vương trông chẳng khác nào con giun cùng với Tử Tinh Phong Vương đã hóa thành một chú ong mật nhỏ.

Nhìn thấy chủ nhân xuất hiện rồi, Kim Tử cũng thở phào nhẹ nhõm, lập tức bay tới trên vai Phong Minh.

Phong Minh rất kinh ngạc: “Các ngươi rốt cuộc đã làm cái gì, mà lại cẩn thận đến mức này?”

Cái này không phù hợp với tính khí ngày thường của hai đứa nhỏ nha.

Tam Tiểu đồng thời đưa cho Phong Minh một chiếc nhẫn trữ vật, đây chính là thu hoạch chuyến này của bọn chúng, phong hậu lắm đấy.

Đến bên cạnh chủ nhân, cảm giác an toàn tăng mạnh, Hải Long Vương liền không nhịn được mà vội vã tranh công với chủ nhân, miêu tả bọn chúng làm thế nào xua đuổi hải thú cùng chim biển vây công Ngũ Hành Đảo, cũng như làm thế nào phá mở trận pháp, tiến vào trên đảo vơ vét lớn bảo vật trên đảo.

Kim Tử bay qua mổ Hải Long Vương một cái, nhấn mạnh: “Rõ ràng là ta nghĩ ra chủ ý trước tiên, chủ nhân, cái tên họ Khương kia dám coi thường bổn điểu đại nhân, bổn điểu đại nhân liền để hắn kiến thức kiến thức, cạp cạp, hắn khẳng định là ngây người rồi.”

Hải Long Vương kháng nghị: “Không có Hải Long Vương ta xuất động, dựa vào một mình ngươi mà thành được việc sao? Ta mới là người lập được đầu công.”

Hai đứa nhỏ vì để tranh công, đều sắp đánh nhau đến nơi rồi, ngay tại cái nơi phân chim đầy đất này, Phong Minh nhìn đến mức đầy vạch đen trên trán.

Phong Minh phất tay một cái: “Rời khỏi đây trước rồi nói sau.”